Tác giả:

12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác…

Chương 12: Nhờ

Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Sáng hôm sau 8h, cô tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân,thay quần áo rồi đi ra gara xe ô tô lái xe quay về nhà ở ngoại ô thành phố A.Người làm trong nhà nhận ra cô nên không có gây trở ngại gì mà cho cô vào luôn.Cất xeCô vào nhà thấyông Bìnhđang xem tivi buổi sáng, lễ phép chào ba:- Con chào ba, con mới về.Ông Bìnhđang xem tivi thấy có tiếng quay lại thấyTô Ngưng Tuyếtvừa mới về thì hỏi:-Tiểu Tuyết, tối qua sao con lại không về nhà? Ba rất lo cho con đấy! à thằng Phong nó bảo ba à con không về xong là nó ra công ty luôn rồi.Thấy ba lo lắng như thế cô cũng có chút tự trách cũng rất cảm động nên cô chỉ nói:-Ba à! Không sao đâu! Con có chút việc thôi mà, ba đừng lo lắng với bản lĩnh của con, con chưa hại người tađã là may mắn rồi ai dám hại con cơ chứ!-Rồi rồi bà biết con lợi hại rồi. Lên phòng nghỉ đi chắc con cũng mệt rồi.Ngưng Tuyếtvừa bước tới cầu thang thì ba cô lại hỏi:-Có phải vì chuyện mẹ con năm xưa không?Bước chân cô khựng lại quay đầu nhìn ba và trả lời có chút mất tự nhiên:-Vâng ạ- Tiểu Tuyết à chuyện đã qua rồi,con...đừng quá buồn còn có ba và Thế PPhong sẽ luôn ở bên con.Nghe được lời này củaông Bìnhtrong lòngNgưng Tuyếttrở nên ấm áp, hạnh phúc đáp lại lời ông:-Vâng,con biết màNói xong cô tiếp tục bước về phòng của mình.Cạnh..Vừa bước vào cô đã thả mình trên chiếc giường màu lam êm áivà cẩn thận suy nghĩ vụ việc tối qua.Ngưng Tuyếtbiết qua cuộc đấu kiếm với người thủ lĩnh bangHắc Phongmình mới là người thua cuộc vì nếu không phải người nọ sơ ý, bịNguyệttập kích chắc giờ này có khi cô đã chết rồi cũng nên.Nhưng người như hắn có thân phận như thế nào ở thành phố A? /Ngưng Tuyếttự hỏi.Rồi cô điện choanhhaiTút......tút..- Alo! Tiểu Tuyết về rồi à?Nghe đâu bên kia có tiếng trả lời cô cũng vào thẳng vấn đề..- Anh hai, em vừa về nhà rồi. Có 1 việc em muốn nhờ anh giúp là anh có điều tra cho em người đứng đầu bang Hắc Phong ở thành phố A không?NgheNgưng TuyếtnóiThế Phongmiệng chữ A mồm chữ O liếc nhìn cái người đang thay vết thương trên giường kia. Lắp bắp hỏi lại:- Em thật sự muốn anh giúp em điều tra người này ư?Ngưng Tuyếtrất khó hiểu không phải chỉ nhờ anh giúp điểu tra hộ 1 người thôi sao lại lắp bắp thế kia. Cô tiếp tục khẳng định ý muốn của mình.- Đúng vậy, anh giúp em được không?- Không phải là anh không giúp em mà là giúp không được. Tiểu Tuyết, em nghe anh đừng quan tâm đến cái người đấy hắn sẽ không hại em nhưng cũng không phải người dễ dây vào đâu.Thế Phongtừ chối và dặn dò cô em gái của mình.-À! Em biết rồi thế vụ tai nạn của mẹ em anh có tin gì không?