12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác…
Chương 9: Thiết bị, tên mới
Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Rời khỏi nhà hàng,Ngưng Tuyếtlên xe đi tới quán bar Helife mà lần trước cô nói trong điện thoại ( ai không nhớ mời đọc lại chương 7 ^_^)Bước vội vào ttrong thấyMinh(Lục Hàn Minh,26 tuổi thíchNgưng Tuyết)đang dặn dò người trong tổ chức thì cô mặc kệ đi tới trước mặt anh hỏi:- chuyện như thế nào? Nói rõ ra.Minhnghiêm mặt trả lời:- Hắn tên là Phùng Tước 34 tuổi, không có gia đình, mẹ già bệnh ốm nên mất rồi hiện đã tra ra được hắn đang ở thành phố W nước B nước láng giềng của nước A.Cô chỉ lạnh lùng buông một câu rồi bước vào phòng vũ khí đương nhiên làMinh sẽ đi theo.- Cho người theo dõi hắn liên tục vào gửi vị trí vào điện thoại của em.-À mà gần đây có vũ khí gì mới không?Trong tổ chức thì cô chỉ tin tưởng tuyệt đối vào hai người làMinh Nguyệtchị em tốt của cô vàLục Hàn Minhlúc anh mới học chế tạo vũ khí đơn giản súng lục hay dao diếc gì đólúc anh 15 tuổi nên mời anh gia nhập tổ chức.Nên có 2 người này một về diện tử khoa học- công nghệ - thông tin- máy tính một người quân sư, nhà chế tạo vũ khí thiên tài thì cô khá yên tâm khi giao tổ chức cho họ.-Có. Là khẩu súng ngắn Mk 23 mới nhất đã được anh cải tiến tăng tốc độ bắn, dùng loại đạn nhỏ lực sát thương lớn, nhỏ gọn tiện mang theo bên người.- Thế nào? Muốn thử chút không?Thử loại súng mới ""hừm “ đúng sở thích bắn súng của cô sao lại từ chối chứ.-Được thôi.Hai người cùng đi tới nơi luyện súng.Vào vị trí, lấy súng, lên đạn, nhắm vào bia cách chỗ cô đứng 55m.Bùm.. PhậpTiếng súng nổ và tiếng đạn bắn trúng vào bia.Ngưng Tuyếtấn nút cho bia lại gần xem kết quả. Quả nhiên như mong đợi chính giữa hồng tâm.- Khẩu này không tồi độ chính xác cao, em lấy 1 khẩu luôn nhé!Nói rồi cô đút luôn vào túi xách đi ra ngoài thì cô mới nhớ ra, quay lại bảoMinh;-Minh, anh điều tra xem là sau lưng tên bỏ trốn kia là ai? Trông kĩ cái tên kia xem hắn có liên lạc với ai không? Đừng để hắn phát hiện tránh “ đả xảo kinh xà”.- Ừ.Minhchỉ ừ 1 tiếng rồi lên tiếng hỏiNgưng Tuyết:-Gần đây rảnh không? Tối mai có muốn đi giãn gân cốt với bang Hắc Phongkhông?Đây không phải là bang đứng đầu nước A sao. Hiếm có dịp đương nhiênNgưng Tuyếtcũng không từ chối.- Hắc Phong bang à đi, đương nhiên là đi đằng nào em cũng rảnh.Nhận lời xong cô hỏi 1 chút về tình hình của bang vàMinh Nguyệtđang ở đâu. BiếtMinh Nguyệtvẫn trong tổ chức nên cô đi tìmNguyệt.Cốc...cốc,..- Vào đi.Minh Nguyệt thấy làNgưng Tuyếtnên ngạc nhiên tí ngã xuống giường. Bình ổn một chút cô hỏi:-Lão đại, sao chị ở đây không phải đi ăn với anh nào rồi sao heheMinh Nguyệtnhìn cô với cái ánh mắt và vẻ mặt này thật sự là rất muốn ăn đòn.Ngưng Tuyếtbước tới,tươi cười như muôn hoa đua nở nhìnMinh Nguyệtbảo:- Em có phải rất muốn biết đúng..không?