Tác giả:

Nam Đức thị quán bar nổi tiếng tại Đế Đô. Trang trí một cách xa hoa, ánh đèn lập loè tràn ngập lẳng lơ, ánh sáng ảo diệu đan chéo, bên tai là tiếng nhạc nheo nhéo, đánh thẳng vào thần kinh của mỗi người. Ôn Hướng Dương uống lên không ít rượu, tầm mắt đêm ngày đan xen lướt quanh quán bar một vòng, lập tức đi đến quầy bar trước mặt, đặt mông ngồi xuống. “Anh chàng, hỏi anh chuyện này nhi? Các anh có biết nơi này có hay không cái loại người nào dáng người hoàn hảo, trên giường công phu, dung mạo, nhân phẩm đều không tồi không, Tôi muốn tìm một tấm chồng" Pha chế nước bị hỏi ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hướng Dương, quán bar nữ nhân lui tới không thiếu, nhưng tìm Chồng quang minh chính đại như cô nàng này, thật ra không nhiều lắm. “Uy, uy, tiểu ca, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, tôi đang hỏi anh sao anh không trả lời!” Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu, vươn tay trước mặt quơ quơ. Xuất phát từ tố chất chuyên nghiệp, anh chàng vẫn là mỉm cười nói, “Từ nơi này đi lên, lầu ba, khu khách VIP.” Ôn Hướng Dương…

Chương 141: Mặt em bị làm sao thế?

