Vùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua…

Chương 22

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Trong đầu "ong" một tiếng, Lãnh Tiểu Dã theo bản năng kẹp chặt hai chân lại.Nhưng, chiếc xích trên cổ chân vẫn chưa được mở ra, khiến cô không tài nào khép chân lại được, chỉ có thể miễn cưỡng đem hai đầu gối dựa vào nhau.Nhìn qua, rất giống hư đang chào đón nồng nhiệt."anh định làm gì?!"Nhìn khuôn mặt hoảng loạn cùng ngại ngùng của cô, đáy mắt Hoàng Phủ Diệu Dương hiện lên ý cười."Em nói tôi muốn làm gì?"Bàn tay anh bắt lấy bắp chân cô nhẹ kéo ra, đem chân co lên, mở rộng ra.Tên khốn kiếp này, biết ngay anh ta sẽ không giữ lời!"Hoàng Phủ Diệu Dường, nếu anh dám làm thêm chút nữa, tôi nhất định sẽ khiến anh phải trả giá gấp bội." Lãnh Tiểu Dã tức giận uy h**p.Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà đỏ bừng, Hoàng Phủ Diệu Dương nở một nụ cười.anh giơ khóe môi lên, cười tà mị làm càn."Vậy sao? Đêm nay tôi ngủ cùng em, còn đêm mai, tôi rất hoan nghênh em tới ngủ cùng tôi!"Lãnh Tiểu Dã cắn rang, "Được, nhớ đem hoa cúc rửa sạch sẽ, dưa chuột, cà tím, chuối, tôi sẽ chuẩn bị tốt cho anh!"anh không nói thêm gì nữa, dùng một tay nâng đầu gối cô lên, giúp cô cẩn thận lau thân thể, sau đó, đem ngón tay dính thuốc đưa qua người cô, giúp cô thoa thuốc.Đương nhiên, anh cố ý khiến cô khó xử.rõ ràng chỉ cần một chút đã có thể xong xuôi, nhưng anh lại cố tình giày vò cô.Ngón tay ma sát qua da thịt cô.Thỉnh thoảng, anh nâng mắt lên nhìn cô một cái.Lãnh Tiểu Dã giác được ngón tay lành lạnh của anh trên người mình, liền phát hiện ra, anh đang giúp côbôi thuốc.Nhưng mà, động tác bôi thuốc của anh không hề đơn giản như vậy.Biết anh cô ý, cô cắn răng, nhìn lên trần nhà.Hơi híp mắt nhìn lên chiếc đèn thủy tinh treo trên trần nhà, cô cố gắng không thèm nghĩ đến ngón tay anh nữa.Đèn treo sao không rơi xuống, đập bể mặt anh ta đi?!Cái điểm đen nho nhỏ ở góc phòng kia là con nhện sao?Mới đầu vẫn còn giữ được bình tĩnh, nhưng, dần dần hô hấp bắt đầu dồn dập, tim đập rộn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng một mảng.Hoàng Phủ Diệu Dương ma quỷ, cô muốn thiến anh, bạo hoa cúc anh, khiến cho anh muốn sống cũng không được...cô mắng trong lòng, nhưng không cách nào có thể khống chế nhịp tim cùng hô hấp của mình.Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô, hô hấp cũng không tự chủ được bắt đầu to hơn.

Trong đầu "ong" một tiếng, Lãnh Tiểu Dã theo bản năng kẹp chặt hai chân lại.

Nhưng, chiếc xích trên cổ chân vẫn chưa được mở ra, khiến cô không tài nào khép chân lại được, chỉ có thể miễn cưỡng đem hai đầu gối dựa vào nhau.

Nhìn qua, rất giống hư đang chào đón nồng nhiệt.

"anh định làm gì?!"

Nhìn khuôn mặt hoảng loạn cùng ngại ngùng của cô, đáy mắt Hoàng Phủ Diệu Dương hiện lên ý cười.

"Em nói tôi muốn làm gì?"

Bàn tay anh bắt lấy bắp chân cô nhẹ kéo ra, đem chân co lên, mở rộng ra.

Tên khốn kiếp này, biết ngay anh ta sẽ không giữ lời!

"Hoàng Phủ Diệu Dường, nếu anh dám làm thêm chút nữa, tôi nhất định sẽ khiến anh phải trả giá gấp bội." Lãnh Tiểu Dã tức giận uy h**p.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà đỏ bừng, Hoàng Phủ Diệu Dương nở một nụ cười.

anh giơ khóe môi lên, cười tà mị làm càn.

"Vậy sao? Đêm nay tôi ngủ cùng em, còn đêm mai, tôi rất hoan nghênh em tới ngủ cùng tôi!"

Lãnh Tiểu Dã cắn rang, "Được, nhớ đem hoa cúc rửa sạch sẽ, dưa chuột, cà tím, chuối, tôi sẽ chuẩn bị tốt cho anh!"

anh không nói thêm gì nữa, dùng một tay nâng đầu gối cô lên, giúp cô cẩn thận lau thân thể, sau đó, đem ngón tay dính thuốc đưa qua người cô, giúp cô thoa thuốc.

