Tại một vùng đất xa xôi nào đó, trong một vương quốc xa lạ, một người phụ nữ đang hạ sinh... Bên ngoài, người kia cứ đi tới đi lui trước cửa -Thưa Hoàng Vương, người đừng nên hấp tấp, hãy ngồi yên chớ để tổn hại đến thân thể -Ngươi im đi cho ta, Hậu Vương đang đau vô cùng đau đớn thì làm sao ta đang ngồi yên được -Nhưng thưa... Oe~~oe~~. Tiếng khóc vang lên. Hoàng Vương bên bên ngoài liền xông cửa đi vào -Là trai hay gái- Hoàng Vương hấp tấp hỏi -Là con trai thưa Hoàng Vương Hoàng Vương bồng con mình lên ôm vào lòng rồi đặt xuống nôi sau đó lại chỗ vợ mình -Hậu Vương, nàng không sao chứ- Hoàng Vương ân cần hỏi thăm -Là con trai hay con gái??- Hậu Vương mệt nhọc hỏi -Là con trai, nàng giúp tộc ta nối dõi rồi. Người đâu, mang thuốc bổ đến cho Hậu Vương ngay Chỉ trong chốc lát, một người nô tì mang thuốc đến ngay. Hoàng Vương liền chụp lấy chén thuốc móm cho Hậu Vương -Không cần biết là bên Bạch Vương Triều ra sao nhưng trước mắt ta đã có được một đứa con trai rồi. Hắc Vương Triều ta đã…

Chương 84: Bảo Bảo

Oan Gia Ma Cà RồngTác giả: Chó cứ sủa Đoàn người cứ đi Sống cho đáng đi Chúc mày may mắn >Truyện Ngôn TìnhTại một vùng đất xa xôi nào đó, trong một vương quốc xa lạ, một người phụ nữ đang hạ sinh... Bên ngoài, người kia cứ đi tới đi lui trước cửa -Thưa Hoàng Vương, người đừng nên hấp tấp, hãy ngồi yên chớ để tổn hại đến thân thể -Ngươi im đi cho ta, Hậu Vương đang đau vô cùng đau đớn thì làm sao ta đang ngồi yên được -Nhưng thưa... Oe~~oe~~. Tiếng khóc vang lên. Hoàng Vương bên bên ngoài liền xông cửa đi vào -Là trai hay gái- Hoàng Vương hấp tấp hỏi -Là con trai thưa Hoàng Vương Hoàng Vương bồng con mình lên ôm vào lòng rồi đặt xuống nôi sau đó lại chỗ vợ mình -Hậu Vương, nàng không sao chứ- Hoàng Vương ân cần hỏi thăm -Là con trai hay con gái??- Hậu Vương mệt nhọc hỏi -Là con trai, nàng giúp tộc ta nối dõi rồi. Người đâu, mang thuốc bổ đến cho Hậu Vương ngay Chỉ trong chốc lát, một người nô tì mang thuốc đến ngay. Hoàng Vương liền chụp lấy chén thuốc móm cho Hậu Vương -Không cần biết là bên Bạch Vương Triều ra sao nhưng trước mắt ta đã có được một đứa con trai rồi. Hắc Vương Triều ta đã… Đã gần đến kì thi tốt nghiệp rồi, Thiên Di vẫn con nằm đấy. Cô vẫn còn bất tỉnh. Mở mắt tỉnh dậy, xung quanh đều màu trắng. Tay cô bị ai đó nắm chặt. Là Thiên Hàn. Chợt nhiên cô nhìn thấy Dõng Mạc đi đâu đó lướt qua phòng cô-Cậu ấy làm gì trong bệnh viện vậy???Nhẹ nhàng bỏ tay Thiên Hàn ra rồi đi ra ngoài. Dõng Mạc đi đến phòng cấp cứu???-Dõng Mạc???Anh quay lại nhìn cô-Ai???Dõng Mạc định nói thì bác sĩ từ bên trong bước ra-Bây giờ... phải cần ai đó hiến thận...Dõng Mạc suy sụp ngồi bệt xuống. Thiên Di vẫn tiếp tục hỏi-Chuyện... chuyện gì vậy cậu nói mình nghe đi-Bảo Bảo... đang trong đóThiên Di như bị ai đó bóp nát trái tim, nước mắt cô chảy ra-Cái gì??? Cậu ấy bị gì???-Suy thận, căn bệnh này có tỉ lệ tử vong rất cao nhưng bây giờ chỉ cần hiến thận có lẽ sẽ cứu được đóSau một hồi suy nghĩ-Thận... thận của tôiBác sĩ liền can ngăn-Cô điêm à cô chỉ còn một quả thận trong người thôi đó, quả thận kia đã bị đâm hư rồi-Không làm ơn đi mà- Thiên Di khóc lóc năn nỉ bác sĩĐành vậy thôi, Thiên Di được đưa vào bên trong. Cô nằm trên giường nhìn qua Bảo Bảo khẽ nở nụ cười-Mạc Mạc- Một số người chạy tới- Cậu làm gì ở đây vậy???-Mọi người???-Thấy Thiên Di đâu không???-Thiên Di?? Trong đó, cậu ấy hiến thận cho... Bảo Bảo-Cái gì??- Triệu Giã gằn giọng rõ to- Sao cậu ấy lại làm vậy-Dễ hiểu thôi mà, Bảo Bảo là bạn của Thiên Di-Nhưng bây giờ thì sao?? Cậu ấy tránh Thiên Di như tránh tà, coi là bạn được hảNghe Triệu Giã nói, anh chỉ có thể đứng đó. Nói nhiều làm được gì, họ ngồi xuống đó và chờ đợi. Sau 3h đồng hồ họ đưa Bảo Bảo ra trước vào phòng hồi sức, Thiên Di ra sau. Thêm vài giờ đồng hồ nữa cô được đưa vào phòng lại. Mọi người tôn trọng quyết định Thiên Di nên không nhắc đến làm gì. Sau thời gian đó cô vẫn chưa xuất viện được. Việc thi cử thì đề được đưa thẳng vào đây cho cô lam. Một tuần trôi qua, Bảo Bảo cũng được xuất viện. Cô được Dõng Mạc dắt ra ngoài và vẫn đi qua phòng Thiên Di. Thấy Thiên Di vẫn còn trong đó, cô nhếch miệng-Đúng là mấy người như vậy sẽ gặp quả báo mà. Vào viện mấy tuần rồi cơ nhưng bây giờ vẫn chưa nhấc chân ra khỏi đó được...Thiên Di đang sắp xếp đồ đạc lại và cũng chuẩn bị xuất viện. Nghe những lời này cô không muốn tin, nước mắt bắt đàu tuôn. Cô dứt khoát đi ra chỗ Bảo Bảo-Đúng, tôi đang bị quả báo, bà cái quả báo của tôi chính là đã hiến quả thận cuối cùng của mình cho côNói rồi cô quay vào lấy hết đồ đạc dứt khoác ra khỏi bệnh viện với một số người theo sau. Cô đến một bãi đất trống sau bệnh viện. Triệu Giã đã về triều cũng Nhan Hạo chỉ còn lại mấy người-Anh Thiên Hạo à, đưa em về triềuBảo Bảo tronh bệnh viện quay sang Dõng Mạc-Không phải của cậu sao???-Mặt cho đã mất mọt quả thận nhưng cậu ấy vẫn quyết hiến thận cho cậu-Cái gì?? Vậy mình đã nói gì vậy nèNói rồi cô chạy nhanh đến chỗ của Thiên Di-Thiên Di- Cô gọi lớnThiên Di không quay lại, khuôn mặt không cảm xúc. Họ biến mất. Bảo Bảo quỵ xuốngThiên Di bỏ cô rồi