-VângMinh Nguyệtngây thơ gật đầu nhìn lão đại của mình, thìNgưng Tuyếtđột nhiên nhào tới cù lécMinh Nguyệtkhiến cô cười lăn dãy dụa trên giường nói:- Lão đại.. ha ha ha..em...ha ha ha..sai em sai chị... chỉ..đi ha ha ha.. ăn cơm thôi...ha ha ha...Vừa ý với câu trả lời nàyNgưng tuyếtmới dừng tay lại gật đầu nói:-Coi như em thông minh.Vào chủ để chínhNgưng TuyếthỏiMinh Nguyệt;- Lúc nãy làm gì mà chăm chú thế chị vào thôi mà tí ngã hả?L úc nàyMinh Nguyệtcười bảo:-Em á, em làm xong cho chị 1 bảo bối nè.Nói rồi cô chìa ra choNgưng Tuyếtđôi bông tai giọt nước màu lam ngọc đẹp cực luôn,nói:-Chị đừng có nhìn bề ngoài nó thế chứ thực ra nó là 1 cái máy liên lạc với máy tính của em ở rất xa cũng có thể cảm ứng được, nó còn có thể giúp chúng ta nói chuyện với nhau nè, làm nhiễu sóng, thu sóng ở 1 khu vực bán kính 250 m đấy nhớ, còn chống nước, nhiệt, có thể nghe nhạc luôn nè, đài báo..v.v. Dù bên ngoài nó thế nhưng đa phần là vàng nguyên chất được che đi đấy.- Sao? Em nói cho chị biết nhé trên đời này chỉ có 1 đôi bông tai độc nhất vô nhị này luôn đấy.Ngưng Tuyếtgật đầu rồi ngồi xuống giường nhìn đôi bông tai trong tayMinh Nguyệt. Cô rất thích đặc biệt là viên đá màu làm ngọc này màu cô yêu thích, kiểu dáng cũng rất hợp nên cô đeo luôn.Ngưng Tuyếtđeo lên càng tô thêm vẻ đẹp của cô phần nào cao quý thanh nhã dưới ánh đèn càng thêm lung linh.Minh Nguyệtcàng nhìn càng thích càng tự hào với kiệt tác của mình.-Lão đại, chị đeo thật sự rất đẹp, em chưa thấy ai đẹp như chị vậy.Nghe thếNgưng Tuyếtchỉ cười lại càng tăng thêm vẻ đẹp của cô. Thấy thếMinh Nguyệtngẩn tò te ra nhìn khôg chớp mắt.Trong mắtMinh Nguyệt: Cô thấy 1 khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh đẹp khẽ chớp như muôn vàn vì sao rơi, chiếc mũi dọc dừa cao cao kết hợp với đôi môi đỏ hồng quyến rũ khẽ cười, chiếc cằm V line bẩm sinh không dao kéo, bên tai đeo đeo đôi bông tai cô vừa đưa phải nói là đôi bông tai này sinh ra để giành cho cô. Phải nói là một khuôn mặt hoàn mỹ dùng từ nghiêng nước nghiêng thành để tả cũng không sai. Nhưng lão đại mặc chiếc váy xòe màu lam thật hợp tôn lên được dáng người có lồi có lõm được thể hiện rõ ràng, lại màu làm làm tăng khí chất của cô, chân đi giày đế bằng cao. Cô chính là 1 mỹ nhân không sai vào đâu được.Quay trở lại, thấyMinh Nguyệtđơ người cô đưa tay vẫy vẫy trước mặt cô giúpMinh Nguyệttrở lại bình thường.Minh Nguyệt nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái Nói:-Lão đại,em không muốn gọi là lão đại nữa mà là người đẹp.NGhe thế cô từ chối luôn.- Hay gọi là mỹ nhân nhé! Đi đi mà.Cô năn nỉNgưng tuyếtđành gật đầu nói:- Tùy emNhận được sự đồng ý cô vui quá mỉm cười vớiNgưng Tuyêtmãi.
