Tác giả:

Tiểu Lương là gia sư mà Trần tiên sinh thuê để dạy kèm cho con trai ở nhà, là một cô gái phi thường đẹp đẽ dịu dàng. “Tiểu Hổ phải nỗ lực học tập, phải sống thực vui vẻ, như thế ba ba mới có thể bước thêm một bước nữa. Tiểu Hổ có muốn một mụ mụ đẹp đẽ không nào?’’ đây là trần ba ba thường nói với Tiểu Hổ. ‘muốn ạ!! có điều chị Tiểu Lương không hợp với ba ba, chị ấy không có nam tử khí khái như ba ba, sẽ không đẩy ngã được ba ba.’’ Tiểu Hổ trả lời rất khẳng định Trần tiên sinh che mặt, Tiểu Lương là con gái không cần mạnh mẽ khí chất, còn có, Tiểu Hổ à, là ai dạy con nói những từ ngữ nguy hiểm như thế, lẽ nào trong mắt Tiểu Hổ ba ba là người nhất định sẽ bị áp đến thế à!!?’’

Chương 17

Thủ Trưởng Đại Nhân Sao Có Thể Không Có Hình Tượng Như ThếTác giả: Giả Minh HuyềnTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTiểu Lương là gia sư mà Trần tiên sinh thuê để dạy kèm cho con trai ở nhà, là một cô gái phi thường đẹp đẽ dịu dàng. “Tiểu Hổ phải nỗ lực học tập, phải sống thực vui vẻ, như thế ba ba mới có thể bước thêm một bước nữa. Tiểu Hổ có muốn một mụ mụ đẹp đẽ không nào?’’ đây là trần ba ba thường nói với Tiểu Hổ. ‘muốn ạ!! có điều chị Tiểu Lương không hợp với ba ba, chị ấy không có nam tử khí khái như ba ba, sẽ không đẩy ngã được ba ba.’’ Tiểu Hổ trả lời rất khẳng định Trần tiên sinh che mặt, Tiểu Lương là con gái không cần mạnh mẽ khí chất, còn có, Tiểu Hổ à, là ai dạy con nói những từ ngữ nguy hiểm như thế, lẽ nào trong mắt Tiểu Hổ ba ba là người nhất định sẽ bị áp đến thế à!!?’’ Tắm xong Trâu Bách vừa vào phòng ngủ liền nhìn thấy quần áo rải rác và——Trần Bỉnh Nghĩa l** th* nằm đóhắn trước đó vẫn  biết Trần Bỉnh Nghĩa không thích mặc quần áo lúc ngủ, bây giờ người từ trong mộng đã chạy tới đây a!!Trâu Bách mặt như khúc gỗ, thẳng tắp đứng bên dường.Sao sao, làm sao bây giờ?!! Tình huống thế nào?!! Thoát thoát, thoát!! Nhào tới?! Hài tử cũng không ở, có thể… Không không không!! Làm sao bây giờ a!!Đúng rồi! tắm! Hắn bây giờ còn chưa tắm!Trâu Bách vọt vào phòng tắm cầm khăn mặt và một chậu nước nóng bưng ra. Ngồi xổm bên dường cầm khăn lau trên lưng trắng nõn.… Thật eo thon!Từ gáy đến trên thân đến mông rồi tới mắt cá chân, Trâu Bách nhìn một cái, sau đó ngửa đầu lên trời.Không không, không được! Chảy máu mũi!!làm sao có khả năng, mới như vậy mà không chịu nổi, sau đó phải làm sao a!!!Trâu Bách vì hắn sau này mà lo lắng.Thue trưởng đại nhân quyết đinh dùng sức mà lau người, phát hiện khăn mặt đã sớm nguôi, có chút lúng túng mà ngâm vê, phát hiện khăn này lại càng lúng túng hơn..Đây là khăn mặt của mình………….(( vỡ) Trâu Bách: A ha ha ha khăn mặt cái gì chứ, không cần để ý, bởi vì không nhìn thấy bên cạnh tấm gương có chiếc khăn hay dùng của mình, không cần để ý ha ha.. ha

Tắm xong Trâu Bách vừa vào phòng ngủ liền nhìn thấy quần áo rải rác và——Trần Bỉnh Nghĩa l** th* nằm đó

hắn trước đó vẫn  biết Trần Bỉnh Nghĩa không thích mặc quần áo lúc ngủ, bây giờ người từ trong mộng đã chạy tới đây a!!

