Nam Đức thị quán bar nổi tiếng tại Đế Đô. Trang trí một cách xa hoa, ánh đèn lập loè tràn ngập lẳng lơ, ánh sáng ảo diệu đan chéo, bên tai là tiếng nhạc nheo nhéo, đánh thẳng vào thần kinh của mỗi người. Ôn Hướng Dương uống lên không ít rượu, tầm mắt đêm ngày đan xen lướt quanh quán bar một vòng, lập tức đi đến quầy bar trước mặt, đặt mông ngồi xuống. “Anh chàng, hỏi anh chuyện này nhi? Các anh có biết nơi này có hay không cái loại người nào dáng người hoàn hảo, trên giường công phu, dung mạo, nhân phẩm đều không tồi không, Tôi muốn tìm một tấm chồng" Pha chế nước bị hỏi ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hướng Dương, quán bar nữ nhân lui tới không thiếu, nhưng tìm Chồng quang minh chính đại như cô nàng này, thật ra không nhiều lắm. “Uy, uy, tiểu ca, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, tôi đang hỏi anh sao anh không trả lời!” Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu, vươn tay trước mặt quơ quơ. Xuất phát từ tố chất chuyên nghiệp, anh chàng vẫn là mỉm cười nói, “Từ nơi này đi lên, lầu ba, khu khách VIP.” Ôn Hướng Dương…
Chương 160: Mộ vương 8 trứng
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!Tác giả: Mạc Trầm DẫnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNam Đức thị quán bar nổi tiếng tại Đế Đô. Trang trí một cách xa hoa, ánh đèn lập loè tràn ngập lẳng lơ, ánh sáng ảo diệu đan chéo, bên tai là tiếng nhạc nheo nhéo, đánh thẳng vào thần kinh của mỗi người. Ôn Hướng Dương uống lên không ít rượu, tầm mắt đêm ngày đan xen lướt quanh quán bar một vòng, lập tức đi đến quầy bar trước mặt, đặt mông ngồi xuống. “Anh chàng, hỏi anh chuyện này nhi? Các anh có biết nơi này có hay không cái loại người nào dáng người hoàn hảo, trên giường công phu, dung mạo, nhân phẩm đều không tồi không, Tôi muốn tìm một tấm chồng" Pha chế nước bị hỏi ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hướng Dương, quán bar nữ nhân lui tới không thiếu, nhưng tìm Chồng quang minh chính đại như cô nàng này, thật ra không nhiều lắm. “Uy, uy, tiểu ca, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, tôi đang hỏi anh sao anh không trả lời!” Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu, vươn tay trước mặt quơ quơ. Xuất phát từ tố chất chuyên nghiệp, anh chàng vẫn là mỉm cười nói, “Từ nơi này đi lên, lầu ba, khu khách VIP.” Ôn Hướng Dương… Lý Lam Hi nghe nói như thế, chân mày nhíu lại. Ôn Hướng Dương thấy hai người dáng vẻ này, cô mở miệng muốn điều hòa hai người quan hệ, tiểu Hân tính tình từ trước đến nay là cực tốt, sao hôm nay như thế nào đột nhiên lại nói năng l* m*ng như vậy.Nhưng mà, ở thời điểm Ôn Hướng Dương muốn mở miệng, Lý Lam Hi lại trước Ôn Hướng Dương một bước đã mở miệng: “Tôi vốn dĩ liền không tính toán muốn cô cảm ơn.” Nói xong còn hừ một tiếng: “Tôi lại không thích cô, nếu không phải xem xét cô là khuê mật của Hướng Dương, cô thử xem xem là tôi muốn cùng cô nói chuyện hay không.”Lý Lam Hi là tùy hứng, nhưng cô cũng không muốn cho Ôn Hướng Dương khó xử. Nếu là khuê mật của cô đột nhiên lại có nhiều hơn một người bạn tốt, cô khẳng định sẽ không cao hứng. Lý Lam Hi hỉ nộ ai nhạc đều thể hiện ở trên mặt, như là hài tử vậy, diễn khởi diễn tới thế nhưng có thể diễn cái gì giống cái gì, Nghiêm