Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 696: Một góc núi băng

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTrước kia cô liền cảm thấy, Phong Thánh không xông vào cửa phòng ngủ của cô, tám chín phần mười là bò cửa sổ.Nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy anh nhảy tới đây từ trên ban công, cùng lúc cô kinh hãi còn có rất nghĩ mà sợ.Hành vi Phong Thánh không đi cửa chính như vậy, cô đã nhớ không rõ rốt cuộc có bao nhiêu lần.Nguy hiểm như vậy, chẳng may xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chuyện bọn họ không lộ ra ngoài ánh sáng là một chuyện, chẳng may anh ngã xuống, cô sẽ áy náy chết.“Sao lại không muốn sống nữa? Anh và em đều là đang rèn luyện mà thôi.” Phong Thánh ngạo nghễ sừng sững ở trên lan can ban công, biểu tình trên khuôn mặt lạnh lùng, là không chút để ý như vậy.Ở trong cái nhìn bất mãn căm tức của Lạc Ương Ương, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua ban công phòng ngủ của mình, lại liếc mắt xuống một cái, an ủi nói: “Chỉ chút độ rộng và độ cao này, em yên tâm, không xảy ra chuyện được.”Nếu lão gia tử biết, bồi dưỡng anh hai mươi mấy năm, anh đến ban công nhỏ này cũng không dám vượt qua, khẳng định sẽ thả chó săn cắn anh.Lạc Ương Ương lo lắng đến muốn chết, Phong Thánh lại không để việc này ở trong lòng chút nào.Nhìn mặt tuấn lãnh trầm không chút sợ hãi của anh, Lạc Ương Ương bởi vì kích động nhịp tim đập thật sự mau, lại không biết nên nói anh cái gì.Mắng anh một trần? Vừa rồi mắng anh không muốn sống nữa, nhưng thực hiển nhiên không có tác dụng gì.Giờ khắc này, Lạc Ương Ương đột nhiên phát hiện, tuy rằng cô và Phong Thánh thân mật đến không thể thân mật hơn nữa, nhưng Phong Thánh đối với cô mà nói, còn có rất nhiều bí mật.Hiểu biết của cô với anh, có lẽ chỉ là một góc núi băng.Phong Thánh vốn dĩ cao hơn cô rất nhiều, hiện tại lại đứng đến cao như vậy, Lạc Ương Ương nhìn anh, tựa như nhìn lên vị thần giáng xuống từ trên trời, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một cổ cảm giác khác thường.Cô và Phong Thánh, có lẽ ngay từ đầu liền không phải là người cùng cấp bậc.Nếu không phải Phong Thánh cúi đầu xuống dắt tay cô, cô và anh, hẳn là đời này đều không thể ở cùng một chỗ.

Editor: May

Trước kia cô liền cảm thấy, Phong Thánh không xông vào cửa phòng ngủ của cô, tám chín phần mười là bò cửa sổ.

Nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy anh nhảy tới đây từ trên ban công, cùng lúc cô kinh hãi còn có rất nghĩ mà sợ.

Hành vi Phong Thánh không đi cửa chính như vậy, cô đã nhớ không rõ rốt cuộc có bao nhiêu lần.

Nguy hiểm như vậy, chẳng may xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chuyện bọn họ không lộ ra ngoài ánh sáng là một chuyện, chẳng may anh ngã xuống, cô sẽ áy náy chết.

“Sao lại không muốn sống nữa? Anh và em đều là đang rèn luyện mà thôi.” Phong Thánh ngạo nghễ sừng sững ở trên lan can ban công, biểu tình trên khuôn mặt lạnh lùng, là không chút để ý như vậy.

Ở trong cái nhìn bất mãn căm tức của Lạc Ương Ương, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua ban công phòng ngủ của mình, lại liếc mắt xuống một cái, an ủi nói: “Chỉ chút độ rộng và độ cao này, em yên tâm, không xảy ra chuyện được.”

Nếu lão gia tử biết, bồi dưỡng anh hai mươi mấy năm, anh đến ban công nhỏ này cũng không dám vượt qua, khẳng định sẽ thả chó săn cắn anh.

