Tác giả:

Một biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh…

Chương 36: Không thể tin được

Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Cả người Vận Nhi nhũn ra, mềm oặt nằm trong lòng anh, mùi nước hoa nam tính trộn lẫn với hơi thở của anh khiến cho đầu óc Vận Nhi trống rỗng. Cánh tay Âu Thừa Duẫn đã trượt qua thắt lưng cô, cách một lớp vải mỏng manh, ch*m r** v**t v*. Vận Nhi muốn chống cự, nhưng lại không có tí sức lực nào để đẩy anh ra, giống như cùng đắm chìm với anh……….“Chết tiệt.” Đột nhiên Âu Thừa Duẫn đẩy mạnh Vận Nhi ra, tức giận chửi một tiếng. Anh bị làm sao vậy? Thiếu chút nữa đã xảy ra chuyện, một lần nữa anh lại bị cô nhóc này mê hoặc.“Này, tránh xa khỏi tầm mắt tôi.” Âu Thừa Duẫn ném lại một câu, sau đó bỏ đi cũng không hề quay đầu lại. Quỷ tha ma bắt, Tô Vận Nhi! Vì sao anh phải để ý cô ta ở cùng với người đàn ông khác, cô ta chẳng qua chỉ là một con cờ trong tay anh mà thôi.Vận Nhi ngã ngồi trên mặt đất, còn chưa định hồn lại được sau cú sốc vừa rồi. Anh ta đang làm cái gì, cô đang làm cái gì?“Duẫn, sao anh đi lâu vậy?” Quý Lam ngồi trên ghế thiếu kiên nhẫn chờ đợi, nhìn thấy Âu Thừa Duẫn hầm hầm tức giận trở về liền bước tới vòng tay ra sau gáy Âu Thừa Duẫn.“Làm sao vậy?” Chẳng qua chỉ là một người con gái mà thôi, chỉ là em gái của Tô Ân Huệ, những hành động không tự chủ vừa rồi chính anh cũng không thể ngờ được, trong lòng anh còn phập phồng nhớ đến đôi môi mềm mại kia.Đôi mắt Quý Lam mê dại nhìn khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Âu Thừa Duẫn, bàn tay nhỏ nhắn xuyên qua áo sơ mi s* s**ng làn da nóng hổi của anh. Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn chiếu lên màu mắt tím làm tăng thêm vẻ mê hoặc của ánh mẳt, đôi môi đỏ tươi hơi trề ra nũng nịu, chờ anh âu yếm, cơ thể bốc lửa chật căng trong chiếc váy ngắn, Quý Lam cọ cọ thân hình tràn đầy sức sống lên th*n d*** Âu Thừa Duẫn, làm cho Âu Thừa Duẫn đột nhiên tỉnh lại. Anh phải sủng ái người phụ nữ yêu kiều trước mắt mới đúng.Âu Thừa Duẫn cúi người, trong miệng vẫn còn vương vấn hơi thở, mùi vị của Tô Vận Nhi, anh kích động ngấu nghiến người đàn bà trong lòng, một tay bế thốc cô ta lên, đi tới sô pha. Anh cần phát tiết!Tô Vận Nhi vừa đi ra, vừa lơ đễnh nghĩ, chợt nhìn thấy Mặc Tử Kỳ đứng bên cạnh Lam Hạo ở đằng xa, Hứa Tâm Lam không biết đang nói cái gì, chỉ thấy Mặc Tử Kỳ tức tối dậm chân, đùng đùng bỏ đi.“Chúng ta đi thôi.” Gặp Vận Nhi vừa đi ra, Hứa Tâm Lam ôm lấy cánh tay cô, nói với Lam Hạo.“Anh đưa các em về.” Lam Hạo lịch lãm đề nghị, ánh mắt nhìn về phía Vận Nhi, im lặng chăm chú quan sát gương mặt cô.Vận Nhi chú ý thấy ánh mắt đó của Lam Hạo, ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay quệt qua đôi môi có chút sưng đỏ của mình. Nơi đó còn đọng lại hơi thở của Âu Thừa Duẫn. Cô không biết vì sao Âu Thừa Duẫn lại đối với cô như vậy, còn thái độ sau đó là sao? Thật là một người đàn ông b**n th**, tại sao anh ta không chết quách đi cho rồi?“Không cần đâu học trưởng, bọn em sẽ đi shopping, anh về trước đi.” Hứa Tâm Lam vội lắc đầu từ chối, Vận Nhi hiện tại là gái đã có chồng, làm sao có thể cho Lam Hạo đưa cố ấy về nhà.“Học trưởng, hôm nay rất cám ơn anh. Chúng em đi trước.” Vận Nhi cũng không dám ngẩng đầu lên, kéo Hứa Tâm Lam chạy nhanh ra khỏi nhà hàng.