Hân ngày hôm qua không tìm được tư liệu của Lý Lam Hi, nhưng lại đem phim truyền hình mà Lý Lam Hi sắp tới diễn thức đêm xem xong. Nghiêm Hân bắt đầu còn lo lắng tra không đến bất kì cái bối cảnh tư liệu nào, nhưng Lý Lam Hi lại có thể ở giới giải trí hỗn hô mưa gọi gió, cô ấy có phải hay không cố ý lừa Ôn Hướng Dương, nghĩ thông suốt được chỗ tốt của Ôn Hướng Dương, hiện giờ xem ra, đây là hài tử mãi không lớn lên. Một minh tinh quá mức cảm xúc hóa, không phải chuyện tốt. Nhưng là, Nghiêm Hân cực độ chán ghét bộ dạng nghĩ một đằng làm một nẻo của mình, lại cảm thấy Lý Lam Hi rất đáng quý, chỉ cần đắp nặn tốt, đóng gói hảo, đối bọn họ tuyên truyền cho công ty rất có chỗ tốt.Nghiêm Hân vươn tay, “Ngươi hảo, tôi là Nghiêm Hân.”Nghiêm Hân đột nhiên thay đổi thái độ, còn chủ động mỉm cười vươn tay, làm Lý Lam Hi nhìn Nghiêm Hân liếc mắt một cái, lại nhìn phía Ôn Hướng Dương. Ôn Hướng Dương nhìn đến hành động này của Nghiêm Hân, đầu tiên là kinh ngạc, theo sau lộ ra tươi cười, cô duỗi tay kéo tay Lý Lam Hi, đặt ở trên tay Nghiêm Hân. Lý Lam Hi tuy rằng không phải đặc biệt cao hứng, nhưng là cô cũng không có cự tuyệt.Ôn Hướng Dương thấy hai người bắt tay thân thiện, cô tự đáy lòng nở rộ ra một cái tươi cười sáng lạn: “Tiểu Lam, tiểu Hân, cám ơn các cậu.”Lý Lam Hi nghe được Ôn Hướng Dương cảm ơn cô, cô trong lòng cao hứng, ngoài miệng lại còn hừ hừ một tiếng nói: “Không cần cảm tạ tớ, tớ không có thích cô ấy, tớ chỉ là nể mặt mũi cậu thôi nên tớ mới cùng cô ấy bắt tay giảng hòa.”“Hảo hảo.” Ôn Hướng Dương nhân cơ hội nói: “Tiểu Hân, Tiểu Lam, các cậu trao đổi với nhau số điện thoại di động đi, đến lúc đó muốn liên hệ cũng có phương tiện.” Đặc biệt là thời điểm bàn về chuyện hợp tác làm người phát ngôn.“Hảo.” Nghiêm Hân thoải mái hào phóng đưa ra số di động của mình.Lý Lam Hi tuy rằng vẫn là kiêu ngạo, nhưng thực tế lại đem số di động Nghiêm Hân tới lưu lại trên di động của mình, vẻ mặt như “Ban ân” đem số di động của mình cho Nghiêm Hân.“Hảo, chúng ta đây tiếp tục ăn bánh kem đi?” Ôn Hướng Dương thực may mắn hai người không có nháo gì nhiều, Tiểu Lam tùy hứng ngạo kiều không có ý xấu, tiểu Hân là đại tiểu thư ôn nhu săn sóc, cô có hai người bằng hữu thực tốt.Ba người ở bờ biển chơi suốt một ngày, trải qua chuyện vừa rồi, Lý Lam Hi ngoài miệng không nói, nhưng không còn có bài xích Nghiêm Hân nữa, huống chi, là cô với Nghiêm Hân đã tạo hiệp ước trở thành bạn với nhau như Hướng Dương nên cô đối cử với Nghiêm Hân cũng có chút tốt hơn.Tới chạng vạng tối, ba người đi ăn cơm. Lý Lam Hi từ trước đến nay là mang theo thẻ tín dụng, trên người Nghiêm Hân cũng không mang theo tiền mặt, thế cho nên cuối cùng đều là Ôn Hướng Dương trả tiền. Ôn Hướng Dương tuy rằng thực thiếu tiền, nhưng đối bằng hữu từ trước đến nay đều luôn hào phóng. Nghiêm Hân cùng Lý Lam Hi không nói gì, nhưng đều ghi tạc trong lòng, hai người tranh nhau muốn đưa Ôn Hướng Dương về nhà.Ôn Hướng Dương mới không dám để hai người đưa về, cô tìm lấy cái cớ, chính mình chuồn êm. Ngồi trên xe buýt quay về biệt thự, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, vì thu hoạch hôm nay cảm thấy cao hứng, di động của cô liền vang lên, cô lấy điện thoại cầm tay ra thì thấy người gọi là: Mộ vương bát đản.