- Có anh thấy báo lại là cái ngườitên là Phùng Tước 34 tuổi, không có gia đình, mẹ già bệnh ốm nên mất rồi hình như là người liên lạc giữa người gây ra và người sai khiến ở đằng sau. Hắn cũng vừa bay sang nước B rồi.Tin tức của anh hai cũng giống củaMinhkhiến cô khá hụt hẫng. Nhưng cô biết vụ tai nạn của mẹ cô hầu như đều mất hết chứng cứ rồi nên muốn điều tra ra là rất khó.Ngưng Tuyếtcũng phải chấp nhận-Anh hai không sao đâu. Nhớ là có tin gì phải bảo cho em nhé!-Ừ! Em yên tâm nhớ là đừng quá đau lòng.Thế Phongbiết mẹ cô chính là nỗi đau, trong lòngTiểu Tuyếtnên anh phải lựa lời mà an ủi em nó.Cúp máy xongNgưng Tuyếtcũng lại lăn kềnh ra ngủ.Bên kia...Thế Phonglườm nguýt cái tên đang tự xử lý vết thương kia châm chọc nói:- Hi Thần, cậu mà cũng để bị thương à lại còn bị kiếm chém nữa chứ! Từ bao giờ mà cậu yếu đi thế! ha ha....Người đang xử lý vết thương chính làDạ Hi Thần.Sau buổi tối hôm ấy anh được bác sĩ riêng giúp trị liệu vết thương nhưng hôm sau anh lại phải thay băng thì cái tên kia nhận được tin thì đã chạy đến đây để châm chọc mình. Lúc này,Hi Thầnanh chỉ muốn đá bay tên đang lảm nhảm kia ra ngoài nhưng lại bận thay băng. Nên anh chỉ có thế đe dọa:-Muốn thử xem rốt cuộc có yếu đi không hả?NhìnThế Phongmà hỏi với giọng điệu ngông cuồng dù anh vẫn đang bị thương. Rồi anh bảo bác quản ra tiễn thằng bạn dở hơi này của mình đi về.Biết mình sắp bị đuổi nênThế Phongnói nốt.-TRị liệu cho xong vết thương đi rồi ta sẽ tính nốt món nợ đang dở dang lần trước.Nói xongThế Phongcũng ra về luôn. Căn phòng lấy màu đen làm chủ chỉ còn mỗiHi Thầnđang ngồi tựa vào thành giường suy nghĩ.Người con gái tối qua không phải là thủ lĩnh của bangHắc Huyếtmà giống người được mời đến hơn nhưng người lợi hại như thế sao lại ở trong cái bang đấy. Nhìn các đường kiếm khi giao thủ với mình đều là các đường chí mạng của sát thủ chuyên nghiệp thì giống hơn vì người trong một bang sẽ hay tấn công chính diện hơn là chọn các vị trí của cơ thể để tấn công. Mà TRên đời này chỉ có một tổ chứcMị Sát, một tổ chức chỉ có 2 lĩnh vực là tình báo và giết người kiếm tiền nổi tiếng trong thế giới ngầm các quốc gai lớn ở Châu Âu.....VậyHắc HuyếtvàMị Sátcó quan hệ gì đấy.Sau khi kết luận lại suy nghĩ của mình anh rút điện thoại ra gọi choTrịnh Trí Ninh:- Điều tra cho tôi về 2 tổ chức Hắc Huyết và Mị Sát và một số việc ở tập đoànTRịnh Trí Ninhnghe chỉ thị củaHi Thầnmà báo cáo:- Tôi sẽ điều tra hai tổ chức đấy rồi gửi tư liệu cho chủ tịch con ở tập đoàn thì......,.....vv..v.v( lược bỏ 500 chữ có nội dung tóm tắt là về việc ký hợp đồng, các vụ làm ăn và tình hình hội đồng quản trị ở đó)Ra một số chỉ thị, hướng dẫntrợ lý Trịnhgiải quyết một số vấn đề thì anh cúp máy và cũng đi ngủ bù cho mấy hôm không được ngủ trước đó

Sáng hôm sau 8h, cô tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân,thay quần áo rồi đi ra gara xe ô tô lái xe quay về nhà ở ngoại ô thành phố A.

