Vùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua…

Chương 427: Kinh diễm toàn trường (8)

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Editor: Vũ Cát Gia GiaHoàng Phủ Diệu Dương chưa từng nghĩ tới sẽ cùng một người như vậy tách ra mấy ngày, mỗi ngày đều nhớ cô đến phát đau.Nếu không phải buổi triển lãm này là cuộc thi cực kỳ quan trọng với Lãnh Tiểu Dã, thì chỉ sợ anh đã sớm kiềm chế không được.Lúc nãy tại thời điểm cô giúp anh c** q**n áo thì anh đã muốn đem cô mang đi.Trước lúc gặp được cô, nếu như có người hỏi Hoàng Phủ Diệu d**ng v*t ngon trên thế giới này là cái gì, anh nhất định đáp không được.Nhưng mà bây giờ nếu có người hỏi lại anh vấn đề như vậy, anh nhất định có tâm tình trả lời là cô -- Tiểu Dã của anh.Môi của cô, lưỡi của cô...Mãi mãi đều ngọt ngào mềm mại như vậy, cũng không biết mỗi ngày tiểu nha đầu đó ăn gì mà có thể hợp khẩu vị cuả anh đến như vậy.Có nam nhân tính tình hành động nóng nảy, tình cảm thường xuyên sẽ mãnh liệt b*n r* ngoài.Vài nam nhân nhìn thì yên lặng nhiều năm nhưng bản tính lại nóng nảy, một khi bùng nổ đó chính là hủy thiên diệt địa.rõ ràng thấy Hoàng Phủ Diệu Dương thuộc loại nam nhân thứ hai.Trong hai mươi mấy năm nay, ạn không để ý đến bất kì nữ nhân nào, thế mà lần này lại yêu thích mùi vị của cô đến nỗi không cứu vãn được nữa.Dây dưa lưỡi của cô, bàn tay anh một lần nữa mò xuống xoa eo cô.Vuốt trên người cô thì chỉ cảm nhận được sự cứng rắn của áo chống đạn, Hoàng Phủ Diệu Dương lập tức thu tay về, ảo não mà quay mặt về phía sườn mặt của cô cắn nhẹ một phát, trong miệng còn lẩm bẩm một câu tỏ vẻ bất mãn."Áo chống đạn chết tiệt!"Lãnh Tiểu Dã cười to lên, nếu như cô nhớ không lầm thì Hoàng Phủ Giới phân phó Trần luật sư vì cô mà chuẩn bị áo chống đạn này, hơn nữa còn đặc biệt vững chắc, có thể phòng đạn bán xuyên qua cái loại áo giáp thép này.Biết bây giờ anh đang rất là khó chịu, một bên Lãnh Tiểu Dã cầm ở trong tay đóa sắc vi bị rơi xuống ở trên ghế kia mà thưởng thức, một bên thìnhanh chóng nói sang chuyện khác để phân tán sự chú ý của anh."Tiểu tuyết cầu bây giờ như thế nào rồi?""Bây giờ nó tốt lắm." Hoàng Phủ Diệu Dương cầm lấy bàn tay cô, vừa thưởng thức ngón tay vừa nói, "Chốc lát em có thể nhìn thấy nó thôi."

Editor: 

Vũ Cát Gia Gia

Hoàng Phủ Diệu Dương chưa từng nghĩ tới sẽ cùng một người như vậy tách ra mấy ngày, mỗi ngày đều nhớ cô đến phát đau.

Nếu không phải buổi triển lãm này là cuộc thi cực kỳ quan trọng với Lãnh Tiểu Dã, thì chỉ sợ anh đã sớm kiềm chế không được.

Lúc nãy tại thời điểm cô giúp anh c** q**n áo thì anh đã muốn đem cô mang đi.

Trước lúc gặp được cô, nếu như có người hỏi Hoàng Phủ Diệu d**ng v*t ngon trên thế giới này là cái gì, anh nhất định đáp không được.

Nhưng mà bây giờ nếu có người hỏi lại anh vấn đề như vậy, anh nhất định có tâm tình trả lời là cô -- Tiểu Dã của anh.

Môi của cô, lưỡi của cô...

Mãi mãi đều ngọt ngào mềm mại như vậy, cũng không biết mỗi ngày tiểu nha đầu đó ăn gì mà có thể hợp khẩu vị cuả anh đến như vậy.

Có nam nhân tính tình hành động nóng nảy, tình cảm thường xuyên sẽ mãnh liệt b*n r* ngoài.

Vài nam nhân nhìn thì yên lặng nhiều năm nhưng bản tính lại nóng nảy, một khi bùng nổ đó chính là hủy thiên diệt địa.

rõ ràng thấy Hoàng Phủ Diệu Dương thuộc loại nam nhân thứ hai.

Trong hai mươi mấy năm nay, ạn không để ý đến bất kì nữ nhân nào, thế mà lần này lại yêu thích mùi vị của cô đến nỗi không cứu vãn được nữa.

Dây dưa lưỡi của cô, bàn tay anh một lần nữa mò xuống xoa eo cô.

Vuốt trên người cô thì chỉ cảm nhận được sự cứng rắn của áo chống đạn, Hoàng Phủ Diệu Dương lập tức thu tay về, ảo não mà quay mặt về phía sườn mặt của cô cắn nhẹ một phát, trong miệng còn lẩm bẩm một câu tỏ vẻ bất mãn.

"Áo chống đạn chết tiệt!"