Cả người Vận Nhi nhũn ra, mềm oặt nằm trong lòng anh, mùi nước hoa nam tính trộn lẫn với hơi
thở của anh khiến cho đầu óc Vận Nhi trống rỗng. Cánh tay Âu Thừa Duẫn
đã trượt qua thắt lưng cô, cách một lớp vải mỏng manh, ch*m r** v**t v*. Vận Nhi muốn chống cự, nhưng lại không có tí sức lực nào để đẩy anh ra, giống như cùng đắm chìm với anh……….

“Chết tiệt.” Đột nhiên Âu
Thừa Duẫn đẩy mạnh Vận Nhi ra, tức giận chửi một tiếng. Anh bị làm sao
vậy? Thiếu chút nữa đã xảy ra chuyện, một lần nữa anh lại bị cô nhóc này mê hoặc.

“Này, tránh xa khỏi tầm mắt tôi.” Âu Thừa Duẫn ném lại một câu, sau đó bỏ đi cũng không hề quay đầu lại. Quỷ tha ma bắt, Tô
Vận Nhi! Vì sao anh phải để ý cô ta ở cùng với người đàn ông khác, cô ta chẳng qua chỉ là một con cờ trong tay anh mà thôi.

Vận Nhi ngã ngồi trên mặt đất, còn chưa định hồn lại được sau cú sốc vừa rồi. Anh ta đang làm cái gì, cô đang làm cái gì?

“Duẫn, sao anh đi lâu vậy?” Quý Lam ngồi trên ghế thiếu kiên nhẫn chờ đợi,
nhìn thấy Âu Thừa Duẫn hầm hầm tức giận trở về liền bước tới vòng tay ra sau gáy Âu Thừa Duẫn.

“Làm sao vậy?” Chẳng qua chỉ là một người con gái mà thôi, chỉ là em gái của Tô Ân Huệ, những hành động không tự
chủ vừa rồi chính anh cũng không thể ngờ được, trong lòng anh còn phập
phồng nhớ đến đôi môi mềm mại kia.

Đôi mắt Quý Lam mê dại nhìn
khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Âu Thừa Duẫn, bàn tay nhỏ nhắn xuyên qua
áo sơ mi s* s**ng làn da nóng hổi của anh. Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn
chiếu lên màu mắt tím làm tăng thêm vẻ mê hoặc của ánh mẳt, đôi môi đỏ
tươi hơi trề ra nũng nịu, chờ anh âu yếm, cơ thể bốc lửa chật căng trong chiếc váy ngắn, Quý Lam cọ cọ thân hình tràn đầy sức sống lên th*n d*** Âu Thừa Duẫn, làm cho Âu Thừa Duẫn đột nhiên tỉnh lại. Anh phải sủng ái người phụ nữ yêu kiều trước mắt mới đúng.

Âu Thừa Duẫn cúi
người, trong miệng vẫn còn vương vấn hơi thở, mùi vị của Tô Vận Nhi, anh kích động ngấu nghiến người đàn bà trong lòng, một tay bế thốc cô ta
lên, đi tới sô pha. Anh cần phát tiết!

Tô Vận Nhi vừa đi ra, vừa lơ đễnh nghĩ, chợt nhìn thấy Mặc Tử Kỳ đứng bên cạnh Lam Hạo ở đằng xa, Hứa Tâm Lam không biết đang nói cái gì, chỉ thấy Mặc Tử Kỳ tức tối dậm
chân, đùng đùng bỏ đi.

“Chúng ta đi thôi.” Gặp Vận Nhi vừa đi ra, Hứa Tâm Lam ôm lấy cánh tay cô, nói với Lam Hạo.

“Anh đưa các em về.” Lam Hạo lịch lãm đề nghị, ánh mắt nhìn về phía Vận Nhi, im lặng chăm chú quan sát gương mặt cô.

Vận Nhi chú ý thấy ánh mắt đó của Lam Hạo, ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay
quệt qua đôi môi có chút sưng đỏ của mình. Nơi đó còn đọng lại hơi thở
của Âu Thừa Duẫn. Cô không biết vì sao Âu Thừa Duẫn lại đối với cô như
vậy, còn thái độ sau đó là sao? Thật là một người đàn ông b**n th**, tại sao anh ta không chết quách đi cho rồi?

“Không cần đâu học
trưởng, bọn em sẽ đi shopping, anh về trước đi.” Hứa Tâm Lam vội lắc đầu từ chối, Vận Nhi hiện tại là gái đã có chồng, làm sao có thể cho Lam
Hạo đưa cố ấy về nhà.

“Học trưởng, hôm nay rất cám ơn anh. Chúng em đi trước.” Vận Nhi cũng không dám ngẩng đầu lên, kéo Hứa Tâm Lam
chạy nhanh ra khỏi nhà hàng.

Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Cả người Vận Nhi nhũn ra, mềm oặt nằm trong lòng anh, mùi nước hoa nam tính trộn lẫn với hơi thở của anh khiến cho đầu óc Vận Nhi trống rỗng. Cánh tay Âu Thừa Duẫn đã trượt qua thắt lưng cô, cách một lớp vải mỏng manh, ch*m r** v**t v*. Vận Nhi muốn chống cự, nhưng lại không có tí sức lực nào để đẩy anh ra, giống như cùng đắm chìm với anh……….“Chết tiệt.” Đột nhiên Âu Thừa Duẫn đẩy mạnh Vận Nhi ra, tức giận chửi một tiếng. Anh bị làm sao vậy? Thiếu chút nữa đã xảy ra chuyện, một lần nữa anh lại bị cô nhóc này mê hoặc.“Này, tránh xa khỏi tầm mắt tôi.” Âu Thừa Duẫn ném lại một câu, sau đó bỏ đi cũng không hề quay đầu lại. Quỷ tha ma bắt, Tô Vận Nhi! Vì sao anh phải để ý cô ta ở cùng với người đàn ông khác, cô ta chẳng qua chỉ là một con cờ trong tay anh mà thôi.Vận Nhi ngã ngồi trên mặt đất, còn chưa định hồn lại được sau cú sốc vừa rồi. Anh ta đang làm cái gì, cô đang làm cái gì?“Duẫn, sao anh đi lâu vậy?” Quý Lam ngồi trên ghế thiếu kiên nhẫn chờ đợi, nhìn thấy Âu Thừa Duẫn hầm hầm tức giận trở về liền bước tới vòng tay ra sau gáy Âu Thừa Duẫn.“Làm sao vậy?” Chẳng qua chỉ là một người con gái mà thôi, chỉ là em gái của Tô Ân Huệ, những hành động không tự chủ vừa rồi chính anh cũng không thể ngờ được, trong lòng anh còn phập phồng nhớ đến đôi môi mềm mại kia.Đôi mắt Quý Lam mê dại nhìn khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Âu Thừa Duẫn, bàn tay nhỏ nhắn xuyên qua áo sơ mi s* s**ng làn da nóng hổi của anh. Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn chiếu lên màu mắt tím làm tăng thêm vẻ mê hoặc của ánh mẳt, đôi môi đỏ tươi hơi trề ra nũng nịu, chờ anh âu yếm, cơ thể bốc lửa chật căng trong chiếc váy ngắn, Quý Lam cọ cọ thân hình tràn đầy sức sống lên th*n d*** Âu Thừa Duẫn, làm cho Âu Thừa Duẫn đột nhiên tỉnh lại. Anh phải sủng ái người phụ nữ yêu kiều trước mắt mới đúng.Âu Thừa Duẫn cúi người, trong miệng vẫn còn vương vấn hơi thở, mùi vị của Tô Vận Nhi, anh kích động ngấu nghiến người đàn bà trong lòng, một tay bế thốc cô ta lên, đi tới sô pha. Anh cần phát tiết!Tô Vận Nhi vừa đi ra, vừa lơ đễnh nghĩ, chợt nhìn thấy Mặc Tử Kỳ đứng bên cạnh Lam Hạo ở đằng xa, Hứa Tâm Lam không biết đang nói cái gì, chỉ thấy Mặc Tử Kỳ tức tối dậm chân, đùng đùng bỏ đi.“Chúng ta đi thôi.” Gặp Vận Nhi vừa đi ra, Hứa Tâm Lam ôm lấy cánh tay cô, nói với Lam Hạo.“Anh đưa các em về.” Lam Hạo lịch lãm đề nghị, ánh mắt nhìn về phía Vận Nhi, im lặng chăm chú quan sát gương mặt cô.Vận Nhi chú ý thấy ánh mắt đó của Lam Hạo, ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay quệt qua đôi môi có chút sưng đỏ của mình. Nơi đó còn đọng lại hơi thở của Âu Thừa Duẫn. Cô không biết vì sao Âu Thừa Duẫn lại đối với cô như vậy, còn thái độ sau đó là sao? Thật là một người đàn ông b**n th**, tại sao anh ta không chết quách đi cho rồi?“Không cần đâu học trưởng, bọn em sẽ đi shopping, anh về trước đi.” Hứa Tâm Lam vội lắc đầu từ chối, Vận Nhi hiện tại là gái đã có chồng, làm sao có thể cho Lam Hạo đưa cố ấy về nhà.“Học trưởng, hôm nay rất cám ơn anh. Chúng em đi trước.” Vận Nhi cũng không dám ngẩng đầu lên, kéo Hứa Tâm Lam chạy nhanh ra khỏi nhà hàng.

Chương 36: Không thể tin được