Lạc Ương Ương lo lắng đến muốn chết, Phong Thánh lại không để việc này ở trong lòng chút nào.

Nhìn mặt tuấn lãnh trầm không chút sợ hãi của anh, Lạc Ương Ương bởi vì kích động nhịp tim đập thật sự mau, lại không biết nên nói anh cái gì.

Mắng anh một trần? 

Vừa rồi mắng anh không muốn sống nữa, nhưng thực hiển nhiên không có tác dụng gì.

Giờ khắc này, Lạc Ương Ương đột nhiên phát hiện, tuy rằng cô và Phong Thánh thân mật đến không thể thân mật hơn nữa, nhưng Phong Thánh đối với cô mà nói, còn có rất nhiều bí mật.

Hiểu biết của cô với anh, có lẽ chỉ là một góc núi băng.

Phong Thánh vốn dĩ cao hơn cô rất nhiều, hiện tại lại đứng đến cao như vậy, Lạc Ương Ương nhìn anh, tựa như nhìn lên vị thần giáng xuống từ trên trời, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một cổ cảm giác khác thường.

Cô và Phong Thánh, có lẽ ngay từ đầu liền không phải là người cùng cấp bậc.

Nếu không phải Phong Thánh cúi đầu xuống dắt tay cô, cô và anh, hẳn là đời này đều không thể ở cùng một chỗ.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayTrước kia cô liền cảm thấy, Phong Thánh không xông vào cửa phòng ngủ của cô, tám chín phần mười là bò cửa sổ.Nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy anh nhảy tới đây từ trên ban công, cùng lúc cô kinh hãi còn có rất nghĩ mà sợ.Hành vi Phong Thánh không đi cửa chính như vậy, cô đã nhớ không rõ rốt cuộc có bao nhiêu lần.Nguy hiểm như vậy, chẳng may xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chuyện bọn họ không lộ ra ngoài ánh sáng là một chuyện, chẳng may anh ngã xuống, cô sẽ áy náy chết.“Sao lại không muốn sống nữa? Anh và em đều là đang rèn luyện mà thôi.” Phong Thánh ngạo nghễ sừng sững ở trên lan can ban công, biểu tình trên khuôn mặt lạnh lùng, là không chút để ý như vậy.Ở trong cái nhìn bất mãn căm tức của Lạc Ương Ương, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua ban công phòng ngủ của mình, lại liếc mắt xuống một cái, an ủi nói: “Chỉ chút độ rộng và độ cao này, em yên tâm, không xảy ra chuyện được.”Nếu lão gia tử biết, bồi dưỡng anh hai mươi mấy năm, anh đến ban công nhỏ này cũng không dám vượt qua, khẳng định sẽ thả chó săn cắn anh.Lạc Ương Ương lo lắng đến muốn chết, Phong Thánh lại không để việc này ở trong lòng chút nào.Nhìn mặt tuấn lãnh trầm không chút sợ hãi của anh, Lạc Ương Ương bởi vì kích động nhịp tim đập thật sự mau, lại không biết nên nói anh cái gì.Mắng anh một trần? Vừa rồi mắng anh không muốn sống nữa, nhưng thực hiển nhiên không có tác dụng gì.Giờ khắc này, Lạc Ương Ương đột nhiên phát hiện, tuy rằng cô và Phong Thánh thân mật đến không thể thân mật hơn nữa, nhưng Phong Thánh đối với cô mà nói, còn có rất nhiều bí mật.Hiểu biết của cô với anh, có lẽ chỉ là một góc núi băng.Phong Thánh vốn dĩ cao hơn cô rất nhiều, hiện tại lại đứng đến cao như vậy, Lạc Ương Ương nhìn anh, tựa như nhìn lên vị thần giáng xuống từ trên trời, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một cổ cảm giác khác thường.Cô và Phong Thánh, có lẽ ngay từ đầu liền không phải là người cùng cấp bậc.Nếu không phải Phong Thánh cúi đầu xuống dắt tay cô, cô và anh, hẳn là đời này đều không thể ở cùng một chỗ.

Chương 696: Một góc núi băng