Vùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua…

Chương 412: Mặc quần áo OR cởi quần áo

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Edit: Mâi_137anh và cô lệch múi giờ tận bảy tám tiếng đồng hồ, cô nơi này là buổi tối, anh nơi đó c*̀ng đã rạng sáng.Thế nhưng lúc này gọi điện thoại tới, rất rõ ràng là anh không có ngủ.“Quần áo thật đẹp.” Hoàng Phủ Diệu Dương ở trong điện thoại ca ngợi.Lãnh Tiểu Dã quay mặt đi, nhìn về phía camera theo dõi ở góc phòng, “Đừng nói với em là anh vẫn luôn đang chờ em hoàn thành bộ quần áo này nha?”Nghe giọng nói cô hơi trách cứ, Hoàng Phủ Diệu Dương mở miệng mỉm cười, “Hai ngày nay, anh đã nỗ lực bắt tay hoàn thành công việc, chờ em nghỉ, chúng ta c*̀ng nhau đem Arthur đưa về thảo nguyên Châu Phi.”Nghe giọng nói anh, cô không khỏi đau lòng.anh vội dĩ đã đủ bận, cô còn làm phiền thêm cho anh.“Thật xin lỗi, Hoàng Phủ Diệu Dương!”“không cần lo lắng, chuyện kia có lẽ sẽ giải quyết rất nhanh.” Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn chăm chú vào Lãnh Tiểu Dã trên màn hình, “Tiểu Dã, có thể mặc bộ quần áo kia cho anh xem được không?”Lãnh Tiểu Dã nhìn chiếc váy được mặc lên người ma nơ canh.“không muốn!”“anh thật muốn nhìn.”Lãnh Tiểu Dã nghĩ nghĩ, gật đầu nhẹ nhàng.anh bận rộn cả ngày, lại làm việc lâu như vậy, coi như là cho anh thả lỏng một chút.Đặt điện thoại di động lên bàn, cô giơ tay kéo khóa trên chiếc váy xuống, hơi dùng lực một chút, liền đem kéo khóa ra.Lúc hai tay nắm hai vạt áo chuẩn bị cởi ra, cô đột nhiên nghĩ đến anh còn đang ở nơi đó nhìn cô, vội vàng đem khóa kéo lại.Người này, nói muốn nhìn cô mặc quần áo cái gì, rõ ràng chính là muốn nhìn cô cởi quần áo.“Hừ!” Lãnh Tiểu Dã hướng camera đưa ra một ánh mắt khinh bỉ, nói qua di động “Lưu manh, anh cố ý đúng không?”“Cái gì?” Hoàng Phủ Diệu Dương không hiểu ra sao.“anh dám nói, anh không phải muốn xem em cởi quần áo?”“anh…… anh thật sự muốn nhìn em mặc quần áo.” Hoàng Phủ Diệu Dương giải thích, nhìn trên màn hình cô đã kéo khóa lại, “anh thừa nhận, anhcũng thích xem em cởi quần áo.”“Tưởng bở!”Ném điện thoại lên bàn, Lãnh Tiểu Dã xoay người đến cạnh cửa tắt đèn rồi mới bắt đầu cởi quần áo.cô cứ tưởng rằng tắt đèn đi Hoàng Phủ Diệu Dương sẽ không nhìn thấy, lại không nghĩ tới, phòng tổng thống trang bị camera có chức năng hồng ngoại có thể nhìn trong bóng tối.Kể cả trong phòng không có ánh sáng, Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn có thể nhìn thấy cô.Nhìn cô cởi ra chiếc áo, lại c*́i người cởi ra quần jean, hô hấp của Hoàng Phủ Diệu Dương bất giác buộc chặt.Theo dõi màn hình, dáng vóc mảnh khảnh trong bóng tối, làn da trắng mịn sáng bóng như ánh trăng.Lãnh Tiểu Dã hồn nhiên không phát hiện, bàn tay sờ đến sau lưng cởi bỏ áo ngực.Váy thuộc loại áo cúp ngực, nếu áo ngực sẽ ảnh hưởng hiệu quả. Mái tóc dài xõa xuống bờ vai, có chút vướng, cô đưa tay quấn tóc l*n đ*nh đầu.Theo động tác của cô, làm chiếc nhẫn kim cương ánh vàng nhẹ nhàng đong đưa nơi đôi "thỏ con" mềm mại.cô còn trẻ, dáng người vẫn chưa nở nang lắm, nhưng lại mang nét rất riêng của thiếu nữ vừa dậy thì.Nhìn Lãnh Tiểu Dã trên màn hình lớn chỉ tròng một bộ áo lót, nhớ tới sự mềm mại hòa với nét cứng rắn mỗi khi anh đặt đôi bàn tay lên đó, Hoàng Phủ Diệu Dương cảm thấy nơi nào đó dưới thân đã nóng lên, sau đó nhanh chóng bành trướng.Đau quá!anh hít nhẹ một hơi, hơi cúi người xuống.Trong video, Lãnh Tiểu Dã đã lấy chiếc váy mặc lên người.Lấy di động, cô tìm công tắc bật đèn, cất bước đi đến giữa nhà, một tay liền nhẹ nhàng nâng làn váy.“Đẹp không?”Trong điện thoại, giọng nói anh khản đặc lạ thường.“Thật…… Thật đẹp!”

