1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 699: Tiệc sinh nhật
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayBuổi sáng hai người mới vừa thảo luận đề tài sinh nhật này.Khi cơm trưa, toàn bộ thành viên nhà họ Phong đều đầy đủ hết trên bàn cơm, Phong Khải Việt lại đột nhiên dò hỏi: “Ương Ương, có phải sinh nhật con sắp tới rồi không?”Lạc Ương Ương mới vừa gắp một khối thịt kho tàu, còn chưa kịp nhét vào trong miệng, chiếc đũa hơi dừng vừa nhấc mắt, liền nhìn thấy Phong Khải Việt trên ghế chủ vị đang nhìn cô: “Dạ, chú Phong, ngày sáu tháng sau là sinh nhật con.”“Có nghĩ muốn ăn sinh nhật như thế nào chưa?” Phong Khải Việt nhìn Lạc Ương Ương, biểu tình từ ái, cũng không có bởi vì Lạc Ương Ương không phải con gái ruột của ông, liền có chứa cảm giác xa cách.Trên bàn cơm hình chữ nhật, Phong Khải Việt ngồi ở vị trí chủ, bên tay phải theo thứ tự là Lạc Anh, Lạc Ương Ương, bên tay trái là Phong Thánh, Phong Ngật, Phong Diệc Hàm.Đôi mắt Lạc Ương Ương nhìn về phía Phong Khải Việt, theo bản năng liếc mắt nghiêng nhìn Phong Thánh đối diện, ngay sau đó lại rất nhanh nhìn về phía Phong Khải Việt, lắc đầu nói: “Còn không có.”Phong Thánh nói muốn giúp cô tổ chức sinh nhật, sau đó cũng không nói muốn làm như thế nào, tóm lại, cô không phải rất muốn quá lớn.Nhà họ Phong gia đại nghiệp đại, nếu thật làm lớn, ắt sẽ mời rất nhiều nhân sĩ xã hội thượng lưu và tinh anh thương giới, cô ngẫm lại liền đau đầu.“Đây là sinh nhật đầu tiên của con ở nhà họ Phong, lại vừa lúc là hai mươi tuổi, ta và mẹ con thương lượng một chút, muốn giúp con làm một tiệc sinh nhật.” Phong Khải Việt nhìn Lạc Anh bên cạnh, thử dò hỏi Lạc Ương Ương. Gần một năm ở chung, Phong Khải Việt ít nhiều cũng có chút hiểu về Lạc Ương Ương, cô không hề thích mọi việc náo nhiệt như Phong Diệc Hàm.Ông không xác định loại chuyện tổ chức sinh nhật này, Lạc Ương Ương có thể đồng ý hay không.Nếu cô thật sự không muốn làm tiệc sinh nhật, ông cũng không miễn cưỡng, vậy trôi qua với người một nhà ở nhà, cũng khá tốt.Lạc Ương Ương vừa nghe đến ba chữ tiệc sinh nhật này, đuôi mắt liền co rút một chút, theo bản năng chuyển mắt đi nhìn sang mẹ bên cạnh.Lạc Anh biết con gái của mình không quá muốn làm tiệc sinh nhật, liền vỗ nhẹ bả vai cô, an ủi nói: “Đây là một chút tâm ý của chú Phong, con suy xét một chút?”“……” Tay cầm đũa của Lạc Ương Ương hơi nắm chặt một chút.Cô khẽ cau mày, cũng không biết làm sao, ánh mắt vừa chuyển liền liếc về phía Phong Thánh nghiêng đối diện.
Editor: May
Buổi sáng hai người mới vừa thảo luận đề tài sinh nhật này.
Khi cơm trưa, toàn bộ thành viên nhà họ Phong đều đầy đủ hết trên bàn cơm, Phong Khải Việt lại đột nhiên dò hỏi: “Ương Ương, có phải sinh nhật con sắp tới rồi không?”
Lạc Ương Ương mới vừa gắp một khối thịt kho tàu, còn chưa kịp nhét vào trong miệng, chiếc đũa hơi dừng vừa nhấc mắt, liền nhìn thấy Phong Khải Việt trên ghế chủ vị đang nhìn cô: “Dạ, chú Phong, ngày sáu tháng sau là sinh nhật con.”
“Có nghĩ muốn ăn sinh nhật như thế nào chưa?” Phong Khải Việt nhìn Lạc Ương Ương, biểu tình từ ái, cũng không có bởi vì Lạc Ương Ương không phải con gái ruột của ông, liền có chứa cảm giác xa cách.
Trên bàn cơm hình chữ nhật, Phong Khải Việt ngồi ở vị trí chủ, bên tay phải theo thứ tự là Lạc Anh, Lạc Ương Ương, bên tay trái là Phong Thánh, Phong Ngật, Phong Diệc Hàm.
Đôi mắt Lạc Ương Ương nhìn về phía Phong Khải Việt, theo bản năng liếc mắt nghiêng nhìn Phong Thánh đối diện, ngay sau đó lại rất nhanh nhìn về phía Phong Khải Việt, lắc đầu nói: “Còn không có.”
Phong Thánh nói muốn giúp cô tổ chức sinh nhật, sau đó cũng không nói muốn làm như thế nào, tóm lại, cô không phải rất muốn quá lớn.