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!Tác giả: Mạc Trầm DẫnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNam Đức thị quán bar nổi tiếng tại Đế Đô. Trang trí một cách xa hoa, ánh đèn lập loè tràn ngập lẳng lơ, ánh sáng ảo diệu đan chéo, bên tai là tiếng nhạc nheo nhéo, đánh thẳng vào thần kinh của mỗi người. Ôn Hướng Dương uống lên không ít rượu, tầm mắt đêm ngày đan xen lướt quanh quán bar một vòng, lập tức đi đến quầy bar trước mặt, đặt mông ngồi xuống. “Anh chàng, hỏi anh chuyện này nhi? Các anh có biết nơi này có hay không cái loại người nào dáng người hoàn hảo, trên giường công phu, dung mạo, nhân phẩm đều không tồi không, Tôi muốn tìm một tấm chồng" Pha chế nước bị hỏi ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hướng Dương, quán bar nữ nhân lui tới không thiếu, nhưng tìm Chồng quang minh chính đại như cô nàng này, thật ra không nhiều lắm. “Uy, uy, tiểu ca, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, tôi đang hỏi anh sao anh không trả lời!” Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu, vươn tay trước mặt quơ quơ. Xuất phát từ tố chất chuyên nghiệp, anh chàng vẫn là mỉm cười nói, “Từ nơi này đi lên, lầu ba, khu khách VIP.” Ôn Hướng Dương… Nghe được Diệp Ảnh nói lời này Ôn Hướng Dương chính mình không hề nghĩ ngợi, theo bản năng liền phủ nhận nói, “Sao có thể?”Diệp Ảnh nhìn đến bộ dạng phản bác này của Ôn Hướng Dương, lại nghĩ đến hôm nay cậu chủ trong lúc làm việc đều tản ra khí lạnh, hắn trầm mặc một lát nói, “Ôn tiểu thư, cho phép tôi nói thẳng, tôi đi theo cậu chủ đã mười năm, chưa bao giờ gặp qua cậu chủ có thể đối xử đặc biệt với bất cứ người con gái nào khác như đối với cô.”Có đúng là vậy không? “Cô mơ hồ suy nghĩ”Ôn Hướng Dương không nói, Mộ Lăng Khiêm có lẽ đối với cô cũng đủ tốt, nhưng rõ ràng lại đối với người khác càng tốt hơn.Diệp Ảnh thấy bộ dáng Ôn Hướng Dương không tin lời mình nói, cũng không nói chuyện nữa, liền mở miệng nói, “Ôn tiểu thư, tôi đưa cô trở về trước. Đêm nay không tăng ca, có thể về sớm.”“Được, cảm ơn.” Ôn Hướng Dương càng không thể cùng Diệp Ảnh nói chuyện, cô đang nghĩ phải làm sao để Mộ Lăng Khiêm không thấy vết thương này của cô, sờ mặt mình còn có chút đau đớn sưng đỏ, Ôn Hướng Dương mở miệng nói, “Trước tiên, anh chở tôi ghé tiệm thuốc mua ít thuốc. Sau khi trở về biệt thự, anh hãy nói, trên đường đi tôi gặp bọn cướp, chính anh đã giúp đỡ tôi.” Nhớ nhé…Thấy mình đã suy nghĩ thật sự chu đáo, Ôn Hướng Dương liền thở phào nhẹ nhõm, Diệp Ảnh liếc mắt nhìn cô một cái “nghĩ” có Ôn tiểu thư ở đây chăm lo bữa ăn hằng ngày cho cậu chủ, cậu chắc chắn sẽ nhanh lành bệnh điHai người lên xe, Diệp Ảnh đầu tiên là mang Ôn Hướng Dương đi đến tiệm thuốc, nhanh chóng mua cho cô ít thuốc tiêu sưng để xóa đi dấu vết, sau đó lái xe đưa cô trở về.Ngồi trong xe nhìn ra ngoài cửa chỉ thấy mỗi mảnh bóng đêm đen tối, điểm sáng nhất chính là ánh đèn ở trước đầu xe, ngồi ở bên trong Ôn Hướng Dương bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để mình nói dối mà khiến Mộ Lăng Khiêm tin tưởngNửa giờ sau, xe chạy vào biệt thự, Ôn Hướng Dương từ trên xe bước xuống. Nhìn biệt thự sang rực ánh đèn cô đứng trên mặt đất thoáng chốc cảm thấy có chút lạnh….Nhìn qua kính chiếu hậu, cảm thấy mọi sự đều ổn, liền gật đầu với Diệp Ảnh và quay bước đi vào biệt thự.Mới vừa mở cửa, Ôn Hướng Dương đã bị ánh mắt lạnh như hầm băng tia tới khiến cô không khỏi hít một ngụm khí lạnh.“Mộ tổng……” Ôn Hướng Dương cúi đầu kêu lên một tiếng.Khi không nhìn thấy mặt của Mộ Lăng Khiêm cô liền không kiêng nể, phóng túng bản thân muốn làm gì thì làm, nhưng một khi đối mặt cùng hắn, cho dù có trăm lá gan cô cũng không dám phản kháng.“Đi đâu vậy? Vì cái gì không nghe điện thoại?”Ôn Hướng Dương vừa nghe xong, quả nhiên lại hỏi như vậy, dựa theo đã sớm có kế hoạch từ trước,mở miệng nói, “Tiểu Hân hôm nay xin nghỉ, tôi sáng sớm liền đi ra ngoài cùng tiểu Hân, chơi đến buổi tối, di động bị mất sóng nên không có tín hiệu. Trở về trên đường chúng tôi còn gặp bọn cướp, may mắn gặp được Diệp Ảnh, chính anh ấy đã cứu chúng tôi.”Đúng lúc Diệp Ảnh tiến vào.Mộ Lăng Khiêm giống như chim ưng đang đi săn mồi ánh mắt sắc bén rơi xuống trên người Diệp Ảnh, “Diệp Ảnh, thật sự như thế?”Thân thể Diệp Ảnh cứng đờ nửa giây, trả lời “Đúng vậy, thưa cậu”Mộ Lăng Khiêm đứng lên, cất bước hướng Ôn Hướng Dương đi tới.Mang theo hơi thở áp bức đến gần, Ôn Hướng Dương không dám ngẩng mặt lên,chỉ dám cúi mặt xuống, tròng mắt loạn chuyển, Mộ Lăng Khiêm vẫn là không tin đâu?Nội tâm cô dự báo có điều không ổn, lòng cứ thấp thỏm bồn chồn, bị một bàn tay to lớn nắm lấy cằm đưa lên, nháy mắt giây phút ngẩng đầu nhìn Mộ Lăng Khiêm, nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm nhíu mày, khuôn mặt lạnh lùng, lạnh băng âm trầm đến dọa người, “Mặt em làm sao vậy?”Ôn Hướng Dương nhìn đến sắc mặt Mộ Lăng Khiêm như vậy, liền vội vàng nói, “Bị bọ cướp đánh. Bất quá không có việc gì, Diệp Ảnh đã đem mấy người kia đánh cho tàn phế rồi, ngón tay đều bị bẻ gãy.”Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương mở to đôi mắt, hắn liền tin tưởng, không ai biết vì sao Mộ Lăng Khiêm lại cau mày như vậy, không nói một lời cứ nhìn chằm chằm vào mặt của Ôn Hướng Dương.

Nghe được Diệp Ảnh nói lời này Ôn Hướng Dương chính mình không hề nghĩ ngợi, theo bản năng liền phủ nhận nói, “Sao có thể?”

