Tác giả:

Một biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh…

Chương 15: Nụ hôn đêm động phòng

Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Sau khi Tiêu Trác bỏ đi, chỉ còn lại Âu Thừa Duẫn, Nam Cung Thần và Mẫn Thiên Hữu. Tất cả đều ngồi im bất động.“Duẫn. Nghe nói nghe nói người bên Áo gần đây đang để ý đến một viên kim cương xanh lam trăm năm tuổi, có người vừa đào được cách đây không lâu. Chúng tôi muốn ra tay cướp trước bọn họ một bước .” Đôi mắt người điềm tĩnh nhất trong bốn người - Mẫn Thiên Hữu loé sáng. Anh nhàn nhã chống tay dưới cằm, phun ra tin tức cho mấy tên kia biết.“Cái gì? Cái tên già này luôn làm rối loạn chuyện của chúng ta. Lần này tuyệt đối không thể để cho ông ta được lợi.” Nói tới người bên Áo,sắc mặt Nam Cung Thần đầy vẻ phẫn nộ.Bốn người bọn họ vốn là người của tổ chức thần bí lớn nhất thế giới 'Địa Ngục Môn'. Mạng lưới tình báo của bọn họ trải khắp toàn cầu, Địa Ngục Môn là một tổ chức sát thủ bí ẩn và kì lạ. Bọn họ không dễ dàng tiếp nhận phi vụ của người khác, trừ khi người đó đặc biệt tung nhiều tiền hoặc là quen biết môn chủ để bọn họ ra mặt. Từ nhỏ họ đã được trải qua những huấn luyện đặc biệt, đã sớm luyện được bản lĩnh xuất thần nhập hóa. Hơn nữa bọn họ được sinh ra trong dòng dõi quí tộc Spyker Takeover tôn quý. Do nhân duyên trùng hợp mà được chọn vào tổ chức. Chỉ cần bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ, tất cả đều bách chiến bách thắng,đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.“Được. Đợi khi bọn họ bắt đầu hành động thì lúc đó chúng ta sẽ bàn kế hoạch.” Âu Thừa Duẫn tựa người lên ghế sô pha, đôi mày xoắn lại đầy vẻ mệt mỏi.“Tôi sẽ bay qua Mĩ vài ngày, có chuyện gì cứ liên hệ qua điện thoại .” Mẫn Thiên Hữu dạo gần đây bị áp lực bởi gia tộc, phải bay đi về giữa hai nước, nghe nói là vì Mẫn Bác Luân đã sắp xếp hôn sự cho anh, anh đang cực lực phản đối.“Cần tôi giúp gì không?” Âu Thừa Duẫn rất hiểu tíh cách của Mẫn Thiên Hữu, cho dù Mẫn Bác Luân có dùng đến quyền thừa kế để uy h**p cậu ấy, chỉ sợ anh cũng sẽ không ngoan ngoãn nghe theo. Nếu mượn đến thế lực của SK, tin là Mẫn Bác Luân cũng sẽ có vài phần kiêng nể.“Không cần, tôi tôi có thể xử lý.” Thiên Hữu vỗ vai Thừa Duẫn, gật đầu một cách chắc chắn. Nếu ngay cả việc nhỏ như vậy cũng không xử lý được, làm sao xứng đáng với danh hiệu Địa Ngục Tu La của anh.“Ok, bây giờ giải tán, có chuyện gì sẽ liên lạc sau.” Thừa Duẫn đứng lên, Nam Cung Thần và Mẫn Thiên Hữu cũng gật đầu đứng lên. Ba dáng người anh tuấn kiêu ngạo đi ra khỏi quán bar ngay lập tức thu hút sự chú ý và ngưỡng mộ của các cô gái.Khi Thừa Duẫn trở lại Âu gia thì đã gần nữa đêm. Anh đi lên lầu, đẩy cánh cửa phòng mình ra, bất ngờ khi biết cửa đã được khóa trái bên trong. Nghĩ đến cô bé đáng yêu kia, khoé miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu. Tiểu nha đầu, xem ra rất đề phòng anh.Thừa Duẫn đã buồn ngủ, anh tông cửa đi vào phòng. Xuyên qua bóng đêm, anh nhìn thấy gương mặt đang mỉm cười trong giấc ngủ say, trong lòng bỗng ấm lên. Ánh trăng lung linh chiếu lên giường một cảnh tượng động lòng người. Làn da mềm mại mịn màng, đôi mắt to linh động đang nhắm chặt, thậm chí trong giấc ngủ say, khoé miệng cô cũng cong lên thành một nụ cười. Vì nghĩ rằn anh không có ở nhà nên cô mới cảm thấy an tâm như vậy sao? Một đóa hoa được trồng trong nhà kính như vậy, nếu bị anh nhúng chàm thì như thế nào? Tô Ân Huệ, như thế sẽ làm cô càng đau khổ hơn. Giống như năm đó cô đã làm tôi đau khổ như vậy…..Âu Thừa Duẫn khẽ cười một tiếng, cởi âu phục, có chút không cầm lòng được cúi người xuống, đặt lên đôi môi anh đào của Vận Nhi một nụ hôn thật sâu mang theo hơi thở tràn đầy men rượu. Vận Nhi cựa mình, cảm giác được trên mặt ngứa ngứa, bất giác khẽ rên một tiếng, lật người qua hướng khác ngủ tiếp.