Người làm trong nhà nhận ra cô nên không có gây trở ngại gì mà cho cô vào luôn.

Cất xe

Cô vào nhà thấy

ông Bình

đang xem tivi buổi sáng, lễ phép chào ba:

- Con chào ba, con mới về.

Ông Bình

đang xem tivi thấy có tiếng quay lại thấy

Tô Ngưng Tuyết

vừa mới về thì hỏi:

-Tiểu Tuyết, tối qua sao con lại không về nhà? Ba rất lo cho con đấy! à thằng Phong nó bảo ba à con không về xong là nó ra công ty luôn rồi.

Thấy ba lo lắng như thế cô cũng có chút tự trách cũng rất cảm động nên cô chỉ nói:

-Ba à! Không sao đâu! Con có chút việc thôi mà, ba đừng lo lắng với bản lĩnh của con, con chưa hại người tađã là may mắn rồi ai dám hại con cơ chứ!

-Rồi rồi bà biết con lợi hại rồi. Lên phòng nghỉ đi chắc con cũng mệt rồ

i.

Ngưng Tuyết

vừa bước tới cầu thang thì ba cô lại hỏi:

-Có phải vì chuyện mẹ con năm xưa không?

Bước chân cô khựng lại quay đầu nhìn ba và trả lời có chút mất tự nhiên:

-Vâng ạ

- Tiểu Tuyết à chuyện đã qua rồi,con...đừng quá buồn còn có ba và Thế PPhong sẽ luôn ở bên con.

Nghe được lời này của

ông Bình

trong lòng

Ngưng Tuyết

trở nên ấm áp, hạnh phúc đáp lại lời ông:

-Vâng,con biết mà

Nói xong cô tiếp tục bước về phòng của mình.

Cạnh..

Vừa bước vào cô đã thả mình trên chiếc giường màu lam êm áivà cẩn thận suy nghĩ vụ việc tối qua.

Ngưng Tuyết

biết qua cuộc đấu kiếm với người thủ lĩnh bang

Hắc Phong

mình mới là người thua cuộc vì nếu không phải người nọ sơ ý, bị

Nguyệt

tập kích chắc giờ này có khi cô đã chết rồi cũng nên.

Nhưng người như hắn có thân phận như thế nào ở thành phố A? /

Ngưng Tuyết

tự hỏi.

Rồi cô điện cho

anhhai

Tút......tút..

- Alo! Tiểu Tuyết về rồi à?

Nghe đâu bên kia có tiếng trả lời cô cũng vào thẳng vấn đề..

- Anh hai, em vừa về nhà rồi. Có 1 việc em muốn nhờ anh giúp là anh có điều tra cho em người đứng đầu bang Hắc Phong ở thành phố A không?

Nghe

Ngưng Tuyết

nói

Thế Phong

miệng chữ A mồm chữ O liếc nhìn cái người đang thay vết thương trên giường kia. Lắp bắp hỏi lại:

- Em thật sự muốn anh giúp em điều tra người này ư?

Ngưng Tuyết

rất khó hiểu không phải chỉ nhờ anh giúp điểu tra hộ 1 người thôi sao lại lắp bắp thế kia. Cô tiếp tục khẳng định ý muốn của mình.

- Đúng vậy, anh giúp em được không?

- Không phải là anh không giúp em mà là giúp không được. Tiểu Tuyết, em nghe anh đừng quan tâm đến cái người đấy hắn sẽ không hại em nhưng cũng không phải người dễ dây vào đâu.

Thế Phong

từ chối và dặn dò cô em gái của mình.

-

À! Em biết rồi thế vụ tai nạn của mẹ em anh có tin gì không?

- Có anh thấy báo lại là cái ngườitên là Phùng Tước 34 tuổi, không có gia đình, mẹ già bệnh ốm nên mất rồi hình như là người liên lạc giữa người gây ra và người sai khiến ở đằng sau. Hắn cũng vừa bay sang nước B rồi.

