Diệu Nhật Quốc. Vân Nguyệt thành. Núi cao trùng trùng điệp điệp bao phủ bởi mây mù quấn quanh. Trong núi từng đợt nhó nhẹ lay động, rừng cây tươi tốt, thanh nhã u tĩnh...... Tuy nhiên, tại nơi hẻo lánh sâu thẳm trong núi rừng không người, lúc này lại diễn ra một màn huyết tinh tàn nhẫn. Thiếu nữ một thân tơ lụa thượng đẳng lúc này bị hai gã hán tử tinh tráng xoắn cánh tay ấn quỳ trên mặt đất. Hơi thở thoi thóp rũ thấp đầu, sợi tóc hỗn loạn buông xuống trên mặt rất nhanh bị máu trên mặt chảy ra tẩm ướt. Máu tươi từng giọt nhỏ xuống, thấm vào bùn đất. Thiếu nữ hơi thở cực yếu khi nghe thấy tiếng bước chân đến gần, cắn răng ngẩng đầu lên, lộ ra một mảng vết máu loang lổ trên mặt. Đó là một mảng mặt bị hủy dung, làn da trên mặt bị lưỡi đao khai hoa, huyết nhục mơ hồ, làm cho người thập phần sợ hãi. "Ngươi là ai? Vì cái gì muốn hại ta?" Âm thanh của thiếu nữ cực yếu, hữu khí vô lực (còn thở nhưng không có khí lực) truyền ra, cố gắng chống lại sự ngất đi vì mất máu quá nhiều, gắt gao nhìn…
Chương 668: Lông vũ thất thải lưu ly
Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)Tác giả: Phượng QuỳnhTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngDiệu Nhật Quốc. Vân Nguyệt thành. Núi cao trùng trùng điệp điệp bao phủ bởi mây mù quấn quanh. Trong núi từng đợt nhó nhẹ lay động, rừng cây tươi tốt, thanh nhã u tĩnh...... Tuy nhiên, tại nơi hẻo lánh sâu thẳm trong núi rừng không người, lúc này lại diễn ra một màn huyết tinh tàn nhẫn. Thiếu nữ một thân tơ lụa thượng đẳng lúc này bị hai gã hán tử tinh tráng xoắn cánh tay ấn quỳ trên mặt đất. Hơi thở thoi thóp rũ thấp đầu, sợi tóc hỗn loạn buông xuống trên mặt rất nhanh bị máu trên mặt chảy ra tẩm ướt. Máu tươi từng giọt nhỏ xuống, thấm vào bùn đất. Thiếu nữ hơi thở cực yếu khi nghe thấy tiếng bước chân đến gần, cắn răng ngẩng đầu lên, lộ ra một mảng vết máu loang lổ trên mặt. Đó là một mảng mặt bị hủy dung, làn da trên mặt bị lưỡi đao khai hoa, huyết nhục mơ hồ, làm cho người thập phần sợ hãi. "Ngươi là ai? Vì cái gì muốn hại ta?" Âm thanh của thiếu nữ cực yếu, hữu khí vô lực (còn thở nhưng không có khí lực) truyền ra, cố gắng chống lại sự ngất đi vì mất máu quá nhiều, gắt gao nhìn… Nghe vậy, lão giả hơi nhíu mày, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Phượng Cửu: “Nghe học sinh dưới núi nói sao? Lão phu ở đây nhiều năm như vậy c*̃ng mới chỉ điểm cho vài người mà thôi, học sinh dưới núi c*̃ng không có vinh hạnh để cho ta chỉ điểm.”Nghe được lời c*̉a lão giả, nụ cười trên mặt Phượng Cửu càng sâu: “Đúng vậy, ta biết đạo sư không hay chỉ điểm cho người khác, nhưng nếu đã chỉ điểm thì nhất định sẽ giúp học sinh chọn được bảo bối thích hợp nhất. Đạo sư, ngài xem trong Thiên lâu có bảo bối nào thích hợp với ta không?”Phượng Cửu hưng phấn nhìn lão giả, hi vọng hắn có thể chỉ điểm cho nàng. Thấy vậy, lão giả c*̃ng mỉm cười, khuôn mặt hắn ngày thường vô c*̀ng nghiêm túc, học sinh nào tới đây c*̃ng phải cung kính sợ sệt, nào có ai giống như tiểu tử này dám tươi cười nhờ hắn chỉ điểm.