"Chát" - một cái tát giáng xuống má cô, làn da trắng nõn hiện lên dấu tay - "Cô dám lợi dụng tôi say rồi ngủ với tôi sao, đồ gái đ**m". Cô cũng đâu biết vì sao mình lại ở trên giường anh, khi tỉnh dậy đã thấy mình tr*n tr** nằm trong lòng anh, toàn thân đỏ chót dấu hôn, cử động một chút sẽ đau đến mức chết đi sống lại. "Bị tôi nói trúng tim đen hay sao mà không trả lời?" - anh cúi xuống, bóp chặt lấy cằm cô, hơi thở nóng bỏng phà vào mặt cô, tàn nhẫn nói. Cô không đáp, một chữ cũng chẳng nói. Cô giải thích anh có nghe không? Không, anh có bao giờ nghe cô đâu, chỉ nghe lời cô ta. Cô phát hiện cô ta cho người ám sát anh, vì sợ anh gặp nguy hiểm, cô liền nói anh nghe, nhưng đổi lại là gì, cô bị anh đánh không thương tiếc. Khi cô ta nói với cô, cô ta ở bên cạnh ở để trả thù chỉ vì anh khiến anh trai cô ta mất đi công việc, khiến nhà cô ta lâm vào hoàn cảnh khó khăn, khiến mẹ cô ta không có tiền chữa bệnh, cô nói cho anh biết, anh không có làm rõ mọi việc, liền sai người luân phiên đánh cô…
Chương 21: H+
Vợ Ơi, Về Với Anh Đi!Tác giả: Tiểu Mộc HyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Chát" - một cái tát giáng xuống má cô, làn da trắng nõn hiện lên dấu tay - "Cô dám lợi dụng tôi say rồi ngủ với tôi sao, đồ gái đ**m". Cô cũng đâu biết vì sao mình lại ở trên giường anh, khi tỉnh dậy đã thấy mình tr*n tr** nằm trong lòng anh, toàn thân đỏ chót dấu hôn, cử động một chút sẽ đau đến mức chết đi sống lại. "Bị tôi nói trúng tim đen hay sao mà không trả lời?" - anh cúi xuống, bóp chặt lấy cằm cô, hơi thở nóng bỏng phà vào mặt cô, tàn nhẫn nói. Cô không đáp, một chữ cũng chẳng nói. Cô giải thích anh có nghe không? Không, anh có bao giờ nghe cô đâu, chỉ nghe lời cô ta. Cô phát hiện cô ta cho người ám sát anh, vì sợ anh gặp nguy hiểm, cô liền nói anh nghe, nhưng đổi lại là gì, cô bị anh đánh không thương tiếc. Khi cô ta nói với cô, cô ta ở bên cạnh ở để trả thù chỉ vì anh khiến anh trai cô ta mất đi công việc, khiến nhà cô ta lâm vào hoàn cảnh khó khăn, khiến mẹ cô ta không có tiền chữa bệnh, cô nói cho anh biết, anh không có làm rõ mọi việc, liền sai người luân phiên đánh cô… Mạc Tư Thần đột nhiên buông cô ra, dưới ánh đèn vàng mông lung, ánh mắt anh dường như lúc sáng lúc tối - "Tâm Tâm, trao cho anh được không?".Mộc Tâm vòng tay ôm lấy cổ anh, không chút suy nghĩ đáp - "Được".Bờ môi kiên nghị của anh lại một lần nữa áp lên bờ môi ngào ngọt của cô. Nụ hôn lần này không cuồng nhiệt, không độc chiếm như lần trước nữa, thay vào đó là một nụ hôn dịu dàng, cứ như anh sợ sẽ làm cô đau.Bế bổng cô lên, anh mang cô vào phòng nghỉ, nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái.Thân thể to lớn đè lên thân thể nhỏ bé của cô...Môi lưỡi hai người vẫn quấn quýt không ngừng, đầu lưỡi anh khẽ cậy hàm răng của cô, chui vào khoang miệng hút hết mật ngọt. Đến khi sắc mặt cô hơi tái, anh mới lưu luyến buông raBàn tay cũng chẳng hề nhàn dỗi, một tay xoay bóp đôi gò bông đảo của cô, một tay di chuyển