Đương nhiên, anh cố ý khiến cô khó xử.

rõ ràng chỉ cần một chút đã có thể xong xuôi, nhưng anh lại cố tình giày vò cô.

Ngón tay ma sát qua da thịt cô.

Thỉnh thoảng, anh nâng mắt lên nhìn cô một cái.

Lãnh Tiểu Dã giác được ngón tay lành lạnh của anh trên người mình, liền phát hiện ra, anh đang giúp côbôi thuốc.

Nhưng mà, động tác bôi thuốc của anh không hề đơn giản như vậy.

Biết anh cô ý, cô cắn răng, nhìn lên trần nhà.

Hơi híp mắt nhìn lên chiếc đèn thủy tinh treo trên trần nhà, cô cố gắng không thèm nghĩ đến ngón tay anh nữa.

Đèn treo sao không rơi xuống, đập bể mặt anh ta đi?!

Cái điểm đen nho nhỏ ở góc phòng kia là con nhện sao?

Mới đầu vẫn còn giữ được bình tĩnh, nhưng, dần dần hô hấp bắt đầu dồn dập, tim đập rộn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng một mảng.

Hoàng Phủ Diệu Dương ma quỷ, cô muốn thiến anh, bạo hoa cúc anh, khiến cho anh muốn sống cũng không được...

cô mắng trong lòng, nhưng không cách nào có thể khống chế nhịp tim cùng hô hấp của mình.

Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô, hô hấp cũng không tự chủ được bắt đầu to hơn.

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Trong đầu "ong" một tiếng, Lãnh Tiểu Dã theo bản năng kẹp chặt hai chân lại.Nhưng, chiếc xích trên cổ chân vẫn chưa được mở ra, khiến cô không tài nào khép chân lại được, chỉ có thể miễn cưỡng đem hai đầu gối dựa vào nhau.Nhìn qua, rất giống hư đang chào đón nồng nhiệt."anh định làm gì?!"Nhìn khuôn mặt hoảng loạn cùng ngại ngùng của cô, đáy mắt Hoàng Phủ Diệu Dương hiện lên ý cười."Em nói tôi muốn làm gì?"Bàn tay anh bắt lấy bắp chân cô nhẹ kéo ra, đem chân co lên, mở rộng ra.Tên khốn kiếp này, biết ngay anh ta sẽ không giữ lời!"Hoàng Phủ Diệu Dường, nếu anh dám làm thêm chút nữa, tôi nhất định sẽ khiến anh phải trả giá gấp bội." Lãnh Tiểu Dã tức giận uy h**p.Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà đỏ bừng, Hoàng Phủ Diệu Dương nở một nụ cười.anh giơ khóe môi lên, cười tà mị làm càn."Vậy sao? Đêm nay tôi ngủ cùng em, còn đêm mai, tôi rất hoan nghênh em tới ngủ cùng tôi!"Lãnh Tiểu Dã cắn rang, "Được, nhớ đem hoa cúc rửa sạch sẽ, dưa chuột, cà tím, chuối, tôi sẽ chuẩn bị tốt cho anh!"anh không nói thêm gì nữa, dùng một tay nâng đầu gối cô lên, giúp cô cẩn thận lau thân thể, sau đó, đem ngón tay dính thuốc đưa qua người cô, giúp cô thoa thuốc.Đương nhiên, anh cố ý khiến cô khó xử.rõ ràng chỉ cần một chút đã có thể xong xuôi, nhưng anh lại cố tình giày vò cô.Ngón tay ma sát qua da thịt cô.Thỉnh thoảng, anh nâng mắt lên nhìn cô một cái.Lãnh Tiểu Dã giác được ngón tay lành lạnh của anh trên người mình, liền phát hiện ra, anh đang giúp côbôi thuốc.Nhưng mà, động tác bôi thuốc của anh không hề đơn giản như vậy.Biết anh cô ý, cô cắn răng, nhìn lên trần nhà.Hơi híp mắt nhìn lên chiếc đèn thủy tinh treo trên trần nhà, cô cố gắng không thèm nghĩ đến ngón tay anh nữa.Đèn treo sao không rơi xuống, đập bể mặt anh ta đi?!Cái điểm đen nho nhỏ ở góc phòng kia là con nhện sao?Mới đầu vẫn còn giữ được bình tĩnh, nhưng, dần dần hô hấp bắt đầu dồn dập, tim đập rộn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng một mảng.Hoàng Phủ Diệu Dương ma quỷ, cô muốn thiến anh, bạo hoa cúc anh, khiến cho anh muốn sống cũng không được...cô mắng trong lòng, nhưng không cách nào có thể khống chế nhịp tim cùng hô hấp của mình.Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô, hô hấp cũng không tự chủ được bắt đầu to hơn.

Chương 22