Tác giả:

Tựa đề: Không màng thế sự đổi thay, Vẫn cứ là càng trắc trở thì càng yêu hơn gấp bội, bởi vì em, nên vẫn cứ đợi chờ.  Lộ Lộ, tên Cao Lương kia trong TV trông giống Cha con quá!  Lộ Bảo Bối ba tuổi xinh như hoa như ngọc không nói gì, đôi mắt đen tròn vo của nó được khảm trên làn da trắng như tuyết, trên khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh của Viên Đô Đô, nhẹ nhàng chớp mắt vài cái, khuôn mặt lúc nào cũng đỏ hây hây. Có gì đáng xem chứ, đều cùng với tên nam nhân “giống cha con” kia chẳng có chút liên quan nào.  Trong Thiên đại sảnh Lộ Tinh Không đang chăm chú xem kịch bản biểu diễn, tuy rằng đã kinh qua 4 năm kinh nghiệm diễn xuất, đồng thời tốt nghiệp loại ưu, nhưng trong mắt con trai bảo bối của cô, cô trước giờ chưa từng che dấu cảm xúc thật của mình. Cha con ư? Trông giống con đến như vậy, đương nhiên là cha của con rồi. Mặc dù Lộ Bảo Bối thông minh tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng logic về các mối quan hệ đã hiểu biết rất rõ ràng. Lộ Bảo Bối gặm nhấm ngón tay nhỏ mập mạp của mình, trông đáng yêu vô cùng…

Chương 278: Thịt kho tàu

Tổng Thống Đại Nhân, Đừng Kiêu Ngạo!Tác giả: Lê Trân NiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTựa đề: Không màng thế sự đổi thay, Vẫn cứ là càng trắc trở thì càng yêu hơn gấp bội, bởi vì em, nên vẫn cứ đợi chờ.  Lộ Lộ, tên Cao Lương kia trong TV trông giống Cha con quá!  Lộ Bảo Bối ba tuổi xinh như hoa như ngọc không nói gì, đôi mắt đen tròn vo của nó được khảm trên làn da trắng như tuyết, trên khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh của Viên Đô Đô, nhẹ nhàng chớp mắt vài cái, khuôn mặt lúc nào cũng đỏ hây hây. Có gì đáng xem chứ, đều cùng với tên nam nhân “giống cha con” kia chẳng có chút liên quan nào.  Trong Thiên đại sảnh Lộ Tinh Không đang chăm chú xem kịch bản biểu diễn, tuy rằng đã kinh qua 4 năm kinh nghiệm diễn xuất, đồng thời tốt nghiệp loại ưu, nhưng trong mắt con trai bảo bối của cô, cô trước giờ chưa từng che dấu cảm xúc thật của mình. Cha con ư? Trông giống con đến như vậy, đương nhiên là cha của con rồi. Mặc dù Lộ Bảo Bối thông minh tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng logic về các mối quan hệ đã hiểu biết rất rõ ràng. Lộ Bảo Bối gặm nhấm ngón tay nhỏ mập mạp của mình, trông đáng yêu vô cùng… Editor: MayHơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, cô gái nhỏ vẫn là một bộ quần áo lúc trước, dư quang khóe mắt Sở Ngự Bắc nhìn đến màn hình di động màu hồng phấn sáng lên trên giường kia, ánh mắt thâm trầm.Anh nhàn nhạt nói một câu, “Đi xuống ăn cơm.”Sở Ngự Bắc đã thay xong một thân trang phục ở nhà, tươi mát sau khi tắm gội xong đập vào mặt, tóc cũng vẫn chưa khô hoàn toàn, cả người thoạt nhìn lười biếng lại gợi cảm.Tình Không “Nga” một tiếng, xoay người đi vào.Ánh mắt Sở Ngự Bắc chuyển tới trên chân trắng nộn của cô, ánh mắt thâm trầm lần thứ hai, chân cô gái nhỏ thật sự rất nhỏ, hình dạng cũng rất đẹp, phỏng chừng một bàn tay của anh liền có thể nắm ở trong tay.Chân trắng như tuyết đạp lên trên thảm màu đậm, kéo theo làn váy, như là tiểu tinh linh sa đọa thế gian.Tình Không nghĩ tới cái gì đó, quay đầu lại, “Anh đi xuống trước đi, tôi thay quần áo xong liền xuống dưới.”Sở Ngự Bắc lại liếc mắt nhìn cô một cái, đóng cửa, rốt cuộc không có đi vào.Tình Không xuống lầu lần nữa đã là mười phút sau, trên bàn cũng bày đầy các kiểu đồ ăn làm người muốn ăn thêm nhiều.Trong đó liền có thịt kho tàu và sườn xào chua ngọt cô thích nhất.Tình Không ngồi xuống, xúc cơm tẻ ăn một mồm to thịt kho tàu, thỏa mãn nhắm mắt.Bữa tối hôm nay ăn đến tương đối trễ, vốn dĩ Sở Ngự Bắc không có hứng thú với đồ ăn dầu mỡ kia, cả buổi tối càng không có muốn ăn, lại không biết vì sao cô gái nhỏ lại ăn đến vui sướng như thế.Nhìn, bộ dáng ngược lại giống như ăn rất ngon.“Nhìn tôi làm cái gì, anh cũng ăn một khối đi.” Tình Không nói xong liền gắp một khối đến trong chén anh.Sở Ngự Bắc nhìn thịt mỡ trong chén, mày nhíu đến có thể kẹp chết con ruồi, nhưng vẫn là kẹp lên cắn một miếng nhỏ, hương vị còn tạm được, chỉ là vị này thật không dám khen tặng.“Sở Tiên Sinh, bộ dáng lên pháp trường này của ngài đối với khối thịt kho tàu kia là không tôn trọng chút nào, anh không thích ăn thì tôi ăn.”Tình Không nói xong, liền muốn duỗi đũa đến trong chén anh đoạt thịt kho tàu.

