Quán karaoke Z. -Zôeôôôôô... -Uống đi uống đi! -Đúng đúng! Cô cầm ly rượu, chạy tới cầm micro. -CHÚC MỪNG NGÀY CHÚNG TA TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC! Bao nhiêu người ở dưới hò hét chúc mừng chúc mừng. Có vẻ tất cả đã say, nhưng vẫn kiên trì uống. Cô buông ly rượu xuống bàn, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh. Aizzz... người ta say thì thần trí đảo lộn, nói năng linh tinh. Nhưng cô, nhân danh người duy nhất say trong tỉnh táo, cô chỉ đi đứng không vững thôi! Đứng trước gương trong nhà vệ sinh, cô liên tục hắt nước lên mặt, cảm giác thật thoải mái. Bây giờ cô mới để ý người đàn ông đứng bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình. À... -Anh đi lộn nhà vệ sinh rồi!-Cô tốt bụng nhắc nhở. -Vậy sao?-Người đàn ông bình thản phun ra hai chữ. -Ừ hứ!-Cô làm vẻ mặt tất nhiên rồi! Dừng lại một chút, cô nói tiếp. -May cho anh trong này chỉ có mình tôi đấy! Lạ nha! -Không sao, nếu gấp quá thì anh cứ xử lí ở đây cũng được! Tôi đi trước! Cô bước ra ngoài cửa, đột nhiên quay lại, vuốt mặt anh một cái. -Ừm, cũng được đấy!-Rồi…
Chương 2
Cuộc Gặp Gỡ Định MệnhTác giả: Dương NguyễnTruyện Ngôn TìnhQuán karaoke Z. -Zôeôôôôô... -Uống đi uống đi! -Đúng đúng! Cô cầm ly rượu, chạy tới cầm micro. -CHÚC MỪNG NGÀY CHÚNG TA TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC! Bao nhiêu người ở dưới hò hét chúc mừng chúc mừng. Có vẻ tất cả đã say, nhưng vẫn kiên trì uống. Cô buông ly rượu xuống bàn, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh. Aizzz... người ta say thì thần trí đảo lộn, nói năng linh tinh. Nhưng cô, nhân danh người duy nhất say trong tỉnh táo, cô chỉ đi đứng không vững thôi! Đứng trước gương trong nhà vệ sinh, cô liên tục hắt nước lên mặt, cảm giác thật thoải mái. Bây giờ cô mới để ý người đàn ông đứng bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình. À... -Anh đi lộn nhà vệ sinh rồi!-Cô tốt bụng nhắc nhở. -Vậy sao?-Người đàn ông bình thản phun ra hai chữ. -Ừ hứ!-Cô làm vẻ mặt tất nhiên rồi! Dừng lại một chút, cô nói tiếp. -May cho anh trong này chỉ có mình tôi đấy! Lạ nha! -Không sao, nếu gấp quá thì anh cứ xử lí ở đây cũng được! Tôi đi trước! Cô bước ra ngoài cửa, đột nhiên quay lại, vuốt mặt anh một cái. -Ừm, cũng được đấy!-Rồi… Phù, phù, phù. May quá!Cô th* d*c đứng dựa vào cửa, đi vào nhà. Có cái gì đó không đúng lắm. Nhà mình có tủ giày nam từ bao giờ vậy?Ngẩng đầu.-Anh/Cậu là ai?Ngẩn ra.-Sao anh/cậu lại ở trong nhà tôi?Trợn mắt.-Ai nói đây là nhà anh/cậu?Thở dài.-Anh/Cậu nói trước đi!-Á đù!Hạ màn là câu nói này của cô.-Cậu đột nhập vào nhà tôi còn văng tục. Muốn chết?-Người con trai trước mặt hừ lạnh nhìn cô.-Rõ ràng là anh vào nhà tôi mà!-Cô vò đầu. Và kết quả của việc vò đầu quá mạnh... quả tóc xoăn chuẩn trai Hàn kia văng xuống đất, để mái tóc ngang lưng của cô xõa xuống.-Cậu...cậu là gái?Cô nhảy lên bịt miệng anh ta. Hét cái gì mà hét?Khi thấy tên này đã chịu im, cô mới bỏ tay.-Có bao nhiêu chỗ không ở lại đi ở nơi toàn đàn ông thế này, cô muốn tìm chết sao?-Thái độ thay đổi nha!-Kệ tôi, liên quan gì tới anh? Mà sao anh cứ khăng khăng đây là nhà anh? Rõ ràng là nhà tôi mà!-Nhà cô số bao nhiêu?