xuống nơi g*** h** ch*n. Anh đưa một ngón tay vào nơi t*** h***t của cô bắt động luân động.Dưới sự thôi thúc của anh, cả người Mộc Tâm như bị thiêu đốt! Thật nóng! Cái miệng xinh xắn của cô khẽ bật ra tiếng r*n r*."Tâm Tâm, thích không?" - anh hỏi cô, ánh mắt anh giờ đục ngầu, chỉ có d*c v*ng và d*c v*ng.Mộc Tâm vặn vẹo thân thể nhỏ bé, gấp gáp nói - "Thích...nhưng khó chịu quá".Anh nhẹ nhàng xoa nát nơi đầy đặn của cô, trầm ấm nói - "Đợi một chút, sẽ thoải mái".Mạc Tư Thần từ từ hôn xuống, từ xương quai xanh cho đến nơi cao vút ấy. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại dấu ấn của riêng mình anh.Ngón tay đang luân động nơi t*** h***t tự nhiên rút ra khiến huyết mật của cô chảy ra như suối.Mộc Tâm khó chịu, rên lên một tiếng - "Ưm...a".Hai chân cô vô thức khép chặt. Anh cúi người, nắm lấp đôi chân cô gác lên vai, nhẹ nhàng m*t lấy những gì cô tuôn ra."Tâm Tâm, nói muốn anh" - Giọng Mạc Tư Thần vì bị d*c v*ng chèn ép mà trở nên khàn khàn."Em...muốn...anh" - Mộc Tâm khó nhọc nói từng chữ.Đạt được ý muốn, anh ôm lấy eo cô, mạnh mẽ tiến vào."Đau....quá..." - Mộc Tâm nức nở bật thành tiếng."Xin lỗi em! Một tí nữa, sẽ không đau" - anh chậm rãi luôn động, bàn tay vẫn không ngừng xoay bóp đôi gò bông đảo.Cả căn phòng tràn ngập mùi h**n **.Những tiếng rên kiều diễm của cô như một ma lực thúc dẩy d*c v*ng của anh. Mạc Tư Thần càng ngày càng luân động mạnh mẽ, anh thúc thẳng đến nơi sâu nhất của cô.Mộc Tâm vì đau mà bật khóc, cô th* d*c, cố gắng nói thành tiếng - "Tư Thần, em yêu anh".Mạc Tư Thần sững người, cô nói cô yêu anh ư?"Tư Thần, trao cho em".Móng tay cô bấu chặt lên vai anh.Ở nơi bí mật của hai người có dòng nước ấm chảy ra.Càng nhanh hơn, tốc độ của anh như vũ bão càn quét cô. Hai người phối hợp với nhau tạo nên tiếng động gợi tình.Vận động một lúc lâu, Mộc Tâm kiệt sức thiếp đi. Nhìn người con gái đang nằm bên cạnh mình, anh thoả mãn nâng khoé môi.Chí ít, cô đã nói yêu anh, chí ít, cô cũng đã tình nguyện trao cả thân thể cho anh. Chí ít, anh không thất bại.
Mạc Tư Thần đột nhiên buông cô ra, dưới ánh đèn vàng mông lung, ánh mắt anh dường như lúc sáng lúc tối - "Tâm Tâm, trao cho anh được không?".
Mộc Tâm vòng tay ôm lấy cổ anh, không chút suy nghĩ đáp - "Được".
Bờ môi kiên nghị của anh lại một lần nữa áp lên bờ môi ngào ngọt của cô. Nụ hôn lần này không cuồng nhiệt, không độc chiếm như lần trước nữa, thay vào đó là một nụ hôn dịu dàng, cứ như anh sợ sẽ làm cô đau.
Bế bổng cô lên, anh mang cô vào phòng nghỉ, nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái.
Thân thể to lớn đè lên thân thể nhỏ bé của cô...
Môi lưỡi hai người vẫn quấn quýt không ngừng, đầu lưỡi anh khẽ cậy hàm răng của cô, chui vào khoang miệng hút hết mật ngọt. Đến khi sắc mặt cô hơi tái, anh mới lưu luyến buông ra
Bàn tay cũng chẳng hề nhàn dỗi, một tay xoay bóp đôi gò bông đảo của cô, một tay di chuyển xuống nơi g*** h** ch*n. Anh đưa một ngón tay vào nơi t*** h***t của cô bắt động luân động.
