Tác giả:

Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…

Chương 13: Qua đêm 2

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Chúng tôi cùng nhau cưỡi ngựa.Hứa Tiêu hỏi tôi: “Đi chơi đâu nữa đây anh?”Tôi ngồi một bên lắc đầu cười: “Chịu thôi, em đi đi, anh nghỉ ngơi một lúc.” Nói thật là tôi không hiểu giữa chốn đô thị phù hoa này vẫn có nơi cho người ta cưỡi ngựa.Tôi thật sự không muốn ngồi trên lưng ngựa, thà đua xe cảm giác mạnh còn hơn. Tuổi trẻ vui chơi một chút cũng được, nhưng thứ lỗi là tôi hết tuổi chơi rồi.”Tôi day huyệt thái dương, không xấu hổ ngắt lời Hứa Tiêu, tiếp tục nói: “Tối qua ngủ muộn, thân thể có tuổi của anh sao so được với em? Anh nghỉ ngơi một lúc, em cứ đi đâu đó chơi đi!”Em nhìn tôi một lúc, quan sát vài giây. Rồi do dự bước đi.–Thật sự xảy ra nhiều chuyện.……..Tôi đi cùng Hứa Tiêu đến buổi chiềuChạng vạng, gió thổi mây bay, bóng tối phủ kín những căn nhà. Đằng xa, những ngọn đèn đường đã rực sáng, rực rỡ hơn ánh mặt trờiTôi nắm tay Hứa Tiêu.Tiếng nói em khàn lại, nam những vẫn có gì đó dịu dàng:: “Qua chỗ em nhe?”Em hỏi câu hôm nay giống hôm qua.Tôi cười nói: “Ba mẹ em không có nhà sao?”Em nhìn tôi mở miệng: “Ừ”. Sau đó em nói: “Có muốn đi cùng em không?”Tôi chậm rãi hôn môi em: “Buổi tối.”Em hạnh phúc phúc gật đầu.Cuối cùng tôi đến biệt thự nhà em.

Chúng tôi cùng nhau cưỡi ngựa.

Hứa Tiêu hỏi tôi: “Đi chơi đâu nữa đây anh?”

Tôi ngồi một bên lắc đầu cười: “Chịu thôi, em đi đi, anh nghỉ ngơi một lúc.” Nói thật là tôi không hiểu giữa chốn đô thị phù hoa này vẫn có nơi cho người ta cưỡi ngựa.

Tôi thật sự không muốn ngồi trên lưng ngựa, thà đua xe cảm giác mạnh còn hơn. Tuổi trẻ vui chơi một chút cũng được, nhưng thứ lỗi là tôi hết tuổi chơi rồi.”

Tôi day huyệt thái dương, không xấu hổ ngắt lời Hứa Tiêu, tiếp tục nói: “Tối qua ngủ muộn, thân thể có tuổi của anh sao so được với em? Anh nghỉ ngơi một lúc, em cứ đi đâu đó chơi đi!”

Em nhìn tôi một lúc, quan sát vài giây. Rồi do dự bước đi.

–Thật sự xảy ra nhiều chuyện.

……..

Tôi đi cùng Hứa Tiêu đến buổi chiều

Chạng vạng, gió thổi mây bay, bóng tối phủ kín những căn nhà. Đằng xa, những ngọn đèn đường đã rực sáng, rực rỡ hơn ánh mặt trời

Tôi nắm tay Hứa Tiêu.

Tiếng nói em khàn lại, nam những vẫn có gì đó dịu dàng:: “Qua chỗ em nhe?”

Em hỏi câu hôm nay giống hôm qua.

Tôi cười nói: “Ba mẹ em không có nhà sao?”

Em nhìn tôi mở miệng: “Ừ”. Sau đó em nói: “Có muốn đi cùng em không?”

Tôi chậm rãi hôn môi em: “Buổi tối.”

Em hạnh phúc phúc gật đầu.

Cuối cùng tôi đến biệt thự nhà em.

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Chúng tôi cùng nhau cưỡi ngựa.Hứa Tiêu hỏi tôi: “Đi chơi đâu nữa đây anh?”Tôi ngồi một bên lắc đầu cười: “Chịu thôi, em đi đi, anh nghỉ ngơi một lúc.” Nói thật là tôi không hiểu giữa chốn đô thị phù hoa này vẫn có nơi cho người ta cưỡi ngựa.Tôi thật sự không muốn ngồi trên lưng ngựa, thà đua xe cảm giác mạnh còn hơn. Tuổi trẻ vui chơi một chút cũng được, nhưng thứ lỗi là tôi hết tuổi chơi rồi.”Tôi day huyệt thái dương, không xấu hổ ngắt lời Hứa Tiêu, tiếp tục nói: “Tối qua ngủ muộn, thân thể có tuổi của anh sao so được với em? Anh nghỉ ngơi một lúc, em cứ đi đâu đó chơi đi!”Em nhìn tôi một lúc, quan sát vài giây. Rồi do dự bước đi.–Thật sự xảy ra nhiều chuyện.……..Tôi đi cùng Hứa Tiêu đến buổi chiềuChạng vạng, gió thổi mây bay, bóng tối phủ kín những căn nhà. Đằng xa, những ngọn đèn đường đã rực sáng, rực rỡ hơn ánh mặt trờiTôi nắm tay Hứa Tiêu.Tiếng nói em khàn lại, nam những vẫn có gì đó dịu dàng:: “Qua chỗ em nhe?”Em hỏi câu hôm nay giống hôm qua.Tôi cười nói: “Ba mẹ em không có nhà sao?”Em nhìn tôi mở miệng: “Ừ”. Sau đó em nói: “Có muốn đi cùng em không?”Tôi chậm rãi hôn môi em: “Buổi tối.”Em hạnh phúc phúc gật đầu.Cuối cùng tôi đến biệt thự nhà em.

Chương 13: Qua đêm 2