Editor: Flower Nhật “Không có tiền giao tiền thuê nhà liền cút cho ta.” Trời đêm yên tĩnh bị một tiếng rú như sấm xẹt qua, tiếp theo đó là âm thanh hành lý bị ném ra mặt đường. Trong bóng đêm, một thiếu niên bịt lỗ tai thất thểu từ trong phòng đi ra. “Mẹ nó! Năm nay người tốt đều biến đâu cả rồi. Không phải chỉ thiếu ông mấy tháng tiền thuê nhà thôi, kích động như vậy làm cái gì. Thật là, một chút cũng không biết thương hương tiếc ngọc, đáng hận mà.” Kim JaeJoong vừa lảm nhảm, vừa kéo kéo hành lý đi. JaeJoong hiện tại như dân lang thang, kéo vali lết khắp mặt đường. Lết đến khi mệt, cậu liền chui vào một ngõ nhỏ rồi ngồi xuống, hai tay đặt ở trên đầu gối chống cằm. JaeJoong vừa tính há mồm lớn tiếng oán giận thì phía trước đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, tiếp theo đó là giọng nam nhân cầu xin tha thứ. “Là côn đồ đánh nhau sao?” JaeJoong nhẹ giọng than thở, rồi cố rướn cổ ra phía trước nhìn, chờ xem kịch vui. Chỉ thấy bên cạnh ánh đèn mập mờ cũ nát, một người đàn ông trung niên…

Chương 4

Thiên VịTác giả: Bỉ ngạn _ hoa thươngTruyện Đam MỹEditor: Flower Nhật “Không có tiền giao tiền thuê nhà liền cút cho ta.” Trời đêm yên tĩnh bị một tiếng rú như sấm xẹt qua, tiếp theo đó là âm thanh hành lý bị ném ra mặt đường. Trong bóng đêm, một thiếu niên bịt lỗ tai thất thểu từ trong phòng đi ra. “Mẹ nó! Năm nay người tốt đều biến đâu cả rồi. Không phải chỉ thiếu ông mấy tháng tiền thuê nhà thôi, kích động như vậy làm cái gì. Thật là, một chút cũng không biết thương hương tiếc ngọc, đáng hận mà.” Kim JaeJoong vừa lảm nhảm, vừa kéo kéo hành lý đi. JaeJoong hiện tại như dân lang thang, kéo vali lết khắp mặt đường. Lết đến khi mệt, cậu liền chui vào một ngõ nhỏ rồi ngồi xuống, hai tay đặt ở trên đầu gối chống cằm. JaeJoong vừa tính há mồm lớn tiếng oán giận thì phía trước đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, tiếp theo đó là giọng nam nhân cầu xin tha thứ. “Là côn đồ đánh nhau sao?” JaeJoong nhẹ giọng than thở, rồi cố rướn cổ ra phía trước nhìn, chờ xem kịch vui. Chỉ thấy bên cạnh ánh đèn mập mờ cũ nát, một người đàn ông trung niên… Editor: Flower NhậtTừ lần lĩnh giáo ChangMin thối nát, JaeJoong tận lực tránh nói chuyện với thằng nhóc ấy. Nhưng tâm cậu lại luôn ngứa ngáy, đấy là một đứa nhỏ vô cùng đáng yêu nha. Bộ dạng lại không giống YunHo chút nào, nếu phải nói ra điểm tương tự giữa hai người họ, thì chỉ duy nhất có một điểm, đó là thối nát.ChangMin mắt rất to, một tí cũng không giống YunHo, ngược lại có vẻ giống JaeJoong. Miệng nho nhỏ hồng hồng, cái mũi cũng thật dễ xem, làn da nhìn cũng trơn trượt mềm mại. Thật sự là khác xa Jung YunHo!“Anh muốn nói cái gì thì nói đi, không cần nhìn tui bằng bộ dạng táo bón đó đâu.” ChangMin lạnh lùng mở miệng.Mặt JaeJoong nhanh chóng xuất hiện một mảng đen, này thối nát tiểu tử.“Ta hỏi, nhóc bao nhiêu tuổi?”“8 tuổi”“Còn ba ba của nhóc?”“20”Trời ạ, baba 20 tuổi, đứa con 8 tuổi, không ngờ Jung YunHo lợi hại như vậy. Không lẽ từ hồi 10 tuổi hắn đã kết hôn? Có cần sớm như vậy không?Nhìn đến JaeJoong sắp bị hù chết, ChangMin không khỏi hung hăng khinh thường một phen, quả thật là cái ngu ngốc.“Anh đừng tạo ra cái dạng ngu ngốc đó nữa. Là thu dưỡng, không được sao?“A? Không phải hắn nói mẹ nhóc đã chết sao?” JaeJoong ngạc nhiên.“Lúc bà ta đem ta ném đi, thì cũng xem như là đã chết.” ChangMin vẫn giữ khẩu khí lạnh lùng.Kim JaeJoong bị lời nói thản nhiên của ChangMin làm cho ngơ ngẩn. Cậu chẳng thể nghĩ tới một đứa nhỏ chỉ mới 8 tuổi có thể nói như vậy! Không biết vì cái gì, JaeJoong đột nhiên cảm thấy đau lòng vì đứa nhỏ tên ChangMin này. Cho nên JaeJoong có một quyết tâm vĩ đại: dù sau này nó có thối nát như thế nào đi nữa, cậu cũng sẽ đối xử với nó thật tốt.Nghĩ nghĩ, JaeJoong đưa tay lên đầu ChangMin, ôn nhu cười. ChangMin nhìn nụ cười của JaeJoong mà ngây ngẩn cả người. Tươi cười ấm áp như vậy, đã thật lâu chưa thấy qua, lại còn cảm giác nhè nhẹ trên tóc.ChangMin có chút mất tự nhiên cúi đầu, đẩy tay JaeJoong ra“Đừng sờ đầu của tui như vậy, thật… đáng ghét”Kim JaeJoong ngẩn người, rồi ôm thật mạnh cổ ChangMin, mạnh bạo xoa xoa đầu thằng nhóc. ChangMin một bên trốn, một bên ầm ĩ kêu JaeJoong buông ra. Sau đó hai người giống hai đứa nhỏ náo loạn cả lên, chạy rầm rầm khắp nhà.Jung YunHo từ phía trên nhìn xuống, gương mặt dần dần có chút biểu tình.

