Tác giả:

Một biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh…

Chương 63: Thương Nhĩ Kỳ

Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Một cỗ hơi thở quen thuộc, đôi mắt u lam, Vận Nhi vừa quay đầu lại, liền ngã vào trong đại dương xanh thẳm trước mặt kia.“Anh…”“Chúng ta lại gặp mặt, tiểu mỹ nữ !” Riche một thân âu phục với áo khoác dài, trong tay cầm Champagnes, chậm rãi đi về phía cô.Trong sự tao nhã mang theo mê hoặc, Vận Nhi thoáng hoa mắt, ngón tay cứng ngắc đặt trên lan can lạnh lẽo, theo hơi thở mê hoặc của anh càng ngày càng gần, thân thể cô có chút buộc chặt lui về sau, trong đầu rất nhanh nảy ra tên của anh : “Riche ?”“Ừ, hừ !” Bạc môi Riche khẽ nhếch, trên khuôn mặt tuấn tú ý cười dạt dào, ngón tay đặt lên trên môi anh đào của cô : “Nhưng tôi cho phép em gọi tên tôi, Nhã Kỳ !”“Anh lần trước có nói qua !” Vận Nhi rất khó đem cái hình tượng đại minh tinh kia cùng người đàn ông tao nhã trước mắt liên hệ với nhau. Trong mắt của cô, Riche giống như điều thần kỳ, cho cô kinh hỉ không nhỏ.“Ừ, em cho tôi cảm giác… Rất tốt…” Dưới mặt nạ mê người của Thương Nhã Kỳ đã có dụng tâm, ngón tay v**t v* cằm Vận Nhi, cái loại xúc cảm vuốt ve nhẵn nhụi này làm cho anh lưu luyến mà quên phản ứng nhắc nhở của Vận Nhi.“Mời anh tôn trọng một chút !” Vận Nhi không khách khí đẩy ra bàn tay to của anh, tức giận nắm chặt nắm tay : “Đừng tưởng rằng anh thật sự là vạn người mê, không phải tất cả phụ nữ đều sẽ thích anh !”Người gì thế này, động chút là động thủ động cước với cô, người này nhìn cũng thực chán ghét. Cảm giác trước kia của cô nhất định là ảo giác, ảo giác !“Phụ nữ khác tôi mặc kệ, nhưng mà em, nhất định phải thích tôi !” Độ cong bên miệng Thương Nhã Kỳ càng lúc càng lớn, hôm nay ông già kia cuối cùng làm được một chuyện tốt, nữ nhân vật chính cho tiệc tối anh đã tìm được rồi.“Bệnh thần kinh !” Vận Nhi hoàn toàn nghĩ không ra tâm tư của người đàn ông này, gần đây như thế nào toàn gặp được mấy người đàn ông thâm trầm. Ai, cô đau đầu muốn chết !Nâng chân lên, cô chuẩn bị không để ý tới anh mà trở về, Hứa Tâm Lam vội vội vàng vàng chạy tới cửa: “Vận Nhi, Vận Nhi, học trưởng Lam Hạo đến đây, mau vào đi thôi !”Ánh mắt lơ đãng liếc đến phía sau Vận Nhi, ngay sau đó, ánh mắt trừng thật to : “Ri… Riche ?”Phong độ quay người lại, giơ tay nhấc chân đều là phong thái của thần tượng, Hứa Tâm Lam lướt qua người cô nhìn Thương Nhã Kỳ, không tự chủ được siết lấy Vận Nhi bên cạnh : “Tớ không nhìn lầm chứ? Là Riche sao ?”“A, trời ạ, thật sự là sắp điên rồi !” Vận Nhi bị đau, tay nhỏ bé gỡ tay Hứa Tâm Lam. Trong không khí tựa hồ còn mang theo hơi thở nam tính thản nhiên, đi theo phía sau Thương Nhã Kỳ, một lần nữa tiến vào đại sảnh.Theo âm nhạc nhẹ nhàng chậm chạp vang lên, chỗ cửa đột nhiên truyền đến một trận xôn xao, Vận Nhi theo tầm mắt mọi người nhìn lại, khuôn mặt tươi cười đột nhiên chuyển thành đỏ bừng.Sẽ không trùng hợp như vậy đi ?Âu Thừa Duẫn cùng tình nhân nhỏ của anh ta ?Ôi, cô hiện tại thật muốn tìm cái động tiến vào đó!Vận Nhi hai tay bụm mặt, đang muốn tìm nơi ẩn nấp trốn đi, lại nhìn thấy một bóng dáng mặc âu phục màu đen, tuấn dật như tượng thần Hy Lạp cổ đi tới chỗ cô, chỗ khuỷu tay còn kéo theo Jenny mặc lễ phục màu trắng cao quý, lập tức liền nhận được sự chú ý của mọi người. Ở giữa tự động chừa ra một con đường, giống như anh chính là quân vương cao cao tại thượng, cả người đều tản ra hơi thở tôn quý.Vận Nhi nghe tiếng tim đập của mình ngày càng nhanh, dưới chân đang muốn chạy lại không thể động một bước, khi Âu Thừa Duẫn dừng lại, đứng ở trước mặt cô, làm cô như lập tức ngừng lại hô hấp.Nhưng mà chỉ vài giây sau, thân hình cao lớn đó ôm người phụ nữ bên cạnh, chậm rãi đi vào sân nhảy, hai bóng dáng kia, thiếu chút nữa tổn thương mắt Vận Nhi.