-204, sao?Anh ta kéo cô đi ra cửa, một bước thì quay lại cầm bộ tóc giả chộp lên đầu cô rồi bước ra ngoài.-Nhìn cho kĩ, đây là số 304.Cô căng mắt ra nhìn số trên bức tường.-304? Mà cũng không thể trách tôi được. Ai bảo anh không chịu khóa cửa?-Tôi không khóa cửa là cô... cậu có thể xông vào hay sao? Cậu có tin tôi nói với quản lí tòa nhà cậu là g...-Được được, tôi xin lỗi, là tôi sai! Anh đừng nói chuyện này với ai cả, ok?-Sao tôi phải ok với...cậu?-Vậy anh muốn gì?-Cô lừ mắt nhìn. Tên nhiều chuyện.-Mỗi sáng sớm pha cafe và làm bữa sáng cho tôi, đúng 6h có mặt trước cửa phòng đưa tới.-What? What The f*ck?-Giấc ngủ của cô, khôngggggggggggg...-Nhiều lời! Hay là cô muốn...-Đừng gọi cô, gọi cậu được rồi! Mai mang cho anh, ok rồi chứ gì? Về đây!Cô nói rồi chạy ấn thang máy như điên, lao nhanh rồi đóng cửa.Anh đứng ở cửa, vừa rồi ra khỏi nhà mới thấy rõ gương mặt của cô. Là tên nhóc vừa nãy. Haizz... May lúc đó anh đã kéo xong khoá quần.Nhà số 304 vừa đóng cửa, cửa nhà 305 chậm rãi mở ra. John đứng đó, nhìn chằm chằm vào chiếc thang máy bất động. John đã nghe thấy hết. Ha, hóa ra Mark là con gái!-Hết chương 2-
Phù, phù, phù. May quá!
Cô th* d*c đứng dựa vào cửa, đi vào nhà. Có cái gì đó không đúng lắm. Nhà mình có tủ giày nam từ bao giờ vậy?
Ngẩng đầu.
-Anh/Cậu là ai?
Ngẩn ra.
-Sao anh/cậu lại ở trong nhà tôi?
Trợn mắt.
-Ai nói đây là nhà anh/cậu?
Thở dài.
-Anh/Cậu nói trước đi!
-Á đù!
Hạ màn là câu nói này của cô.
-Cậu đột nhập vào nhà tôi còn văng tục. Muốn chết?-Người con trai trước mặt hừ lạnh nhìn cô.
-Rõ ràng là anh vào nhà tôi mà!-Cô vò đầu. Và kết quả của việc vò đầu quá mạnh... quả tóc xoăn chuẩn trai Hàn kia văng xuống đất, để mái tóc ngang lưng của cô xõa xuống.
-Cậu...cậu là gái?
Cô nhảy lên bịt miệng anh ta. Hét cái gì mà hét?
Khi thấy tên này đã chịu im, cô mới bỏ tay.
-Có bao nhiêu chỗ không ở lại đi ở nơi toàn đàn ông thế này, cô muốn tìm chết sao?-Thái độ thay đổi nha!
-Kệ tôi, liên quan gì tới anh? Mà sao anh cứ khăng khăng đây là nhà anh? Rõ ràng là nhà tôi mà!
-Nhà cô số bao nhiêu?
-204, sao?
Anh ta kéo cô đi ra cửa, một bước thì quay lại cầm bộ tóc giả chộp lên đầu cô rồi bước ra ngoài.
-Nhìn cho kĩ, đây là số 304.
Cô căng mắt ra nhìn số trên bức tường.
-304? Mà cũng không thể trách tôi được. Ai bảo anh không chịu khóa cửa?
-Tôi không khóa cửa là cô... cậu có thể xông vào hay sao? Cậu có tin tôi nói với quản lí tòa nhà cậu là g...
-Được được, tôi xin lỗi, là tôi sai! Anh đừng nói chuyện này với ai cả, ok?
-Sao tôi phải ok với...cậu?
-Vậy anh muốn gì?-Cô lừ mắt nhìn. Tên nhiều chuyện.
-Mỗi sáng sớm pha cafe và làm bữa sáng cho tôi, đúng 6h có mặt trước cửa phòng đưa tới.
-What? What The f*ck?-Giấc ngủ của cô, khôngggggggggggg...
-Nhiều lời! Hay là cô muốn...
-Đừng gọi cô, gọi cậu được rồi! Mai mang cho anh, ok rồi chứ gì? Về đây!
Cô nói rồi chạy ấn thang máy như điên, lao nhanh rồi đóng cửa.
Anh đứng ở cửa, vừa rồi ra khỏi nhà mới thấy rõ gương mặt của cô. Là tên nhóc vừa nãy. Haizz... May lúc đó anh đã kéo xong khoá quần.
Nhà số 304 vừa đóng cửa, cửa nhà 305 chậm rãi mở ra. John đứng đó, nhìn chằm chằm vào chiếc thang máy bất động. John đã nghe thấy hết. Ha, hóa ra Mark là con gái!
