Vùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua…

Chương 111

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… "Dường như cô ta bị hoảng sợ tột cùng, tình thần luôn trong trạng thái căng thẳng." Bác sĩ bên cạnh giải thích.Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ giơ cằm, lão quản gia lập tức liến tên, nhẹ chụp bả vai Tống An Nhac, dùng tiếng anh nói, "Tống tiểu thư?""A... không cần... không nên tới đây..."Tống An Nhã sợ tới mức kêu lên thành tiếng, hoảng loạn bò xuống giường lui đến góc phòng."Tống tiểu thư, cô không cần sợ, chúng tôi chỉ muốn hỏi, cô và Lãnh Tiểu Dã là bạn đúng không?"Nghe được cái tên Lãnh Tiểu Dã, Tống An Nhã càng run rẩy."Tiểu Dã, cậu không nên tới đây, tớ không cố ý hại cậu, không phải, là An Nhạc ép tớ..."Lão quản gia còn muốn hỏi tiếp, Hoàng Phủ Diệu Dương đã tiến lên, bắt quần áo cô ta, đem cô ta từ dưới đất nhấc lên, "Chuyện của Tiểu Dã, có liên quan đến cô?"Tống An Nhã bị khi thế của anh bức bách, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, tiếp tục khẩn cầu, "khôngphải tôi, là An Nhạc ép tôi, là An Nhạc ép tôi...""Bá tước tiên sinh." Bác sĩ đi tới, "hiện tại cô ấy đang trong tình trạng rối loạn, đoán chừng sẽ không nóitin tức ngài muốn biết."Tống An Nhac run rẩy trong tay Hoàng Phủ Diệu Dương, như một chiếc lá sắp rụng."Tiểu Dã, thực xin lỗi, tớ không cố ý, cậu đừng tới đây..."Vứt cô ta ngã xuống đất, Hoàng Phủ Diệu Dương cau mày rời đi, lão quản gia cùng bọn cận vệ lập tức đuổi theo.đi đến trước thang máy, Hoàng Phủ Diệu Dương trầm mặc, một chữ cũng không nói, nhưng sắc mặt đãnói lên tất cả, hiện tại anh vô cùng buồn bực.Lão quản gia, hít vào một hơi, "Bá tước tiên sinh, hay là chúng ta nghĩ cách khác... Tôi đã phái người đitìm thấy giáo của tiểu thư, có lẽ cô ấy sẽ có cách liên lạc với tiểu thư..."Bá tước Diệu Dương đánh gãy lời lão, lạnh lùng phun ra ba chữ."g**t ch*t cô ta." ( "杀了她.")"Ý ngài là..." Lão quản gia nhìn thoáng Tống An Nhã trong phòng bệnh, "Tiểu thư Tống An Nhã?""Hừ!"Hoàng Phủ Diệu Dương hừ lạnh một tiếng, rồi tiến vào thang máy.Nếu không phải tinh thần cô ta hoảng loạn như vậy, chắc chắn anh sẽ không chỉ đơn giản là giết cô ta.Dám động vào cô gái của anh, bất kỳ người nào, cả An Nhạc hay Tống An Nhã, anh đều sẽ không bỏ qua.Lão quản gia nhẹ nhàng gật đầu, phất tay với bọn cận vệ phía sau.Hai người cận vệ lập tức dừng lại, xoay người đi vào phòng bệnh khi nãy.Hoàng Phủ Diệu Dương đi ra khỏi thang máy, ngồi vài sau xe, cách đó không xa một tiếng thét chói tai vang lên.Sau đó là âm thanh một vật rơi xuống."Có người nhảy lầu rồi!"

"Dường như cô ta bị hoảng sợ tột cùng, tình thần luôn trong trạng thái căng thẳng." Bác sĩ bên cạnh giải thích.

Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ giơ cằm, lão quản gia lập tức liến tên, nhẹ chụp bả vai Tống An Nhac, dùng tiếng anh nói, "Tống tiểu thư?"

"A... không cần... không nên tới đây..."

Tống An Nhã sợ tới mức kêu lên thành tiếng, hoảng loạn bò xuống giường lui đến góc phòng.

"Tống tiểu thư, cô không cần sợ, chúng tôi chỉ muốn hỏi, cô và Lãnh Tiểu Dã là bạn đúng không?"

Nghe được cái tên Lãnh Tiểu Dã, Tống An Nhã càng run rẩy.

"Tiểu Dã, cậu không nên tới đây, tớ không cố ý hại cậu, không phải, là An Nhạc ép tớ..."

Lão quản gia còn muốn hỏi tiếp, Hoàng Phủ Diệu Dương đã tiến lên, bắt quần áo cô ta, đem cô ta từ dưới đất nhấc lên, "Chuyện của Tiểu Dã, có liên quan đến cô?"

Tống An Nhã bị khi thế của anh bức bách, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, tiếp tục khẩn cầu, "khôngphải tôi, là An Nhạc ép tôi, là An Nhạc ép tôi..."

"Bá tước tiên sinh." Bác sĩ đi tới, "hiện tại cô ấy đang trong tình trạng rối loạn, đoán chừng sẽ không nóitin tức ngài muốn biết."

Tống An Nhac run rẩy trong tay Hoàng Phủ Diệu Dương, như một chiếc lá sắp rụng.

"Tiểu Dã, thực xin lỗi, tớ không cố ý, cậu đừng tới đây..."