Một cỗ hơi thở quen thuộc, đôi mắt u lam, Vận Nhi vừa quay đầu lại, liền ngã vào trong đại dương xanh thẳm trước mặt kia.

“Anh…”

“Chúng ta lại gặp mặt, tiểu mỹ nữ !” Riche một thân âu phục với áo khoác dài, trong tay cầm Champagnes, chậm rãi đi về phía cô.

Trong sự tao nhã mang theo mê hoặc, Vận Nhi thoáng hoa mắt, ngón tay
cứng ngắc đặt trên lan can lạnh lẽo, theo hơi thở mê hoặc của anh càng
ngày càng gần, thân thể cô có chút buộc chặt lui về sau, trong đầu rất
nhanh nảy ra tên của anh : “Riche ?”

“Ừ, hừ !” Bạc môi Riche khẽ nhếch, trên khuôn mặt tuấn tú ý cười dạt
dào, ngón tay đặt lên trên môi anh đào của cô : “Nhưng tôi cho phép em
gọi tên tôi, Nhã Kỳ !”

“Anh lần trước có nói qua !” Vận Nhi rất khó đem cái hình tượng đại minh tinh kia cùng người đàn ông tao nhã trước mắt liên hệ với nhau. Trong
mắt của cô, Riche giống như điều thần kỳ, cho cô kinh hỉ không nhỏ.

“Ừ, em cho tôi cảm giác… Rất tốt…” Dưới mặt nạ mê người của Thương Nhã
Kỳ đã có dụng tâm, ngón tay v**t v* cằm Vận Nhi, cái loại xúc cảm vuốt
ve nhẵn nhụi này làm cho anh lưu luyến mà quên phản ứng nhắc nhở của Vận Nhi.

“Mời anh tôn trọng một chút !” Vận Nhi không khách khí đẩy ra bàn tay to của anh, tức giận nắm chặt nắm tay : “Đừng tưởng rằng anh thật sự là
vạn người mê, không phải tất cả phụ nữ đều sẽ thích anh !”

Người gì thế này, động chút là động thủ động cước với cô, người này nhìn cũng thực chán ghét. Cảm giác trước kia của cô nhất định là ảo giác, ảo giác !

“Phụ nữ khác tôi mặc kệ, nhưng mà em, nhất định phải thích tôi !” Độ
cong bên miệng Thương Nhã Kỳ càng lúc càng lớn, hôm nay ông già kia cuối cùng làm được một chuyện tốt, nữ nhân vật chính cho tiệc tối anh đã tìm được rồi.

“Bệnh thần kinh !” Vận Nhi hoàn toàn nghĩ không ra tâm tư của người đàn ông này, gần đây như thế nào toàn gặp được mấy người đàn ông thâm trầm. Ai, cô đau đầu muốn chết !

Nâng chân lên, cô chuẩn bị không để ý tới anh mà trở về, Hứa Tâm Lam vội vội vàng vàng chạy tới cửa: “Vận Nhi, Vận Nhi, học trưởng Lam Hạo đến
đây, mau vào đi thôi !”

Ánh mắt lơ đãng liếc đến phía sau Vận Nhi, ngay sau đó, ánh mắt trừng thật to : “Ri… Riche ?”

Phong độ quay người lại, giơ tay nhấc chân đều là phong thái của thần
tượng, Hứa Tâm Lam lướt qua người cô nhìn Thương Nhã Kỳ, không tự chủ
được siết lấy Vận Nhi bên cạnh : “Tớ không nhìn lầm chứ? Là Riche sao ?”