Diệp Ảnh nhìn đến bộ dạng phản bác này của Ôn Hướng Dương, lại nghĩ đến hôm nay cậu chủ trong lúc làm việc đều tản ra khí lạnh, hắn trầm mặc một lát nói, “Ôn tiểu thư, cho phép tôi nói thẳng, tôi đi theo cậu chủ đã mười năm, chưa bao giờ gặp qua cậu chủ có thể đối xử đặc biệt với bất cứ người con gái nào khác như đối với cô.”

Có đúng là vậy không? “Cô mơ hồ suy nghĩ”

Ôn Hướng Dương không nói, Mộ Lăng Khiêm có lẽ đối với cô cũng đủ tốt, nhưng rõ ràng lại đối với người khác càng tốt hơn.

Diệp Ảnh thấy bộ dáng Ôn Hướng Dương không tin lời mình nói, cũng không nói chuyện nữa, liền mở miệng nói, “Ôn tiểu thư, tôi đưa cô trở về trước. Đêm nay không tăng ca, có thể về sớm.”

“Được, cảm ơn.” Ôn Hướng Dương càng không thể cùng Diệp Ảnh nói chuyện, cô đang nghĩ phải làm sao để Mộ Lăng Khiêm không thấy vết thương này của cô, sờ mặt mình còn có chút đau đớn sưng đỏ, Ôn Hướng Dương mở miệng nói, “Trước tiên, anh chở tôi ghé tiệm thuốc mua ít thuốc. Sau khi trở về biệt thự, anh hãy nói, trên đường đi tôi gặp bọn cướp, chính anh đã giúp đỡ tôi.” Nhớ nhé…

Thấy mình đã suy nghĩ thật sự chu đáo, Ôn Hướng Dương liền thở phào nhẹ nhõm, Diệp Ảnh liếc mắt nhìn cô một cái “nghĩ” có Ôn tiểu thư ở đây chăm lo bữa ăn hằng ngày cho cậu chủ, cậu chắc chắn sẽ nhanh lành bệnh đi

Hai người lên xe, Diệp Ảnh đầu tiên là mang Ôn Hướng Dương đi đến tiệm thuốc, nhanh chóng mua cho cô ít thuốc tiêu sưng để xóa đi dấu vết, sau đó lái xe đưa cô trở về.

Ngồi trong xe nhìn ra ngoài cửa chỉ thấy mỗi mảnh bóng đêm đen tối, điểm sáng nhất chính là ánh đèn ở trước đầu xe, ngồi ở bên trong Ôn Hướng Dương bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để mình nói dối mà khiến Mộ Lăng Khiêm tin tưởng

Nửa giờ sau, xe chạy vào biệt thự, Ôn Hướng Dương từ trên xe bước xuống. Nhìn biệt thự sang rực ánh đèn cô đứng trên mặt đất thoáng chốc cảm thấy có chút lạnh….

Nhìn qua kính chiếu hậu, cảm thấy mọi sự đều ổn, liền gật đầu với Diệp Ảnh và quay bước đi vào biệt thự.

Mới vừa mở cửa, Ôn Hướng Dương đã bị ánh mắt lạnh như hầm băng tia tới khiến cô không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

“Mộ tổng……” Ôn Hướng Dương cúi đầu kêu lên một tiếng.

Khi không nhìn thấy mặt của Mộ Lăng Khiêm cô liền không kiêng nể, phóng túng bản thân muốn làm gì thì làm, nhưng một khi đối mặt cùng hắn, cho dù có trăm lá gan cô cũng không dám phản kháng.

“Đi đâu vậy? Vì cái gì không nghe điện thoại?”

Ôn Hướng Dương vừa nghe xong, quả nhiên lại hỏi như vậy, dựa theo đã sớm có kế hoạch từ trước,mở miệng nói, “Tiểu Hân hôm nay xin nghỉ, tôi sáng sớm liền đi ra ngoài cùng tiểu Hân, chơi đến buổi tối, di động bị mất sóng nên không có tín hiệu. Trở về trên đường chúng tôi còn gặp bọn cướp, may mắn gặp được Diệp Ảnh, chính anh ấy đã cứu chúng tôi.”

Đúng lúc Diệp Ảnh tiến vào.

Mộ Lăng Khiêm giống như chim ưng đang đi săn mồi ánh mắt sắc bén rơi xuống trên người Diệp Ảnh, “Diệp Ảnh, thật sự như thế?”