-Hết chương 2-
Cuộc Gặp Gỡ Định MệnhTác giả: Dương NguyễnTruyện Ngôn TìnhQuán karaoke Z. -Zôeôôôôô... -Uống đi uống đi! -Đúng đúng! Cô cầm ly rượu, chạy tới cầm micro. -CHÚC MỪNG NGÀY CHÚNG TA TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC! Bao nhiêu người ở dưới hò hét chúc mừng chúc mừng. Có vẻ tất cả đã say, nhưng vẫn kiên trì uống. Cô buông ly rượu xuống bàn, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh. Aizzz... người ta say thì thần trí đảo lộn, nói năng linh tinh. Nhưng cô, nhân danh người duy nhất say trong tỉnh táo, cô chỉ đi đứng không vững thôi! Đứng trước gương trong nhà vệ sinh, cô liên tục hắt nước lên mặt, cảm giác thật thoải mái. Bây giờ cô mới để ý người đàn ông đứng bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình. À... -Anh đi lộn nhà vệ sinh rồi!-Cô tốt bụng nhắc nhở. -Vậy sao?-Người đàn ông bình thản phun ra hai chữ. -Ừ hứ!-Cô làm vẻ mặt tất nhiên rồi! Dừng lại một chút, cô nói tiếp. -May cho anh trong này chỉ có mình tôi đấy! Lạ nha! -Không sao, nếu gấp quá thì anh cứ xử lí ở đây cũng được! Tôi đi trước! Cô bước ra ngoài cửa, đột nhiên quay lại, vuốt mặt anh một cái. -Ừm, cũng được đấy!-Rồi… Phù, phù, phù. May quá!Cô th* d*c đứng dựa vào cửa, đi vào nhà. Có cái gì đó không đúng lắm. Nhà mình có tủ giày nam từ bao giờ vậy?Ngẩng đầu.-Anh/Cậu là ai?Ngẩn ra.-Sao anh/cậu lại ở trong nhà tôi?Trợn mắt.-Ai nói đây là nhà anh/cậu?Thở dài.-Anh/Cậu nói trước đi!-Á đù!Hạ màn là câu nói này của cô.-Cậu đột nhập vào nhà tôi còn văng tục. Muốn chết?-Người con trai trước mặt hừ lạnh nhìn cô.-Rõ ràng là anh vào nhà tôi mà!-Cô vò đầu. Và kết quả của việc vò đầu quá mạnh... quả tóc xoăn chuẩn trai Hàn kia văng xuống đất, để mái tóc ngang lưng của cô xõa xuống.-Cậu...cậu là gái?Cô nhảy lên bịt miệng anh ta. Hét cái gì mà hét?Khi thấy tên này đã chịu im, cô mới bỏ tay.-Có bao nhiêu chỗ không ở lại đi ở nơi toàn đàn ông thế này, cô muốn tìm chết sao?-Thái độ thay đổi nha!-Kệ tôi, liên quan gì tới anh? Mà sao anh cứ khăng khăng đây là nhà anh? Rõ ràng là nhà tôi mà!-Nhà cô số bao nhiêu?-204, sao?Anh ta kéo cô đi ra cửa, một bước thì quay lại cầm bộ tóc giả chộp lên đầu cô rồi bước ra ngoài.-Nhìn cho kĩ, đây là số 304.Cô căng mắt ra nhìn số trên bức tường.-304? Mà cũng không thể trách tôi được. Ai bảo anh không chịu khóa cửa?-Tôi không khóa cửa là cô... cậu có thể xông vào hay sao? Cậu có tin tôi nói với quản lí tòa nhà cậu là g...-Được được, tôi xin lỗi, là tôi sai! Anh đừng nói chuyện này với ai cả, ok?-Sao tôi phải ok với...cậu?-Vậy anh muốn gì?-Cô lừ mắt nhìn. Tên nhiều chuyện.-Mỗi sáng sớm pha cafe và làm bữa sáng cho tôi, đúng 6h có mặt trước cửa phòng đưa tới.-What? What The f*ck?-Giấc ngủ của cô, khôngggggggggggg...-Nhiều lời! Hay là cô muốn...-Đừng gọi cô, gọi cậu được rồi! Mai mang cho anh, ok rồi chứ gì? Về đây!Cô nói rồi chạy ấn thang máy như điên, lao nhanh rồi đóng cửa.Anh đứng ở cửa, vừa rồi ra khỏi nhà mới thấy rõ gương mặt của cô. Là tên nhóc vừa nãy. Haizz... May lúc đó anh đã kéo xong khoá quần.Nhà số 304 vừa đóng cửa, cửa nhà 305 chậm rãi mở ra. John đứng đó, nhìn chằm chằm vào chiếc thang máy bất động. John đã nghe thấy hết. Ha, hóa ra Mark là con gái!-Hết chương 2-