Editor: Flower Nhật

Từ lần lĩnh giáo ChangMin thối nát, JaeJoong tận lực tránh nói chuyện với thằng nhóc ấy. Nhưng tâm cậu lại luôn ngứa ngáy, đấy là một đứa nhỏ vô cùng đáng yêu nha. Bộ dạng lại không giống YunHo chút nào, nếu phải nói ra điểm tương tự giữa hai người họ, thì chỉ duy nhất có một điểm, đó là thối nát.

ChangMin mắt rất to, một tí cũng không giống YunHo, ngược lại có vẻ giống JaeJoong. Miệng nho nhỏ hồng hồng, cái mũi cũng thật dễ xem, làn da nhìn cũng trơn trượt mềm mại. Thật sự là khác xa Jung YunHo!

“Anh muốn nói cái gì thì nói đi, không cần nhìn tui bằng bộ dạng táo bón đó đâu.” ChangMin lạnh lùng mở miệng.

Mặt JaeJoong nhanh chóng xuất hiện một mảng đen, này thối nát tiểu tử.

“Ta hỏi, nhóc bao nhiêu tuổi?”

“8 tuổi”

“Còn ba ba của nhóc?”

“20”

Trời ạ, baba 20 tuổi, đứa con 8 tuổi, không ngờ Jung YunHo lợi hại như vậy. Không lẽ từ hồi 10 tuổi hắn đã kết hôn? Có cần sớm như vậy không?

Nhìn đến JaeJoong sắp bị hù chết, ChangMin không khỏi hung hăng khinh thường một phen, quả thật là cái ngu ngốc.

“Anh đừng tạo ra cái dạng ngu ngốc đó nữa. Là thu dưỡng, không được sao?

“A? Không phải hắn nói mẹ nhóc đã chết sao?” JaeJoong ngạc nhiên.

“Lúc bà ta đem ta ném đi, thì cũng xem như là đã chết.” ChangMin vẫn giữ khẩu khí lạnh lùng.

Kim JaeJoong bị lời nói thản nhiên của ChangMin làm cho ngơ ngẩn. Cậu chẳng thể nghĩ tới một đứa nhỏ chỉ mới 8 tuổi có thể nói như vậy! Không biết vì cái gì, JaeJoong đột nhiên cảm thấy đau lòng vì đứa nhỏ tên ChangMin này. Cho nên JaeJoong có một quyết tâm vĩ đại: dù sau này nó có thối nát như thế nào đi nữa, cậu cũng sẽ đối xử với nó thật tốt.

Nghĩ nghĩ, JaeJoong đưa tay lên đầu ChangMin, ôn nhu cười. ChangMin nhìn nụ cười của JaeJoong mà ngây ngẩn cả người. Tươi cười ấm áp như vậy, đã thật lâu chưa thấy qua, lại còn cảm giác nhè nhẹ trên tóc.

ChangMin có chút mất tự nhiên cúi đầu, đẩy tay JaeJoong ra

“Đừng sờ đầu của tui như vậy, thật… đáng ghét”

Kim JaeJoong ngẩn người, rồi ôm thật mạnh cổ ChangMin, mạnh bạo xoa xoa đầu thằng nhóc. ChangMin một bên trốn, một bên ầm ĩ kêu JaeJoong buông ra. Sau đó hai người giống hai đứa nhỏ náo loạn cả lên, chạy rầm rầm khắp nhà.

Jung YunHo từ phía trên nhìn xuống, gương mặt dần dần có chút biểu tình.