Rời khỏi nhà hàng,
Ngưng Tuyết
lên xe đi tới quán bar Helife mà lần trước cô nói trong điện thoại ( ai không nhớ mời đọc lại chương 7 ^_^)
Bước vội vào ttrong thấy
Minh
(Lục Hàn Minh,26 tuổi thích
Ngưng Tuyết
)đang dặn dò người trong tổ chức thì cô mặc kệ đi tới trước mặt anh hỏi:
- chuyện như thế nào? Nói rõ ra. Minh
nghiêm mặt trả lời:
- Hắn tên là Phùng Tước 34 tuổi, không có gia đình, mẹ già bệnh ốm nên mất rồi hiện đã tra ra được hắn đang ở thành phố W nước B nước láng giềng của nước A.
Cô chỉ lạnh lùng buông một câu rồi bước vào phòng vũ khí đương nhiên là
Minh s
ẽ đi theo.
- Cho người theo dõi hắn liên tục vào gửi vị trí vào điện thoại của em. -À mà gần đây có vũ khí gì mới không?
Trong tổ chức thì cô chỉ tin tưởng tuyệt đối vào hai người là
Minh Nguyệt
chị em tốt của cô và
Lục Hàn Minh
lúc anh mới học chế tạo vũ khí đơn giản súng lục hay dao diếc gì đólúc anh 15 tuổi nên mời anh gia nhập tổ chức.
Nên có 2 người này một về diện tử khoa học- công nghệ - thông tin- máy tính một người quân sư, nhà chế tạo vũ khí thiên tài thì cô khá yên tâm khi giao tổ chức cho họ.
-
Có. Là khẩu súng ngắn Mk 23 mới nhất đã được anh cải tiến tăng tốc độ bắn, dùng loại đạn nhỏ lực sát thương lớn, nhỏ gọn tiện mang theo bên người. - Thế nào? Muốn thử chút không?
Thử loại súng mới ""hừm “ đúng sở thích bắn súng của cô sao lại từ chối chứ.
-
Được thôi.
Hai người cùng đi tới nơi luyện súng.
Vào vị trí, lấy súng, lên đạn, nhắm vào bia cách chỗ cô đứng 55m.
Bùm.. Phập
Tiếng súng nổ và tiếng đạn bắn trúng vào bia.
Ngưng Tuyết
ấn nút cho bia lại gần xem kết quả. Quả nhiên như mong đợi chính giữa hồng tâm.
- Khẩu này không tồi độ chính xác cao, em lấy 1 khẩu luôn nhé!
Nói rồi cô đút luôn vào túi xách đi ra ngoài thì cô mới nhớ ra, quay lại bảo
Minh; -Minh, anh điều tra xem là sau lưng tên bỏ trốn kia là ai? Trông kĩ cái tên kia xem hắn có liên lạc với ai không? Đừng để hắn phát hiện tránh “ đả xảo kinh xà”. - Ừ. Minh
chỉ ừ 1 tiếng rồi lên tiếng hỏi
Ngưng Tuyết: -Gần đây rảnh không? Tối mai có muốn đi giãn gân cốt với bang Hắc Phong
không?
Đây không phải là bang đứng đầu nước A sao. Hiếm có dịp đương nhiên
Ngưng Tuyết
cũng không từ chối.
- Hắc Phong bang à đi, đương nhiên là đi đằng nào em cũng rảnh.
Nhận lời xong cô hỏi 1 chút về tình hình của bang và
Minh Nguyệt
đang ở đâu. Biết
Minh Nguyệt
vẫn trong tổ chức nên cô đi tìm
Nguyệt. Cốc...cốc,.. - Vào đi. Minh Nguyệ
t thấy là
Ngưng Tuyết
nên ngạc nhiên tí ngã xuống giường. Bình ổn một chút cô hỏi:
-Lão đại, sao chị ở đây không phải đi ăn với anh nào rồi sao hehe Minh Nguyệt
nhìn cô với cái ánh mắt và vẻ mặt này thật sự là rất muốn ăn đòn.