Sau khi Tiêu Trác bỏ đi, chỉ còn lại Âu Thừa Duẫn, Nam Cung Thần và Mẫn Thiên Hữu. Tất cả đều ngồi im bất động.

“Duẫn. Nghe nói nghe nói người bên Áo gần đây đang để ý đến một viên kim cương xanh lam trăm năm tuổi, có người vừa đào được cách đây không lâu. Chúng tôi muốn ra tay cướp trước bọn họ một bước .” Đôi mắt người điềm tĩnh
nhất trong bốn người - Mẫn Thiên Hữu loé sáng. Anh nhàn nhã chống tay
dưới cằm, phun ra tin tức cho mấy tên kia biết.

“Cái gì? Cái tên già này luôn làm rối loạn chuyện của chúng ta. Lần này tuyệt đối không
thể để cho ông ta được lợi.” Nói tới người bên Áo,sắc mặt Nam Cung Thần
đầy vẻ phẫn nộ.

Bốn người bọn họ vốn là người của tổ chức thần bí lớn nhất thế giới 'Địa Ngục Môn'. Mạng lưới tình báo của bọn họ trải
khắp toàn cầu, Địa Ngục Môn là một tổ chức sát thủ bí ẩn và kì lạ. Bọn
họ không dễ dàng tiếp nhận phi vụ của người khác, trừ khi người đó đặc
biệt tung nhiều tiền hoặc là quen biết môn chủ để bọn họ ra mặt. Từ nhỏ
họ đã được trải qua những huấn luyện đặc biệt, đã sớm luyện được bản
lĩnh xuất thần nhập hóa. Hơn nữa bọn họ được sinh ra trong dòng dõi quí
tộc Spyker Takeover tôn quý. Do nhân duyên trùng hợp mà được chọn vào tổ chức. Chỉ cần bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ, tất cả đều bách chiến bách
thắng,đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

“Được. Đợi khi bọn họ bắt đầu hành động thì lúc đó chúng ta sẽ bàn kế hoạch.” Âu Thừa Duẫn
tựa người lên ghế sô pha, đôi mày xoắn lại đầy vẻ mệt mỏi.

“Tôi
sẽ bay qua Mĩ vài ngày, có chuyện gì cứ liên hệ qua điện thoại .” Mẫn
Thiên Hữu dạo gần đây bị áp lực bởi gia tộc, phải bay đi về giữa hai
nước, nghe nói là vì Mẫn Bác Luân đã sắp xếp hôn sự cho anh, anh đang
cực lực phản đối.