Thiên VịTác giả: Bỉ ngạn _ hoa thươngTruyện Đam MỹEditor: Flower Nhật “Không có tiền giao tiền thuê nhà liền cút cho ta.” Trời đêm yên tĩnh bị một tiếng rú như sấm xẹt qua, tiếp theo đó là âm thanh hành lý bị ném ra mặt đường. Trong bóng đêm, một thiếu niên bịt lỗ tai thất thểu từ trong phòng đi ra. “Mẹ nó! Năm nay người tốt đều biến đâu cả rồi. Không phải chỉ thiếu ông mấy tháng tiền thuê nhà thôi, kích động như vậy làm cái gì. Thật là, một chút cũng không biết thương hương tiếc ngọc, đáng hận mà.” Kim JaeJoong vừa lảm nhảm, vừa kéo kéo hành lý đi. JaeJoong hiện tại như dân lang thang, kéo vali lết khắp mặt đường. Lết đến khi mệt, cậu liền chui vào một ngõ nhỏ rồi ngồi xuống, hai tay đặt ở trên đầu gối chống cằm. JaeJoong vừa tính há mồm lớn tiếng oán giận thì phía trước đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, tiếp theo đó là giọng nam nhân cầu xin tha thứ. “Là côn đồ đánh nhau sao?” JaeJoong nhẹ giọng than thở, rồi cố rướn cổ ra phía trước nhìn, chờ xem kịch vui. Chỉ thấy bên cạnh ánh đèn mập mờ cũ nát, một người đàn ông trung niên… Editor: Flower NhậtTừ lần lĩnh giáo ChangMin thối nát, JaeJoong tận lực tránh nói chuyện với thằng nhóc ấy. Nhưng tâm cậu lại luôn ngứa ngáy, đấy là một đứa nhỏ vô cùng đáng yêu nha. Bộ dạng lại không giống YunHo chút nào, nếu phải nói ra điểm tương tự giữa hai người họ, thì chỉ duy nhất có một điểm, đó là thối nát.ChangMin mắt rất to, một tí cũng không giống YunHo, ngược lại có vẻ giống JaeJoong. Miệng nho nhỏ hồng hồng, cái mũi cũng thật dễ xem, làn da nhìn cũng trơn trượt mềm mại. Thật sự là khác xa Jung YunHo!“Anh muốn nói cái gì thì nói đi, không cần nhìn tui bằng bộ dạng táo bón đó đâu.” ChangMin lạnh lùng mở miệng.Mặt JaeJoong nhanh chóng xuất hiện một mảng đen, này thối nát tiểu tử.“Ta hỏi, nhóc bao nhiêu tuổi?”“8 tuổi”“Còn ba ba của nhóc?”“20”Trời ạ, baba 20 tuổi, đứa con 8 tuổi, không ngờ Jung YunHo lợi hại như vậy. Không lẽ từ hồi 10 tuổi hắn đã kết hôn? Có cần sớm như vậy không?Nhìn đến JaeJoong sắp bị hù chết, ChangMin không khỏi hung hăng khinh thường một phen, quả thật là cái ngu ngốc.“Anh đừng tạo ra cái dạng ngu ngốc đó nữa. Là thu dưỡng, không được sao?“A? Không phải hắn nói mẹ nhóc đã chết sao?” JaeJoong ngạc nhiên.“Lúc bà ta đem ta ném đi, thì cũng xem như là đã chết.” ChangMin vẫn giữ khẩu khí lạnh lùng.Kim JaeJoong bị lời nói thản nhiên của ChangMin làm cho ngơ ngẩn. Cậu chẳng thể nghĩ tới một đứa nhỏ chỉ mới 8 tuổi có thể nói như vậy! Không biết vì cái gì, JaeJoong đột nhiên cảm thấy đau lòng vì đứa nhỏ tên ChangMin này. Cho nên JaeJoong có một quyết tâm vĩ đại: dù sau này nó có thối nát như thế nào đi nữa, cậu cũng sẽ đối xử với nó thật tốt.Nghĩ nghĩ, JaeJoong đưa tay lên đầu ChangMin, ôn nhu cười. ChangMin nhìn nụ cười của JaeJoong mà ngây ngẩn cả người. Tươi cười ấm áp như vậy, đã thật lâu chưa thấy qua, lại còn cảm giác nhè nhẹ trên tóc.ChangMin có chút mất tự nhiên cúi đầu, đẩy tay JaeJoong ra“Đừng sờ đầu của tui như vậy, thật… đáng ghét”Kim JaeJoong ngẩn người, rồi ôm thật mạnh cổ ChangMin, mạnh bạo xoa xoa đầu thằng nhóc. ChangMin một bên trốn, một bên ầm ĩ kêu JaeJoong buông ra. Sau đó hai người giống hai đứa nhỏ náo loạn cả lên, chạy rầm rầm khắp nhà.Jung YunHo từ phía trên nhìn xuống, gương mặt dần dần có chút biểu tình.

Chương 4