Edit: Mâi_137

anh và cô lệch múi giờ tận bảy tám tiếng đồng hồ, cô nơi này là buổi tối, anh nơi đó c*̀ng đã rạng sáng.

Thế nhưng lúc này gọi điện thoại tới, rất rõ ràng là anh không có ngủ.

“Quần áo thật đẹp.” Hoàng Phủ Diệu Dương ở trong điện thoại ca ngợi.

Lãnh Tiểu Dã quay mặt đi, nhìn về phía camera theo dõi ở góc phòng, “Đừng nói với em là anh vẫn luôn đang chờ em hoàn thành bộ quần áo này nha?”

Nghe giọng nói cô hơi trách cứ, Hoàng Phủ Diệu Dương mở miệng mỉm cười, “Hai ngày nay, anh đã nỗ lực bắt tay hoàn thành công việc, chờ em nghỉ, chúng ta c*̀ng nhau đem Arthur đưa về thảo nguyên Châu Phi.”

Nghe giọng nói anh, cô không khỏi đau lòng.

anh vội dĩ đã đủ bận, cô còn làm phiền thêm cho anh.

“Thật xin lỗi, Hoàng Phủ Diệu Dương!”

“không cần lo lắng, chuyện kia có lẽ sẽ giải quyết rất nhanh.” Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn chăm chú vào Lãnh Tiểu Dã trên màn hình, “Tiểu Dã, có thể mặc bộ quần áo kia cho anh xem được không?”

Lãnh Tiểu Dã nhìn chiếc váy được mặc lên người ma nơ canh.

“không muốn!”

“anh thật muốn nhìn.”

Lãnh Tiểu Dã nghĩ nghĩ, gật đầu nhẹ nhàng.

anh bận rộn cả ngày, lại làm việc lâu như vậy, coi như là cho anh thả lỏng một chút.

Đặt điện thoại di động lên bàn, cô giơ tay kéo khóa trên chiếc váy xuống, hơi dùng lực một chút, liền đem kéo khóa ra.

Lúc hai tay nắm hai vạt áo chuẩn bị cởi ra, cô đột nhiên nghĩ đến anh còn đang ở nơi đó nhìn cô, vội vàng đem khóa kéo lại.

Người này, nói muốn nhìn cô mặc quần áo cái gì, rõ ràng chính là muốn nhìn cô cởi quần áo.

“Hừ!” Lãnh Tiểu Dã hướng camera đưa ra một ánh mắt khinh bỉ, nói qua di động “Lưu manh, anh cố ý đúng không?”

“Cái gì?” Hoàng Phủ Diệu Dương không hiểu ra sao.

“anh dám nói, anh không phải muốn xem em cởi quần áo?”