Tin tức của anh hai cũng giống của

Minh

khiến cô khá hụt hẫng. Nhưng cô biết vụ tai nạn của mẹ cô hầu như đều mất hết chứng cứ rồi nên muốn điều tra ra là rất khó.

Ngưng Tuyết

cũng phải chấp nhận

-

Anh hai không sao đâu. Nhớ là có tin gì phải bảo cho em nhé!

-Ừ! Em yên tâm nhớ là đừng quá đau lòng.

Thế Phong

biết mẹ cô chính là nỗi đau, trong lòng

Tiểu Tuyết

nên anh phải lựa lời mà an ủi em nó.

Cúp máy xong

Ngưng Tuyết

cũng lại lăn kềnh ra ngủ.

Bên kia...

Thế Phong

lườm nguýt cái tên đang tự xử lý vết thương kia châm chọc nói:

- Hi Thần, cậu mà cũng để bị thương à lại còn bị kiếm chém nữa chứ! Từ bao giờ mà cậu yếu đi thế! ha ha....

Người đang xử lý vết thương chính là

Dạ Hi Thần.

Sau buổi tối hôm ấy anh được bác sĩ riêng giúp trị liệu vết thương nhưng hôm sau anh lại phải thay băng thì cái tên kia nhận được tin thì đã chạy đến đây để châm chọc mình. Lúc này,

Hi Thần

anh chỉ muốn đá bay tên đang lảm nhảm kia ra ngoài nhưng lại bận thay băng. Nên anh chỉ có thế đe dọa:

-

Muốn thử xem rốt cuộc có yếu đi không hả?

Nhìn

Thế Phong

mà hỏi với giọng điệu ngông cuồng dù anh vẫn đang bị thương. Rồi anh bảo bác quản ra tiễn thằng bạn dở hơi này của mình đi về.

Biết mình sắp bị đuổi nên

Thế Phong

nói nốt.

-TRị liệu cho xong vết thương đi rồi ta sẽ tính nốt món nợ đang dở dang lần trước.

Nói xong

Thế Phong

cũng ra về luôn. Căn phòng lấy màu đen làm chủ chỉ còn mỗi

Hi Thần

đang ngồi tựa vào thành giường suy nghĩ.

Người con gái tối qua không phải là thủ lĩnh của bang

Hắc Huyết

mà giống người được mời đến hơn nhưng người lợi hại như thế sao lại ở trong cái bang đấy. Nhìn các đường kiếm khi giao thủ với mình đều là các đường chí mạng của sát thủ chuyên nghiệp thì giống hơn vì người trong một bang sẽ hay tấn công chính diện hơn là chọn các vị trí của cơ thể để tấn công. Mà TRên đời này chỉ có một tổ chức

Mị Sát

, một tổ chức chỉ có 2 lĩnh vực là tình báo và giết người kiếm tiền nổi tiếng trong thế giới ngầm các quốc gai lớn ở Châu Âu.....Vậy

Hắc Huyết

Mị Sát

có quan hệ gì đấy.

Sau khi kết luận lại suy nghĩ của mình anh rút điện thoại ra gọi cho

Trịnh Trí Ninh:

- Điều tra cho tôi về 2 tổ chức Hắc Huyết và Mị Sát và một số việc ở tập đoàn

TRịnh Trí Ninh

nghe chỉ thị của

Hi Thần

mà báo cáo:

- Tôi sẽ điều tra hai tổ chức đấy rồi gửi tư liệu cho chủ tịch con ở tập đoàn thì......,.....vv..v.v

( lược bỏ 500 chữ có nội dung tóm tắt là về việc ký hợp đồng, các vụ làm ăn và tình hình hội đồng quản trị ở đó)

Ra một số chỉ thị, hướng dẫn

trợ lý Trịnh

giải quyết một số vấn đề thì anh cúp máy và cũng đi ngủ bù cho mấy hôm không được ngủ trước đó

Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Sáng hôm sau 8h, cô tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân,thay quần áo rồi đi ra gara xe ô tô lái xe quay về nhà ở ngoại ô thành phố A.Người làm trong nhà nhận ra cô nên không có gây trở ngại gì mà cho cô vào luôn.Cất xeCô vào nhà thấyông Bìnhđang xem tivi buổi sáng, lễ phép chào ba:- Con chào ba, con mới về.Ông Bìnhđang xem tivi thấy có tiếng quay lại thấyTô Ngưng Tuyếtvừa mới về thì hỏi:-Tiểu Tuyết, tối qua sao con lại không về nhà? Ba rất lo cho con đấy! à thằng Phong nó bảo ba à con không về xong là nó ra công ty luôn rồi.Thấy ba lo lắng như thế cô cũng có chút tự trách cũng rất cảm động nên cô chỉ nói:-Ba à! Không sao đâu! Con có chút việc thôi mà, ba đừng lo lắng với bản lĩnh của con, con chưa hại người tađã là may mắn rồi ai dám hại con cơ chứ!-Rồi rồi bà biết con lợi hại rồi. Lên phòng nghỉ đi chắc con cũng mệt rồi.Ngưng Tuyếtvừa bước tới cầu thang thì ba cô lại hỏi:-Có phải vì chuyện mẹ con năm xưa không?Bước chân cô khựng lại quay đầu nhìn ba và trả lời có chút mất tự nhiên:-Vâng ạ- Tiểu Tuyết à chuyện đã qua rồi,con...đừng quá buồn còn có ba và Thế PPhong sẽ luôn ở bên con.Nghe được lời này củaông Bìnhtrong lòngNgưng Tuyếttrở nên ấm áp, hạnh phúc đáp lại lời ông:-Vâng,con biết màNói xong cô tiếp tục bước về phòng của mình.Cạnh..Vừa bước vào cô đã thả mình trên chiếc giường màu lam êm áivà cẩn thận suy nghĩ vụ việc tối qua.Ngưng Tuyếtbiết qua cuộc đấu kiếm với người thủ lĩnh bangHắc Phongmình mới là người thua cuộc vì nếu không phải người nọ sơ ý, bịNguyệttập kích chắc giờ này có khi cô đã chết rồi cũng nên.Nhưng người như hắn có thân phận như thế nào ở thành phố A? /Ngưng Tuyếttự hỏi.Rồi cô điện choanhhaiTút......tút..- Alo! Tiểu Tuyết về rồi à?Nghe đâu bên kia có tiếng trả lời cô cũng vào thẳng vấn đề..- Anh hai, em vừa về nhà rồi. Có 1 việc em muốn nhờ anh giúp là anh có điều tra cho em người đứng đầu bang Hắc Phong ở thành phố A không?NgheNgưng TuyếtnóiThế Phongmiệng chữ A mồm chữ O liếc nhìn cái người đang thay vết thương trên giường kia. Lắp bắp hỏi lại:- Em thật sự muốn anh giúp em điều tra người này ư?Ngưng Tuyếtrất khó hiểu không phải chỉ nhờ anh giúp điểu tra hộ 1 người thôi sao lại lắp bắp thế kia. Cô tiếp tục khẳng định ý muốn của mình.- Đúng vậy, anh giúp em được không?- Không phải là anh không giúp em mà là giúp không được. Tiểu Tuyết, em nghe anh đừng quan tâm đến cái người đấy hắn sẽ không hại em nhưng cũng không phải người dễ dây vào đâu.Thế Phongtừ chối và dặn dò cô em gái của mình.-À! Em biết rồi thế vụ tai nạn của mẹ em anh có tin gì không?