Lý Lam Hi nghe nói như thế, chân mày nhíu lại. Ôn Hướng Dương thấy hai người dáng vẻ này, cô mở miệng muốn điều hòa hai người quan hệ, tiểu Hân tính tình từ trước đến nay là cực tốt, sao hôm nay như thế nào đột nhiên lại nói năng l* m*ng như vậy.
Nhưng mà, ở thời điểm Ôn Hướng Dương muốn mở miệng, Lý Lam Hi lại trước Ôn Hướng Dương một bước đã mở miệng: “Tôi vốn dĩ liền không tính toán muốn cô cảm ơn.” Nói xong còn hừ một tiếng: “Tôi lại không thích cô, nếu không phải xem xét cô là khuê mật của Hướng Dương, cô thử xem xem là tôi muốn cùng cô nói chuyện hay không.”
Lý Lam Hi là tùy hứng, nhưng cô cũng không muốn cho Ôn Hướng Dương khó xử. Nếu là khuê mật của cô đột nhiên lại có nhiều hơn một người bạn tốt, cô khẳng định sẽ không cao hứng. Lý Lam Hi hỉ nộ ai nhạc đều thể hiện ở trên mặt, như là hài tử vậy, diễn khởi diễn tới thế nhưng có thể diễn cái gì giống cái gì, Nghiêm Hân ngày hôm qua không tìm được tư liệu của Lý Lam Hi, nhưng lại đem phim truyền hình mà Lý Lam Hi sắp tới diễn thức đêm xem xong. Nghiêm Hân bắt đầu còn lo lắng tra không đến bất kì cái bối cảnh tư liệu nào, nhưng Lý Lam Hi lại có thể ở giới giải trí hỗn hô mưa gọi gió, cô ấy có phải hay không cố ý lừa Ôn Hướng Dương, nghĩ thông suốt được chỗ tốt của Ôn Hướng Dương, hiện giờ xem ra, đây là hài tử mãi không lớn lên. Một minh tinh quá mức cảm xúc hóa, không phải chuyện tốt. Nhưng là, Nghiêm Hân cực độ chán ghét bộ dạng nghĩ một đằng làm một nẻo của mình, lại cảm thấy Lý Lam Hi rất đáng quý, chỉ cần đắp nặn tốt, đóng gói hảo, đối bọn họ tuyên truyền cho công ty rất có chỗ tốt.
Nghiêm Hân vươn tay, “Ngươi hảo, tôi là Nghiêm Hân.”
Nghiêm Hân đột nhiên thay đổi thái độ, còn chủ động mỉm cười vươn tay, làm Lý Lam Hi nhìn Nghiêm Hân liếc mắt một cái, lại nhìn phía Ôn Hướng Dương. Ôn Hướng Dương nhìn đến hành động này của Nghiêm Hân, đầu tiên là kinh ngạc, theo sau lộ ra tươi cười, cô duỗi tay kéo tay Lý Lam Hi, đặt ở trên tay Nghiêm Hân. Lý Lam Hi tuy rằng không phải đặc biệt cao hứng, nhưng là cô cũng không có cự tuyệt.
Ôn Hướng Dương thấy hai người bắt tay thân thiện, cô tự đáy lòng nở rộ ra một cái tươi cười sáng lạn: “Tiểu Lam, tiểu Hân, cám ơn các cậu.”
Lý Lam Hi nghe được Ôn Hướng Dương cảm ơn cô, cô trong lòng cao hứng, ngoài miệng lại còn hừ hừ một tiếng nói: “Không cần cảm tạ tớ, tớ không có thích cô ấy, tớ chỉ là nể mặt mũi cậu thôi nên tớ mới cùng cô ấy bắt tay giảng hòa.”
“Hảo hảo.” Ôn Hướng Dương nhân cơ hội nói: “Tiểu Hân, Tiểu Lam, các cậu trao đổi với nhau số điện thoại di động đi, đến lúc đó muốn liên hệ cũng có phương tiện.” Đặc biệt là thời điểm bàn về chuyện hợp tác làm người phát ngôn.
“Hảo.” Nghiêm Hân thoải mái hào phóng đưa ra số di động của mình.
Lý Lam Hi tuy rằng vẫn là kiêu ngạo, nhưng thực tế lại đem số di động Nghiêm Hân tới lưu lại trên di động của mình, vẻ mặt như “Ban ân” đem số di động của mình cho Nghiêm Hân.
“Hảo, chúng ta đây tiếp tục ăn bánh kem đi?” Ôn Hướng Dương thực may mắn hai người không có nháo gì nhiều, Tiểu Lam tùy hứng ngạo kiều không có ý xấu, tiểu Hân là đại tiểu thư ôn nhu săn sóc, cô có hai người bằng hữu thực tốt.