Thân thể Diệp Ảnh cứng đờ nửa giây, trả lời “Đúng vậy, thưa cậu”

Mộ Lăng Khiêm đứng lên, cất bước hướng Ôn Hướng Dương đi tới.

Mang theo hơi thở áp bức đến gần, Ôn Hướng Dương không dám ngẩng mặt lên,chỉ dám cúi mặt xuống, tròng mắt loạn chuyển, Mộ Lăng Khiêm vẫn là không tin đâu?

Nội tâm cô dự báo có điều không ổn, lòng cứ thấp thỏm bồn chồn, bị một bàn tay to lớn nắm lấy cằm đưa lên, nháy mắt giây phút ngẩng đầu nhìn Mộ Lăng Khiêm, nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm nhíu mày, khuôn mặt lạnh lùng, lạnh băng âm trầm đến dọa người, “Mặt em làm sao vậy?”

Ôn Hướng Dương nhìn đến sắc mặt Mộ Lăng Khiêm như vậy, liền vội vàng nói, “Bị bọ cướp đánh. Bất quá không có việc gì, Diệp Ảnh đã đem mấy người kia đánh cho tàn phế rồi, ngón tay đều bị bẻ gãy.”

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương mở to đôi mắt, hắn liền tin tưởng, không ai biết vì sao Mộ Lăng Khiêm lại cau mày như vậy, không nói một lời cứ nhìn chằm chằm vào mặt của Ôn Hướng Dương.