“Được rồi, ngươi muốn chọn pháp khí có tác dụng gì?”“Ta không có pháp khí phi hành, vậy thì chọn một pháp khí phi hành đi, không cần quá sang trọng, không cần quá lớn, có thể phóng to thu nhỏ là được, nếu có thể làm vũ khí hoặc có tác dụng phòng ngự thì càng tốt hơn.” Phượng Cửu ngượng ngùng cười, ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm lão giả. “Hừ! Yêu cầu c*̃ng không nhỏ đâu!”Hắn cười nhạo một tiếng, liếc mắt nhìn Phượng Cửu: “Tận c*̀ng lầu hai, trên tầng cao nhất có một hộp gỗ màu hồng, bên trong có một chiếc lông vũ thất thải lưu ly, sau khi trích máu nhận chủ có thể dùng như pháp khí phi hành, c*̃ng có thể treo bên hông để trang trí. Hơn nữa, pháp khí này còn có khả năng phòng ngự, do một vị tôn sư luyện khí đời trước c*̉a học viện luyện chế, có thể cản ba lần công kích c*̉a tu sĩ Kim Đan, một lần công kích c*̉a cường giả Nguyên Anh, trong học viện có rất nhiều người để mắt tới lông vũ thất thải lưu ly này, chỉ có điều phí đổi chính là một trăm tám mươi vạn điểm cống hiến.”Nói đến đây, hắn liếc nhìn Phượng Cửu một chút: “Đồ tốt thì điểm cống hiến thường cao, nhưng c*̃ng có vài món điểm cống hiến thấp, ở hàng thứ ba tầng thứ hai c*̉a lầu một c*̃ng có một pháp khí phi hành, chỉ cần năm ngàn điểm cống hiến là đủ. “Đa tạ đạo sư!”Phượng Cửu cung kính thi lễ với hắn. Một trăm tám mươi vạn điểm cống hiến c*̃ng coi như toàn bộ số điểm c*̉a nàng, trước khi tới đây nàng còn nghĩ nhiều điểm cống hiến như vậy thì phải làm sao mới dùng hết, không ngờ vừa vào Thiên lâu một lần mà đã sắp trắng tay rồi.Lông vũ thất thải lưu ly? Nàng c*̃ng muốn xem thử đây là lông vũ dạng gì mà có thể tốn nhiều điểm cống hiến như vậy! Dựa theo lời c*̉a lão giả, nàng đi thẳng tới tận c*̀ng c*̉a lầu hai, tìm chiếc hộp gỗ màu hồng trên gá cao nhất, vừa mở ra nàng lập tức thấy ánh sáng bảy màu rực rỡ chói mắt, khiến cho nàng vừa thấy đã thích.Không có nữ nhân nào có thể cự tuyệt đồ vật xinh đẹp! Chiếc lông vũ này thật sự quá đẹp! Nó chỉ dài khoảng bàn tay, giống như những chiếc lông vũ khác, nhưng điểm khác biệt là nó có ánh sáng bảy màu lưu động, vô c*̀ng mỹ lệ.“Chọn nó!” Phượng Cửu cầm lấy hộp gỗ màu hồng đi ra ngoài, đặt trước mặt lão giả: “Đạo sư, ta đổi nó!”Lão giả liếc nhìn chiếc hộp gỗ màu hồng, sau đó nhìn Phượng Cửu: “Ngươi có nhiều điểm cống hiến vậy sao?”“Có! Ta vừa làm nhiệm vụ xong!” Phượng Cửu nhếch miệng cười, đưa ngọc bài ra. Lão giả nửa tin nửa ngờ tiếp nhận ngọc bài, lúc nãy hắn không để ý xem kĩ, bởi vậy c*̃ng không biết bên trong có bao nhiêu điểm cống hiến, lúc này vừa mở ra nhìn thì gương mặt lạnh lùng thường ngày lập tức biến sắc, hai mắt trợn tròn kinh ngạc.
