Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 677: Vậy xem biểu hiện của em

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayCách âm của máy bay trực thăng, tám chín phần mười không tốt bằng thiết bị cách âm trong nhà, cô lại không muốn để Vưu Vưu nghe được hiện trường phát sóng trực tiếp mắc cỡ gì đó.“Xằng bậy hay không, vậy xem biểu hiện của em.” Phong Thánh thấy Lạc Ương Ương không che chở quần áo, lập tức liền bắt lấy vạt áo cô nhanh chóng kéo lên trên.“Này……” Lạc Ương Ương mới vừa phát hiện không thích hợp, còn chưa kịp giãy giụa một chút, áo ngắn tay liền như vậy bị Phong Thánh dễ như trở bàn tay cởi xuống dưới.“Quần áo ướt không thể mặc, chẳng may bị cảm, đau lòng chính là anh.” Khi Lạc Ương Ương giận trừng lên, phỏng chừng là muốn mắng anh, Phong Thánh nâng cái gáy cô, cúi đầu liền cường thế bắt lấy môi phấn của cô.Khi trên môi bị áp thật mạnh, phía sau lưng cũng tập kích một bàn tay lớn ấm áp, đôi mắt Lạc Ương Ương mở to một chút: “Ưm……”Phong Thánh mở cài chặt phía sau nội y của cô.Thiết bị cách âm trong máy bay trực thăng, phỏng chừng thật sự hữu hạn, một mình Vưu Vưu ngồi ở trên sô pha đơn, ngồi ngồi, cô không ngồi được.Đặc biệt là sau khi  trong phòng tắm không còn có âm thanh truyền ra, sắc mặt cô ngược lại càng đỏ.Không tiếng động thắng có tiếng động, cái gì đều không nghe được, ngược lại càng khó chịu.“Hóa ra nghe lén góc tường là một chuyện khó chịu như vậy, quả thực làm người như đứng đống lửa, như ngồi đống than.” Vưu Vưu nhìn chằm chằm phòng tắm trước mặt kia, cô lẩm bẩm tự nói thầm, đột nhiên liền đứng lên một chút. Thuần Vu Thừa chuyên tâm lái máy bay trực thăng về nội thành, khi anh nghe được phía sau có động tĩnh, theo bản năng quay đầu lại.Tầm mắt anh quay đầu lại nhìn thẳng qua, lại có thể vừa lúc nhìn thấy một đôi vú tuyết trắng núi non phập phồng.Tuy rằng đối phương mặc quần áo, nhưng áo phông màu trắng hơi mỏng kia hoàn toàn liền không có chút tác dụng, ngược lại càng phác họa nội y màu đen ra, tăng thêm vài tia dụ hoặc trí mạng.Hơn nửa đêm, khí huyết Thuần Vu Thừa cuồn cuộn một cái, máu mũi thiếu chút nữa liền phun ra, một đôi mắt nhìn chằm chằm Vưu Vưu ****, càng là nhìn thẳng.Vưu Vưu đi đến ghế dựa bên cạnh trong khoang điều khiển, cả người cô ướt đẫm, đang vẻ mặt vô tội nhìn Thuần Vu Thừa.

Editor: May

Cách âm của máy bay trực thăng, tám chín phần mười không tốt bằng thiết bị cách âm trong nhà, cô lại không muốn để Vưu Vưu nghe được hiện trường phát sóng trực tiếp mắc cỡ gì đó.

“Xằng bậy hay không, vậy xem biểu hiện của em.” Phong Thánh thấy Lạc Ương Ương không che chở quần áo, lập tức liền bắt lấy vạt áo cô nhanh chóng kéo lên trên.

“Này……” Lạc Ương Ương mới vừa phát hiện không thích hợp, còn chưa kịp giãy giụa một chút, áo ngắn tay liền như vậy bị Phong Thánh dễ như trở bàn tay cởi xuống dưới.

“Quần áo ướt không thể mặc, chẳng may bị cảm, đau lòng chính là anh.” Khi Lạc Ương Ương giận trừng lên, phỏng chừng là muốn mắng anh, Phong Thánh nâng cái gáy cô, cúi đầu liền cường thế bắt lấy môi phấn của cô.

Khi trên môi bị áp thật mạnh, phía sau lưng cũng tập kích một bàn tay lớn ấm áp, đôi mắt Lạc Ương Ương mở to một chút: “Ưm……”

Phong Thánh mở cài chặt phía sau nội y của cô.

Thiết bị cách âm trong máy bay trực thăng, phỏng chừng thật sự hữu hạn, một mình Vưu Vưu ngồi ở trên sô pha đơn, ngồi ngồi, cô không ngồi được.

