Vùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua…

Chương 29

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… "Thả ra.""Tôi không thả.""anh không thả, tôi làm sao mặc quần áo được."Hoàng Phủ Diệu Dương liếc nhìn chiếc váy trong tay cô, "không cần thiết."Lãnh Tiểu Dã thu hồi tầm mắt, nhìn chiếc váy trong tay.Quả thật, đúng là không cần thiết.Đó là một chiếc váy màu đỏ hung, không có vai áo, chỉ cần mặc từ chân lên là được rồi, vốn khôngđộng tới cánh tay.Tên khốn kiếp này, chả trách lúc nãy chọn thật lâu!"Nội y!"Lãnh Tiểu Dã lại mở miệng.Câu trả lời của anh, quả đúng theo suy nghĩ của cô."không cần thiêt!"cô lười phải cùng người đàn ông không bình thường này nói chuyện,mà lảng tránh anh cũng vô ích, côxoay người, đưa lưng về phía anh mặc quần.Kéo khóa kéo ra, nhét hai chân vào, kéo một đường đến dưới nách, tiếp theo, cô lại vươn tay ra sau lưng kéo khóa lên.Lúc đầu rất thuận lời, nhưng khi còn hai tấc nữa đã xong đột nhiên bị kẹt lại."SHIT!"Lãnh Tiểu Dã mắng một câu thô túc, dùng sức kéo, nhưng vẫn không được.Buông tay ra, cô liếc Hoàng Phủ Diệu Dương một cái, thấy tên kia ôm cánh tay, dựa vào tủ quần áo ung dung nhìn cô, không có một chút ý định giúp cô.không cần nói, cô cũng đoán được, anh đang chờ cô cầu anh.Cắt!Lãnh Tiểu Dã cầm chiếc váy giữ trước ngực, vươn tay để mái tóc dìa ra sua, muốn cô cầu anh, cả cửa sổ cũng không có đâu.Xoay người, cô đi về chỗ thức ăn.cô đi được vài bước, chợt bị một cánh tay chặn ngang, trực tiếp chạm vào.Rất khéo, chạm đúng vào ngực cô.Cơ thể cô không mặc nội y, lại bị tay anh cách một lớp vải chạm tới, thật đúng là kỳ dị."anh..."cô cắn rang chuẩn bị mắng, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương lại nhanh chóng xoay người cô lại, kéo vai cô qua, cẩn thận giúp cô kéo khóa, rồi sửa sang lại một chút.Cả người bị anh ôm vào trong ngực, chóp mũi chạm vào ngực anh, áo choàng tắm anh bị tách ra, mộtđiểm hồng đối diện môi cô.Chết tiệt!Mặt Lãnh Tiểu Dã nóng bừng lên, nhanh chóng quay đi chỗ khác.Lúc này, Hoàng Phủ Diệu Dương đã sửa xong chiếc khóa kéo.Tay nắm đầu khóa kéo, anh nhẹ dùng sức, một tiếng nhỏ vang lên, khóa kéo đã được kéo lên trên.Lui ra sau từng bước, anh liếc nhìn cô đánh giá.Chiếc váy đỏ hung rất hợp với cô, đỏ rực lửa, lộ ra vài phần hoang dã, nhưng cũng không làm mất vẻ đáng yêu của cô.Nhưng anh chút không hài lòng.Đó là bộ váy này, khiến cho cơ thể cô bị lộ ra ngoài.Vóc dáng cô cao hơn những cô gái cùng tuổi một chút, làn váy vừa vặn chẹ được bắp chân lại, vì côkhông mặc nội y, nên có thể thấy rõ ràng bên tỏng.Đồ của anh, sao có thể cho người khác xem được?Hoàng Phủ Diệu Dương xoay mặt về phía tủ quần áo, lấy một chiếc khăn lụa mỏng màu trắng ra, khoác lên vai cô, che ngực và xương quai xanh cô lại.Nhìn đôi chân dài lộ ngoài làn váy, anh lại nhíu mày, xoay người, lấy chiếc quần đùi từ trong tủ ra đưa cô."Mặc vào!"Lãnh Tiểu Dã lúc đầu không hiểu, nhưng khi anh đưa chiếc quần đùi đến trước mặt, cô mới hiểu được anh đang làm gì.Người đàn ông này muốn chiếm hữu cô, thật b**n th** mà!Trong lòng thầm cảm thán, nhưng Lãnh Tiểu Dã không kháng cự lại.So với váy, cô lại thích mặc quần hơn, hoạt động dễ dàng, có giơ cao chân đá rớt cằm anh, cũng khônglo lắng vấn đề gì.

"Thả ra."