Nghe vậy, lão giả hơi nhíu mày, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Phượng Cửu: “Nghe học sinh dưới núi nói sao? Lão phu ở đây nhiều năm như vậy c*̃ng mới chỉ điểm cho vài người mà thôi, học sinh dưới núi c*̃ng không có vinh hạnh để cho ta chỉ điểm.”
Nghe được lời c*̉a lão giả, nụ cười trên mặt Phượng Cửu càng sâu: “Đúng vậy, ta biết đạo sư không hay chỉ điểm cho người khác, nhưng nếu đã chỉ điểm thì nhất định sẽ giúp học sinh chọn được bảo bối thích hợp nhất. Đạo sư, ngài xem trong Thiên lâu có bảo bối nào thích hợp với ta không?”
Phượng Cửu hưng phấn nhìn lão giả, hi vọng hắn có thể chỉ điểm cho nàng.
Thấy vậy, lão giả c*̃ng mỉm cười, khuôn mặt hắn ngày thường vô c*̀ng nghiêm túc, học sinh nào tới đây c*̃ng phải cung kính sợ sệt, nào có ai giống như tiểu tử này dám tươi cười nhờ hắn chỉ điểm.
“Được rồi, ngươi muốn chọn pháp khí có tác dụng gì?”
“Ta không có pháp khí phi hành, vậy thì chọn một pháp khí phi hành đi, không cần quá sang trọng, không cần quá lớn, có thể phóng to thu nhỏ là được, nếu có thể làm vũ khí hoặc có tác dụng phòng ngự thì càng tốt hơn.” Phượng Cửu ngượng ngùng cười, ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm lão giả.
“Hừ! Yêu cầu c*̃ng không nhỏ đâu!”
Hắn cười nhạo một tiếng, liếc mắt nhìn Phượng Cửu: “Tận c*̀ng lầu hai, trên tầng cao nhất có một hộp gỗ màu hồng, bên trong có một chiếc lông vũ thất thải lưu ly, sau khi trích máu nhận chủ có thể dùng như pháp khí phi hành, c*̃ng có thể treo bên hông để trang trí. Hơn nữa, pháp khí này còn có khả năng phòng ngự, do một vị tôn sư luyện khí đời trước c*̉a học viện luyện chế, có thể cản ba lần công kích c*̉a tu sĩ Kim Đan, một lần công kích c*̉a cường giả Nguyên Anh, trong học viện có rất nhiều người để mắt tới lông vũ thất thải lưu ly này, chỉ có điều phí đổi chính là một trăm tám mươi vạn điểm cống hiến.”
Nói đến đây, hắn liếc nhìn Phượng Cửu một chút: “Đồ tốt thì điểm cống hiến thường cao, nhưng c*̃ng có vài món điểm cống hiến thấp, ở hàng thứ ba tầng thứ hai c*̉a lầu một c*̃ng có một pháp khí phi hành, chỉ cần năm ngàn điểm cống hiến là đủ.
“Đa tạ đạo sư!”
Phượng Cửu cung kính thi lễ với hắn. Một trăm tám mươi vạn điểm cống hiến c*̃ng coi như toàn bộ số điểm c*̉a nàng, trước khi tới đây nàng còn nghĩ nhiều điểm cống hiến như vậy thì phải làm sao mới dùng hết, không ngờ vừa vào Thiên lâu một lần mà đã sắp trắng tay rồi.
Lông vũ thất thải lưu ly? Nàng c*̃ng muốn xem thử đây là lông vũ dạng gì mà có thể tốn nhiều điểm cống hiến như vậy!
Dựa theo lời c*̉a lão giả, nàng đi thẳng tới tận c*̀ng c*̉a lầu hai, tìm chiếc hộp gỗ màu hồng trên gá cao nhất, vừa mở ra nàng lập tức thấy ánh sáng bảy màu rực rỡ chói mắt, khiến cho nàng vừa thấy đã thích.