Ngưng Tuyết
bước tới,tươi cười như muôn hoa đua nở nhìn
Minh Nguyệt
bảo:
- Em có phải rất muốn biết đúng..không? -Vâng Minh Nguyệt
ngây thơ gật đầu nhìn lão đại của mình, thì
Ngưng Tuyết
đột nhiên nhào tới cù léc
Minh Nguyệt
khiến cô cười lăn dãy dụa trên giường nói:
- Lão đại.. ha ha ha..em...ha ha ha..sai em sai chị... chỉ..đi ha ha ha.. ăn cơm thôi...ha ha ha...
Vừa ý với câu trả lời này
Ngưng tuyết
mới dừng tay lại gật đầu nói:
-Coi như em thông minh.
Vào chủ để chính
Ngưng Tuyết
hỏi
Minh Nguyệt; - Lúc nãy làm gì mà chăm chú thế chị vào thôi mà tí ngã hả?
L úc này
Minh Nguyệt
cười bảo:
-
Em á, em làm xong cho chị 1 bảo bối nè.
Nói rồi cô chìa ra cho
Ngưng Tuyết
đôi bông tai giọt nước màu lam ngọc đẹp cực luôn,nói:
-Chị đừng có nhìn bề ngoài nó thế chứ thực ra nó là 1 cái máy liên lạc với máy tính của em ở rất xa cũng có thể cảm ứng được, nó còn có thể giúp chúng ta nói chuyện với nhau nè, làm nhiễu sóng, thu sóng ở 1 khu vực bán kính 250 m đấy nhớ, còn chống nước, nhiệt, có thể nghe nhạc luôn nè, đài báo..v.v. Dù bên ngoài nó thế nhưng đa phần là vàng nguyên chất được che đi đấy. - Sao? Em nói cho chị biết nhé trên đời này chỉ có 1 đôi bông tai độc nhất vô nhị này luôn đấy. Ngưng Tuyết
gật đầu rồi ngồi xuống giường nhìn đôi bông tai trong tay
Minh Nguyệt
. Cô rất thích đặc biệt là viên đá màu làm ngọc này màu cô yêu thích, kiểu dáng cũng rất hợp nên cô đeo luôn.
Ngưng Tuyết
đeo lên càng tô thêm vẻ đẹp của cô phần nào cao quý thanh nhã dưới ánh đèn càng thêm lung linh.
Minh Nguyệt
càng nhìn càng thích càng tự hào với kiệt tác của mình.
-Lão đại, chị đeo thật sự rất đẹp, em chưa thấy ai đẹp như chị vậy.
Nghe thế
Ngưng Tuyết
chỉ cười lại càng tăng thêm vẻ đẹp của cô. Thấy thế
Minh Nguyệt
ngẩn tò te ra nhìn khôg chớp mắt.
Trong mắt
Minh Nguyệt
: Cô thấy 1 khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh đẹp khẽ chớp như muôn vàn vì sao rơi, chiếc mũi dọc dừa cao cao kết hợp với đôi môi đỏ hồng quyến rũ khẽ cười, chiếc cằm V line bẩm sinh không dao kéo, bên tai đeo đeo đôi bông tai cô vừa đưa phải nói là đôi bông tai này sinh ra để giành cho cô. Phải nói là một khuôn mặt hoàn mỹ dùng từ nghiêng nước nghiêng thành để tả cũng không sai. Nhưng lão đại mặc chiếc váy xòe màu lam thật hợp tôn lên được dáng người có lồi có lõm được thể hiện rõ ràng, lại màu làm làm tăng khí chất của cô, chân đi giày đế bằng cao. Cô chính là 1 mỹ nhân không sai vào đâu được.
Quay trở lại, thấy
Minh Nguyệt
đơ người cô đưa tay vẫy vẫy trước mặt cô giúp
Minh Nguyệt
trở lại bình thường.
Minh Nguyệ
t nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái Nói:
-Lão đại,em không muốn gọi là lão đại nữa mà là người đẹp.
NGhe thế cô từ chối luôn.
- Hay gọi là mỹ nhân nhé! Đi đi mà.
