1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 705: Quấn quít chặt lấy
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayCô và Phong Diệc Hàm, hiện tại là không ai muốn nhìn thấy ai, nếu không có việc gì, khẳng định Phong Diệc Hàm sẽ không tới đây để hai người chán ghét nhìn nhau.Lạc Ương Ương vừa hỏi, tiếng cười to của Phong Diệc Hàm đột nhiên im bặt.“Cô trước xuống dưới cho tôi!” Bởi vì Lạc Ương Ương đứng ở ghế mây, Phong Diệc Hàm nhìn cô phải ngẩng đầu lên, cô ta cười xong liền không vui.Muốn cho cô nhìn lên Lạc Ương Ương?Không có cửa đâu!“Không xuống! Cô có thể làm gì?” Tính tình Lạc Ương Ương ương bướng, lập tức khoanh tay trước ngực, vốn là chiếm cứ địa vị cao nhìn xuống cô ta từ trên cao, giờ càng là nhướng mắt nhìn xuống Phong Diệc Hàm.Bảo cô xuống, cô liền xuống?Tưởng bở!Phong Diệc Hàm giận không thể át ngửa đầu trừng mắt nhìn Lạc Ương Ương.Nếu cô kiên quyết kéo Lạc Ương Ương xuống dưới, hai người tám chín phần mười sẽ đánh nhau.Đây dù sao cũng là ở nhà họ Phong, không phải ở bên ngoài, cô ta không muốn làm ra động tĩnh quá lớn.Kết quả là, Phong Diệc Hàm vòng qua ghế mây, chân vừa nhấc cũng sải bước lên đằng ghế.“Hừ!” Phong Diệc Hàm cùng Lạc Ương Ương giống nhau đứng ở đằng ghế, khiêu khích nhìn Lạc Ương Ương.Lạc Ương Ương phía trước liền cuốn súc ngồi ở đằng ghế hình dài hẹp, cô là cởi giày, Phong Diệc Hàm trực tiếp mang giày cao gót liền dẫm lên.Nhìn một màn này, Lạc Ương Ương âm thầm tức giận nghĩ, gót giày cao gót thon dài của Phong Diệc Hàm tốt nhất là giẫm ở trên ghế mây, rút cũng không rút ra được.Cô còn muốn nằm trên ghế dài đọc sách đấy, cứ như vậy bị Phong Diệc Hàm dẫm ô uế.“Lạc Ương Ương, có phải cô quấn lấy anh hai làm sinh nhật cho cô không?” Phong Diệc Hàm vừa lên liền chất vấn, mang theo phẫn nộ chất vấn.Anh hai công việc bận rộn như vậy, sao có thể sẽ chủ động đưa ra muốn làm sinh nhật cho Lạc Ương Ương?Khẳng định là Lạc Ương Ương quấn quít chặt lấy xin anh hai làm cho cô ta!
Editor: May
Cô và Phong Diệc Hàm, hiện tại là không ai muốn nhìn thấy ai, nếu không có việc gì, khẳng định Phong Diệc Hàm sẽ không tới đây để hai người chán ghét nhìn nhau.
Lạc Ương Ương vừa hỏi, tiếng cười to của Phong Diệc Hàm đột nhiên im bặt.
“Cô trước xuống dưới cho tôi!” Bởi vì Lạc Ương Ương đứng ở ghế mây, Phong Diệc Hàm nhìn cô phải ngẩng đầu lên, cô ta cười xong liền không vui.
Muốn cho cô nhìn lên Lạc Ương Ương?
Không có cửa đâu!
“Không xuống! Cô có thể làm gì?” Tính tình Lạc Ương Ương ương bướng, lập tức khoanh tay trước ngực, vốn là chiếm cứ địa vị cao nhìn xuống cô ta từ trên cao, giờ càng là nhướng mắt nhìn xuống Phong Diệc Hàm.
Bảo cô xuống, cô liền xuống?
Tưởng bở!
Phong Diệc Hàm giận không thể át ngửa đầu trừng mắt nhìn Lạc Ương Ương.
Nếu cô kiên quyết kéo Lạc Ương Ương xuống dưới, hai người tám chín phần mười sẽ đánh nhau.
Đây dù sao cũng là ở nhà họ Phong, không phải ở bên ngoài, cô ta không muốn làm ra động tĩnh quá lớn.