“anh…… anh thật sự muốn nhìn em mặc quần áo.” Hoàng Phủ Diệu Dương giải thích, nhìn trên màn hình cô đã kéo khóa lại, “anh thừa nhận, anhcũng thích xem em cởi quần áo.”

“Tưởng bở!”

Ném điện thoại lên bàn, Lãnh Tiểu Dã xoay người đến cạnh cửa tắt đèn rồi mới bắt đầu cởi quần áo.

cô cứ tưởng rằng tắt đèn đi Hoàng Phủ Diệu Dương sẽ không nhìn thấy, lại không nghĩ tới, phòng tổng thống trang bị camera có chức năng hồng ngoại có thể nhìn trong bóng tối.

Kể cả trong phòng không có ánh sáng, Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn có thể nhìn thấy cô.

Nhìn cô cởi ra chiếc áo, lại c*́i người cởi ra quần jean, hô hấp của Hoàng Phủ Diệu Dương bất giác buộc chặt.

Theo dõi màn hình, dáng vóc mảnh khảnh trong bóng tối, làn da trắng mịn sáng bóng như ánh trăng.

Lãnh Tiểu Dã hồn nhiên không phát hiện, bàn tay sờ đến sau lưng cởi bỏ áo ngực.

Váy thuộc loại áo cúp ngực, nếu áo ngực sẽ ảnh hưởng hiệu quả. Mái tóc dài xõa xuống bờ vai, có chút vướng, cô đưa tay quấn tóc l*n đ*nh đầu.

Theo động tác của cô, làm chiếc nhẫn kim cương ánh vàng nhẹ nhàng đong đưa nơi đôi "thỏ con" mềm mại.

cô còn trẻ, dáng người vẫn chưa nở nang lắm, nhưng lại mang nét rất riêng của thiếu nữ vừa dậy thì.

Nhìn Lãnh Tiểu Dã trên màn hình lớn chỉ tròng một bộ áo lót, nhớ tới sự mềm mại hòa với nét cứng rắn mỗi khi anh đặt đôi bàn tay lên đó, Hoàng Phủ Diệu Dương cảm thấy nơi nào đó dưới thân đã nóng lên, sau đó nhanh chóng bành trướng.

Đau quá!

anh hít nhẹ một hơi, hơi cúi người xuống.

Trong video, Lãnh Tiểu Dã đã lấy chiếc váy mặc lên người.

Lấy di động, cô tìm công tắc bật đèn, cất bước đi đến giữa nhà, một tay liền nhẹ nhàng nâng làn váy.

“Đẹp không?”

Trong điện thoại, giọng nói anh khản đặc lạ thường.

“Thật…… Thật đẹp!”

