1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 688: Ương Ương, mau tới đây!
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayVưu Vưu thoạt nhìn khá dễ khi dễ, không nghĩ tới tính tình còn rất nóng bỏng, sớm biết sẽ một chân đá đến ván sắt, anh nhất định sẽ kiềm chế một chút.Đêm khuya luôn an tĩnh, ngoại trừ tiếng mưa rơi thì rốt cuộc không nghe được âm thanh khác trong biệt thự nữa, Phong Thánh ôm công chúa một cái liền ôm Lạc Ương Ương ra khỏi máy bay trực thăng.“Thật sự sẽ không có người thấy sao?” Đôi tay Lạc Ương Ương ôm ở trên cổ Phong Thánh, có chút khẩn trương nhìn đông nhìn tây.Trên người cô đến quần áo cũng chưa mặc, chỉ bọc một cái khăn tắm lớn mà thôi, nếu như bị người nhìn thấy cô bị ôm ở trong lòng ngực Phong Thánh như vậy, sau này cô liền không cần gặp người.“Sẽ không.” Lúc Phong Thánh nói lời này, ánh mắt lạnh lẽo tẩm hàn băng, không chút để ý liếc về phía chỗ hắc ám trong góc tường phía trước.Vệ sĩ Mã Phong ẩn thân ở chỗ tối, chỉ cảm thấy một cái liếc mắt này Phong Thánh tựa như lợi kiếm ra khỏi vỏ bắn thẳng đến đây, lực uy h**p cường đại chấn đến sau lưng anh phát lạnh, nháy mắt liền rũ mắt xuống, yên lặng mà nhìn chằm chằm sàn nhà dưới chân.Sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương, một đường thông suốt trở về phòng ngủ.Chỗ rẽ hành lang lầu một, trong bóng đêm truyền tới một đạo âm thanh u linh nhẹ nhàng: “Mã Phong, vừa rồi anh nhìn thấy cái gì sao?”Tiếng nói hồn hậu phiêu đãng ở trong không khí, là giọng nói của đàn ông, thấp thấp nặng nề.“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao? Tôi không nhìn thấy gì hết.” Chỗ rẽ tối đen một đầu khác hành lang, tiếng nói lạnh nhạt của Mã Phong vang lên.“Tôi cũng không thấy được.” Vệ sĩ dò hỏi Mã Phong, cũng nhẹ giọng phủ nhận nói. Sau khi đối thoại ngắn gọn, hành lang lại khôi phục yên lặng lần nữa, giống như đối thoại vừa rồi, chỉ là một loại ảo giác trong bóng đêm.Trời mưa suốt đêm.Buổi sáng ngày hôm sau, khi Lạc Ương Ương rời giường xuống lầu, cô phát hiện Vưu Vưu cũng vừa mới rời giường, lúc này đang ngồi ở trên bàn cơm ăn bữa sáng.“Ương Ương, mau tới đây!” Vưu Vưu đang ăn bò bít tết của cô, sau khi nhìn thấy Lạc Ương Ương, vội vàng vẫy tay kêu cô tới đây.Lạc Ương Ương đến gần bàn ăn, mới nhìn thấy Vưu Vưu tay trái cầm nĩa tay phải cầm đao, đang dùng sức cắt đồ ăn là bò bít tết: “Bữa sáng liền ăn bò bít tết, cậu không thấy ngán à?”
Editor: May
Vưu Vưu thoạt nhìn khá dễ khi dễ, không nghĩ tới tính tình còn rất nóng bỏng, sớm biết sẽ một chân đá đến ván sắt, anh nhất định sẽ kiềm chế một chút.
Đêm khuya luôn an tĩnh, ngoại trừ tiếng mưa rơi thì rốt cuộc không nghe được âm thanh khác trong biệt thự nữa, Phong Thánh ôm công chúa một cái liền ôm Lạc Ương Ương ra khỏi máy bay trực thăng.
“Thật sự sẽ không có người thấy sao?” Đôi tay Lạc Ương Ương ôm ở trên cổ Phong Thánh, có chút khẩn trương nhìn đông nhìn tây.
Trên người cô đến quần áo cũng chưa mặc, chỉ bọc một cái khăn tắm lớn mà thôi, nếu như bị người nhìn thấy cô bị ôm ở trong lòng ngực Phong Thánh như vậy, sau này cô liền không cần gặp người.
“Sẽ không.” Lúc Phong Thánh nói lời này, ánh mắt lạnh lẽo tẩm hàn băng, không chút để ý liếc về phía chỗ hắc ám trong góc tường phía trước.
Vệ sĩ Mã Phong ẩn thân ở chỗ tối, chỉ cảm thấy một cái liếc mắt này Phong Thánh tựa như lợi kiếm ra khỏi vỏ bắn thẳng đến đây, lực uy h**p cường đại chấn đến sau lưng anh phát lạnh, nháy mắt liền rũ mắt xuống, yên lặng mà nhìn chằm chằm sàn nhà dưới chân.
Sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương, một đường thông suốt trở về phòng ngủ.
Chỗ rẽ hành lang lầu một, trong bóng đêm truyền tới một đạo âm thanh u linh nhẹ nhàng: “Mã Phong, vừa rồi anh nhìn thấy cái gì sao?”
Tiếng nói hồn hậu phiêu đãng ở trong không khí, là giọng nói của đàn ông, thấp thấp nặng nề.
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao? Tôi không nhìn thấy gì hết.” Chỗ rẽ tối đen một đầu khác hành lang, tiếng nói lạnh nhạt của Mã Phong vang lên.
“Tôi cũng không thấy được.” Vệ sĩ dò hỏi Mã Phong, cũng nhẹ giọng phủ nhận nói.
Sau khi đối thoại ngắn gọn, hành lang lại khôi phục yên lặng lần nữa, giống như đối thoại vừa rồi, chỉ là một loại ảo giác trong bóng đêm.
Trời mưa suốt đêm.
Buổi sáng ngày hôm sau, khi Lạc Ương Ương rời giường xuống lầu, cô phát hiện Vưu Vưu cũng vừa mới rời giường, lúc này đang ngồi ở trên bàn cơm ăn bữa sáng.
“Ương Ương, mau tới đây!” Vưu Vưu đang ăn bò bít tết của cô, sau khi nhìn thấy Lạc Ương Ương, vội vàng vẫy tay kêu cô tới đây.
Lạc Ương Ương đến gần bàn ăn, mới nhìn thấy Vưu Vưu tay trái cầm nĩa tay phải cầm đao, đang dùng sức cắt đồ ăn là bò bít tết: “Bữa sáng liền ăn bò bít tết, cậu không thấy ngán à?”
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayVưu Vưu thoạt nhìn khá dễ khi dễ, không nghĩ tới tính tình còn rất nóng bỏng, sớm biết sẽ một chân đá đến ván sắt, anh nhất định sẽ kiềm chế một chút.Đêm khuya luôn an tĩnh, ngoại trừ tiếng mưa rơi thì rốt cuộc không nghe được âm thanh khác trong biệt thự nữa, Phong Thánh ôm công chúa một cái liền ôm Lạc Ương Ương ra khỏi máy bay trực thăng.“Thật sự sẽ không có người thấy sao?” Đôi tay Lạc Ương Ương ôm ở trên cổ Phong Thánh, có chút khẩn trương nhìn đông nhìn tây.Trên người cô đến quần áo cũng chưa mặc, chỉ bọc một cái khăn tắm lớn mà thôi, nếu như bị người nhìn thấy cô bị ôm ở trong lòng ngực Phong Thánh như vậy, sau này cô liền không cần gặp người.“Sẽ không.” Lúc Phong Thánh nói lời này, ánh mắt lạnh lẽo tẩm hàn băng, không chút để ý liếc về phía chỗ hắc ám trong góc tường phía trước.Vệ sĩ Mã Phong ẩn thân ở chỗ tối, chỉ cảm thấy một cái liếc mắt này Phong Thánh tựa như lợi kiếm ra khỏi vỏ bắn thẳng đến đây, lực uy h**p cường đại chấn đến sau lưng anh phát lạnh, nháy mắt liền rũ mắt xuống, yên lặng mà nhìn chằm chằm sàn nhà dưới chân.Sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương, một đường thông suốt trở về phòng ngủ.Chỗ rẽ hành lang lầu một, trong bóng đêm truyền tới một đạo âm thanh u linh nhẹ nhàng: “Mã Phong, vừa rồi anh nhìn thấy cái gì sao?”Tiếng nói hồn hậu phiêu đãng ở trong không khí, là giọng nói của đàn ông, thấp thấp nặng nề.“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao? Tôi không nhìn thấy gì hết.” Chỗ rẽ tối đen một đầu khác hành lang, tiếng nói lạnh nhạt của Mã Phong vang lên.“Tôi cũng không thấy được.” Vệ sĩ dò hỏi Mã Phong, cũng nhẹ giọng phủ nhận nói. Sau khi đối thoại ngắn gọn, hành lang lại khôi phục yên lặng lần nữa, giống như đối thoại vừa rồi, chỉ là một loại ảo giác trong bóng đêm.Trời mưa suốt đêm.Buổi sáng ngày hôm sau, khi Lạc Ương Ương rời giường xuống lầu, cô phát hiện Vưu Vưu cũng vừa mới rời giường, lúc này đang ngồi ở trên bàn cơm ăn bữa sáng.“Ương Ương, mau tới đây!” Vưu Vưu đang ăn bò bít tết của cô, sau khi nhìn thấy Lạc Ương Ương, vội vàng vẫy tay kêu cô tới đây.Lạc Ương Ương đến gần bàn ăn, mới nhìn thấy Vưu Vưu tay trái cầm nĩa tay phải cầm đao, đang dùng sức cắt đồ ăn là bò bít tết: “Bữa sáng liền ăn bò bít tết, cậu không thấy ngán à?”