Ba người ở bờ biển chơi suốt một ngày, trải qua chuyện vừa rồi, Lý Lam Hi ngoài miệng không nói, nhưng không còn có bài xích Nghiêm Hân nữa, huống chi, là cô với Nghiêm Hân đã tạo hiệp ước trở thành bạn với nhau như Hướng Dương nên cô đối cử với Nghiêm Hân cũng có chút tốt hơn.
Tới chạng vạng tối, ba người đi ăn cơm. Lý Lam Hi từ trước đến nay là mang theo thẻ tín dụng, trên người Nghiêm Hân cũng không mang theo tiền mặt, thế cho nên cuối cùng đều là Ôn Hướng Dương trả tiền. Ôn Hướng Dương tuy rằng thực thiếu tiền, nhưng đối bằng hữu từ trước đến nay đều luôn hào phóng. Nghiêm Hân cùng Lý Lam Hi không nói gì, nhưng đều ghi tạc trong lòng, hai người tranh nhau muốn đưa Ôn Hướng Dương về nhà.
Ôn Hướng Dương mới không dám để hai người đưa về, cô tìm lấy cái cớ, chính mình chuồn êm. Ngồi trên xe buýt quay về biệt thự, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, vì thu hoạch hôm nay cảm thấy cao hứng, di động của cô liền vang lên, cô lấy điện thoại cầm tay ra thì thấy người gọi là: Mộ vương bát đản.
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!Tác giả: Mạc Trầm DẫnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNam Đức thị quán bar nổi tiếng tại Đế Đô. Trang trí một cách xa hoa, ánh đèn lập loè tràn ngập lẳng lơ, ánh sáng ảo diệu đan chéo, bên tai là tiếng nhạc nheo nhéo, đánh thẳng vào thần kinh của mỗi người. Ôn Hướng Dương uống lên không ít rượu, tầm mắt đêm ngày đan xen lướt quanh quán bar một vòng, lập tức đi đến quầy bar trước mặt, đặt mông ngồi xuống. “Anh chàng, hỏi anh chuyện này nhi? Các anh có biết nơi này có hay không cái loại người nào dáng người hoàn hảo, trên giường công phu, dung mạo, nhân phẩm đều không tồi không, Tôi muốn tìm một tấm chồng" Pha chế nước bị hỏi ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hướng Dương, quán bar nữ nhân lui tới không thiếu, nhưng tìm Chồng quang minh chính đại như cô nàng này, thật ra không nhiều lắm. “Uy, uy, tiểu ca, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, tôi đang hỏi anh sao anh không trả lời!” Ôn Hướng Dương lắc lắc đầu, vươn tay trước mặt quơ quơ. Xuất phát từ tố chất chuyên nghiệp, anh chàng vẫn là mỉm cười nói, “Từ nơi này đi lên, lầu ba, khu khách VIP.” Ôn Hướng Dương… Lý Lam Hi nghe nói như thế, chân mày nhíu lại. Ôn Hướng Dương thấy hai người dáng vẻ này, cô mở miệng muốn điều hòa hai người quan hệ, tiểu Hân tính tình từ trước đến nay là cực tốt, sao hôm nay như thế nào đột nhiên lại nói năng l* m*ng như vậy.Nhưng mà, ở thời điểm Ôn Hướng Dương muốn mở miệng, Lý Lam Hi lại trước Ôn Hướng Dương một bước đã mở miệng: “Tôi vốn dĩ liền không tính toán muốn cô cảm ơn.” Nói xong còn hừ một tiếng: “Tôi lại không thích cô, nếu không phải xem xét cô là khuê mật của Hướng Dương, cô thử xem xem là tôi muốn cùng cô nói chuyện hay không.”Lý Lam Hi là tùy hứng, nhưng cô cũng không muốn cho Ôn Hướng Dương khó xử. Nếu là khuê mật của cô đột nhiên lại có nhiều hơn một người bạn tốt, cô khẳng định sẽ không cao hứng. Lý Lam Hi hỉ nộ ai nhạc đều thể hiện ở trên mặt, như là hài tử vậy, diễn khởi diễn tới thế nhưng có thể diễn cái gì giống cái gì, Nghiêm Hân ngày hôm qua không tìm được tư liệu của Lý Lam Hi, nhưng