Tác giả:

Kể từ ngày có cháu, ông tôi có thú vui sưu tầm rất đặc biệt, đó là đặt tên theo bộ sưu tập thiên nhiên. Vì thế, hiểu nôm na theo nghĩa gốc, tên anh chị em chúng tôi là Biển Anh, Mây Anh, Núi Anh, Nước Anh và tôi là Rừng Anh. Chú hàng xóm nhà bên cũng bị nhiễm thú vui “tao nhã” nên một mực đặt tên cậu con trai là Gió Anh. Nhưng cứ mỗi lần có giỗ, anh chị họ đến nhà, người nào cũng tên Anh, thay vì Hải Anh ơi, Vân anh ới, con Thủy Anh đâu, mấy đứa chúng tôi được gọi tóm gọn như là Lâm và Phong. Phong là thằng con trai nhà hàng xóm ấy. Cơ mà tôi là con gái, gọi là Lâm nghe kì kì làm sao, vì thế ngoài cái tên Lâm Anh, người lớn gọi tôi là Chun, sau đó thành thói quen, mọi người trong xóm, không phân biệt già trẻ, gái trai, đều gọi tôi là Chun hết. “Mày về hỏi mẹ tại sao mày lại là Chun?” Cho đến lúc năm tuổi tôi vẫn không hề thắc mắc về nguồn gốc cái tên thay thế của mình nếu thằng con trai hàng xóm không xúi tôi hỏi mẹ. Nghe theo hắn, tôi chạy một mạch về hỏi cho bằng được, nhưng mẹ đi…

Chương 37

Đã Có Anh Trong Nỗi Nhớ Của Em Chưa?Tác giả: ZuzuLinhTruyện Ngôn TìnhKể từ ngày có cháu, ông tôi có thú vui sưu tầm rất đặc biệt, đó là đặt tên theo bộ sưu tập thiên nhiên. Vì thế, hiểu nôm na theo nghĩa gốc, tên anh chị em chúng tôi là Biển Anh, Mây Anh, Núi Anh, Nước Anh và tôi là Rừng Anh. Chú hàng xóm nhà bên cũng bị nhiễm thú vui “tao nhã” nên một mực đặt tên cậu con trai là Gió Anh. Nhưng cứ mỗi lần có giỗ, anh chị họ đến nhà, người nào cũng tên Anh, thay vì Hải Anh ơi, Vân anh ới, con Thủy Anh đâu, mấy đứa chúng tôi được gọi tóm gọn như là Lâm và Phong. Phong là thằng con trai nhà hàng xóm ấy. Cơ mà tôi là con gái, gọi là Lâm nghe kì kì làm sao, vì thế ngoài cái tên Lâm Anh, người lớn gọi tôi là Chun, sau đó thành thói quen, mọi người trong xóm, không phân biệt già trẻ, gái trai, đều gọi tôi là Chun hết. “Mày về hỏi mẹ tại sao mày lại là Chun?” Cho đến lúc năm tuổi tôi vẫn không hề thắc mắc về nguồn gốc cái tên thay thế của mình nếu thằng con trai hàng xóm không xúi tôi hỏi mẹ. Nghe theo hắn, tôi chạy một mạch về hỏi cho bằng được, nhưng mẹ đi… Cách đây lâu lắm rồi, cậu bạn nhỏ của tôi đã đi và cũng đã trở lại bên cạnh tôi. Có một cậu bạn khác, từng học với tôi duy chỉ một kỳ lớp mười một, cậu ấy đi học xa, mang theo đó lời hứa.Một ngày mặt trời mọc, rồi lại lặn, cuộc sống vẫn cứ yên bình như thế, tôi vẫn đợi Vũ thực hiện cuộc cạnh tranh của mình.Không biết ở nơi xa xôi như thế, cậu có còn nhớ đến con bé này không, nhưng mỗi khi có người hỏi: "Thời học sinh, Lâm Anh có kỉ niệm nào đáng nhớ không?"Tôi luôn nói rằng: "Có tận hai tình yêu ngốc xít."Một người mà đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì tôi đều thấy hình ảnh quen thuộc của cậu và tôi,Một người mà cho dù biết kết quả thế nào cũng sẽ không từ bỏ.Hà Nội, 2014.]