“A, trời ạ, thật sự là sắp điên rồi !” Vận Nhi bị đau, tay nhỏ bé gỡ tay Hứa Tâm Lam. Trong không khí tựa hồ còn mang theo hơi thở nam tính thản nhiên, đi theo phía sau Thương Nhã Kỳ, một lần nữa tiến vào đại sảnh.

Theo âm nhạc nhẹ nhàng chậm chạp vang lên, chỗ cửa đột nhiên truyền đến
một trận xôn xao, Vận Nhi theo tầm mắt mọi người nhìn lại, khuôn mặt
tươi cười đột nhiên chuyển thành đỏ bừng.

Sẽ không trùng hợp như vậy đi ?

Âu Thừa Duẫn cùng tình nhân nhỏ của anh ta ?

Ôi, cô hiện tại thật muốn tìm cái động tiến vào đó!

Vận Nhi hai tay bụm mặt, đang muốn tìm nơi ẩn nấp trốn đi, lại nhìn thấy một bóng dáng mặc âu phục màu đen, tuấn dật như tượng thần Hy Lạp cổ đi tới chỗ cô, chỗ khuỷu tay còn kéo theo Jenny mặc lễ phục màu trắng cao
quý, lập tức liền nhận được sự chú ý của mọi người. Ở giữa tự động chừa
ra một con đường, giống như anh chính là quân vương cao cao tại thượng,
cả người đều tản ra hơi thở tôn quý.

Vận Nhi nghe tiếng tim đập của mình ngày càng nhanh, dưới chân đang muốn chạy lại không thể động một bước, khi Âu Thừa Duẫn dừng lại, đứng ở
trước mặt cô, làm cô như lập tức ngừng lại hô hấp.

Nhưng mà chỉ vài giây sau, thân hình cao lớn đó ôm người phụ nữ bên
cạnh, chậm rãi đi vào sân nhảy, hai bóng dáng kia, thiếu chút nữa tổn
thương mắt Vận Nhi.