"Tôi không thả."

"anh không thả, tôi làm sao mặc quần áo được."

Hoàng Phủ Diệu Dương liếc nhìn chiếc váy trong tay cô, "không cần thiết."

Lãnh Tiểu Dã thu hồi tầm mắt, nhìn chiếc váy trong tay.

Quả thật, đúng là không cần thiết.

Đó là một chiếc váy màu đỏ hung, không có vai áo, chỉ cần mặc từ chân lên là được rồi, vốn khôngđộng tới cánh tay.

Tên khốn kiếp này, chả trách lúc nãy chọn thật lâu!

"Nội y!"

Lãnh Tiểu Dã lại mở miệng.

Câu trả lời của anh, quả đúng theo suy nghĩ của cô.

"không cần thiêt!"

cô lười phải cùng người đàn ông không bình thường này nói chuyện,mà lảng tránh anh cũng vô ích, côxoay người, đưa lưng về phía anh mặc quần.

Kéo khóa kéo ra, nhét hai chân vào, kéo một đường đến dưới nách, tiếp theo, cô lại vươn tay ra sau lưng kéo khóa lên.

Lúc đầu rất thuận lời, nhưng khi còn hai tấc nữa đã xong đột nhiên bị kẹt lại.

"SHIT!"

Lãnh Tiểu Dã mắng một câu thô túc, dùng sức kéo, nhưng vẫn không được.

Buông tay ra, cô liếc Hoàng Phủ Diệu Dương một cái, thấy tên kia ôm cánh tay, dựa vào tủ quần áo ung dung nhìn cô, không có một chút ý định giúp cô.

không cần nói, cô cũng đoán được, anh đang chờ cô cầu anh.

Cắt!

Lãnh Tiểu Dã cầm chiếc váy giữ trước ngực, vươn tay để mái tóc dìa ra sua, muốn cô cầu anh, cả cửa sổ cũng không có đâu.

Xoay người, cô đi về chỗ thức ăn.

cô đi được vài bước, chợt bị một cánh tay chặn ngang, trực tiếp chạm vào.

Rất khéo, chạm đúng vào ngực cô.

Cơ thể cô không mặc nội y, lại bị tay anh cách một lớp vải chạm tới, thật đúng là kỳ dị.

"anh..."

cô cắn rang chuẩn bị mắng, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương lại nhanh chóng xoay người cô lại, kéo vai cô qua, cẩn thận giúp cô kéo khóa, rồi sửa sang lại một chút.

Cả người bị anh ôm vào trong ngực, chóp mũi chạm vào ngực anh, áo choàng tắm anh bị tách ra, mộtđiểm hồng đối diện môi cô.

Chết tiệt!

Mặt Lãnh Tiểu Dã nóng bừng lên, nhanh chóng quay đi chỗ khác.

Lúc này, Hoàng Phủ Diệu Dương đã sửa xong chiếc khóa kéo.

Tay nắm đầu khóa kéo, anh nhẹ dùng sức, một tiếng nhỏ vang lên, khóa kéo đã được kéo lên trên.

Lui ra sau từng bước, anh liếc nhìn cô đánh giá.

Chiếc váy đỏ hung rất hợp với cô, đỏ rực lửa, lộ ra vài phần hoang dã, nhưng cũng không làm mất vẻ đáng yêu của cô.

Nhưng anh chút không hài lòng.

Đó là bộ váy này, khiến cho cơ thể cô bị lộ ra ngoài.

Vóc dáng cô cao hơn những cô gái cùng tuổi một chút, làn váy vừa vặn chẹ được bắp chân lại, vì côkhông mặc nội y, nên có thể thấy rõ ràng bên tỏng.

Đồ của anh, sao có thể cho người khác xem được?

Hoàng Phủ Diệu Dương xoay mặt về phía tủ quần áo, lấy một chiếc khăn lụa mỏng màu trắng ra, khoác lên vai cô, che ngực và xương quai xanh cô lại.

Nhìn đôi chân dài lộ ngoài làn váy, anh lại nhíu mày, xoay người, lấy chiếc quần đùi từ trong tủ ra đưa cô.

"Mặc vào!"

Lãnh Tiểu Dã lúc đầu không hiểu, nhưng khi anh đưa chiếc quần đùi đến trước mặt, cô mới hiểu được anh đang làm gì.

Người đàn ông này muốn chiếm hữu cô, thật b**n th** mà!

Trong lòng thầm cảm thán, nhưng Lãnh Tiểu Dã không kháng cự lại.

So với váy, cô lại thích mặc quần hơn, hoạt động dễ dàng, có giơ cao chân đá rớt cằm anh, cũng khônglo lắng vấn đề gì.