Không có nữ nhân nào có thể cự tuyệt đồ vật xinh đẹp! Chiếc lông vũ này thật sự quá đẹp! Nó chỉ dài khoảng bàn tay, giống như những chiếc lông vũ khác, nhưng điểm khác biệt là nó có ánh sáng bảy màu lưu động, vô c*̀ng mỹ lệ.
“Chọn nó!”
Phượng Cửu cầm lấy hộp gỗ màu hồng đi ra ngoài, đặt trước mặt lão giả: “Đạo sư, ta đổi nó!”
Lão giả liếc nhìn chiếc hộp gỗ màu hồng, sau đó nhìn Phượng Cửu: “Ngươi có nhiều điểm cống hiến vậy sao?”
“Có! Ta vừa làm nhiệm vụ xong!” Phượng Cửu nhếch miệng cười, đưa ngọc bài ra.
Lão giả nửa tin nửa ngờ tiếp nhận ngọc bài, lúc nãy hắn không để ý xem kĩ, bởi vậy c*̃ng không biết bên trong có bao nhiêu điểm cống hiến, lúc này vừa mở ra nhìn thì gương mặt lạnh lùng thường ngày lập tức biến sắc, hai mắt trợn tròn kinh ngạc.
Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)Tác giả: Phượng QuỳnhTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngDiệu Nhật Quốc. Vân Nguyệt thành. Núi cao trùng trùng điệp điệp bao phủ bởi mây mù quấn quanh. Trong núi từng đợt nhó nhẹ lay động, rừng cây tươi tốt, thanh nhã u tĩnh...... Tuy nhiên, tại nơi hẻo lánh sâu thẳm trong núi rừng không người, lúc này lại diễn ra một màn huyết tinh tàn nhẫn. Thiếu nữ một thân tơ lụa thượng đẳng lúc này bị hai gã hán tử tinh tráng xoắn cánh tay ấn quỳ trên mặt đất. Hơi thở thoi thóp rũ thấp đầu, sợi tóc hỗn loạn buông xuống trên mặt rất nhanh bị máu trên mặt chảy ra tẩm ướt. Máu tươi từng giọt nhỏ xuống, thấm vào bùn đất. Thiếu nữ hơi thở cực yếu khi nghe thấy tiếng bước chân đến gần, cắn răng ngẩng đầu lên, lộ ra một mảng vết máu loang lổ trên mặt. Đó là một mảng mặt bị hủy dung, làn da trên mặt bị lưỡi đao khai hoa, huyết nhục mơ hồ, làm cho người thập phần sợ hãi. "Ngươi là ai? Vì cái gì muốn hại ta?" Âm thanh của thiếu nữ cực yếu, hữu khí vô lực (còn thở nhưng không có khí lực) truyền ra, cố gắng chống lại sự ngất đi vì mất máu quá nhiều, gắt gao nhìn… Nghe vậy, lão giả hơi nhíu mày, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Phượng Cửu: “Nghe học sinh dưới núi nói sao? Lão phu ở đây nhiều năm như vậy c*̃ng mới chỉ điểm cho vài người mà thôi, học sinh dưới núi c*̃ng không có vinh hạnh để cho ta chỉ điểm.”Nghe được lời c*̉a lão giả, nụ cười trên mặt Phượng Cửu càng sâu: “Đúng vậy, ta biết đạo sư không hay chỉ điểm cho người khác, nhưng nếu đã chỉ điểm thì nhất định sẽ giúp học sinh chọn được bảo bối thích hợp nhất. Đạo sư, ngài xem trong Thiên lâu có bảo bối nào thích hợp với ta không?”Phượng Cửu hưng phấn nhìn lão giả, hi vọng hắn có thể chỉ điểm cho nàng. Thấy vậy, lão giả c*̃ng mỉm cười, khuôn mặt hắn ngày thường vô c*̀ng nghiêm túc, học sinh nào tới đây c*̃ng phải cung kính sợ sệt, nào có ai giống như tiểu tử này dám tươi cười nhờ hắn chỉ điểm.