Ly Hôn Đi Điện HạTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn TìnhMột biệt thự kiểu Gothic cổ điển tao nhã nằm ở hướng nam, cao to sừng sững như muốn chạm tới mây trời, nằm chếch bờ biển Đại Trung Hải một đoạn. Ánh sáng long lanh mờ ảo bao phủ một tầng vàng óng bên ngoài biệt thự, như tượng trưng cho thân phận của chủ nhân, người có thế lực, danh gia vọng tộc. “Cha à, con không lấy anh ta đâu, cha đừng phí công mơ mộng hão huyền nữa”. Trong biệt thự truyền đến âm thanh ngọt ngào. Cô gái xinh đẹp, dáng người cao thon thả, tóc dài đó chính là Tô Ân Huệ. Có điều, sắc mặt cô không tốt, cô đang cau có bực bội, ánh mắt bất mãn nhìn Tô Viễn Hàng ngồi đối diện. Ông là chủ nhân biệt thự này, cũng là cha của cô, và là tổng giám đốc của tập đoàn Viễn Thái. “Chuyện này không phải do con muốn là được, mà là do người đó quyết định.” Sắc mặt Tô Viễn Hàng cũng đen thui, lúc trước con bé này náo loạn cỡ nào ông cũng có thể một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua. Nhưng lần này thì không thể được, đối phương là nhân vật lớn, ông không dám đắc tội, anh ta là người nắm giữ sinh… Một cỗ hơi thở quen thuộc, đôi mắt u lam, Vận Nhi vừa quay đầu lại, liền ngã vào trong đại dương xanh thẳm trước mặt kia.“Anh…”“Chúng ta lại gặp mặt, tiểu mỹ nữ !” Riche một thân âu phục với áo khoác dài, trong tay cầm Champagnes, chậm rãi đi về phía cô.Trong sự tao nhã mang theo mê hoặc, Vận Nhi thoáng hoa mắt, ngón tay cứng ngắc đặt trên lan can lạnh lẽo, theo hơi thở mê hoặc của anh càng ngày càng gần, thân thể cô có chút buộc chặt lui về sau, trong đầu rất nhanh nảy ra tên của anh : “Riche ?”“Ừ, hừ !” Bạc môi Riche khẽ nhếch, trên khuôn mặt tuấn tú ý cười dạt dào, ngón tay đặt lên trên môi anh đào của cô : “Nhưng tôi cho phép em gọi tên tôi, Nhã Kỳ !”“Anh lần trước có nói qua !” Vận Nhi rất khó đem cái hình tượng đại minh tinh kia cùng người đàn ông tao nhã trước mắt liên hệ với nhau. Trong mắt của cô, Riche giống như điều thần kỳ, cho cô kinh hỉ không nhỏ.“Ừ, em cho tôi cảm giác… Rất tốt…” Dưới mặt nạ mê người của Thương Nhã Kỳ đã có dụng tâm, ngón tay v**t v* cằm Vận Nhi, cái loại xúc cảm vuốt ve nhẵn nhụi này làm cho anh lưu luyến mà quên phản ứng nhắc nhở của Vận Nhi.“Mời anh tôn trọng một chút !” Vận Nhi không khách khí đẩy ra bàn tay to của anh, tức giận nắm chặt nắm tay : “Đừng tưởng rằng anh thật sự là vạn người mê, không phải tất cả phụ nữ đều sẽ thích anh !”Người gì thế này, động chút là động thủ động cước với cô, người này nhìn cũng thực chán ghét. Cảm giác trước kia của cô nhất định là ảo giác, ảo giác !“Phụ nữ khác tôi mặc kệ, nhưng mà em, nhất định phải thích tôi !” Độ cong bên miệng Thương Nhã Kỳ càng lúc càng lớn, hôm nay ông già kia cuối cùng làm được một chuyện tốt, nữ nhân vật chính cho tiệc tối anh đã tìm được rồi.“Bệnh thần kinh !” Vận Nhi hoàn toàn nghĩ không ra tâm tư của người đàn ông này, gần đây như thế nào toàn gặp được mấy người đàn ông thâm trầm. Ai, cô đau đầu muốn chết !Nâng chân lên, cô chuẩn bị không để ý tới anh mà trở về, Hứa Tâm Lam vội vội vàng vàng chạy tới cửa: “Vận Nhi, Vận Nhi, học trưởng Lam Hạo đến đây, mau vào đi thôi !”Ánh mắt lơ đãng liếc đến phía sau Vận Nhi, ngay sau đó, ánh mắt trừng thật to : “Ri… Riche ?”Phong độ quay người lại, giơ tay nhấc chân đều là phong thái của thần tượng, Hứa Tâm Lam lướt qua người cô nhìn Thương Nhã Kỳ, không tự chủ được siết lấy Vận Nhi bên cạnh : “Tớ không nhìn lầm chứ? Là Riche sao ?”“A, trời ạ, thật sự là sắp điên rồi !” Vận Nhi bị đau, tay nhỏ bé gỡ tay Hứa Tâm Lam. Trong không khí tựa hồ còn mang theo hơi thở nam tính thản nhiên, đi theo phía sau Thương Nhã Kỳ, một lần nữa tiến vào đại sảnh.Theo âm nhạc nhẹ nhàng chậm chạp vang lên, chỗ cửa đột nhiên truyền đến một trận xôn xao, Vận Nhi theo tầm mắt mọi người nhìn lại, khuôn mặt tươi cười đột nhiên chuyển thành đỏ bừng.Sẽ không trùng hợp như vậy đi ?Âu Thừa Duẫn cùng tình nhân nhỏ của anh ta ?Ôi, cô hiện tại thật muốn tìm cái động tiến vào đó!Vận Nhi hai tay bụm mặt, đang muốn tìm nơi ẩn nấp trốn đi, lại nhìn thấy một bóng dáng mặc âu phục màu đen, tuấn dật như tượng thần Hy Lạp cổ đi tới chỗ cô, chỗ khuỷu tay còn kéo theo Jenny mặc lễ phục màu trắng cao quý, lập tức liền nhận được sự chú ý của mọi người. Ở giữa tự động chừa ra một con đường, giống như anh chính là quân vương cao cao tại thượng, cả người đều tản ra hơi thở tôn quý.Vận Nhi nghe tiếng tim đập của mình ngày càng nhanh, dưới chân đang muốn chạy lại không thể động một bước, khi Âu Thừa Duẫn dừng lại, đứng ở trước mặt cô, làm cô như lập tức ngừng lại hô hấp.Nhưng mà chỉ vài giây sau, thân hình cao lớn đó ôm người phụ nữ bên cạnh, chậm rãi đi vào sân nhảy, hai bóng dáng kia, thiếu chút nữa tổn thương mắt Vận Nhi.

Chương 63: Thương Nhĩ Kỳ