Nhà họ Phong gia đại nghiệp đại, nếu thật làm lớn, ắt sẽ mời rất nhiều nhân sĩ xã hội thượng lưu và tinh anh thương giới, cô ngẫm lại liền đau đầu.
“Đây là sinh nhật đầu tiên của con ở nhà họ Phong, lại vừa lúc là hai mươi tuổi, ta và mẹ con thương lượng một chút, muốn giúp con làm một tiệc sinh nhật.” Phong Khải Việt nhìn Lạc Anh bên cạnh, thử dò hỏi Lạc Ương Ương.
Gần một năm ở chung, Phong Khải Việt ít nhiều cũng có chút hiểu về Lạc Ương Ương, cô không hề thích mọi việc náo nhiệt như Phong Diệc Hàm.
Ông không xác định loại chuyện tổ chức sinh nhật này, Lạc Ương Ương có thể đồng ý hay không.
Nếu cô thật sự không muốn làm tiệc sinh nhật, ông cũng không miễn cưỡng, vậy trôi qua với người một nhà ở nhà, cũng khá tốt.
Lạc Ương Ương vừa nghe đến ba chữ tiệc sinh nhật này, đuôi mắt liền co rút một chút, theo bản năng chuyển mắt đi nhìn sang mẹ bên cạnh.
Lạc Anh biết con gái của mình không quá muốn làm tiệc sinh nhật, liền vỗ nhẹ bả vai cô, an ủi nói: “Đây là một chút tâm ý của chú Phong, con suy xét một chút?”
“……” Tay cầm đũa của Lạc Ương Ương hơi nắm chặt một chút.
Cô khẽ cau mày, cũng không biết làm sao, ánh mắt vừa chuyển liền liếc về phía Phong Thánh nghiêng đối diện.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayBuổi sáng hai người mới vừa thảo luận đề tài sinh nhật này.Khi cơm trưa, toàn bộ thành viên nhà họ Phong đều đầy đủ hết trên bàn cơm, Phong Khải Việt lại đột nhiên dò hỏi: “Ương Ương, có phải sinh nhật con sắp tới rồi không?”Lạc Ương Ương mới vừa gắp một khối thịt kho tàu, còn chưa kịp nhét vào trong miệng, chiếc đũa hơi dừng vừa nhấc mắt, liền nhìn thấy Phong Khải Việt trên ghế chủ vị đang nhìn cô: “Dạ, chú Phong, ngày sáu tháng sau là sinh nhật con.”“Có nghĩ muốn ăn sinh nhật như thế nào chưa?” Phong Khải Việt nhìn Lạc Ương Ương, biểu tình từ ái, cũng không có bởi vì Lạc Ương Ương không phải con gái ruột của ông, liền có chứa cảm giác xa cách.Trên bàn cơm hình chữ nhật, Phong Khải Việt ngồi ở vị trí chủ, bên tay phải theo thứ tự là Lạc Anh, Lạc Ương Ương, bên tay trái là Phong Thánh, Phong Ngật, Phong Diệc Hàm.Đôi mắt Lạc Ương Ương nhìn về phía Phong Khải Việt, theo bản năng liếc mắt nghiêng nhìn Phong Thánh đối diện, ngay sau đó lại rất nhanh nhìn về phía Phong Khải Việt, lắc đầu nói: “Còn không có.”Phong Thánh nói muốn giúp cô tổ chức sinh nhật, sau đó cũng không nói muốn làm như thế nào, tóm lại, cô không phải rất muốn quá lớn.Nhà họ Phong gia đại nghiệp đại, nếu thật làm lớn, ắt sẽ mời rất nhiều nhân sĩ xã hội thượng lưu và tinh anh thương giới, cô ngẫm lại liền đau đầu.“Đây là sinh nhật đầu tiên của con ở nhà họ Phong, lại vừa lúc là hai mươi tuổi, ta và mẹ con thương lượng một chút, muốn giúp con làm một tiệc sinh nhật.” Phong Khải Việt nhìn Lạc Anh bên cạnh, thử dò hỏi Lạc Ương Ương. Gần một năm ở chung, Phong Khải Việt ít nhiều cũng có chút hiểu về Lạc Ương Ương, cô không hề thích mọi việc náo nhiệt như Phong Diệc Hàm.Ông không xác định loại chuyện tổ chức sinh nhật này, Lạc Ương Ương có thể đồng ý hay không.Nếu cô thật sự không muốn làm tiệc sinh nhật, ông cũng không miễn cưỡng, vậy trôi qua với người một nhà ở nhà, cũng khá tốt.Lạc Ương Ương vừa nghe đến ba chữ tiệc sinh nhật này, đuôi mắt liền co rút một chút, theo bản năng chuyển mắt đi nhìn sang mẹ bên cạnh.Lạc Anh biết con gái của mình không quá muốn làm tiệc sinh nhật, liền vỗ nhẹ bả vai cô, an ủi nói: “Đây là một chút tâm ý của chú Phong, con suy xét một chút?”“……” Tay cầm đũa của Lạc Ương Ương hơi nắm chặt một chút.Cô khẽ cau mày, cũng không biết làm sao, ánh mắt vừa chuyển liền liếc về phía Phong Thánh nghiêng đối diện.