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!Tác giả: Mạc Trầm DẫnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNam Đức thị quán bar nổi tiếng tại Đế Đô. Trang trí một cách xa hoa, ánh đèn lập loè tràn ngập lẳng lơ, ánh sáng ảo diệu đan chéo, bên tai là tiếng nhạc nheo nhéo, đánh thẳng vào thần kinh của mỗi người. Ôn Hướng Dương uống lên không ít rượu, tầm mắt đêm ngày đan xen lướt quanh quán bar một vòng, lập tức đi đến quầy bar trước mặt, đặt mông ngồi xuống. “Anh chàng, hỏi anh chuyện này nhi? Các anh có biết nơi này có hay không cái loại người nào dáng người hoàn hảo, trên giường công phu, dung mạo, nhân phẩm đều không tồi không, Tôi muốn tìm một tấm chồng" Pha chế nước bị hỏi ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hướng Dương, quán bar nữ nhân lui tới không thiếu, nhưng tìm Chồng quang minh chính đại như cô nàng này, thật ra không nhiều lắm. “Uy, uy, tiểu ca, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, tôi đang hỏi anh sao anh không trả lời!” Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu, vươn tay trước mặt quơ quơ. Xuất phát từ tố chất chuyên nghiệp, anh chàng vẫn là mỉm cười nói, “Từ nơi này đi lên, lầu ba, khu khách VIP.” Ôn Hướng Dương… Nghe được Diệp Ảnh nói lời này Ôn Hướng Dương chính mình không hề nghĩ ngợi, theo bản năng liền phủ nhận nói, “Sao có thể?”Diệp Ảnh nhìn đến bộ dạng phản bác này của Ôn Hướng Dương, lại nghĩ đến hôm nay cậu chủ trong lúc làm việc đều tản ra khí lạnh, hắn trầm mặc một lát nói, “Ôn tiểu thư, cho phép tôi nói thẳng, tôi đi theo cậu chủ đã mười năm, chưa bao giờ gặp qua cậu chủ có thể đối xử đặc biệt với bất cứ người con gái nào khác như đối với cô.”Có đúng là vậy không? “Cô mơ hồ suy nghĩ”Ôn Hướng Dương không nói, Mộ Lăng Khiêm có lẽ đối với cô cũng đủ tốt, nhưng rõ ràng lại đối với người khác càng tốt hơn.Diệp Ảnh thấy bộ dáng Ôn Hướng Dương không tin lời mình nói, cũng không nói chuyện nữa, liền mở miệng nói, “Ôn tiểu thư, tôi đưa cô trở về trước. Đêm nay không tăng ca, có thể về sớm.”“Được, cảm ơn.” Ôn Hướng Dương càng không thể cùng Diệp Ảnh nói chuyện, cô đang nghĩ phải làm sao để Mộ Lăng Khiêm không thấy vết thương này của cô, sờ mặt mình còn có chút đau đớn sưng đỏ, Ôn Hướng Dương mở miệng nói, “Trước tiên, anh chở tôi ghé tiệm thuốc mua ít thuốc. Sau khi trở về biệt thự, anh hãy nói, trên đường đi tôi gặp bọn cướp, chính anh đã giúp đỡ tôi.” Nhớ nhé…Thấy mình đã suy nghĩ thật sự chu đáo, Ôn Hướng Dương liền thở phào nhẹ nhõm, Diệp Ảnh liếc mắt nhìn cô một cái “nghĩ” có Ôn tiểu thư ở đây chăm lo bữa ăn hằng ngày cho cậu chủ, cậu chắc chắn sẽ nhanh lành bệnh điHai người lên xe, Diệp Ảnh đầu tiên là mang Ôn Hướng Dương đi đến tiệm thuốc, nhanh chóng mua cho cô ít thuốc tiêu sưng để xóa đi dấu vết, sau đó lái xe đưa cô trở về.Ngồi trong xe nhìn ra ngoài cửa chỉ thấy mỗi mảnh bóng đêm đen tối, điểm sáng nhất chính là ánh đèn ở trước đầu xe, ngồi ở bên trong Ôn Hướng Dương bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để mình nói dối mà khiến Mộ Lăng Khiêm tin tưởngNửa giờ sau, xe chạy vào biệt thự, Ôn Hướng Dương từ trên xe bước xuống. Nhìn biệt thự sang rực ánh đèn cô đứng trên mặt đất thoáng chốc cảm thấy có chút lạnh….Nhìn qua kính chiếu hậu, cảm thấy mọi sự đều ổn, liền gật đầu với Diệp Ảnh và quay bước đi vào biệt thự.Mới vừa mở cửa, Ôn Hướng Dương đã bị ánh mắt lạnh như hầm băng tia tới khiến cô không khỏi hít một ngụm khí lạnh.“Mộ tổng……” Ôn Hướng Dương cúi đầu kêu lên một tiếng.Khi không nhìn thấy mặt của Mộ Lăng Khiêm cô liền không kiêng nể, phóng túng bản thân muốn làm gì thì làm, nhưng một khi đối mặt cùng hắn, cho dù có trăm lá gan cô cũng không dám phản kháng.“Đi đâu vậy? Vì cái gì không nghe điện thoại?”Ôn Hướng Dương vừa nghe xong, quả nhiên lại hỏi như vậy, dựa theo đã sớm có kế hoạch từ trước,mở miệng nói, “Tiểu Hân hôm nay xin nghỉ, tôi sáng sớm liền đi ra ngoài cùng tiểu Hân, chơi đến buổi tối, di động bị mất sóng nên không có tín hiệu. Trở về trên đường chúng tôi còn gặp bọn cướp, may mắn gặp được Diệp Ảnh, chính anh ấy đã cứu chúng tôi.”Đúng lúc Diệp Ảnh tiến vào.Mộ Lăng Khiêm giống như chim ưng đang đi săn mồi ánh mắt sắc bén rơi xuống trên người Diệp Ảnh, “Diệp Ảnh, thật sự như thế?”Thân thể Diệp Ảnh cứng đờ nửa giây, trả lời “Đúng vậy, thưa cậu”Mộ Lăng Khiêm đứng lên, cất bước hướng Ôn Hướng Dương đi tới.Mang theo hơi thở áp bức đến gần, Ôn Hướng Dương không dám ngẩng mặt lên,chỉ dám cúi mặt xuống, tròng mắt loạn chuyển, Mộ Lăng Khiêm vẫn là không tin đâu?Nội tâm cô dự báo có điều không ổn, lòng cứ thấp thỏm bồn chồn, bị một bàn tay to lớn nắm lấy cằm đưa lên, nháy mắt giây phút ngẩng đầu nhìn Mộ Lăng Khiêm, nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm nhíu mày, khuôn mặt lạnh lùng, lạnh băng âm trầm đến dọa người, “Mặt em làm sao vậy?”Ôn Hướng Dương nhìn đến sắc mặt Mộ Lăng Khiêm như vậy, liền vội vàng nói, “Bị bọ cướp đánh. Bất quá không có việc gì, Diệp Ảnh đã đem mấy người kia đánh cho tàn phế rồi, ngón tay đều bị bẻ gãy.”Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương mở to đôi mắt, hắn liền tin tưởng, không ai biết vì sao Mộ Lăng Khiêm lại cau mày như vậy, không nói một lời cứ nhìn chằm chằm vào mặt của Ôn Hướng Dương.

Chương 141: Mặt em bị làm sao thế?