Cách đây lâu lắm rồi, cậu bạn nhỏ của tôi đã đi và cũng đã trở lại bên cạnh tôi. Có một cậu bạn khác, từng học với tôi duy chỉ một kỳ lớp mười một, cậu ấy đi học xa, mang theo đó lời hứa.

Một ngày mặt trời mọc, rồi lại lặn, cuộc sống vẫn cứ yên bình như thế, tôi vẫn đợi Vũ thực hiện cuộc cạnh tranh của mình.

Không biết ở nơi xa xôi như thế, cậu có còn nhớ đến con bé này không, nhưng mỗi khi có người hỏi: "Thời học sinh, Lâm Anh có kỉ niệm nào đáng nhớ không?"

Tôi luôn nói rằng: "Có tận hai tình yêu ngốc xít."

Một người mà đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì tôi đều thấy hình ảnh quen thuộc của cậu và tôi,

Một người mà cho dù biết kết quả thế nào cũng sẽ không từ bỏ.

Hà Nội, 2014.

]

Đã Có Anh Trong Nỗi Nhớ Của Em Chưa?Tác giả: ZuzuLinhTruyện Ngôn TìnhKể từ ngày có cháu, ông tôi có thú vui sưu tầm rất đặc biệt, đó là đặt tên theo bộ sưu tập thiên nhiên. Vì thế, hiểu nôm na theo nghĩa gốc, tên anh chị em chúng tôi là Biển Anh, Mây Anh, Núi Anh, Nước Anh và tôi là Rừng Anh. Chú hàng xóm nhà bên cũng bị nhiễm thú vui “tao nhã” nên một mực đặt tên cậu con trai là Gió Anh. Nhưng cứ mỗi lần có giỗ, anh chị họ đến nhà, người nào cũng tên Anh, thay vì Hải Anh ơi, Vân anh ới, con Thủy Anh đâu, mấy đứa chúng tôi được gọi tóm gọn như là Lâm và Phong. Phong là thằng con trai nhà hàng xóm ấy. Cơ mà tôi là con gái, gọi là Lâm nghe kì kì làm sao, vì thế ngoài cái tên Lâm Anh, người lớn gọi tôi là Chun, sau đó thành thói quen, mọi người trong xóm, không phân biệt già trẻ, gái trai, đều gọi tôi là Chun hết. “Mày về hỏi mẹ tại sao mày lại là Chun?” Cho đến lúc năm tuổi tôi vẫn không hề thắc mắc về nguồn gốc cái tên thay thế của mình nếu thằng con trai hàng xóm không xúi tôi hỏi mẹ. Nghe theo hắn, tôi chạy một mạch về hỏi cho bằng được, nhưng mẹ đi… Cách đây lâu lắm rồi, cậu bạn nhỏ của tôi đã đi và cũng đã trở lại bên cạnh tôi. Có một cậu bạn khác, từng học với tôi duy chỉ một kỳ lớp mười một, cậu ấy đi học xa, mang theo đó lời hứa.Một ngày mặt trời mọc, rồi lại lặn, cuộc sống vẫn cứ yên bình như thế, tôi vẫn đợi Vũ thực hiện cuộc cạnh tranh của mình.Không biết ở nơi xa xôi như thế, cậu có còn nhớ đến con bé này không, nhưng mỗi khi có người hỏi: "Thời học sinh, Lâm Anh có kỉ niệm nào đáng nhớ không?"Tôi luôn nói rằng: "Có tận hai tình yêu ngốc xít."Một người mà đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì tôi đều thấy hình ảnh quen thuộc của cậu và tôi,Một người mà cho dù biết kết quả thế nào cũng sẽ không từ bỏ.Hà Nội, 2014.]

Chương 37