Editor: May

Hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, cô gái nhỏ vẫn là một bộ quần áo lúc trước, dư quang khóe mắt Sở Ngự Bắc nhìn đến màn hình di động màu hồng phấn sáng lên trên giường kia, ánh mắt thâm trầm.

Anh nhàn nhạt nói một câu, “Đi xuống ăn cơm.”

Sở Ngự Bắc đã thay xong một thân trang phục ở nhà, tươi mát sau khi tắm gội xong đập vào mặt, tóc cũng vẫn chưa khô hoàn toàn, cả người thoạt nhìn lười biếng lại gợi cảm.

Tình Không “Nga” một tiếng, xoay người đi vào.

Ánh mắt Sở Ngự Bắc chuyển tới trên chân trắng nộn của cô, ánh mắt thâm trầm lần thứ hai, chân cô gái nhỏ thật sự rất nhỏ, hình dạng cũng rất đẹp, phỏng chừng một bàn tay của anh liền có thể nắm ở trong tay.

Chân trắng như tuyết đạp lên trên thảm màu đậm, kéo theo làn váy, như là tiểu tinh linh sa đọa thế gian.

Tình Không nghĩ tới cái gì đó, quay đầu lại, “Anh đi xuống trước đi, tôi thay quần áo xong liền xuống dưới.”

Sở Ngự Bắc lại liếc mắt nhìn cô một cái, đóng cửa, rốt cuộc không có đi vào.

Tình Không xuống lầu lần nữa đã là mười phút sau, trên bàn cũng bày đầy các kiểu đồ ăn làm người muốn ăn thêm nhiều.

Trong đó liền có thịt kho tàu và sườn xào chua ngọt cô thích nhất.

Tình Không ngồi xuống, xúc cơm tẻ ăn một mồm to thịt kho tàu, thỏa mãn nhắm mắt.

Bữa tối hôm nay ăn đến tương đối trễ, vốn dĩ Sở Ngự Bắc không có hứng thú với đồ ăn dầu mỡ kia, cả buổi tối càng không có muốn ăn, lại không biết vì sao cô gái nhỏ lại ăn đến vui sướng như thế.

Nhìn, bộ dáng ngược lại giống như ăn rất ngon.

“Nhìn tôi làm cái gì, anh cũng ăn một khối đi.” Tình Không nói xong liền gắp một khối đến trong chén anh.

Sở Ngự Bắc nhìn thịt mỡ trong chén, mày nhíu đến có thể kẹp chết con ruồi, nhưng vẫn là kẹp lên cắn một miếng nhỏ, hương vị còn tạm được, chỉ là vị này thật không dám khen tặng.

“Sở Tiên Sinh, bộ dáng lên pháp trường này của ngài đối với khối thịt kho tàu kia là không tôn trọng chút nào, anh không thích ăn thì tôi ăn.”

Tình Không nói xong, liền muốn duỗi đũa đến trong chén anh đoạt thịt kho tàu.