Vứt cô ta ngã xuống đất, Hoàng Phủ Diệu Dương cau mày rời đi, lão quản gia cùng bọn cận vệ lập tức đuổi theo.

đi đến trước thang máy, Hoàng Phủ Diệu Dương trầm mặc, một chữ cũng không nói, nhưng sắc mặt đãnói lên tất cả, hiện tại anh vô cùng buồn bực.

Lão quản gia, hít vào một hơi, "Bá tước tiên sinh, hay là chúng ta nghĩ cách khác... Tôi đã phái người đitìm thấy giáo của tiểu thư, có lẽ cô ấy sẽ có cách liên lạc với tiểu thư..."

Bá tước Diệu Dương đánh gãy lời lão, lạnh lùng phun ra ba chữ.

"g**t ch*t cô ta." ( "杀了她.")

"Ý ngài là..." Lão quản gia nhìn thoáng Tống An Nhã trong phòng bệnh, "Tiểu thư Tống An Nhã?"

"Hừ!"

Hoàng Phủ Diệu Dương hừ lạnh một tiếng, rồi tiến vào thang máy.

Nếu không phải tinh thần cô ta hoảng loạn như vậy, chắc chắn anh sẽ không chỉ đơn giản là giết cô ta.

Dám động vào cô gái của anh, bất kỳ người nào, cả An Nhạc hay Tống An Nhã, anh đều sẽ không bỏ qua.

Lão quản gia nhẹ nhàng gật đầu, phất tay với bọn cận vệ phía sau.

Hai người cận vệ lập tức dừng lại, xoay người đi vào phòng bệnh khi nãy.

Hoàng Phủ Diệu Dương đi ra khỏi thang máy, ngồi vài sau xe, cách đó không xa một tiếng thét chói tai vang lên.

Sau đó là âm thanh một vật rơi xuống.

"Có người nhảy lầu rồi!"

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… "Dường như cô ta bị hoảng sợ tột cùng, tình thần luôn trong trạng thái căng thẳng." Bác sĩ bên cạnh giải thích.Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ giơ cằm, lão quản gia lập tức liến tên, nhẹ chụp bả vai Tống An Nhac, dùng tiếng anh nói, "Tống tiểu thư?""A... không cần... không nên tới đây..."Tống An Nhã sợ tới mức kêu lên thành tiếng, hoảng loạn bò xuống giường lui đến góc phòng."Tống tiểu thư, cô không cần sợ, chúng tôi chỉ muốn hỏi, cô và Lãnh Tiểu Dã là bạn đúng không?"Nghe được cái tên Lãnh Tiểu Dã, Tống An Nhã càng run rẩy."Tiểu Dã, cậu không nên tới đây, tớ không cố ý hại cậu, không phải, là An Nhạc ép tớ..."Lão quản gia còn muốn hỏi tiếp, Hoàng Phủ Diệu Dương đã tiến lên, bắt quần áo cô ta, đem cô ta từ dưới đất nhấc lên, "Chuyện của Tiểu Dã, có liên quan đến cô?"Tống An Nhã bị khi thế của anh bức bách, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng, tiếp tục khẩn cầu, "khôngphải tôi, là An Nhạc ép tôi, là An Nhạc ép tôi...""Bá tước tiên sinh." Bác sĩ đi tới, "hiện tại cô ấy đang trong tình trạng rối loạn, đoán chừng sẽ không nóitin tức ngài muốn biết."Tống An Nhac run rẩy trong tay Hoàng Phủ Diệu Dương, như một chiếc lá sắp rụng."Tiểu Dã, thực xin lỗi, tớ không cố ý, cậu đừng tới đây..."Vứt cô ta ngã xuống đất, Hoàng Phủ Diệu Dương cau mày rời đi, lão quản gia cùng bọn cận vệ lập tức đuổi theo.đi đến trước thang máy, Hoàng Phủ Diệu Dương trầm mặc, một chữ cũng không nói, nhưng sắc mặt đãnói lên tất cả, hiện tại anh vô cùng buồn bực.Lão quản gia, hít vào một hơi, "Bá tước tiên sinh, hay là chúng ta nghĩ cách khác... Tôi đã phái người đitìm thấy giáo của tiểu thư, có lẽ cô ấy sẽ có cách liên lạc với tiểu thư..."Bá tước Diệu Dương đánh gãy lời lão, lạnh lùng phun ra ba chữ."g**t ch*t cô ta." ( "杀了她.")"Ý ngài là..." Lão quản gia nhìn thoáng Tống An Nhã trong phòng bệnh, "Tiểu thư Tống An Nhã?""Hừ!"Hoàng Phủ Diệu Dương hừ lạnh một tiếng, rồi tiến vào thang máy.Nếu không phải tinh thần cô ta hoảng loạn như vậy, chắc chắn anh sẽ không chỉ đơn giản là giết cô ta.Dám động vào cô gái của anh, bất kỳ người nào, cả An Nhạc hay Tống An Nhã, anh đều sẽ không bỏ qua.Lão quản gia nhẹ nhàng gật đầu, phất tay với bọn cận vệ phía sau.Hai người cận vệ lập tức dừng lại, xoay người đi vào phòng bệnh khi nãy.Hoàng Phủ Diệu Dương đi ra khỏi thang máy, ngồi vài sau xe, cách đó không xa một tiếng thét chói tai vang lên.Sau đó là âm thanh một vật rơi xuống."Có người nhảy lầu rồi!"

Chương 111