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Edit: Mâi_137anh và cô lệch múi giờ tận bảy tám tiếng đồng hồ, cô nơi này là buổi tối, anh nơi đó c*̀ng đã rạng sáng.Thế nhưng lúc này gọi điện thoại tới, rất rõ ràng là anh không có ngủ.“Quần áo thật đẹp.” Hoàng Phủ Diệu Dương ở trong điện thoại ca ngợi.Lãnh Tiểu Dã quay mặt đi, nhìn về phía camera theo dõi ở góc phòng, “Đừng nói với em là anh vẫn luôn đang chờ em hoàn thành bộ quần áo này nha?”Nghe giọng nói cô hơi trách cứ, Hoàng Phủ Diệu Dương mở miệng mỉm cười, “Hai ngày nay, anh đã nỗ lực bắt tay hoàn thành công việc, chờ em nghỉ, chúng ta c*̀ng nhau đem Arthur đưa về thảo nguyên Châu Phi.”Nghe giọng nói anh, cô không khỏi đau lòng.anh vội dĩ đã đủ bận, cô còn làm phiền thêm cho anh.“Thật xin lỗi, Hoàng Phủ Diệu Dương!”“không cần lo lắng, chuyện kia có lẽ sẽ giải quyết rất nhanh.” Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn chăm chú vào Lãnh Tiểu Dã trên màn hình, “Tiểu Dã, có thể mặc bộ quần áo kia cho anh xem được không?”Lãnh Tiểu Dã nhìn chiếc váy được mặc lên người ma nơ canh.“không muốn!”“anh thật muốn nhìn.”Lãnh Tiểu Dã nghĩ nghĩ, gật đầu nhẹ nhàng.anh bận rộn cả ngày, lại làm việc lâu như vậy, coi như là cho anh thả lỏng một chút.Đặt điện thoại di động lên bàn, cô giơ tay kéo khóa trên chiếc váy xuống, hơi dùng lực một chút, liền đem kéo khóa ra.Lúc hai tay nắm hai vạt áo chuẩn bị cởi ra, cô đột nhiên nghĩ đến anh còn đang ở nơi đó nhìn cô, vội vàng đem khóa kéo lại.Người này, nói muốn nhìn cô mặc quần áo cái gì, rõ ràng chính là muốn nhìn cô cởi quần áo.“Hừ!” Lãnh Tiểu Dã hướng camera đưa ra một ánh mắt khinh bỉ, nói qua di động “Lưu manh, anh cố ý đúng không?”“Cái gì?” Hoàng Phủ Diệu Dương không hiểu ra sao.“anh dám nói, anh không phải muốn xem em cởi quần áo?”“anh…… anh thật sự muốn nhìn em mặc quần áo.” Hoàng Phủ Diệu Dương giải thích, nhìn trên màn hình cô đã kéo khóa lại, “anh thừa nhận, anhcũng thích xem em cởi quần áo.”“Tưởng bở!”Ném điện thoại lên bàn, Lãnh Tiểu Dã xoay người đến cạnh cửa tắt đèn rồi mới bắt đầu cởi quần áo.cô cứ tưởng rằng tắt đèn đi Hoàng Phủ Diệu Dương sẽ không nhìn thấy, lại không nghĩ tới, phòng tổng thống trang bị camera có chức năng hồng ngoại có thể nhìn trong bóng tối.Kể cả trong phòng không có ánh sáng, Hoàng Phủ Diệu Dương vẫn có thể nhìn thấy cô.Nhìn cô cởi ra chiếc áo, lại c*́i người cởi ra quần jean, hô hấp của Hoàng Phủ Diệu Dương bất giác buộc chặt.Theo dõi màn hình, dáng vóc mảnh khảnh trong bóng tối, làn da trắng mịn sáng bóng như ánh trăng.Lãnh Tiểu Dã hồn nhiên không phát hiện, bàn tay sờ đến sau lưng cởi bỏ áo ngực.Váy thuộc loại áo cúp ngực, nếu áo ngực sẽ ảnh hưởng hiệu quả. Mái tóc dài xõa xuống bờ vai, có chút vướng, cô đưa tay quấn tóc l*n đ*nh đầu.Theo động tác của cô, làm chiếc nhẫn kim cương ánh vàng nhẹ nhàng đong đưa nơi đôi "thỏ con" mềm mại.cô còn trẻ, dáng người vẫn chưa nở nang lắm, nhưng lại mang nét rất riêng của thiếu nữ vừa dậy thì.Nhìn Lãnh Tiểu Dã trên màn hình lớn chỉ tròng một bộ áo lót, nhớ tới sự mềm mại hòa với nét cứng rắn mỗi khi anh đặt đôi bàn tay lên đó, Hoàng Phủ Diệu Dương cảm thấy nơi nào đó dưới thân đã nóng lên, sau đó nhanh chóng bành trướng.Đau quá!anh hít nhẹ một hơi, hơi cúi người xuống.Trong video, Lãnh Tiểu Dã đã lấy chiếc váy mặc lên người.Lấy di động, cô tìm công tắc bật đèn, cất bước đi đến giữa nhà, một tay liền nhẹ nhàng nâng làn váy.“Đẹp không?”Trong điện thoại, giọng nói anh khản đặc lạ thường.“Thật…… Thật đẹp!”

Chương 412: Mặc quần áo OR cởi quần áo