“Được rồi, ngươi muốn chọn pháp khí có tác dụng gì?”“Ta không có pháp khí phi hành, vậy thì chọn một pháp khí phi hành đi, không cần quá sang trọng, không cần quá lớn, có thể phóng to thu nhỏ là được, nếu có thể làm vũ khí hoặc có tác dụng phòng ngự thì càng tốt hơn.” Phượng Cửu ngượng ngùng cười, ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm lão giả. “Hừ! Yêu cầu c*̃ng không nhỏ đâu!”Hắn cười nhạo một tiếng, liếc mắt nhìn Phượng Cửu: “Tận c*̀ng lầu hai, trên tầng cao nhất có một hộp gỗ màu hồng, bên trong có một chiếc lông vũ thất thải lưu ly, sau khi trích máu nhận chủ có thể dùng như pháp khí phi hành, c*̃ng có thể treo bên hông để trang trí. Hơn nữa, pháp khí này còn có khả năng phòng ngự, do một vị tôn sư luyện khí đời trước c*̉a học viện luyện chế, có thể cản ba lần công kích c*̉a tu sĩ Kim Đan, một lần công kích c*̉a cường giả Nguyên Anh, trong học viện có rất nhiều người để mắt tới lông vũ thất thải lưu ly này, chỉ có điều phí đổi chính là một trăm tám mươi vạn điểm cống hiến.”Nói đến đây, hắn liếc nhìn Phượng Cửu một chút: “Đồ tốt thì điểm cống hiến thường cao, nhưng c*̃ng có vài món điểm cống hiến thấp, ở hàng thứ ba tầng thứ hai c*̉a lầu một c*̃ng có một pháp khí phi hành, chỉ cần năm ngàn điểm cống hiến là đủ. “Đa tạ đạo sư!”Phượng Cửu cung kính thi lễ với hắn. Một trăm tám mươi vạn điểm cống hiến c*̃ng coi như toàn bộ số điểm c*̉a nàng, trước khi tới đây nàng còn nghĩ nhiều điểm cống hiến như vậy thì phải làm sao mới dùng hết, không ngờ vừa vào Thiên lâu một lần mà đã sắp trắng tay rồi.Lông vũ thất thải lưu ly? Nàng c*̃ng muốn xem thử đây là lông vũ dạng gì mà có thể tốn nhiều điểm cống hiến như vậy! Dựa theo lời c*̉a lão giả, nàng đi thẳng tới tận c*̀ng c*̉a lầu hai, tìm chiếc hộp gỗ màu hồng trên gá cao nhất, vừa mở ra nàng lập tức thấy ánh sáng bảy màu rực rỡ chói mắt, khiến cho nàng vừa thấy đã thích.Không có nữ nhân nào có thể cự tuyệt đồ vật xinh đẹp! Chiếc lông vũ này thật sự quá đẹp! Nó chỉ dài khoảng bàn tay, giống như những chiếc lông vũ khác, nhưng điểm khác biệt là nó có ánh sáng bảy màu lưu động, vô c*̀ng mỹ lệ.“Chọn nó!” Phượng Cửu cầm lấy hộp gỗ màu hồng đi ra ngoài, đặt trước mặt lão giả: “Đạo sư, ta đổi nó!”Lão giả liếc nhìn chiếc hộp gỗ màu hồng, sau đó nhìn Phượng Cửu: “Ngươi có nhiều điểm cống hiến vậy sao?”“Có! Ta vừa làm nhiệm vụ xong!” Phượng Cửu nhếch miệng cười, đưa ngọc bài ra. Lão giả nửa tin nửa ngờ tiếp nhận ngọc bài, lúc nãy hắn không để ý xem kĩ, bởi vậy c*̃ng không biết bên trong có bao nhiêu điểm cống hiến, lúc này vừa mở ra nhìn thì gương mặt lạnh lùng thường ngày lập tức biến sắc, hai mắt trợn tròn kinh ngạc.