Một biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh…
Chương 47: Cô ấy ở đâu
Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Buổi tiệc ăn mừng kết thúc thì đêm đã khuya, Vận Nhi cự tuyệt chuyện Lam Hạo muốn đưa cô về, nhưng Lam Hạo vẫn cứ kiên trì. Đúng lúc đó, cứu tinh của cô xuất hiện, là Hứa Minh Dịch: "Tâm Lam, Vận Nhi, về thôi."Tâm Lam cũng biết kiêng kị của Vận Nhi. Hiện tại hoàn cảnh của cô ấy không thể cho Lam Hạo biết được, cho nên chuyện Hứa Minh Dịch xuất hiện đã cứu các cô một trận nước sôi lửa bỏng. Hứa Tâm Lam kéo Vận Nhi vẫy tay cáo biệt với Lam Hạo: "Học trưởng, anh em có thể đưa Vận Nhi về, không làm phiền anh đâu.""Không…" Lam Hạo còn chưa nói xong câu ‘không phiền đâu mà’, Vận Nhi đã vội vàng nhảy lên xe Hứa Minh Dịch, anh đành ngậm ngùi lùi lại, nhìn người đàn ông nhã nhặn trong xe, khí chất bất phàm. Dáng vẻ bệ vệ của anh ta làm cho anh cảm nhận được một sự uy h**p."Anh ba, anh thả em xuống phía trước là được rồi. Em đi về bằng tắc xi cũng được." Vận Nhi thấy thời gian cũng không còn sớm, cô không muốn làm phiền người khác.Hứa Minh Dịch không trả lời, Vận Nhi liếc mắt cầu cứu, chuyển hướng nhìn sang Hứa Tâm Lam. Hiện tại cô ở nhà họ Âu, làm sao có thể để Hứa Minh Dịch chở cô về đó được chứ?"Anh ba à, chúng ta không thuận đường với Vận Nhi, anh dừng xe lại ở phía trước đi." Tâm Lam gãi gãi đầu ,rướn người nói với Minh Dịch đang tập trung lái xe. Trong lòng cô hơi bực bội, anh ba của cô sao lại bướng như vậy nhỉ?"Anh biết nhà họ Tô, đã trễ thế này để mình em về, anh lo." Minh Dịch nhướn mắt, qua kính chiếu hậu nhìn thấy đôi mắt hơi hốt hoảng của Vận Nhi, khoé miệng anh lộ ra một nụ cười thản nhiên, xe quẹo vào một con ngõ, chạy thẳng tới hướng nhà họ Tô.Vận Nhi gượng gạo cười cười, thong thả bước xuống xe, nháy mắt với Tâm Lam, sau đó nói "Cám ơn", rồi đứng yên nhìn chiếc xe dần dần chạy khỏi tầm mắt cô.Hạ Uyển Như và Tô Viễn Hàng thấy Vận Nhi đã trễ như thế này mà còn trở về nhà họ Tô thì có chút giật mình, kẹt quá, Vận Nhi đành nói trở về để lấy một ít đồ đạc này nọ, sáng mai sẽ về nhà họ Âu. Bọn họ bán tín bán nghi trở về phòng. Ở lại suốt đêm sao?Khi Thừa Duẫn đi vào công ty, vẻ mặt đen hắc ám, toàn thân trên dưới đều toát ra một khí chất làm người ta sợ hãi, ánh mẳt âm hiểm đảo qua đảo lại, nhìn đến đâu, người khác thấy đều thức thời lảng đi, trong lòng thầm than số mình đen đủi gặp một tổng giám đốc giống như núi lửa."Đây là tài liệu doanh nghiệp gì thế này, làm lại.""Tôi nhận anh vào công ty để làm gì, ngay cả việc nhỏ này cũng đến làm phiền tôi?""Không phải đã nói phải thay nữ diễn viên quảng cáo sao? Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ ba.""…"Một buổi sáng, những người vào vào ra ra văn phòng tổng giám đốc, tất cả đều trở nên xám xịt, đều mang vẻ mặt khóc tang đi ra, run như cầy sấy trở về chỗ ngồi, dựa theo yêu cầu của anh bắt đầu làm đi làm lại."Điện hạ" Tín đi vào văn phòng, lập tức cảm nhận được bầu không khí im lìm lạnh lẽo. Nhưng dù sao anh cũng đã đi theo Thừa Duẫn lâu như vậy, cũng đã thích ứng với nó từ lâu. "Đây là tất cả những dự án công việc của Phạm Tu Vũ, còn có vài sản nghiệp đứng dưới danh nghĩa anh ta," Tín đem tập tài liệu đã hoàn chỉnh đặt trước mặt Thừa Duẫn, cũng không thấy anh ngẩng đầu lên. Một hồi lâu sau, cũng không có tiếng trả lời, Tín nhấc chân ,chuẩn bị rời đi. Thừa Duẫn chuyển ghế xoay, đưa lưng về phía Tín hỏi :"Vận Nhi ở đâu?"
