Vùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua…

Chương 126

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Lãnh Tiểu Dã bị anh dùng lực đẩy ra, lùi về sau vài bước, khay trong tay vẫn không rời ra, bay xéo lên cánh cửa."A!"một vị khách từ trong toilet đi ra, kém chút đã bị khay đánh trúng, nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương vọt vào toilet, liền kêu lên thành tiền.Hoàng Phủ Diệu Dương coi như không thấy cô ta, lập tức ra lệnh."Cút đi!"Nữ du khách ra khỏi toilet, anh liền nhnah chóng khóa cửa.Nghe tiếng cửa khóa lại, trong lòng Lãnh Tiểu Dã vô cùng căng thẳng.Hít một hơi thật sâu, nhin tay trái, Hoàng Phủ Diệu Dương chậm rãi nhấc chân, đi tới chỗ cô.Trong người không có súng cũng không phải đối thủ của anh, huống chi tay chân cô đều bị thương, xem xét tình hình, Lãnh Tiểu dã cũng không dừng sức nhiều."A... thật khéo!" Lãnh Tiểu Dã giơ khóe môi, "Bá tước tiên sinh, chúng ta thật có duyên với nhau, khôngngờ lại được gặp anh trong toilet!"Khóe miệng Hoàng Phủ Diệu Dương giật một cái.Nha đầu kia, thật sự nói dối không chớp mắt.rõ ràng vừa rồi cô trốn anh, mà bây giờ còn nói "tình cờ gặp lại"?anh lại bước về phía trước một bước, khoảng cách giữa hai người vốn không xa, lần này, đã cách nhau chưa đến một thước."Đúng vậy, thật khéo!"Ngữ khí của anh vô cùng nặng nề, chứng tỏ anh đang tức giận.Lãnh Tiểu Dã vội vàng lùi về phía sau, ngăng cách với anh."Vậy..." Lãnh Tiểu Dã đẩy cánh cửa bên cạnh, "Tôi... đi vệ sinh, ngài sẽ không để ý chứ?"Vừa nói, cô nâng tay muốn bước lên.Đường duy nhất rời khỏi đã bị anh khóa lại, cô không thể trốn được, thầm nghĩ muốn chạy vào phòng vệ sinh, khóa lại chặn anh ở ngoài.Ý tưởng Lãnh Tiểu Dã vô cùng đơn giản, vô luận thế nào cũng không thể để cho anh tiếp cận được cô.Mỗi lần tiếp xúc gần anh, lại bị anh chiếm tiện nghi, lần này kiên quyết không thể như vậy.Hoàng Phủ Diệu Dương bước về phía trước một bước, một bước chân này vô cùng lớn, lập tức thu hẹp khoảng cách giữa hai người, nhỏ đên nỗi còn chừa được nửa thước.Lãnh Tiểu Dã bất chấp chân trái bị thương, nhảy vào phòng.không đợi cô đóng cửa, tay anh đã chụp lại.Kế hoạch khóa cửa của Lãnh Tiểu Dã đã thật bãi.Buông tay ra, cô nhìn anh ngây thơ cười."Tôi thực sự muốn đi tơi let, ngài có thể đợi tôi giải quyết xong lại nói chuyện tiếp được không? Bá tước tiên sinh, người nào cũng có ba gấp mà."Hoàng Phủ Diệu Dương tức giận."Được, tôi chờ em!"cô liếc mắt nhìn tay đặt trên ván cửa, Lãnh Tiểu Dã nở nụ cười hùa theo."Vậy ngài... Có thể cho tôi đóng cửa lại không?""không thể!"Hoàng Phủ Diệu Dương từng bước tiến lên, trục tiếp đến gần phòng.Có người nào vào phòng chờ người khác đi toilet sao?

Lãnh Tiểu Dã bị anh dùng lực đẩy ra, lùi về sau vài bước, khay trong tay vẫn không rời ra, bay xéo lên cánh cửa.

"A!"

một vị khách từ trong toilet đi ra, kém chút đã bị khay đánh trúng, nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương vọt vào toilet, liền kêu lên thành tiền.

Hoàng Phủ Diệu Dương coi như không thấy cô ta, lập tức ra lệnh.

"Cút đi!"

Nữ du khách ra khỏi toilet, anh liền nhnah chóng khóa cửa.

Nghe tiếng cửa khóa lại, trong lòng Lãnh Tiểu Dã vô cùng căng thẳng.

Hít một hơi thật sâu, nhin tay trái, Hoàng Phủ Diệu Dương chậm rãi nhấc chân, đi tới chỗ cô.

Trong người không có súng cũng không phải đối thủ của anh, huống chi tay chân cô đều bị thương, xem xét tình hình, Lãnh Tiểu dã cũng không dừng sức nhiều.

"A... thật khéo!" Lãnh Tiểu Dã giơ khóe môi, "Bá tước tiên sinh, chúng ta thật có duyên với nhau, khôngngờ lại được gặp anh trong toilet!"

Khóe miệng Hoàng Phủ Diệu Dương giật một cái.

Nha đầu kia, thật sự nói dối không chớp mắt.

rõ ràng vừa rồi cô trốn anh, mà bây giờ còn nói "tình cờ gặp lại"?

anh lại bước về phía trước một bước, khoảng cách giữa hai người vốn không xa, lần này, đã cách nhau chưa đến một thước.

"Đúng vậy, thật khéo!"

Ngữ khí của anh vô cùng nặng nề, chứng tỏ anh đang tức giận.

Lãnh Tiểu Dã vội vàng lùi về phía sau, ngăng cách với anh.