Tổng Thống Đại Nhân, Đừng Kiêu Ngạo!Tác giả: Lê Trân NiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTựa đề: Không màng thế sự đổi thay, Vẫn cứ là càng trắc trở thì càng yêu hơn gấp bội, bởi vì em, nên vẫn cứ đợi chờ.  Lộ Lộ, tên Cao Lương kia trong TV trông giống Cha con quá!  Lộ Bảo Bối ba tuổi xinh như hoa như ngọc không nói gì, đôi mắt đen tròn vo của nó được khảm trên làn da trắng như tuyết, trên khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh của Viên Đô Đô, nhẹ nhàng chớp mắt vài cái, khuôn mặt lúc nào cũng đỏ hây hây. Có gì đáng xem chứ, đều cùng với tên nam nhân “giống cha con” kia chẳng có chút liên quan nào.  Trong Thiên đại sảnh Lộ Tinh Không đang chăm chú xem kịch bản biểu diễn, tuy rằng đã kinh qua 4 năm kinh nghiệm diễn xuất, đồng thời tốt nghiệp loại ưu, nhưng trong mắt con trai bảo bối của cô, cô trước giờ chưa từng che dấu cảm xúc thật của mình. Cha con ư? Trông giống con đến như vậy, đương nhiên là cha của con rồi. Mặc dù Lộ Bảo Bối thông minh tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng logic về các mối quan hệ đã hiểu biết rất rõ ràng. Lộ Bảo Bối gặm nhấm ngón tay nhỏ mập mạp của mình, trông đáng yêu vô cùng… Editor: MayHơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua, cô gái nhỏ vẫn là một bộ quần áo lúc trước, dư quang khóe mắt Sở Ngự Bắc nhìn đến màn hình di động màu hồng phấn sáng lên trên giường kia, ánh mắt thâm trầm.Anh nhàn nhạt nói một câu, “Đi xuống ăn cơm.”Sở Ngự Bắc đã thay xong một thân trang phục ở nhà, tươi mát sau khi tắm gội xong đập vào mặt, tóc cũng vẫn chưa khô hoàn toàn, cả người thoạt nhìn lười biếng lại gợi cảm.Tình Không “Nga” một tiếng, xoay người đi vào.Ánh mắt Sở Ngự Bắc chuyển tới trên chân trắng nộn của cô, ánh mắt thâm trầm lần thứ hai, chân cô gái nhỏ thật sự rất nhỏ, hình dạng cũng rất đẹp, phỏng chừng một bàn tay của anh liền có thể nắm ở trong tay.Chân trắng như tuyết đạp lên trên thảm màu đậm, kéo theo làn váy, như là tiểu tinh linh sa đọa thế gian.Tình Không nghĩ tới cái gì đó, quay đầu lại, “Anh đi xuống trước đi, tôi thay quần áo xong liền xuống dưới.”Sở Ngự Bắc lại liếc mắt nhìn cô một cái, đóng cửa, rốt cuộc không có đi vào.Tình Không xuống lầu lần nữa đã là mười phút sau, trên bàn cũng bày đầy các kiểu đồ ăn làm người muốn ăn thêm nhiều.Trong đó liền có thịt kho tàu và sườn xào chua ngọt cô thích nhất.Tình Không ngồi xuống, xúc cơm tẻ ăn một mồm to thịt kho tàu, thỏa mãn nhắm mắt.Bữa tối hôm nay ăn đến tương đối trễ, vốn dĩ Sở Ngự Bắc không có hứng thú với đồ ăn dầu mỡ kia, cả buổi tối càng không có muốn ăn, lại không biết vì sao cô gái nhỏ lại ăn đến vui sướng như thế.Nhìn, bộ dáng ngược lại giống như ăn rất ngon.“Nhìn tôi làm cái gì, anh cũng ăn một khối đi.” Tình Không nói xong liền gắp một khối đến trong chén anh.Sở Ngự Bắc nhìn thịt mỡ trong chén, mày nhíu đến có thể kẹp chết con ruồi, nhưng vẫn là kẹp lên cắn một miếng nhỏ, hương vị còn tạm được, chỉ là vị này thật không dám khen tặng.“Sở Tiên Sinh, bộ dáng lên pháp trường này của ngài đối với khối thịt kho tàu kia là không tôn trọng chút nào, anh không thích ăn thì tôi ăn.”Tình Không nói xong, liền muốn duỗi đũa đến trong chén anh đoạt thịt kho tàu.

Chương 278: Thịt kho tàu