Buổi tiệc ăn mừng kết thúc thì đêm đã khuya, Vận Nhi cự tuyệt chuyện Lam Hạo muốn đưa cô về, nhưng Lam Hạo vẫn cứ kiên trì. Đúng lúc đó, cứu tinh
của cô xuất hiện, là Hứa Minh Dịch: "Tâm Lam, Vận Nhi, về thôi."
Tâm Lam cũng biết kiêng kị của Vận Nhi. Hiện tại hoàn cảnh của cô ấy không
thể cho Lam Hạo biết được, cho nên chuyện Hứa Minh Dịch xuất hiện đã cứu các cô một trận nước sôi lửa bỏng. Hứa Tâm Lam kéo Vận Nhi vẫy tay cáo
biệt với Lam Hạo: "Học trưởng, anh em có thể đưa Vận Nhi về, không làm
phiền anh đâu."
"Không…" Lam Hạo còn chưa nói xong câu ‘không
phiền đâu mà’, Vận Nhi đã vội vàng nhảy lên xe Hứa Minh Dịch, anh đành
ngậm ngùi lùi lại, nhìn người đàn ông nhã nhặn trong xe, khí chất bất
phàm. Dáng vẻ bệ vệ của anh ta làm cho anh cảm nhận được một sự uy h**p.
"Anh ba, anh thả em xuống phía trước là được rồi. Em đi về bằng tắc xi cũng được." Vận Nhi thấy thời gian cũng không còn sớm, cô không
muốn làm phiền người khác.
Hứa Minh Dịch không trả lời, Vận Nhi
liếc mắt cầu cứu, chuyển hướng nhìn sang Hứa Tâm Lam. Hiện tại cô ở nhà
họ Âu, làm sao có thể để Hứa Minh Dịch chở cô về đó được chứ?
"Anh ba à, chúng ta không thuận đường với Vận Nhi, anh dừng xe lại ở phía
trước đi." Tâm Lam gãi gãi đầu ,rướn người nói với Minh Dịch đang tập
trung lái xe. Trong lòng cô hơi bực bội, anh ba của cô sao lại bướng như vậy nhỉ?
"Anh biết nhà họ Tô, đã trễ thế này để mình em về, anh lo." Minh Dịch nhướn mắt, qua kính chiếu hậu nhìn thấy đôi mắt hơi hốt
hoảng của Vận Nhi, khoé miệng anh lộ ra một nụ cười thản nhiên, xe quẹo
vào một con ngõ, chạy thẳng tới hướng nhà họ Tô.
Vận Nhi gượng
gạo cười cười, thong thả bước xuống xe, nháy mắt với Tâm Lam, sau đó nói "Cám ơn", rồi đứng yên nhìn chiếc xe dần dần chạy khỏi tầm mắt cô.
Hạ Uyển Như và Tô Viễn Hàng thấy Vận Nhi đã trễ như thế này mà còn trở về
nhà họ Tô thì có chút giật mình, kẹt quá, Vận Nhi đành nói trở về để lấy một ít đồ đạc này nọ, sáng mai sẽ về nhà họ Âu. Bọn họ bán tín bán nghi trở về phòng. Ở lại suốt đêm sao?
Khi Thừa Duẫn đi vào công ty, vẻ mặt đen hắc ám, toàn thân trên dưới đều toát ra một khí chất làm
người ta sợ hãi, ánh mẳt âm hiểm đảo qua đảo lại, nhìn đến đâu, người
khác thấy đều thức thời lảng đi, trong lòng thầm than số mình đen đủi
gặp một tổng giám đốc giống như núi lửa.
"Đây là tài liệu doanh nghiệp gì thế này, làm lại."
"Tôi nhận anh vào công ty để làm gì, ngay cả việc nhỏ này cũng đến làm phiền tôi?"
"Không phải đã nói phải thay nữ diễn viên quảng cáo sao? Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ ba."
"…"
Một buổi sáng, những người vào vào ra ra văn phòng tổng giám đốc, tất cả
đều trở nên xám xịt, đều mang vẻ mặt khóc tang đi ra, run như cầy sấy
trở về chỗ ngồi, dựa theo yêu cầu của anh bắt đầu làm đi làm lại.
"Điện hạ" Tín đi vào văn phòng, lập tức cảm nhận được bầu không khí im lìm
lạnh lẽo. Nhưng dù sao anh cũng đã đi theo Thừa Duẫn lâu như vậy, cũng
đã thích ứng với nó từ lâu. "Đây là tất cả những dự án công việc của
Phạm Tu Vũ, còn có vài sản nghiệp đứng dưới danh nghĩa anh ta," Tín đem
tập tài liệu đã hoàn chỉnh đặt trước mặt Thừa Duẫn, cũng không thấy anh
ngẩng đầu lên. Một hồi lâu sau, cũng không có tiếng trả lời, Tín nhấc
chân ,chuẩn bị rời đi. Thừa Duẫn chuyển ghế xoay, đưa lưng về phía Tín
hỏi :"Vận Nhi ở đâu?"
Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Buổi tiệc ăn mừng kết thúc thì đêm đã khuya, Vận Nhi cự tuyệt chuyện Lam Hạo muốn đưa cô về, nhưng Lam Hạo vẫn cứ kiên trì. Đúng lúc đó, cứu tinh của cô xuất hiện, là Hứa Minh Dịch: "Tâm Lam, Vận Nhi, về thôi."Tâm Lam cũng biết kiêng kị của Vận Nhi. Hiện tại hoàn cảnh của cô ấy không thể cho Lam Hạo biết được, cho nên chuyện Hứa Minh Dịch xuất hiện đã cứu các cô một trận nước sôi lửa bỏng. Hứa Tâm Lam kéo Vận Nhi vẫy tay cáo biệt với Lam Hạo: "Học trưởng, anh em có thể đưa Vận Nhi về, không làm phiền anh đâu.""Không…" Lam Hạo còn chưa nói xong câu ‘không phiền đâu mà’, Vận Nhi đã vội vàng nhảy lên xe Hứa Minh Dịch, anh đành ngậm ngùi lùi lại, nhìn người đàn ông nhã nhặn trong xe, khí chất bất phàm. Dáng vẻ bệ vệ của anh ta làm cho anh cảm nhận được một sự uy h**p."Anh ba, anh thả em xuống phía trước là được rồi. Em đi về bằng tắc xi cũng được." Vận Nhi thấy thời gian cũng không còn sớm, cô không muốn làm phiền người khác.Hứa Minh Dịch không trả lời, Vận Nhi liếc mắt cầu cứu, chuyển hướng nhìn sang Hứa Tâm Lam. Hiện tại cô ở nhà họ Âu, làm sao có thể để Hứa Minh Dịch chở cô về đó được chứ?"Anh ba à, chúng ta không thuận đường với Vận Nhi, anh dừng xe lại ở phía trước đi." Tâm Lam gãi gãi đầu ,rướn người nói với Minh Dịch đang tập trung lái xe. Trong lòng cô hơi bực bội, anh ba của cô sao lại bướng như vậy nhỉ?"Anh biết nhà họ Tô, đã trễ thế này để mình em về, anh lo." Minh Dịch nhướn mắt, qua kính chiếu hậu nhìn thấy đôi mắt hơi hốt hoảng của Vận Nhi, khoé miệng anh lộ ra một nụ cười thản nhiên, xe quẹo vào một con ngõ, chạy thẳng tới hướng nhà họ Tô.Vận Nhi gượng gạo cười cười, thong thả bước xuống xe, nháy mắt với Tâm Lam, sau đó nói "Cám ơn", rồi đứng yên nhìn chiếc xe dần dần chạy khỏi tầm mắt cô.Hạ Uyển Như và Tô Viễn Hàng thấy Vận Nhi đã trễ như thế này mà còn trở về nhà họ Tô thì có chút giật mình, kẹt quá, Vận Nhi đành nói trở về để lấy một ít đồ đạc này nọ, sáng mai sẽ về nhà họ Âu. Bọn họ bán tín bán nghi trở về phòng. Ở lại suốt đêm sao?Khi Thừa Duẫn đi vào công ty, vẻ mặt đen hắc ám, toàn thân trên dưới đều toát ra một khí chất làm người ta sợ hãi, ánh mẳt âm hiểm đảo qua đảo lại, nhìn đến đâu, người khác thấy đều thức thời lảng đi, trong lòng thầm than số mình đen đủi gặp một tổng giám đốc giống như núi lửa."Đây là tài liệu doanh nghiệp gì thế này, làm lại.""Tôi nhận anh vào công ty để làm gì, ngay cả việc nhỏ này cũng đến làm phiền tôi?""Không phải đã nói phải thay nữ diễn viên quảng cáo sao? Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ ba.""…"Một buổi sáng, những người vào vào ra ra văn phòng tổng giám đốc, tất cả đều trở nên xám xịt, đều mang vẻ mặt khóc tang đi ra, run như cầy sấy trở về chỗ ngồi, dựa theo yêu cầu của anh bắt đầu làm đi làm lại."Điện hạ" Tín đi vào văn phòng, lập tức cảm nhận được bầu không khí im lìm lạnh lẽo. Nhưng dù sao anh cũng đã đi theo Thừa Duẫn lâu như vậy, cũng đã thích ứng với nó từ lâu. "Đây là tất cả những dự án công việc của Phạm Tu Vũ, còn có vài sản nghiệp đứng dưới danh nghĩa anh ta," Tín đem tập tài liệu đã hoàn chỉnh đặt trước mặt Thừa Duẫn, cũng không thấy anh ngẩng đầu lên. Một hồi lâu sau, cũng không có tiếng trả lời, Tín nhấc chân ,chuẩn bị rời đi. Thừa Duẫn chuyển ghế xoay, đưa lưng về phía Tín hỏi :"Vận Nhi ở đâu?"