lại đem phim truyền hình mà Lý Lam Hi sắp tới diễn thức đêm xem xong. Nghiêm Hân bắt đầu còn lo lắng tra không đến bất kì cái bối cảnh tư liệu nào, nhưng Lý Lam Hi lại có thể ở giới giải trí hỗn hô mưa gọi gió, cô ấy có phải hay không cố ý lừa Ôn Hướng Dương, nghĩ thông suốt được chỗ tốt của Ôn Hướng Dương, hiện giờ xem ra, đây là hài tử mãi không lớn lên. Một minh tinh quá mức cảm xúc hóa, không phải chuyện tốt. Nhưng là, Nghiêm Hân cực độ chán ghét bộ dạng nghĩ một đằng làm một nẻo của mình, lại cảm thấy Lý Lam Hi rất đáng quý, chỉ cần đắp nặn tốt, đóng gói hảo, đối bọn họ tuyên truyền cho công ty rất có chỗ tốt.Nghiêm Hân vươn tay, “Ngươi hảo, tôi là Nghiêm Hân.”Nghiêm Hân đột nhiên thay đổi thái độ, còn chủ động mỉm cười vươn tay, làm Lý Lam Hi nhìn Nghiêm Hân liếc mắt một cái, lại nhìn phía Ôn Hướng Dương. Ôn Hướng Dương nhìn đến hành động này của Nghiêm Hân, đầu tiên là kinh ngạc, theo sau lộ ra tươi cười, cô duỗi tay kéo tay Lý Lam Hi, đặt ở trên tay Nghiêm Hân. Lý Lam Hi tuy rằng không phải đặc biệt cao hứng, nhưng là cô cũng không có cự tuyệt.Ôn Hướng Dương thấy hai người bắt tay thân thiện, cô tự đáy lòng nở rộ ra một cái tươi cười sáng lạn: “Tiểu Lam, tiểu Hân, cám ơn các cậu.”Lý Lam Hi nghe được Ôn Hướng Dương cảm ơn cô, cô trong lòng cao hứng, ngoài miệng lại còn hừ hừ một tiếng nói: “Không cần cảm tạ tớ, tớ không có thích cô ấy, tớ chỉ là nể mặt mũi cậu thôi nên tớ mới cùng cô ấy bắt tay giảng hòa.”“Hảo hảo.” Ôn Hướng Dương nhân cơ hội nói: “Tiểu Hân, Tiểu Lam, các cậu trao đổi với nhau số điện thoại di động đi, đến lúc đó muốn liên hệ cũng có phương tiện.” Đặc biệt là thời điểm bàn về chuyện hợp tác làm người phát ngôn.“Hảo.” Nghiêm Hân thoải mái hào phóng đưa ra số di động của mình.Lý Lam Hi tuy rằng vẫn là kiêu ngạo, nhưng thực tế lại đem số di động Nghiêm Hân tới lưu lại trên di động của mình, vẻ mặt như “Ban ân” đem số di động của mình cho Nghiêm Hân.“Hảo, chúng ta đây tiếp tục ăn bánh kem đi?” Ôn Hướng Dương thực may mắn hai người không có nháo gì nhiều, Tiểu Lam tùy hứng ngạo kiều không có ý xấu, tiểu Hân là đại tiểu thư ôn nhu săn sóc, cô có hai người bằng hữu thực tốt.Ba người ở bờ biển chơi suốt một ngày, trải qua chuyện vừa rồi, Lý Lam Hi ngoài miệng không nói, nhưng không còn có bài xích Nghiêm Hân nữa, huống chi, là cô với Nghiêm Hân đã tạo hiệp ước trở thành bạn với nhau như Hướng Dương nên cô đối cử với Nghiêm Hân cũng có chút tốt hơn.Tới chạng vạng tối, ba người đi ăn cơm. Lý Lam Hi từ trước đến nay là mang theo thẻ tín dụng, trên người Nghiêm Hân cũng không mang theo tiền mặt, thế cho nên cuối cùng đều là Ôn Hướng Dương trả tiền. Ôn Hướng Dương tuy rằng thực thiếu tiền, nhưng đối bằng hữu từ trước đến nay đều luôn hào phóng. Nghiêm Hân cùng Lý Lam Hi không nói gì, nhưng đều ghi tạc trong lòng, hai người tranh nhau muốn đưa Ôn Hướng Dương về nhà.Ôn Hướng Dương mới không dám để hai người đưa về, cô tìm lấy cái cớ, chính mình chuồn êm. Ngồi trên xe buýt quay về biệt thự, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, vì thu hoạch hôm nay cảm thấy cao hứng, di động của cô liền vang lên, cô lấy điện thoại cầm tay ra thì thấy người gọi là: Mộ vương bát đản.