Trâu Bách mặt như khúc gỗ, thẳng tắp đứng bên dường.

Sao sao, làm sao bây giờ?!! Tình huống thế nào?!! Thoát thoát, thoát!! Nhào tới?! Hài tử cũng không ở, có thể… Không không không!! Làm sao bây giờ a!!

Đúng rồi! tắm! Hắn bây giờ còn chưa tắm!

Trâu Bách vọt vào phòng tắm cầm khăn mặt và một chậu nước nóng bưng ra. Ngồi xổm bên dường cầm khăn lau trên lưng trắng nõn.

… Thật eo thon!

Từ gáy đến trên thân đến mông rồi tới mắt cá chân, Trâu Bách nhìn một cái, sau đó ngửa đầu lên trời.

Không không, không được! Chảy máu mũi!!làm sao có khả năng, mới như vậy mà không chịu nổi, sau đó phải làm sao a!!!

Trâu Bách vì hắn sau này mà lo lắng.

Thue trưởng đại nhân quyết đinh dùng sức mà lau người, phát hiện khăn mặt đã sớm nguôi, có chút lúng túng mà ngâm vê, phát hiện khăn này lại càng lúng túng hơn..

Đây là khăn mặt của mình………….

(( vỡ) Trâu Bách: A ha ha ha khăn mặt cái gì chứ, không cần để ý, bởi vì không nhìn thấy bên cạnh tấm gương có chiếc khăn hay dùng của mình, không cần để ý ha ha.. ha

Thủ Trưởng Đại Nhân Sao Có Thể Không Có Hình Tượng Như ThếTác giả: Giả Minh HuyềnTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTiểu Lương là gia sư mà Trần tiên sinh thuê để dạy kèm cho con trai ở nhà, là một cô gái phi thường đẹp đẽ dịu dàng. “Tiểu Hổ phải nỗ lực học tập, phải sống thực vui vẻ, như thế ba ba mới có thể bước thêm một bước nữa. Tiểu Hổ có muốn một mụ mụ đẹp đẽ không nào?’’ đây là trần ba ba thường nói với Tiểu Hổ. ‘muốn ạ!! có điều chị Tiểu Lương không hợp với ba ba, chị ấy không có nam tử khí khái như ba ba, sẽ không đẩy ngã được ba ba.’’ Tiểu Hổ trả lời rất khẳng định Trần tiên sinh che mặt, Tiểu Lương là con gái không cần mạnh mẽ khí chất, còn có, Tiểu Hổ à, là ai dạy con nói những từ ngữ nguy hiểm như thế, lẽ nào trong mắt Tiểu Hổ ba ba là người nhất định sẽ bị áp đến thế à!!?’’ Tắm xong Trâu Bách vừa vào phòng ngủ liền nhìn thấy quần áo rải rác và——Trần Bỉnh Nghĩa l** th* nằm đóhắn trước đó vẫn  biết Trần Bỉnh Nghĩa không thích mặc quần áo lúc ngủ, bây giờ người từ trong mộng đã chạy tới đây a!!Trâu Bách mặt như khúc gỗ, thẳng tắp đứng bên dường.Sao sao, làm sao bây giờ?!! Tình huống thế nào?!! Thoát thoát, thoát!! Nhào tới?! Hài tử cũng không ở, có thể… Không không không!! Làm sao bây giờ a!!Đúng rồi! tắm! Hắn bây giờ còn chưa tắm!Trâu Bách vọt vào phòng tắm cầm khăn mặt và một chậu nước nóng bưng ra. Ngồi xổm bên dường cầm khăn lau trên lưng trắng nõn.… Thật eo thon!Từ gáy đến trên thân đến mông rồi tới mắt cá chân, Trâu Bách nhìn một cái, sau đó ngửa đầu lên trời.Không không, không được! Chảy máu mũi!!làm sao có khả năng, mới như vậy mà không chịu nổi, sau đó phải làm sao a!!!Trâu Bách vì hắn sau này mà lo lắng.Thue trưởng đại nhân quyết đinh dùng sức mà lau người, phát hiện khăn mặt đã sớm nguôi, có chút lúng túng mà ngâm vê, phát hiện khăn này lại càng lúng túng hơn..Đây là khăn mặt của mình………….(( vỡ) Trâu Bách: A ha ha ha khăn mặt cái gì chứ, không cần để ý, bởi vì không nhìn thấy bên cạnh tấm gương có chiếc khăn hay dùng của mình, không cần để ý ha ha.. ha

Chương 17