Vùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua…

Chương 233

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… "anh... anh còn chuyện gì nữa sao?"Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hồng, Hoàng Phủ Diệu Dương cảm thấy vô cùng thú vị.Hoàn toàn khác với dáng vẻ hung dữ của cô, vẻ mặt xấu hổ đúng là rất đáng yêu.anh vốn chuẩn bị lấy thuốc mỡ mới cho cô, nhưng bây giờ lại cố ý nói."Tôi đang đợi em."Đợi cô, đợi cô làm gì?!Chẳng đợi nhìn cô xức thuốc?!Mặt Lãnh Tiểu Dã đỏ như máy, "anh... anh mau đi chỗ khác đi!"anh vẫn một mực không chịu đi, ngược lại, còn đặt mông ngồi xuống mép giường."anh..." Lãnh Tiểu Dã tức giận, khiến cả bộ ngừng không ngừng phập phồng lên xuốn..., "Tôi khôngthoa nữa!"Trong mắt Hoàng Phủ Diệu Dương lóe lên ý cười, "không thoa cũng được, nhưng tối nay em đừng mặc quần áo, nếu không sẽ chạm phải miệng vết thương."Tên trứng thúi này, dám dùng cách này để uy h**p cô.Hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu!Lãnh Tiểu Dã tức giận thầm mắng trong lòng, nhưng không thể phát tiết được, cô đành mềm giọng nói, "anh... anh mau đi sấy khô tóc một chút, nếu không sẽ bị cảm lạnh đó!"anh vẫn luôn thích mềm không thích cứng, nếu cô cứ phân so cao thấp với anh, cô nhất định sẽ là người chịu thiệt."Em đang quan tâm tôi sao?"Quan tâm cái đầu quỷ anh!"Tất... Tất nhiên rồi!" Lãnh Tiểu Dã sắp nổ tung rồi, cô đè nén ý định muốn đá bay anh đi, nở một nụ cười, "Mau đi đi, đừng để bị lạnh."Khóe môi khẽ giơ lên, Hoàng Phủ Diệu Dương đưa mặt tới gần, hôn cô một cái."Tôi sẽ quay lại ngay."nói xong năm chữ này, anh cũng không lập tức rời đi, chỉ liếc mắt nhìn cô.Lãnh Tiểu Dã híp mắt, nhìn anh, anh giơ tay chỉ lên má mình.anh rõ ràng muốn bảo cô mau hôn anh một cái.âm thầm cắn răng chịu đựng, Lãnh Tiểu Dã lại gần anh, nhìn gò má tuấn tú phía trước, cô bĩu môi, há miệng, dán môi lên mặt anh, cố ý dùng lưỡi l**m anh vài cái.Dời mặt đi, nhìn mảnh nước miếng long lanh trên mặt anh.cô bĩu môi cười xấu xa.Hừ!không phải anh chàng này rất thích sạch sẽ sao?Cho ghê tởm chết anh!Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn một cái, vừa khéo thu ý cười đùa dai của cô vào trong mắt.Phát hiện anh cứ nhìn cô, Lãnh Tiểu Dã vội vàng không cười nữa."Mau đi đi."Hoàng Phủ Diệu Dương đứng dậy đi vào phòng tắm, cô loạn xa thoa thuốc vài cái, rồi rúc vào trong chăn.Đợi đến khi anh sấy tóc xong, cô lập tức mở miệng."Nội y của tôi đâu rồi?"Hoàng Phủ Diệu Dương lại đứng dậy đi vào phòng quần áo, lát sau, anh mang một chiếc q**n l*t màu trắng bằng bông xinh xắn đưa cho cô.Lãnh Tiểu Dã đưa tay nhận lấy, "Còn gì nữa không?""Còn gì?" anh ung dung hỏi."Áo ngực!" cô quát.nói gì cũng vô ích, không đưa cô áo ngực, chỉ đưa một cái q**n l*t bé tí thế này, thì có khác gì cô đangtrần truồng đâu chứ?Hoàng Phủ Diệu Dương bị vạch trần, vươn tay kéo cô vào lòng."Mặc áo ngực ảnh hướng không tốt tới sự phát triển, hơn nữa, xúc cảm cũng không thoải mái lắm."Xúc cảm không thoải mái?cô đang nghi ngờ, bàn tay anh đã dời tới ngực cô.Lãnh Tiểu Dã giùng giằng muốn chạy trốn."Đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ không khống chế được mình đâu." Hoàng Phủ Diệu Dương cúi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.Thỏ trắng bị anh nắm lấy, sau lưng dán chặt vào người anh, cảm thấy hô hấp anh nóng bừng, nháy mắt, tóc gáy Lãnh Tiểu Dã dựng đứng cả lên.A!cô không thể chịu đựng được nữa rồi!Như vậy làm sao mà đi ngủ được đây.Sáng mai, cô sẽ lập tức gọi cho chú Kiều, chuồn đi sớm một chút, cô sẽ không bị tên trứng thúi này bắt nạt nữa.

"anh... anh còn chuyện gì nữa sao?"