Cô năn nỉ
Ngưng tuyết
đành gật đầu nói:
- Tùy em
Nhận được sự đồng ý cô vui quá mỉm cười với
Ngưng Tuyêt
mãi.
Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Rời khỏi nhà hàng,Ngưng Tuyếtlên xe đi tới quán bar Helife mà lần trước cô nói trong điện thoại ( ai không nhớ mời đọc lại chương 7 ^_^)Bước vội vào ttrong thấyMinh(Lục Hàn Minh,26 tuổi thíchNgưng Tuyết)đang dặn dò người trong tổ chức thì cô mặc kệ đi tới trước mặt anh hỏi:- chuyện như thế nào? Nói rõ ra.Minhnghiêm mặt trả lời:- Hắn tên là Phùng Tước 34 tuổi, không có gia đình, mẹ già bệnh ốm nên mất rồi hiện đã tra ra được hắn đang ở thành phố W nước B nước láng giềng của nước A.Cô chỉ lạnh lùng buông một câu rồi bước vào phòng vũ khí đương nhiên làMinh sẽ đi theo.- Cho người theo dõi hắn liên tục vào gửi vị trí vào điện thoại của em.-À mà gần đây có vũ khí gì mới không?Trong tổ chức thì cô chỉ tin tưởng tuyệt đối vào hai người làMinh Nguyệtchị em tốt của cô vàLục Hàn Minhlúc anh mới học chế tạo vũ khí đơn giản súng lục hay dao diếc gì đólúc anh 15 tuổi nên mời anh gia nhập tổ chức.Nên có 2 người này một về diện tử khoa học- công nghệ - thông tin- máy tính một người quân sư, nhà chế tạo vũ khí thiên tài thì cô khá yên tâm khi giao tổ chức cho họ.-Có. Là khẩu súng ngắn Mk 23 mới nhất đã được anh cải tiến tăng tốc độ bắn, dùng loại đạn nhỏ lực sát thương lớn, nhỏ gọn tiện mang theo bên người.- Thế nào? Muốn thử chút không?Thử loại súng mới ""hừm “ đúng sở thích bắn súng của cô sao lại từ chối chứ.-Được thôi.Hai người cùng đi tới nơi luyện súng.Vào vị trí, lấy súng, lên đạn, nhắm vào bia cách chỗ cô đứng 55m.Bùm.. PhậpTiếng súng nổ và tiếng đạn bắn trúng vào bia.Ngưng Tuyếtấn nút cho bia lại gần xem kết quả. Quả nhiên như mong đợi chính giữa hồng tâm.- Khẩu này không tồi độ chính xác cao, em lấy 1 khẩu luôn nhé!Nói rồi cô đút luôn vào túi xách đi ra ngoài thì cô mới nhớ ra, quay lại bảoMinh;-Minh, anh điều tra xem là sau lưng tên bỏ trốn kia là ai? Trông kĩ cái tên kia xem hắn có liên lạc với ai không? Đừng để hắn phát hiện tránh “ đả xảo kinh xà”.- Ừ.Minhchỉ ừ 1 tiếng rồi lên tiếng hỏiNgưng Tuyết:-Gần đây rảnh không? Tối mai có muốn đi giãn gân cốt với bang Hắc Phongkhông?Đây không phải là bang đứng đầu nước A sao. Hiếm có dịp đương nhiênNgưng Tuyếtcũng không từ chối.- Hắc Phong bang à đi, đương nhiên là đi đằng nào em cũng rảnh.Nhận lời xong cô hỏi 1 chút về tình hình của bang vàMinh Nguyệtđang ở đâu. BiếtMinh Nguyệtvẫn trong tổ chức nên cô đi tìmNguyệt.Cốc...cốc,..- Vào đi.Minh Nguyệt thấy làNgưng Tuyếtnên ngạc nhiên tí ngã xuống giường. Bình ổn một chút cô hỏi:-Lão đại, sao chị ở đây không phải đi ăn với anh nào rồi sao heheMinh Nguyệtnhìn cô với cái ánh mắt và vẻ mặt này thật sự là rất muốn ăn đòn.Ngưng Tuyếtbước tới,tươi cười như muôn hoa đua nở nhìnMinh Nguyệtbảo:- Em có phải rất muốn biết đúng..không?