Đã gần đến kì thi tốt nghiệp rồi, Thiên Di vẫn con nằm đấy. Cô vẫn còn bất tỉnh. Mở mắt tỉnh dậy, xung quanh đều màu trắng. Tay cô bị ai đó nắm chặt. Là Thiên Hàn. Chợt nhiên cô nhìn thấy Dõng Mạc đi đâu đó lướt qua phòng cô

-Cậu ấy làm gì trong bệnh viện vậy???

Nhẹ nhàng bỏ tay Thiên Hàn ra rồi đi ra ngoài. Dõng Mạc đi đến phòng cấp cứu???

-Dõng Mạc???

Anh quay lại nhìn cô

-Ai???

Dõng Mạc định nói thì bác sĩ từ bên trong bước ra

-Bây giờ... phải cần ai đó hiến thận...

Dõng Mạc suy sụp ngồi bệt xuống. Thiên Di vẫn tiếp tục hỏi

-Chuyện... chuyện gì vậy cậu nói mình nghe đi

-Bảo Bảo... đang trong đó

Thiên Di như bị ai đó bóp nát trái tim, nước mắt cô chảy ra

-Cái gì??? Cậu ấy bị gì???

-Suy thận, căn bệnh này có tỉ lệ tử vong rất cao nhưng bây giờ chỉ cần hiến thận có lẽ sẽ cứu được đó

Sau một hồi suy nghĩ

-Thận... thận của tôi

Bác sĩ liền can ngăn

-Cô điêm à cô chỉ còn một quả thận trong người thôi đó, quả thận kia đã bị đâm hư rồi

-Không làm ơn đi mà- Thiên Di khóc lóc năn nỉ bác sĩ

Đành vậy thôi, Thiên Di được đưa vào bên trong. Cô nằm trên giường nhìn qua Bảo Bảo khẽ nở nụ cười

-Mạc Mạc- Một số người chạy tới- Cậu làm gì ở đây vậy???