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hồng, Hoàng Phủ Diệu Dương cảm thấy vô cùng thú vị.

Hoàn toàn khác với dáng vẻ hung dữ của cô, vẻ mặt xấu hổ đúng là rất đáng yêu.

anh vốn chuẩn bị lấy thuốc mỡ mới cho cô, nhưng bây giờ lại cố ý nói.

"Tôi đang đợi em."

Đợi cô, đợi cô làm gì?!

Chẳng đợi nhìn cô xức thuốc?!

Mặt Lãnh Tiểu Dã đỏ như máy, "anh... anh mau đi chỗ khác đi!"

anh vẫn một mực không chịu đi, ngược lại, còn đặt mông ngồi xuống mép giường.

"anh..." Lãnh Tiểu Dã tức giận, khiến cả bộ ngừng không ngừng phập phồng lên xuốn..., "Tôi khôngthoa nữa!"

Trong mắt Hoàng Phủ Diệu Dương lóe lên ý cười, "không thoa cũng được, nhưng tối nay em đừng mặc quần áo, nếu không sẽ chạm phải miệng vết thương."

Tên trứng thúi này, dám dùng cách này để uy h**p cô.

Hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu!

Lãnh Tiểu Dã tức giận thầm mắng trong lòng, nhưng không thể phát tiết được, cô đành mềm giọng nói, "anh... anh mau đi sấy khô tóc một chút, nếu không sẽ bị cảm lạnh đó!"

anh vẫn luôn thích mềm không thích cứng, nếu cô cứ phân so cao thấp với anh, cô nhất định sẽ là người chịu thiệt.

"Em đang quan tâm tôi sao?"

Quan tâm cái đầu quỷ anh!

"Tất... Tất nhiên rồi!" Lãnh Tiểu Dã sắp nổ tung rồi, cô đè nén ý định muốn đá bay anh đi, nở một nụ cười, "Mau đi đi, đừng để bị lạnh."

Khóe môi khẽ giơ lên, Hoàng Phủ Diệu Dương đưa mặt tới gần, hôn cô một cái.

"Tôi sẽ quay lại ngay."

nói xong năm chữ này, anh cũng không lập tức rời đi, chỉ liếc mắt nhìn cô.

Lãnh Tiểu Dã híp mắt, nhìn anh, anh giơ tay chỉ lên má mình.

anh rõ ràng muốn bảo cô mau hôn anh một cái.

âm thầm cắn răng chịu đựng, Lãnh Tiểu Dã lại gần anh, nhìn gò má tuấn tú phía trước, cô bĩu môi, há miệng, dán môi lên mặt anh, cố ý dùng lưỡi l**m anh vài cái.

Dời mặt đi, nhìn mảnh nước miếng long lanh trên mặt anh.

cô bĩu môi cười xấu xa.

Hừ!

không phải anh chàng này rất thích sạch sẽ sao?

Cho ghê tởm chết anh!

Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn một cái, vừa khéo thu ý cười đùa dai của cô vào trong mắt.

Phát hiện anh cứ nhìn cô, Lãnh Tiểu Dã vội vàng không cười nữa.

"Mau đi đi."

Hoàng Phủ Diệu Dương đứng dậy đi vào phòng tắm, cô loạn xa thoa thuốc vài cái, rồi rúc vào trong chăn.

Đợi đến khi anh sấy tóc xong, cô lập tức mở miệng.

"Nội y của tôi đâu rồi?"

Hoàng Phủ Diệu Dương lại đứng dậy đi vào phòng quần áo, lát sau, anh mang một chiếc q**n l*t màu trắng bằng bông xinh xắn đưa cho cô.

Lãnh Tiểu Dã đưa tay nhận lấy, "Còn gì nữa không?"

"Còn gì?" anh ung dung hỏi.

"Áo ngực!" cô quát.

nói gì cũng vô ích, không đưa cô áo ngực, chỉ đưa một cái q**n l*t bé tí thế này, thì có khác gì cô đangtrần truồng đâu chứ?

Hoàng Phủ Diệu Dương bị vạch trần, vươn tay kéo cô vào lòng.

"Mặc áo ngực ảnh hướng không tốt tới sự phát triển, hơn nữa, xúc cảm cũng không thoải mái lắm."

Xúc cảm không thoải mái?

cô đang nghi ngờ, bàn tay anh đã dời tới ngực cô.

Lãnh Tiểu Dã giùng giằng muốn chạy trốn.

"Đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ không khống chế được mình đâu." Hoàng Phủ Diệu Dương cúi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.

Thỏ trắng bị anh nắm lấy, sau lưng dán chặt vào người anh, cảm thấy hô hấp anh nóng bừng, nháy mắt, tóc gáy Lãnh Tiểu Dã dựng đứng cả lên.

A!

cô không thể chịu đựng được nữa rồi!

Như vậy làm sao mà đi ngủ được đây.

Sáng mai, cô sẽ lập tức gọi cho chú Kiều, chuồn đi sớm một chút, cô sẽ không bị tên trứng thúi này bắt nạt nữa.