"Vậy..." Lãnh Tiểu Dã đẩy cánh cửa bên cạnh, "Tôi... đi vệ sinh, ngài sẽ không để ý chứ?"

Vừa nói, cô nâng tay muốn bước lên.

Đường duy nhất rời khỏi đã bị anh khóa lại, cô không thể trốn được, thầm nghĩ muốn chạy vào phòng vệ sinh, khóa lại chặn anh ở ngoài.

Ý tưởng Lãnh Tiểu Dã vô cùng đơn giản, vô luận thế nào cũng không thể để cho anh tiếp cận được cô.

Mỗi lần tiếp xúc gần anh, lại bị anh chiếm tiện nghi, lần này kiên quyết không thể như vậy.

Hoàng Phủ Diệu Dương bước về phía trước một bước, một bước chân này vô cùng lớn, lập tức thu hẹp khoảng cách giữa hai người, nhỏ đên nỗi còn chừa được nửa thước.

Lãnh Tiểu Dã bất chấp chân trái bị thương, nhảy vào phòng.

không đợi cô đóng cửa, tay anh đã chụp lại.

Kế hoạch khóa cửa của Lãnh Tiểu Dã đã thật bãi.

Buông tay ra, cô nhìn anh ngây thơ cười.

"Tôi thực sự muốn đi tơi let, ngài có thể đợi tôi giải quyết xong lại nói chuyện tiếp được không? Bá tước tiên sinh, người nào cũng có ba gấp mà."

Hoàng Phủ Diệu Dương tức giận.

"Được, tôi chờ em!"

cô liếc mắt nhìn tay đặt trên ván cửa, Lãnh Tiểu Dã nở nụ cười hùa theo.

"Vậy ngài... Có thể cho tôi đóng cửa lại không?"

"không thể!"

Hoàng Phủ Diệu Dương từng bước tiến lên, trục tiếp đến gần phòng.

Có người nào vào phòng chờ người khác đi toilet sao?

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Lãnh Tiểu Dã bị anh dùng lực đẩy ra, lùi về sau vài bước, khay trong tay vẫn không rời ra, bay xéo lên cánh cửa."A!"một vị khách từ trong toilet đi ra, kém chút đã bị khay đánh trúng, nhìn thấy Hoàng Phủ Diệu Dương vọt vào toilet, liền kêu lên thành tiền.Hoàng Phủ Diệu Dương coi như không thấy cô ta, lập tức ra lệnh."Cút đi!"Nữ du khách ra khỏi toilet, anh liền nhnah chóng khóa cửa.Nghe tiếng cửa khóa lại, trong lòng Lãnh Tiểu Dã vô cùng căng thẳng.Hít một hơi thật sâu, nhin tay trái, Hoàng Phủ Diệu Dương chậm rãi nhấc chân, đi tới chỗ cô.Trong người không có súng cũng không phải đối thủ của anh, huống chi tay chân cô đều bị thương, xem xét tình hình, Lãnh Tiểu dã cũng không dừng sức nhiều."A... thật khéo!" Lãnh Tiểu Dã giơ khóe môi, "Bá tước tiên sinh, chúng ta thật có duyên với nhau, khôngngờ lại được gặp anh trong toilet!"Khóe miệng Hoàng Phủ Diệu Dương giật một cái.Nha đầu kia, thật sự nói dối không chớp mắt.rõ ràng vừa rồi cô trốn anh, mà bây giờ còn nói "tình cờ gặp lại"?anh lại bước về phía trước một bước, khoảng cách giữa hai người vốn không xa, lần này, đã cách nhau chưa đến một thước."Đúng vậy, thật khéo!"Ngữ khí của anh vô cùng nặng nề, chứng tỏ anh đang tức giận.Lãnh Tiểu Dã vội vàng lùi về phía sau, ngăng cách với anh."Vậy..." Lãnh Tiểu Dã đẩy cánh cửa bên cạnh, "Tôi... đi vệ sinh, ngài sẽ không để ý chứ?"Vừa nói, cô nâng tay muốn bước lên.Đường duy nhất rời khỏi đã bị anh khóa lại, cô không thể trốn được, thầm nghĩ muốn chạy vào phòng vệ sinh, khóa lại chặn anh ở ngoài.Ý tưởng Lãnh Tiểu Dã vô cùng đơn giản, vô luận thế nào cũng không thể để cho anh tiếp cận được cô.Mỗi lần tiếp xúc gần anh, lại bị anh chiếm tiện nghi, lần này kiên quyết không thể như vậy.Hoàng Phủ Diệu Dương bước về phía trước một bước, một bước chân này vô cùng lớn, lập tức thu hẹp khoảng cách giữa hai người, nhỏ đên nỗi còn chừa được nửa thước.Lãnh Tiểu Dã bất chấp chân trái bị thương, nhảy vào phòng.không đợi cô đóng cửa, tay anh đã chụp lại.Kế hoạch khóa cửa của Lãnh Tiểu Dã đã thật bãi.Buông tay ra, cô nhìn anh ngây thơ cười."Tôi thực sự muốn đi tơi let, ngài có thể đợi tôi giải quyết xong lại nói chuyện tiếp được không? Bá tước tiên sinh, người nào cũng có ba gấp mà."Hoàng Phủ Diệu Dương tức giận."Được, tôi chờ em!"cô liếc mắt nhìn tay đặt trên ván cửa, Lãnh Tiểu Dã nở nụ cười hùa theo."Vậy ngài... Có thể cho tôi đóng cửa lại không?""không thể!"Hoàng Phủ Diệu Dương từng bước tiến lên, trục tiếp đến gần phòng.Có người nào vào phòng chờ người khác đi toilet sao?

Chương 126