Dưới sự thôi thúc của anh, cả người Mộc Tâm như bị thiêu đốt! Thật nóng! Cái miệng xinh xắn của cô khẽ bật ra tiếng r*n r*.
"Tâm Tâm, thích không?" - anh hỏi cô, ánh mắt anh giờ đục ngầu, chỉ có d*c v*ng và d*c v*ng.
Mộc Tâm vặn vẹo thân thể nhỏ bé, gấp gáp nói - "Thích...nhưng khó chịu quá".
Anh nhẹ nhàng xoa nát nơi đầy đặn của cô, trầm ấm nói - "Đợi một chút, sẽ thoải mái".
Mạc Tư Thần từ từ hôn xuống, từ xương quai xanh cho đến nơi cao vút ấy. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại dấu ấn của riêng mình anh.
Ngón tay đang luân động nơi t*** h***t tự nhiên rút ra khiến huyết mật của cô chảy ra như suối.
Mộc Tâm khó chịu, rên lên một tiếng - "Ưm...a".
Hai chân cô vô thức khép chặt. Anh cúi người, nắm lấp đôi chân cô gác lên vai, nhẹ nhàng m*t lấy những gì cô tuôn ra.
"Tâm Tâm, nói muốn anh" - Giọng Mạc Tư Thần vì bị d*c v*ng chèn ép mà trở nên khàn khàn.
"Em...muốn...anh" - Mộc Tâm khó nhọc nói từng chữ.
Đạt được ý muốn, anh ôm lấy eo cô, mạnh mẽ tiến vào.
"Đau....quá..." - Mộc Tâm nức nở bật thành tiếng.
"Xin lỗi em! Một tí nữa, sẽ không đau" - anh chậm rãi luôn động, bàn tay vẫn không ngừng xoay bóp đôi gò bông đảo.
Cả căn phòng tràn ngập mùi h**n **.
Những tiếng rên kiều diễm của cô như một ma lực thúc dẩy d*c v*ng của anh. Mạc Tư Thần càng ngày càng luân động mạnh mẽ, anh thúc thẳng đến nơi sâu nhất của cô.
Mộc Tâm vì đau mà bật khóc, cô th* d*c, cố gắng nói thành tiếng - "Tư Thần, em yêu anh".
Mạc Tư Thần sững người, cô nói cô yêu anh ư?
"Tư Thần, trao cho em".
Móng tay cô bấu chặt lên vai anh.
Ở nơi bí mật của hai người có dòng nước ấm chảy ra.
Càng nhanh hơn, tốc độ của anh như vũ bão càn quét cô. Hai người phối hợp với nhau tạo nên tiếng động gợi tình.
Vận động một lúc lâu, Mộc Tâm kiệt sức thiếp đi. Nhìn người con gái đang nằm bên cạnh mình, anh thoả mãn nâng khoé môi.
Chí ít, cô đã nói yêu anh, chí ít, cô cũng đã tình nguyện trao cả thân thể cho anh. Chí ít, anh không thất bại.
Vợ Ơi, Về Với Anh Đi!Tác giả: Tiểu Mộc HyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Chát" - một cái tát giáng xuống má cô, làn da trắng nõn hiện lên dấu tay - "Cô dám lợi dụng tôi say rồi ngủ với tôi sao, đồ gái đ**m". Cô cũng đâu biết vì sao mình lại ở trên giường anh, khi tỉnh dậy đã thấy mình tr*n tr** nằm trong lòng anh, toàn thân đỏ chót dấu hôn, cử động một chút sẽ đau đến mức chết đi sống lại. "Bị tôi nói trúng tim đen hay sao mà không trả lời?" - anh cúi xuống, bóp chặt lấy cằm cô, hơi thở nóng bỏng phà vào mặt cô, tàn nhẫn nói. Cô không đáp, một chữ cũng chẳng nói. Cô giải thích anh có nghe không? Không, anh có bao giờ nghe cô đâu, chỉ nghe lời cô ta. Cô phát hiện cô ta cho người ám sát anh, vì sợ anh gặp nguy hiểm, cô liền nói anh nghe, nhưng đổi lại là gì, cô bị anh đánh không thương tiếc. Khi cô ta nói với cô, cô ta ở bên cạnh ở để trả thù chỉ vì anh khiến anh trai cô ta mất đi công việc, khiến nhà cô ta lâm vào hoàn cảnh khó khăn, khiến mẹ cô ta không có tiền