Lãnh Tiểu Dã cười to lên, nếu như cô nhớ không lầm thì Hoàng Phủ Giới phân phó Trần luật sư vì cô mà chuẩn bị áo chống đạn này, hơn nữa còn đặc biệt vững chắc, có thể phòng đạn bán xuyên qua cái loại áo giáp thép này.

Biết bây giờ anh đang rất là khó chịu, một bên Lãnh Tiểu Dã cầm ở trong tay đóa sắc vi bị rơi xuống ở trên ghế kia mà thưởng thức, một bên thìnhanh chóng nói sang chuyện khác để phân tán sự chú ý của anh.

"Tiểu tuyết cầu bây giờ như thế nào rồi?"

"Bây giờ nó tốt lắm." Hoàng Phủ Diệu Dương cầm lấy bàn tay cô, vừa thưởng thức ngón tay vừa nói, "Chốc lát em có thể nhìn thấy nó thôi."

Ánh Lửa Mùa ĐôngTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. một chiếc du thuyền chậm rãi chạy trên mặt biển, buổi đấu giá đang được tiến hành tại tầng cao nhất của du thuyền. Có điều, buổi đấu giá này rất khác biệt, đây không phải buổi đấu giá châu báu, tranh chữ hoặc các thực phẩm công thương nghiệp khác, mà là con người - những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp. " Đây là món cuối cùng trong buổi đấu giá đêm nay, vì để chuẩn bị cho mọi người một sự ngạc nhiên, tôi đã chuẩn bị cho các vị một món quà, tôi gọi cô ấy là "Thiên sứ ngủ say"!" Kèm theo giọng nói dễ nghe của người chủ trì là một chiếc rương lớn màu đỏ đang được hạ xuống chậm rãi, "Vật phẩm này có giá khởi điểm là năm trăm vạn đôla, mỗi lần tăng thêm một trăm vạn, chúng ta sẽ kéo chiếc rương lên cao 5 cm, còn bây giờ, mời các vị ra giá!" Năm trăm vạn đôla? Từ lúc nghe được mấy chữ này, mọi khách quý đến từ những quốc gia khác nhau trên thế giới đều không tránh khỏi có chút kinh ngạc, bọn họ không phải là người thiếu tiền, những người có thể đến đây đều giàu có cả. Chẳng qua… Editor: Vũ Cát Gia GiaHoàng Phủ Diệu Dương chưa từng nghĩ tới sẽ cùng một người như vậy tách ra mấy ngày, mỗi ngày đều nhớ cô đến phát đau.Nếu không phải buổi triển lãm này là cuộc thi cực kỳ quan trọng với Lãnh Tiểu Dã, thì chỉ sợ anh đã sớm kiềm chế không được.Lúc nãy tại thời điểm cô giúp anh c** q**n áo thì anh đã muốn đem cô mang đi.Trước lúc gặp được cô, nếu như có người hỏi Hoàng Phủ Diệu d**ng v*t ngon trên thế giới này là cái gì, anh nhất định đáp không được.Nhưng mà bây giờ nếu có người hỏi lại anh vấn đề như vậy, anh nhất định có tâm tình trả lời là cô -- Tiểu Dã của anh.Môi của cô, lưỡi của cô...Mãi mãi đều ngọt ngào mềm mại như vậy, cũng không biết mỗi ngày tiểu nha đầu đó ăn gì mà có thể hợp khẩu vị cuả anh đến như vậy.Có nam nhân tính tình hành động nóng nảy, tình cảm thường xuyên sẽ mãnh liệt b*n r* ngoài.Vài nam nhân nhìn thì yên lặng nhiều năm nhưng bản tính lại nóng nảy, một khi bùng nổ đó chính là hủy thiên diệt địa.rõ ràng thấy Hoàng Phủ Diệu Dương thuộc loại nam nhân thứ hai.Trong hai mươi mấy năm nay, ạn không để ý đến bất kì nữ nhân nào, thế mà lần này lại yêu thích mùi vị của cô đến nỗi không cứu vãn được nữa.Dây dưa lưỡi của cô, bàn tay anh một lần nữa mò xuống xoa eo cô.Vuốt trên người cô thì chỉ cảm nhận được sự cứng rắn của áo chống đạn, Hoàng Phủ Diệu Dương lập tức thu tay về, ảo não mà quay mặt về phía sườn mặt của cô cắn nhẹ một phát, trong miệng còn lẩm bẩm một câu tỏ vẻ bất mãn."Áo chống đạn chết tiệt!"Lãnh Tiểu Dã cười to lên, nếu như cô nhớ không lầm thì Hoàng Phủ Giới phân phó Trần luật sư vì cô mà chuẩn bị áo chống đạn này, hơn nữa còn đặc biệt vững chắc, có thể phòng đạn bán xuyên qua cái loại áo giáp thép này.Biết bây giờ anh đang rất là khó chịu, một bên Lãnh Tiểu Dã cầm ở trong tay đóa sắc vi bị rơi xuống ở trên ghế kia mà thưởng thức, một bên thìnhanh chóng nói sang chuyện khác để phân tán sự chú ý của anh."Tiểu tuyết cầu bây giờ như thế nào rồi?""Bây giờ nó tốt lắm." Hoàng Phủ Diệu Dương cầm lấy bàn tay cô, vừa thưởng thức ngón tay vừa nói, "Chốc lát em có thể nhìn thấy nó thôi."

Chương 427: Kinh diễm toàn trường (8)