“Cần tôi giúp gì không?” Âu Thừa Duẫn rất hiểu tíh cách của Mẫn Thiên Hữu, cho dù Mẫn Bác Luân có dùng đến quyền thừa
kế để uy h**p cậu ấy, chỉ sợ anh cũng sẽ không ngoan ngoãn nghe theo.
Nếu mượn đến thế lực của SK, tin là Mẫn Bác Luân cũng sẽ có vài phần
kiêng nể.

“Không cần, tôi tôi có thể xử lý.” Thiên Hữu vỗ vai
Thừa Duẫn, gật đầu một cách chắc chắn. Nếu ngay cả việc nhỏ như vậy cũng không xử lý được, làm sao xứng đáng với danh hiệu Địa Ngục Tu La của
anh.

“Ok, bây giờ giải tán, có chuyện gì sẽ liên lạc sau.” Thừa
Duẫn đứng lên, Nam Cung Thần và Mẫn Thiên Hữu cũng gật đầu đứng lên. Ba
dáng người anh tuấn kiêu ngạo đi ra khỏi quán bar ngay lập tức thu hút
sự chú ý và ngưỡng mộ của các cô gái.

Khi Thừa Duẫn trở lại Âu
gia thì đã gần nữa đêm. Anh đi lên lầu, đẩy cánh cửa phòng mình ra, bất
ngờ khi biết cửa đã được khóa trái bên trong. Nghĩ đến cô bé đáng yêu
kia, khoé miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu. Tiểu nha đầu, xem ra rất đề phòng anh.

Thừa Duẫn đã buồn ngủ, anh tông cửa đi vào phòng. Xuyên qua bóng đêm, anh nhìn thấy gương mặt đang mỉm cười trong giấc
ngủ say, trong lòng bỗng ấm lên. Ánh trăng lung linh chiếu lên giường
một cảnh tượng động lòng người. Làn da mềm mại mịn màng, đôi mắt to linh động đang nhắm chặt, thậm chí trong giấc ngủ say, khoé miệng cô cũng
cong lên thành một nụ cười. Vì nghĩ rằn anh không có ở nhà nên cô mới
cảm thấy an tâm như vậy sao? Một đóa hoa được trồng trong nhà kính như
vậy, nếu bị anh nhúng chàm thì như thế nào? Tô Ân Huệ, như thế sẽ làm cô càng đau khổ hơn. Giống như năm đó cô đã làm tôi đau khổ như vậy…..

Âu Thừa Duẫn khẽ cười một tiếng, cởi âu phục, có chút không cầm lòng được
cúi người xuống, đặt lên đôi môi anh đào của Vận Nhi một nụ hôn thật sâu mang theo hơi thở tràn đầy men rượu. Vận Nhi cựa mình, cảm giác được
trên mặt ngứa ngứa, bất giác khẽ rên một tiếng, lật người qua hướng khác ngủ tiếp.

Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Sau khi Tiêu Trác bỏ đi, chỉ còn lại Âu Thừa Duẫn, Nam Cung Thần và Mẫn Thiên Hữu. Tất cả đều ngồi im bất động.“Duẫn. Nghe nói nghe nói người bên Áo gần đây đang để ý đến một viên kim cương xanh lam trăm năm tuổi, có người vừa đào được cách đây không lâu. Chúng tôi muốn ra tay cướp trước bọn họ một bước .” Đôi mắt người điềm tĩnh nhất trong bốn người - Mẫn Thiên Hữu loé sáng. Anh nhàn nhã chống tay dưới cằm, phun ra tin tức cho mấy tên kia biết.“Cái gì? Cái tên già này luôn làm rối loạn chuyện của chúng ta. Lần này tuyệt đối không thể để cho ông ta được lợi.” Nói tới người bên Áo,sắc mặt Nam Cung Thần đầy vẻ phẫn nộ.Bốn người bọn họ vốn là người của tổ chức thần bí lớn nhất thế giới 'Địa Ngục Môn'. Mạng lưới tình báo của bọn họ trải khắp toàn cầu, Địa Ngục Môn là một tổ chức sát thủ bí ẩn và kì lạ. Bọn họ không dễ dàng tiếp nhận phi vụ của người khác, trừ khi người đó đặc biệt tung nhiều tiền hoặc là quen biết môn chủ để bọn họ ra mặt. Từ nhỏ họ đã được trải qua những huấn luyện đặc biệt, đã sớm luyện được bản lĩnh xuất thần nhập hóa. Hơn nữa bọn họ được sinh ra trong dòng dõi quí tộc Spyker Takeover tôn quý. Do nhân duyên trùng hợp mà được chọn vào tổ chức. Chỉ cần bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ, tất cả đều bách chiến bách thắng,đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.“Được. Đợi khi bọn họ bắt đầu hành động thì lúc đó chúng ta sẽ bàn kế hoạch.” Âu Thừa Duẫn tựa người lên ghế sô pha, đôi mày xoắn lại đầy vẻ mệt mỏi.“Tôi sẽ bay qua Mĩ vài ngày, có chuyện gì cứ liên hệ qua điện thoại .” Mẫn Thiên Hữu dạo gần đây bị áp lực bởi gia tộc, phải bay đi về giữa hai nước, nghe nói là vì Mẫn Bác Luân đã sắp xếp hôn sự cho anh, anh đang cực lực phản đối.“Cần tôi giúp gì không?” Âu Thừa Duẫn rất hiểu tíh cách của Mẫn Thiên Hữu, cho dù Mẫn Bác Luân có dùng đến quyền thừa kế để uy h**p cậu ấy, chỉ sợ anh cũng sẽ không ngoan ngoãn nghe theo. Nếu mượn đến thế lực của SK, tin là Mẫn Bác Luân cũng sẽ có vài phần kiêng nể.“Không cần, tôi tôi có thể xử lý.” Thiên Hữu vỗ vai Thừa Duẫn, gật đầu một cách chắc chắn. Nếu ngay cả việc nhỏ như vậy cũng không xử lý được, làm sao xứng đáng với danh hiệu Địa Ngục Tu La của anh.“Ok, bây giờ giải tán, có chuyện gì sẽ liên lạc sau.” Thừa Duẫn đứng lên, Nam Cung Thần và Mẫn Thiên Hữu cũng gật đầu đứng lên. Ba dáng người anh tuấn kiêu ngạo đi ra khỏi quán bar ngay lập tức thu hút sự chú ý và ngưỡng mộ của các cô gái.Khi Thừa Duẫn trở lại Âu gia thì đã gần nữa đêm. Anh đi lên lầu, đẩy cánh cửa phòng mình ra, bất ngờ khi biết cửa đã được khóa trái bên trong. Nghĩ đến cô bé đáng yêu kia, khoé miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu. Tiểu nha đầu, xem ra rất đề phòng anh.Thừa Duẫn đã buồn ngủ, anh tông cửa đi vào phòng. Xuyên qua bóng đêm, anh nhìn thấy gương mặt đang mỉm cười trong giấc ngủ say, trong lòng bỗng ấm lên. Ánh trăng lung linh chiếu lên giường một cảnh tượng động lòng người. Làn da mềm mại mịn màng, đôi mắt to linh động đang nhắm chặt, thậm chí trong giấc ngủ say, khoé miệng cô cũng cong lên thành một nụ cười. Vì nghĩ rằn anh không có ở nhà nên cô mới cảm thấy an tâm như vậy sao? Một đóa hoa được trồng trong nhà kính như vậy, nếu bị anh nhúng chàm thì như thế nào? Tô Ân Huệ, như thế sẽ làm cô càng đau khổ hơn. Giống như năm đó cô đã làm tôi đau khổ như vậy…..Âu Thừa Duẫn khẽ cười một tiếng, cởi âu phục, có chút không cầm lòng được cúi người xuống, đặt lên đôi môi anh đào của Vận Nhi một nụ hôn thật sâu mang theo hơi thở tràn đầy men rượu. Vận Nhi cựa mình, cảm giác được trên mặt ngứa ngứa, bất giác khẽ rên một tiếng, lật người qua hướng khác ngủ tiếp.

Chương 15: Nụ hôn đêm động phòng