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… "Thả ra.""Tôi không thả.""anh không thả, tôi làm sao mặc quần áo được."Hoàng Phủ Diệu Dương liếc nhìn chiếc váy trong tay cô, "không cần thiết."Lãnh Tiểu Dã thu hồi tầm mắt, nhìn chiếc váy trong tay.Quả thật, đúng là không cần thiết.Đó là một chiếc váy màu đỏ hung, không có vai áo, chỉ cần mặc từ chân lên là được rồi, vốn khôngđộng tới cánh tay.Tên khốn kiếp này, chả trách lúc nãy chọn thật lâu!"Nội y!"Lãnh Tiểu Dã lại mở miệng.Câu trả lời của anh, quả đúng theo suy nghĩ của cô."không cần thiêt!"cô lười phải cùng người đàn ông không bình thường này nói chuyện,mà lảng tránh anh cũng vô ích, côxoay người, đưa lưng về phía anh mặc quần.Kéo khóa kéo ra, nhét hai chân vào, kéo một đường đến dưới nách, tiếp theo, cô lại vươn tay ra sau lưng kéo khóa lên.Lúc đầu rất thuận lời, nhưng khi còn hai tấc nữa đã xong đột nhiên bị kẹt lại."SHIT!"Lãnh Tiểu Dã mắng một câu thô túc, dùng sức kéo, nhưng vẫn không được.Buông tay ra, cô liếc Hoàng Phủ Diệu Dương một cái, thấy tên kia ôm cánh tay, dựa vào tủ quần áo ung dung nhìn cô, không có một chút ý định giúp cô.không cần nói, cô cũng đoán được, anh đang chờ cô cầu anh.Cắt!Lãnh Tiểu Dã cầm chiếc váy giữ trước ngực, vươn tay để mái tóc dìa ra sua, muốn cô cầu anh, cả cửa sổ cũng không có đâu.Xoay người, cô đi về chỗ thức ăn.cô đi được vài bước, chợt bị một cánh tay chặn ngang, trực tiếp chạm vào.Rất khéo, chạm đúng vào ngực cô.Cơ thể cô không mặc nội y, lại bị tay anh cách một lớp vải chạm tới, thật đúng là kỳ dị."anh..."cô cắn rang chuẩn bị mắng, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương lại nhanh chóng xoay người cô lại, kéo vai cô qua, cẩn thận giúp cô kéo khóa, rồi sửa sang lại một chút.Cả người bị anh ôm vào trong ngực, chóp mũi chạm vào ngực anh, áo choàng tắm anh bị tách ra, mộtđiểm hồng đối diện môi cô.Chết tiệt!Mặt Lãnh Tiểu Dã nóng bừng lên, nhanh chóng quay đi chỗ khác.Lúc này, Hoàng Phủ Diệu Dương đã sửa xong chiếc khóa kéo.Tay nắm đầu khóa kéo, anh nhẹ dùng sức, một tiếng nhỏ vang lên, khóa kéo đã được kéo lên trên.Lui ra sau từng bước, anh liếc nhìn cô đánh giá.Chiếc váy đỏ hung rất hợp với cô, đỏ rực lửa, lộ ra vài phần hoang dã, nhưng cũng không làm mất vẻ đáng yêu của cô.Nhưng anh chút không hài lòng.Đó là bộ váy này, khiến cho cơ thể cô bị lộ ra ngoài.Vóc dáng cô cao hơn những cô gái cùng tuổi một chút, làn váy vừa vặn chẹ được bắp chân lại, vì côkhông mặc nội y, nên có thể thấy rõ ràng bên tỏng.Đồ của anh, sao có thể cho người khác xem được?Hoàng Phủ Diệu Dương xoay mặt về phía tủ quần áo, lấy một chiếc khăn lụa mỏng màu trắng ra, khoác lên vai cô, che ngực và xương quai xanh cô lại.Nhìn đôi chân dài lộ ngoài làn váy, anh lại nhíu mày, xoay người, lấy chiếc quần đùi từ trong tủ ra đưa cô."Mặc vào!"Lãnh Tiểu Dã lúc đầu không hiểu, nhưng khi anh đưa chiếc quần đùi đến trước mặt, cô mới hiểu được anh đang làm gì.Người đàn ông này muốn chiếm hữu cô, thật b**n th** mà!Trong lòng thầm cảm thán, nhưng Lãnh Tiểu Dã không kháng cự lại.So với váy, cô lại thích mặc quần hơn, hoạt động dễ dàng, có giơ cao chân đá rớt cằm anh, cũng khônglo lắng vấn đề gì.

Chương 29