-Mọi người???

-Thấy Thiên Di đâu không???

-Thiên Di?? Trong đó, cậu ấy hiến thận cho... Bảo Bảo

-Cái gì??- Triệu Giã gằn giọng rõ to- Sao cậu ấy lại làm vậy

-Dễ hiểu thôi mà, Bảo Bảo là bạn của Thiên Di

-Nhưng bây giờ thì sao?? Cậu ấy tránh Thiên Di như tránh tà, coi là bạn được hả

Nghe Triệu Giã nói, anh chỉ có thể đứng đó. Nói nhiều làm được gì, họ ngồi xuống đó và chờ đợi. Sau 3h đồng hồ họ đưa Bảo Bảo ra trước vào phòng hồi sức, Thiên Di ra sau. Thêm vài giờ đồng hồ nữa cô được đưa vào phòng lại. Mọi người tôn trọng quyết định Thiên Di nên không nhắc đến làm gì. Sau thời gian đó cô vẫn chưa xuất viện được. Việc thi cử thì đề được đưa thẳng vào đây cho cô lam. Một tuần trôi qua, Bảo Bảo cũng được xuất viện. Cô được Dõng Mạc dắt ra ngoài và vẫn đi qua phòng Thiên Di. Thấy Thiên Di vẫn còn trong đó, cô nhếch miệng

-Đúng là mấy người như vậy sẽ gặp quả báo mà. Vào viện mấy tuần rồi cơ nhưng bây giờ vẫn chưa nhấc chân ra khỏi đó được...

Thiên Di đang sắp xếp đồ đạc lại và cũng chuẩn bị xuất viện. Nghe những lời này cô không muốn tin, nước mắt bắt đàu tuôn. Cô dứt khoát đi ra chỗ Bảo Bảo

-Đúng, tôi đang bị quả báo, bà cái quả báo của tôi chính là đã hiến quả thận cuối cùng của mình cho cô

Nói rồi cô quay vào lấy hết đồ đạc dứt khoác ra khỏi bệnh viện với một số người theo sau. Cô đến một bãi đất trống sau bệnh viện. Triệu Giã đã về triều cũng Nhan Hạo chỉ còn lại mấy người

-Anh Thiên Hạo à, đưa em về triều

Bảo Bảo tronh bệnh viện quay sang Dõng Mạc

-Không phải của cậu sao???