- Có anh thấy báo lại là cái ngườitên là Phùng Tước 34 tuổi, không có gia đình, mẹ già bệnh ốm nên mất rồi hình như là người liên lạc giữa người gây ra và người sai khiến ở đằng sau. Hắn cũng vừa bay sang nước B rồi.Tin tức của anh hai cũng giống củaMinhkhiến cô khá hụt hẫng. Nhưng cô biết vụ tai nạn của mẹ cô hầu như đều mất hết chứng cứ rồi nên muốn điều tra ra là rất khó.Ngưng Tuyếtcũng phải chấp nhận-Anh hai không sao đâu. Nhớ là có tin gì phải bảo cho em nhé!-Ừ! Em yên tâm nhớ là đừng quá đau lòng.Thế Phongbiết mẹ cô chính là nỗi đau, trong lòngTiểu Tuyếtnên anh phải lựa lời mà an ủi em nó.Cúp máy xongNgưng Tuyếtcũng lại lăn kềnh ra ngủ.Bên kia...Thế Phonglườm nguýt cái tên đang tự xử lý vết thương kia châm chọc nói:- Hi Thần, cậu mà cũng để bị thương à lại còn bị kiếm chém nữa chứ! Từ bao giờ mà cậu yếu đi thế! ha ha....Người đang xử lý vết thương chính làDạ Hi Thần.Sau buổi tối hôm ấy anh được bác sĩ riêng giúp trị liệu vết thương nhưng hôm sau anh lại phải thay băng thì cái tên kia nhận được tin thì đã chạy đến đây để châm chọc mình. Lúc này,Hi Thầnanh chỉ muốn đá bay tên đang lảm nhảm kia ra ngoài nhưng lại bận thay băng. Nên anh chỉ có thế đe dọa:-Muốn thử xem rốt cuộc có yếu đi không hả?NhìnThế Phongmà hỏi với giọng điệu ngông cuồng dù anh vẫn đang bị thương. Rồi anh bảo bác quản ra tiễn thằng bạn dở hơi này của mình đi về.Biết mình sắp bị đuổi nênThế Phongnói nốt.-TRị liệu cho xong vết thương đi rồi ta sẽ tính nốt món nợ đang dở dang lần trước.Nói xongThế Phongcũng ra về luôn. Căn phòng lấy màu đen làm chủ chỉ còn mỗiHi Thầnđang ngồi tựa vào thành giường suy nghĩ.Người con gái tối qua không phải là thủ lĩnh của bangHắc Huyếtmà giống người được mời đến hơn nhưng người lợi hại như thế sao lại ở trong cái bang đấy. Nhìn các đường kiếm khi giao thủ với mình đều là các đường chí mạng của sát thủ chuyên nghiệp thì giống hơn vì người trong một bang sẽ hay tấn công chính diện hơn là chọn các vị trí của cơ thể để tấn công. Mà TRên đời này chỉ có một tổ chứcMị Sát, một tổ chức chỉ có 2 lĩnh vực là tình báo và giết người kiếm tiền nổi tiếng trong thế giới ngầm các quốc gai lớn ở Châu Âu.....VậyHắc HuyếtvàMị Sátcó quan hệ gì đấy.Sau khi kết luận lại suy nghĩ của mình anh rút điện thoại ra gọi choTrịnh Trí Ninh:- Điều tra cho tôi về 2 tổ chức Hắc Huyết và Mị Sát và một số việc ở tập đoànTRịnh Trí Ninhnghe chỉ thị củaHi Thầnmà báo cáo:- Tôi sẽ điều tra hai tổ chức đấy rồi gửi tư liệu cho chủ tịch con ở tập đoàn thì......,.....vv..v.v( lược bỏ 500 chữ có nội dung tóm tắt là về việc ký hợp đồng, các vụ làm ăn và tình hình hội đồng quản trị ở đó)Ra một số chỉ thị, hướng dẫntrợ lý Trịnhgiải quyết một số vấn đề thì anh cúp máy và cũng đi ngủ bù cho mấy hôm không được ngủ trước đó

Chương 12: Nhờ