Đặc biệt là sau khi  trong phòng tắm không còn có âm thanh truyền ra, sắc mặt cô ngược lại càng đỏ.

Không tiếng động thắng có tiếng động, cái gì đều không nghe được, ngược lại càng khó chịu.

“Hóa ra nghe lén góc tường là một chuyện khó chịu như vậy, quả thực làm người như đứng đống lửa, như ngồi đống than.” Vưu Vưu nhìn chằm chằm phòng tắm trước mặt kia, cô lẩm bẩm tự nói thầm, đột nhiên liền đứng lên một chút. 

Thuần Vu Thừa chuyên tâm lái máy bay trực thăng về nội thành, khi anh nghe được phía sau có động tĩnh, theo bản năng quay đầu lại.

Tầm mắt anh quay đầu lại nhìn thẳng qua, lại có thể vừa lúc nhìn thấy một đôi vú tuyết trắng núi non phập phồng.

Tuy rằng đối phương mặc quần áo, nhưng áo phông màu trắng hơi mỏng kia hoàn toàn liền không có chút tác dụng, ngược lại càng phác họa nội y màu đen ra, tăng thêm vài tia dụ hoặc trí mạng.

Hơn nửa đêm, khí huyết Thuần Vu Thừa cuồn cuộn một cái, máu mũi thiếu chút nữa liền phun ra, một đôi mắt nhìn chằm chằm Vưu Vưu ****, càng là nhìn thẳng.

Vưu Vưu đi đến ghế dựa bên cạnh trong khoang điều khiển, cả người cô ướt đẫm, đang vẻ mặt vô tội nhìn Thuần Vu Thừa.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayCách âm của máy bay trực thăng, tám chín phần mười không tốt bằng thiết bị cách âm trong nhà, cô lại không muốn để Vưu Vưu nghe được hiện trường phát sóng trực tiếp mắc cỡ gì đó.“Xằng bậy hay không, vậy xem biểu hiện của em.” Phong Thánh thấy Lạc Ương Ương không che chở quần áo, lập tức liền bắt lấy vạt áo cô nhanh chóng kéo lên trên.“Này……” Lạc Ương Ương mới vừa phát hiện không thích hợp, còn chưa kịp giãy giụa một chút, áo ngắn tay liền như vậy bị Phong Thánh dễ như trở bàn tay cởi xuống dưới.“Quần áo ướt không thể mặc, chẳng may bị cảm, đau lòng chính là anh.” Khi Lạc Ương Ương giận trừng lên, phỏng chừng là muốn mắng anh, Phong Thánh nâng cái gáy cô, cúi đầu liền cường thế bắt lấy môi phấn của cô.Khi trên môi bị áp thật mạnh, phía sau lưng cũng tập kích một bàn tay lớn ấm áp, đôi mắt Lạc Ương Ương mở to một chút: “Ưm……”Phong Thánh mở cài chặt phía sau nội y của cô.Thiết bị cách âm trong máy bay trực thăng, phỏng chừng thật sự hữu hạn, một mình Vưu Vưu ngồi ở trên sô pha đơn, ngồi ngồi, cô không ngồi được.Đặc biệt là sau khi  trong phòng tắm không còn có âm thanh truyền ra, sắc mặt cô ngược lại càng đỏ.Không tiếng động thắng có tiếng động, cái gì đều không nghe được, ngược lại càng khó chịu.“Hóa ra nghe lén góc tường là một chuyện khó chịu như vậy, quả thực làm người như đứng đống lửa, như ngồi đống than.” Vưu Vưu nhìn chằm chằm phòng tắm trước mặt kia, cô lẩm bẩm tự nói thầm, đột nhiên liền đứng lên một chút. Thuần Vu Thừa chuyên tâm lái máy bay trực thăng về nội thành, khi anh nghe được phía sau có động tĩnh, theo bản năng quay đầu lại.Tầm mắt anh quay đầu lại nhìn thẳng qua, lại có thể vừa lúc nhìn thấy một đôi vú tuyết trắng núi non phập phồng.Tuy rằng đối phương mặc quần áo, nhưng áo phông màu trắng hơi mỏng kia hoàn toàn liền không có chút tác dụng, ngược lại càng phác họa nội y màu đen ra, tăng thêm vài tia dụ hoặc trí mạng.Hơn nửa đêm, khí huyết Thuần Vu Thừa cuồn cuộn một cái, máu mũi thiếu chút nữa liền phun ra, một đôi mắt nhìn chằm chằm Vưu Vưu ****, càng là nhìn thẳng.Vưu Vưu đi đến ghế dựa bên cạnh trong khoang điều khiển, cả người cô ướt đẫm, đang vẻ mặt vô tội nhìn Thuần Vu Thừa.

Chương 677: Vậy xem biểu hiện của em