Tác giả:

ở tuổi 18 bạn có thần tượng ai không, có điên cuồng vì ai không? Tôi có, khi tôi 18 tôi có thần tượng 1 chàng trai. Anh là ca sỹ hát nhạc trữ tình, khi chưa biết anh thể loại nhạc tôi thường nghe là ráp. Từ khi biết anh, từ bao giờ những bài rap đã được thay bằng những bài trữ tình ngọt ngào của anh! Nhờ anh mà tôi và những con người xa lạ kia xem nhau như 1 gia đình! Anh là cầu nối cho những con người xa lạ như chúng tôi. Chúng tôi vì anh mà đoàn kết, chúng tôi vì anh mà quên đi bản thân mình. Khi anh vui tôi sẽ vui, khi anh buồn tôi cũng buồn! Những lúc anh sục cân vì chạy show tôi xót lắm! Có những lúc nguyên đêm không ngủ chỉ vì cày vote cho anh. Những lúc đứng ngoài đường thấy hình anh thì đứng cười như con tự kỉ. Có những lúc ra quán cafe nghe người ta hát nhạc của anh, tôi lại kích động vô cùng! 1 cảm giác tự hào! Khi đó mà có người ngồi kế bên tôi sẽ cười híp mắt nói " Thấy bài hát hay không! Bài này là trai nhà tao sáng tác và hát luôn đấy" Đấy! Khi ấy tôi cuồng nhiệt vậy đó…

Chương 10: Tớ

Nhật Ký Thanh XuânTác giả: Triệu DiTruyện Ngôn Tìnhở tuổi 18 bạn có thần tượng ai không, có điên cuồng vì ai không? Tôi có, khi tôi 18 tôi có thần tượng 1 chàng trai. Anh là ca sỹ hát nhạc trữ tình, khi chưa biết anh thể loại nhạc tôi thường nghe là ráp. Từ khi biết anh, từ bao giờ những bài rap đã được thay bằng những bài trữ tình ngọt ngào của anh! Nhờ anh mà tôi và những con người xa lạ kia xem nhau như 1 gia đình! Anh là cầu nối cho những con người xa lạ như chúng tôi. Chúng tôi vì anh mà đoàn kết, chúng tôi vì anh mà quên đi bản thân mình. Khi anh vui tôi sẽ vui, khi anh buồn tôi cũng buồn! Những lúc anh sục cân vì chạy show tôi xót lắm! Có những lúc nguyên đêm không ngủ chỉ vì cày vote cho anh. Những lúc đứng ngoài đường thấy hình anh thì đứng cười như con tự kỉ. Có những lúc ra quán cafe nghe người ta hát nhạc của anh, tôi lại kích động vô cùng! 1 cảm giác tự hào! Khi đó mà có người ngồi kế bên tôi sẽ cười híp mắt nói " Thấy bài hát hay không! Bài này là trai nhà tao sáng tác và hát luôn đấy" Đấy! Khi ấy tôi cuồng nhiệt vậy đó… 18 tuổi...tớ quyết định không bước vào cánh cửa đại học. Cảm giác lúc ấy rất hoang mang! Tớ khi ấy mỗi lúc đều nghĩ "không học nữa rồi mình sẽ làm gì? Tương lai mình sẽ ra sao?". Tớ suy nghĩ rất nhiều, có thể nói đó là khoảng thời gian rất khủng hoảng đối với tớ.Những ngày ở nhà thảnh thơi khiến bản thân rất khó chịu, trong đầu lúc nào cũng hy vọng sẽ tìm được một công việc thích hợp và ổn định...nhưng vì sao muốn có công việc lại khó như vậy?Có lẽ do mình không có bằng cấpKhông chừng do bản thân tớ vô dụng...nhưng tớ cố chấp không thừa nhận.Tóm lại vào thời điểm đó chính là khoảng thời gian vô cùng khó khăn.

18 tuổi...tớ quyết định không bước vào cánh cửa đại học. Cảm giác lúc ấy rất hoang mang! Tớ khi ấy mỗi lúc đều nghĩ "không học nữa rồi mình sẽ làm gì? Tương lai mình sẽ ra sao?". Tớ suy nghĩ rất nhiều, có thể nói đó là khoảng thời gian rất khủng hoảng đối với tớ.

Những ngày ở nhà thảnh thơi khiến bản thân rất khó chịu, trong đầu lúc nào cũng hy vọng sẽ tìm được một công việc thích hợp và ổn định...nhưng vì sao muốn có công việc lại khó như vậy?

Có lẽ do mình không có bằng cấp

Không chừng do bản thân tớ vô dụng...nhưng tớ cố chấp không thừa nhận.

Tóm lại vào thời điểm đó chính là khoảng thời gian vô cùng khó khăn.

Nhật Ký Thanh XuânTác giả: Triệu DiTruyện Ngôn Tìnhở tuổi 18 bạn có thần tượng ai không, có điên cuồng vì ai không? Tôi có, khi tôi 18 tôi có thần tượng 1 chàng trai. Anh là ca sỹ hát nhạc trữ tình, khi chưa biết anh thể loại nhạc tôi thường nghe là ráp. Từ khi biết anh, từ bao giờ những bài rap đã được thay bằng những bài trữ tình ngọt ngào của anh! Nhờ anh mà tôi và những con người xa lạ kia xem nhau như 1 gia đình! Anh là cầu nối cho những con người xa lạ như chúng tôi. Chúng tôi vì anh mà đoàn kết, chúng tôi vì anh mà quên đi bản thân mình. Khi anh vui tôi sẽ vui, khi anh buồn tôi cũng buồn! Những lúc anh sục cân vì chạy show tôi xót lắm! Có những lúc nguyên đêm không ngủ chỉ vì cày vote cho anh. Những lúc đứng ngoài đường thấy hình anh thì đứng cười như con tự kỉ. Có những lúc ra quán cafe nghe người ta hát nhạc của anh, tôi lại kích động vô cùng! 1 cảm giác tự hào! Khi đó mà có người ngồi kế bên tôi sẽ cười híp mắt nói " Thấy bài hát hay không! Bài này là trai nhà tao sáng tác và hát luôn đấy" Đấy! Khi ấy tôi cuồng nhiệt vậy đó… 18 tuổi...tớ quyết định không bước vào cánh cửa đại học. Cảm giác lúc ấy rất hoang mang! Tớ khi ấy mỗi lúc đều nghĩ "không học nữa rồi mình sẽ làm gì? Tương lai mình sẽ ra sao?". Tớ suy nghĩ rất nhiều, có thể nói đó là khoảng thời gian rất khủng hoảng đối với tớ.Những ngày ở nhà thảnh thơi khiến bản thân rất khó chịu, trong đầu lúc nào cũng hy vọng sẽ tìm được một công việc thích hợp và ổn định...nhưng vì sao muốn có công việc lại khó như vậy?Có lẽ do mình không có bằng cấpKhông chừng do bản thân tớ vô dụng...nhưng tớ cố chấp không thừa nhận.Tóm lại vào thời điểm đó chính là khoảng thời gian vô cùng khó khăn.

Chương 10: Tớ