-VângMinh Nguyệtngây thơ gật đầu nhìn lão đại của mình, thìNgưng Tuyếtđột nhiên nhào tới cù lécMinh Nguyệtkhiến cô cười lăn dãy dụa trên giường nói:- Lão đại.. ha ha ha..em...ha ha ha..sai em sai chị... chỉ..đi ha ha ha.. ăn cơm thôi...ha ha ha...Vừa ý với câu trả lời nàyNgưng tuyếtmới dừng tay lại gật đầu nói:-Coi như em thông minh.Vào chủ để chínhNgưng TuyếthỏiMinh Nguyệt;- Lúc nãy làm gì mà chăm chú thế chị vào thôi mà tí ngã hả?L úc nàyMinh Nguyệtcười bảo:-Em á, em làm xong cho chị 1 bảo bối nè.Nói rồi cô chìa ra choNgưng Tuyếtđôi bông tai giọt nước màu lam ngọc đẹp cực luôn,nói:-Chị đừng có nhìn bề ngoài nó thế chứ thực ra nó là 1 cái máy liên lạc với máy tính của em ở rất xa cũng có thể cảm ứng được, nó còn có thể giúp chúng ta nói chuyện với nhau nè, làm nhiễu sóng, thu sóng ở 1 khu vực bán kính 250 m đấy nhớ, còn chống nước, nhiệt, có thể nghe nhạc luôn nè, đài báo..v.v. Dù bên ngoài nó thế nhưng đa phần là vàng nguyên chất được che đi đấy.- Sao? Em nói cho chị biết nhé trên đời này chỉ có 1 đôi bông tai độc nhất vô nhị này luôn đấy.Ngưng Tuyếtgật đầu rồi ngồi xuống giường nhìn đôi bông tai trong tayMinh Nguyệt. Cô rất thích đặc biệt là viên đá màu làm ngọc này màu cô yêu thích, kiểu dáng cũng rất hợp nên cô đeo luôn.Ngưng Tuyếtđeo lên càng tô thêm vẻ đẹp của cô phần nào cao quý thanh nhã dưới ánh đèn càng thêm lung linh.Minh Nguyệtcàng nhìn càng thích càng tự hào với kiệt tác của mình.-Lão đại, chị đeo thật sự rất đẹp, em chưa thấy ai đẹp như chị vậy.Nghe thếNgưng Tuyếtchỉ cười lại càng tăng thêm vẻ đẹp của cô. Thấy thếMinh Nguyệtngẩn tò te ra nhìn khôg chớp mắt.Trong mắtMinh Nguyệt: Cô thấy 1 khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh đẹp khẽ chớp như muôn vàn vì sao rơi, chiếc mũi dọc dừa cao cao kết hợp với đôi môi đỏ hồng quyến rũ khẽ cười, chiếc cằm V line bẩm sinh không dao kéo, bên tai đeo đeo đôi bông tai cô vừa đưa phải nói là đôi bông tai này sinh ra để giành cho cô. Phải nói là một khuôn mặt hoàn mỹ dùng từ nghiêng nước nghiêng thành để tả cũng không sai. Nhưng lão đại mặc chiếc váy xòe màu lam thật hợp tôn lên được dáng người có lồi có lõm được thể hiện rõ ràng, lại màu làm làm tăng khí chất của cô, chân đi giày đế bằng cao. Cô chính là 1 mỹ nhân không sai vào đâu được.Quay trở lại, thấyMinh Nguyệtđơ người cô đưa tay vẫy vẫy trước mặt cô giúpMinh Nguyệttrở lại bình thường.Minh Nguyệt nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái Nói:-Lão đại,em không muốn gọi là lão đại nữa mà là người đẹp.NGhe thế cô từ chối luôn.- Hay gọi là mỹ nhân nhé! Đi đi mà.Cô năn nỉNgưng tuyếtđành gật đầu nói:- Tùy emNhận được sự đồng ý cô vui quá mỉm cười vớiNgưng Tuyêtmãi.