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… "anh... anh còn chuyện gì nữa sao?"Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hồng, Hoàng Phủ Diệu Dương cảm thấy vô cùng thú vị.Hoàn toàn khác với dáng vẻ hung dữ của cô, vẻ mặt xấu hổ đúng là rất đáng yêu.anh vốn chuẩn bị lấy thuốc mỡ mới cho cô, nhưng bây giờ lại cố ý nói."Tôi đang đợi em."Đợi cô, đợi cô làm gì?!Chẳng đợi nhìn cô xức thuốc?!Mặt Lãnh Tiểu Dã đỏ như máy, "anh... anh mau đi chỗ khác đi!"anh vẫn một mực không chịu đi, ngược lại, còn đặt mông ngồi xuống mép giường."anh..." Lãnh Tiểu Dã tức giận, khiến cả bộ ngừng không ngừng phập phồng lên xuốn..., "Tôi khôngthoa nữa!"Trong mắt Hoàng Phủ Diệu Dương lóe lên ý cười, "không thoa cũng được, nhưng tối nay em đừng mặc quần áo, nếu không sẽ chạm phải miệng vết thương."Tên trứng thúi này, dám dùng cách này để uy h**p cô.Hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu!Lãnh Tiểu Dã tức giận thầm mắng trong lòng, nhưng không thể phát tiết được, cô đành mềm giọng nói, "anh... anh mau đi sấy khô tóc một chút, nếu không sẽ bị cảm lạnh đó!"anh vẫn luôn thích mềm không thích cứng, nếu cô cứ phân so cao thấp với anh, cô nhất định sẽ là người chịu thiệt."Em đang quan tâm tôi sao?"Quan tâm cái đầu quỷ anh!"Tất... Tất nhiên rồi!" Lãnh Tiểu Dã sắp nổ tung rồi, cô đè nén ý định muốn đá bay anh đi, nở một nụ cười, "Mau đi đi, đừng để bị lạnh."Khóe môi khẽ giơ lên, Hoàng Phủ Diệu Dương đưa mặt tới gần, hôn cô một cái."Tôi sẽ quay lại ngay."nói xong năm chữ này, anh cũng không lập tức rời đi, chỉ liếc mắt nhìn cô.Lãnh Tiểu Dã híp mắt, nhìn anh, anh giơ tay chỉ lên má mình.anh rõ ràng muốn bảo cô mau hôn anh một cái.âm thầm cắn răng chịu đựng, Lãnh Tiểu Dã lại gần anh, nhìn gò má tuấn tú phía trước, cô bĩu môi, há miệng, dán môi lên mặt anh, cố ý dùng lưỡi l**m anh vài cái.Dời mặt đi, nhìn mảnh nước miếng long lanh trên mặt anh.cô bĩu môi cười xấu xa.Hừ!không phải anh chàng này rất thích sạch sẽ sao?Cho ghê tởm chết anh!Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn một cái, vừa khéo thu ý cười đùa dai của cô vào trong mắt.Phát hiện anh cứ nhìn cô, Lãnh Tiểu Dã vội vàng không cười nữa."Mau đi đi."Hoàng Phủ Diệu Dương đứng dậy đi vào phòng tắm, cô loạn xa thoa thuốc vài cái, rồi rúc vào trong chăn.Đợi đến khi anh sấy tóc xong, cô lập tức mở miệng."Nội y của tôi đâu rồi?"Hoàng Phủ Diệu Dương lại đứng dậy đi vào phòng quần áo, lát sau, anh mang một chiếc q**n l*t màu trắng bằng bông xinh xắn đưa cho cô.Lãnh Tiểu Dã đưa tay nhận lấy, "Còn gì nữa không?""Còn gì?" anh ung dung hỏi."Áo ngực!" cô quát.nói gì cũng vô ích, không đưa cô áo ngực, chỉ đưa một cái q**n l*t bé tí thế này, thì có khác gì cô đangtrần truồng đâu chứ?Hoàng Phủ Diệu Dương bị vạch trần, vươn tay kéo cô vào lòng."Mặc áo ngực ảnh hướng không tốt tới sự phát triển, hơn nữa, xúc cảm cũng không thoải mái lắm."Xúc cảm không thoải mái?cô đang nghi ngờ, bàn tay anh đã dời tới ngực cô.Lãnh Tiểu Dã giùng giằng muốn chạy trốn."Đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ không khống chế được mình đâu." Hoàng Phủ Diệu Dương cúi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.Thỏ trắng bị anh nắm lấy, sau lưng dán chặt vào người anh, cảm thấy hô hấp anh nóng bừng, nháy mắt, tóc gáy Lãnh Tiểu Dã dựng đứng cả lên.A!cô không thể chịu đựng được nữa rồi!Như vậy làm sao mà đi ngủ được đây.Sáng mai, cô sẽ lập tức gọi cho chú Kiều, chuồn đi sớm một chút, cô sẽ không bị tên trứng thúi này bắt nạt nữa.

Chương 233