chữa bệnh, cô nói cho anh biết, anh không có làm rõ mọi việc, liền sai người luân phiên đánh cô… Mạc Tư Thần đột nhiên buông cô ra, dưới ánh đèn vàng mông lung, ánh mắt anh dường như lúc sáng lúc tối - "Tâm Tâm, trao cho anh được không?".Mộc Tâm vòng tay ôm lấy cổ anh, không chút suy nghĩ đáp - "Được".Bờ môi kiên nghị của anh lại một lần nữa áp lên bờ môi ngào ngọt của cô. Nụ hôn lần này không cuồng nhiệt, không độc chiếm như lần trước nữa, thay vào đó là một nụ hôn dịu dàng, cứ như anh sợ sẽ làm cô đau.Bế bổng cô lên, anh mang cô vào phòng nghỉ, nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái.Thân thể to lớn đè lên thân thể nhỏ bé của cô...Môi lưỡi hai người vẫn quấn quýt không ngừng, đầu lưỡi anh khẽ cậy hàm răng của cô, chui vào khoang miệng hút hết mật ngọt. Đến khi sắc mặt cô hơi tái, anh mới lưu luyến buông raBàn tay cũng chẳng hề nhàn dỗi, một tay xoay bóp đôi gò bông đảo của cô, một tay di chuyển xuống nơi g*** h** ch*n. Anh đưa một ngón tay vào nơi t*** h***t của cô bắt động luân động.Dưới sự thôi thúc của anh, cả người Mộc Tâm như bị thiêu đốt! Thật nóng! Cái miệng xinh xắn của cô khẽ bật ra tiếng r*n r*."Tâm Tâm, thích không?" - anh hỏi cô, ánh mắt anh giờ đục ngầu, chỉ có d*c v*ng và d*c v*ng.Mộc Tâm vặn vẹo thân thể nhỏ bé, gấp gáp nói - "Thích...nhưng khó chịu quá".Anh nhẹ nhàng xoa nát nơi đầy đặn của cô, trầm ấm nói - "Đợi một chút, sẽ thoải mái".Mạc Tư Thần từ từ hôn xuống, từ xương quai xanh cho đến nơi cao vút ấy. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại dấu ấn của riêng mình anh.Ngón tay đang luân động nơi t*** h***t tự nhiên rút ra khiến huyết mật của cô chảy ra như suối.Mộc Tâm khó chịu, rên lên một tiếng - "Ưm...a".Hai chân cô vô thức khép chặt. Anh cúi người, nắm lấp đôi chân cô gác lên vai, nhẹ nhàng m*t lấy những gì cô tuôn ra."Tâm Tâm, nói muốn anh" - Giọng Mạc Tư Thần vì bị d*c v*ng chèn ép mà trở nên khàn khàn."Em...muốn...anh" - Mộc Tâm khó nhọc nói từng chữ.Đạt được ý muốn, anh ôm lấy eo cô, mạnh mẽ tiến vào."Đau....quá..." - Mộc Tâm nức nở bật thành tiếng."Xin lỗi em! Một tí nữa, sẽ không đau" - anh chậm rãi luôn động, bàn tay vẫn không ngừng xoay bóp đôi gò bông đảo.Cả căn phòng tràn ngập mùi h**n **.Những tiếng rên kiều diễm của cô như một ma lực thúc dẩy d*c v*ng của anh. Mạc Tư Thần càng ngày càng luân động mạnh mẽ, anh thúc thẳng đến nơi sâu nhất của cô.Mộc Tâm vì đau mà bật khóc, cô th* d*c, cố gắng nói thành tiếng - "Tư Thần, em yêu anh".Mạc Tư Thần sững người, cô nói cô yêu anh ư?"Tư Thần, trao cho em".Móng tay cô bấu chặt lên vai anh.Ở nơi bí mật của hai người có dòng nước ấm chảy ra.Càng nhanh hơn, tốc độ của anh như vũ bão càn quét cô. Hai người phối hợp với nhau tạo nên tiếng động gợi tình.Vận động một lúc lâu, Mộc Tâm kiệt sức thiếp đi. Nhìn người con gái đang nằm bên cạnh mình, anh thoả mãn nâng khoé môi.Chí ít, cô đã nói yêu anh, chí ít, cô cũng đã tình nguyện trao cả thân thể cho anh. Chí ít, anh không thất bại.