“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư…
Quyển 2 - Chương 114
Xuyên Đến Cánh Đồng Lúa Xanh XanhTác giả: Kim NghêuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền Văn“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư… Hóa ra, vợ Lý Oai Cổ không có sở trường gì đặc biệt ngoại trừ làm giày. bởi vì cảm kích nhà họ Tây, nàng chẳng những làm cho nhà mình còn giúp mẹ Tây Viễn làm cho cả nhà họ Tây. Nghe nói vợ Thu Dương có kiểu giày mới vừa đẹp vừa thoải mái, mẹ Tây Viễn đi mượn về xem.Ngày đó, vợ Lý Oai Cổ đến xem kiểu giày mới để làm cho mấy anh em nhà họ Tây và con mình. mẹ Tây Viễn và bà cụ sốt ruột đến nhà bà Vương Tam, để tự nàng ở trong phòng vẽ lại. nàng còn chưa vẽ xong liền nghe được Linh Tử và Vệ Thành khắc khẩu ngoài phòng. lúc ấy, vợ Lý Oai Cổ sợ tới mức không thốt lên lấy một tiếng. nàng tinh thần không tốt, phản ứng không giống người thường, trộm trốn ở góc phòng, người run run.Mãi cho đến khi an tĩnh lại, nàng mới trộm lui về trại gà, trằn trọc mấy ngày. hôm nay thấy Tây Viễn mới cố lấy dũng khí đem chuyện nói ra.Tây Viễn nghe xong, đầu “Ông” lên. Bảo sao, Thành Tử của hắn sao có thể bởi vì tí chuyện nhỏ liền dỗi rời nhà đi, không cần cái nhà này, không cần anh trai. hóa ra là có chuyện như vậy!Thằng bé chắc thương tâm lắm?Tây Viễn lấy tay vò đầu, đau lòng đến nỗi thở cũng tốn sức.“Cậu chủ sao thế?” vợ Lý Oai Cổ sợ hãi.
Hóa ra, vợ Lý Oai Cổ không có sở trường gì đặc biệt ngoại trừ làm giày. bởi vì cảm kích nhà họ Tây, nàng chẳng những làm cho nhà mình còn giúp mẹ Tây Viễn làm cho cả nhà họ Tây. Nghe nói vợ Thu Dương có kiểu giày mới vừa đẹp vừa thoải mái, mẹ Tây Viễn đi mượn về xem.
Ngày đó, vợ Lý Oai Cổ đến xem kiểu giày mới để làm cho mấy anh em nhà họ Tây và con mình. mẹ Tây Viễn và bà cụ sốt ruột đến nhà bà Vương Tam, để tự nàng ở trong phòng vẽ lại. nàng còn chưa vẽ xong liền nghe được Linh Tử và Vệ Thành khắc khẩu ngoài phòng. lúc ấy, vợ Lý Oai Cổ sợ tới mức không thốt lên lấy một tiếng. nàng tinh thần không tốt, phản ứng không giống người thường, trộm trốn ở góc phòng, người run run.
Mãi cho đến khi an tĩnh lại, nàng mới trộm lui về trại gà, trằn trọc mấy ngày. hôm nay thấy Tây Viễn mới cố lấy dũng khí đem chuyện nói ra.
Tây Viễn nghe xong, đầu “Ông” lên. Bảo sao, Thành Tử của hắn sao có thể bởi vì tí chuyện nhỏ liền dỗi rời nhà đi, không cần cái nhà này, không cần anh trai. hóa ra là có chuyện như vậy!
Thằng bé chắc thương tâm lắm?
Tây Viễn lấy tay vò đầu, đau lòng đến nỗi thở cũng tốn sức.
“Cậu chủ sao thế?” vợ Lý Oai Cổ sợ hãi.
Xuyên Đến Cánh Đồng Lúa Xanh XanhTác giả: Kim NghêuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền Văn“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư… Hóa ra, vợ Lý Oai Cổ không có sở trường gì đặc biệt ngoại trừ làm giày. bởi vì cảm kích nhà họ Tây, nàng chẳng những làm cho nhà mình còn giúp mẹ Tây Viễn làm cho cả nhà họ Tây. Nghe nói vợ Thu Dương có kiểu giày mới vừa đẹp vừa thoải mái, mẹ Tây Viễn đi mượn về xem.Ngày đó, vợ Lý Oai Cổ đến xem kiểu giày mới để làm cho mấy anh em nhà họ Tây và con mình. mẹ Tây Viễn và bà cụ sốt ruột đến nhà bà Vương Tam, để tự nàng ở trong phòng vẽ lại. nàng còn chưa vẽ xong liền nghe được Linh Tử và Vệ Thành khắc khẩu ngoài phòng. lúc ấy, vợ Lý Oai Cổ sợ tới mức không thốt lên lấy một tiếng. nàng tinh thần không tốt, phản ứng không giống người thường, trộm trốn ở góc phòng, người run run.Mãi cho đến khi an tĩnh lại, nàng mới trộm lui về trại gà, trằn trọc mấy ngày. hôm nay thấy Tây Viễn mới cố lấy dũng khí đem chuyện nói ra.Tây Viễn nghe xong, đầu “Ông” lên. Bảo sao, Thành Tử của hắn sao có thể bởi vì tí chuyện nhỏ liền dỗi rời nhà đi, không cần cái nhà này, không cần anh trai. hóa ra là có chuyện như vậy!Thằng bé chắc thương tâm lắm?Tây Viễn lấy tay vò đầu, đau lòng đến nỗi thở cũng tốn sức.“Cậu chủ sao thế?” vợ Lý Oai Cổ sợ hãi.