Kết quả là, Phong Diệc Hàm vòng qua ghế mây, chân vừa nhấc cũng sải bước lên đằng ghế.
“Hừ!” Phong Diệc Hàm cùng Lạc Ương Ương giống nhau đứng ở đằng ghế, khiêu khích nhìn Lạc Ương Ương.
Lạc Ương Ương phía trước liền cuốn súc ngồi ở đằng ghế hình dài hẹp, cô là cởi giày, Phong Diệc Hàm trực tiếp mang giày cao gót liền dẫm lên.
Nhìn một màn này, Lạc Ương Ương âm thầm tức giận nghĩ, gót giày cao gót thon dài của Phong Diệc Hàm tốt nhất là giẫm ở trên ghế mây, rút cũng không rút ra được.
Cô còn muốn nằm trên ghế dài đọc sách đấy, cứ như vậy bị Phong Diệc Hàm dẫm ô uế.
“Lạc Ương Ương, có phải cô quấn lấy anh hai làm sinh nhật cho cô không?” Phong Diệc Hàm vừa lên liền chất vấn, mang theo phẫn nộ chất vấn.
Anh hai công việc bận rộn như vậy, sao có thể sẽ chủ động đưa ra muốn làm sinh nhật cho Lạc Ương Ương?
Khẳng định là Lạc Ương Ương quấn quít chặt lấy xin anh hai làm cho cô ta!
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayCô và Phong Diệc Hàm, hiện tại là không ai muốn nhìn thấy ai, nếu không có việc gì, khẳng định Phong Diệc Hàm sẽ không tới đây để hai người chán ghét nhìn nhau.Lạc Ương Ương vừa hỏi, tiếng cười to của Phong Diệc Hàm đột nhiên im bặt.“Cô trước xuống dưới cho tôi!” Bởi vì Lạc Ương Ương đứng ở ghế mây, Phong Diệc Hàm nhìn cô phải ngẩng đầu lên, cô ta cười xong liền không vui.Muốn cho cô nhìn lên Lạc Ương Ương?Không có cửa đâu!“Không xuống! Cô có thể làm gì?” Tính tình Lạc Ương Ương ương bướng, lập tức khoanh tay trước ngực, vốn là chiếm cứ địa vị cao nhìn xuống cô ta từ trên cao, giờ càng là nhướng mắt nhìn xuống Phong Diệc Hàm.Bảo cô xuống, cô liền xuống?Tưởng bở!Phong Diệc Hàm giận không thể át ngửa đầu trừng mắt nhìn Lạc Ương Ương.Nếu cô kiên quyết kéo Lạc Ương Ương xuống dưới, hai người tám chín phần mười sẽ đánh nhau.Đây dù sao cũng là ở nhà họ Phong, không phải ở bên ngoài, cô ta không muốn làm ra động tĩnh quá lớn.Kết quả là, Phong Diệc Hàm vòng qua ghế mây, chân vừa nhấc cũng sải bước lên đằng ghế.“Hừ!” Phong Diệc Hàm cùng Lạc Ương Ương giống nhau đứng ở đằng ghế, khiêu khích nhìn Lạc Ương Ương.Lạc Ương Ương phía trước liền cuốn súc ngồi ở đằng ghế hình dài hẹp, cô là cởi giày, Phong Diệc Hàm trực tiếp mang giày cao gót liền dẫm lên.Nhìn một màn này, Lạc Ương Ương âm thầm tức giận nghĩ, gót giày cao gót thon dài của Phong Diệc Hàm tốt nhất là giẫm ở trên ghế mây, rút cũng không rút ra được.Cô còn muốn nằm trên ghế dài đọc sách đấy, cứ như vậy bị Phong Diệc Hàm dẫm ô uế.“Lạc Ương Ương, có phải cô quấn lấy anh hai làm sinh nhật cho cô không?” Phong Diệc Hàm vừa lên liền chất vấn, mang theo phẫn nộ chất vấn.Anh hai công việc bận rộn như vậy, sao có thể sẽ chủ động đưa ra muốn làm sinh nhật cho Lạc Ương Ương?Khẳng định là Lạc Ương Ương quấn quít chặt lấy xin anh hai làm cho cô ta!