-Mặt cho đã mất mọt quả thận nhưng cậu ấy vẫn quyết hiến thận cho cậu

-Cái gì?? Vậy mình đã nói gì vậy nè

Nói rồi cô chạy nhanh đến chỗ của Thiên Di

-Thiên Di- Cô gọi lớn

Thiên Di không quay lại, khuôn mặt không cảm xúc. Họ biến mất. Bảo Bảo quỵ xuống

Thiên Di bỏ cô rồi

Oan Gia Ma Cà RồngTác giả: Chó cứ sủa Đoàn người cứ đi Sống cho đáng đi Chúc mày may mắn >Truyện Ngôn TìnhTại một vùng đất xa xôi nào đó, trong một vương quốc xa lạ, một người phụ nữ đang hạ sinh... Bên ngoài, người kia cứ đi tới đi lui trước cửa -Thưa Hoàng Vương, người đừng nên hấp tấp, hãy ngồi yên chớ để tổn hại đến thân thể -Ngươi im đi cho ta, Hậu Vương đang đau vô cùng đau đớn thì làm sao ta đang ngồi yên được -Nhưng thưa... Oe~~oe~~. Tiếng khóc vang lên. Hoàng Vương bên bên ngoài liền xông cửa đi vào -Là trai hay gái- Hoàng Vương hấp tấp hỏi -Là con trai thưa Hoàng Vương Hoàng Vương bồng con mình lên ôm vào lòng rồi đặt xuống nôi sau đó lại chỗ vợ mình -Hậu Vương, nàng không sao chứ- Hoàng Vương ân cần hỏi thăm -Là con trai hay con gái??- Hậu Vương mệt nhọc hỏi -Là con trai, nàng giúp tộc ta nối dõi rồi. Người đâu, mang thuốc bổ đến cho Hậu Vương ngay Chỉ trong chốc lát, một người nô tì mang thuốc đến ngay. Hoàng Vương liền chụp lấy chén thuốc móm cho Hậu Vương -Không cần biết là bên Bạch Vương Triều ra sao nhưng trước mắt ta đã có được một đứa con trai rồi. Hắc Vương Triều ta đã… Đã gần đến kì thi tốt nghiệp rồi, Thiên Di vẫn con nằm đấy. Cô vẫn còn bất tỉnh. Mở mắt tỉnh dậy, xung quanh đều màu trắng. Tay cô bị ai đó nắm chặt. Là Thiên Hàn. Chợt nhiên cô nhìn thấy Dõng Mạc đi đâu đó lướt qua phòng cô-Cậu ấy làm gì trong bệnh viện vậy???Nhẹ nhàng bỏ tay Thiên Hàn ra rồi đi ra ngoài. Dõng Mạc đi đến phòng cấp cứu???-Dõng Mạc???Anh quay lại nhìn cô-Ai???Dõng Mạc định nói thì bác sĩ từ bên trong bước ra-Bây giờ... phải cần ai đó hiến thận...Dõng Mạc suy sụp ngồi bệt xuống. Thiên Di vẫn tiếp tục hỏi-Chuyện... chuyện gì vậy cậu nói mình nghe đi-Bảo Bảo... đang trong đóThiên Di như bị ai đó bóp nát trái tim, nước mắt cô chảy ra-Cái gì??? Cậu ấy bị gì???-Suy thận, căn bệnh này có tỉ lệ tử vong rất cao nhưng bây giờ chỉ cần hiến thận có lẽ sẽ cứu được đóSau một hồi suy nghĩ-Thận... thận của tôiBác sĩ liền can ngăn-Cô điêm à cô chỉ còn một quả thận trong người thôi đó, quả thận kia đã bị đâm hư rồi-Không làm ơn đi mà- Thiên Di khóc lóc năn nỉ bác sĩĐành vậy thôi, Thiên Di được đưa vào bên trong. Cô nằm trên giường nhìn qua Bảo Bảo khẽ nở nụ cười-Mạc Mạc- Một số người chạy tới- Cậu làm gì ở đây vậy???-Mọi người???-Thấy Thiên Di đâu không???-Thiên Di?? Trong đó, cậu ấy hiến thận cho... Bảo Bảo-Cái gì??- Triệu Giã gằn giọng rõ to- Sao cậu ấy lại làm vậy-Dễ hiểu thôi mà, Bảo Bảo là bạn của Thiên Di-Nhưng bây giờ thì sao?? Cậu ấy tránh Thiên Di như tránh tà, coi là bạn được hảNghe Triệu Giã nói, anh chỉ có thể đứng đó. Nói nhiều làm được gì, họ ngồi xuống đó và chờ đợi. Sau 3h đồng hồ họ đưa Bảo Bảo ra trước vào phòng hồi sức, Thiên Di ra sau. Thêm vài giờ đồng hồ nữa cô được đưa vào phòng lại. Mọi người tôn trọng quyết định Thiên Di nên không nhắc đến làm gì. Sau thời gian đó cô vẫn chưa xuất viện được. Việc thi cử thì đề được đưa thẳng vào đây cho cô lam. Một tuần trôi qua, Bảo Bảo cũng được xuất viện. Cô được Dõng Mạc dắt ra ngoài và vẫn đi qua phòng Thiên Di. Thấy Thiên Di vẫn còn trong đó, cô nhếch miệng-Đúng là mấy người như vậy sẽ gặp quả báo mà. Vào viện mấy tuần rồi cơ nhưng bây giờ vẫn chưa nhấc chân ra khỏi đó được...Thiên Di đang sắp xếp đồ đạc lại và cũng chuẩn bị xuất viện. Nghe những lời này cô không muốn tin, nước mắt bắt đàu tuôn. Cô dứt khoát đi ra chỗ Bảo Bảo-Đúng, tôi đang bị quả báo, bà cái quả báo của tôi chính là đã hiến quả thận cuối cùng của mình cho côNói rồi cô quay vào lấy hết đồ đạc dứt khoác ra khỏi bệnh viện với một số người theo sau. Cô đến một bãi đất trống sau bệnh viện. Triệu Giã đã về triều cũng Nhan Hạo chỉ còn lại mấy người-Anh Thiên Hạo à, đưa em về triềuBảo Bảo tronh bệnh viện quay sang Dõng Mạc-Không phải của cậu sao???-Mặt cho đã mất mọt quả thận nhưng cậu ấy vẫn quyết hiến thận cho cậu-Cái gì?? Vậy mình đã nói gì vậy nèNói rồi cô chạy nhanh đến chỗ của Thiên Di-Thiên Di- Cô gọi lớnThiên Di không quay lại, khuôn mặt không cảm xúc. Họ biến mất. Bảo Bảo quỵ xuốngThiên Di bỏ cô rồi

Chương 84: Bảo Bảo