Buổi tối trước khi ngủ, Lý Vận cầm điện thoại di động ngồi ở đầu giường, nhìn giường lớn trống vắng. Phía trên đầu giường treo một khung hình, trong khung hình là một người đàn ông có một mái tóc đen tuyền, mặt mũi trắng nõn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười anh tuấn, khuôn mặt anh thâm trầm, khóe môi chứa nụ cười như có như không, khiến anh trông có vẻ chững chạc hơn. Người đàn ông trong hình là chồng cô, Hứa Kiến Nghiệp là một người đàn ông thành đạt, mới 27 tuổi đã tự mình lập một công ty có chỗ đứng vững chắc trong thương trường. Kết hôn 5 năm, tình yêu cuồng nhiệt ngày xưa cũng dần biến mất, sau khi cưới cô hiền lành dịu dàng, phục vụ cha mẹ chồng thật tốt, cố gắng làm người vợ tốt, nhưng tình cảm với chồng càng ngày càng nhạt. Hiện tại, chồng của cô đã tăng ca mấy ngày không về nhà. Cô rất lo lắng, đang muốn bấm số điện thoại của chồng thì điện thoại di động đột nhiên vang lên, màn hình đột nhiên sáng lên. Cô mừng rỡ xem thì lại thấy tin nhắn của bạn thân của cô. Mở tin nhắn…

Chương 27: Một chút tình thú cũng không có

Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá PhậnTác giả: Tam Thiên Trường CaTruyện Ngôn TìnhBuổi tối trước khi ngủ, Lý Vận cầm điện thoại di động ngồi ở đầu giường, nhìn giường lớn trống vắng. Phía trên đầu giường treo một khung hình, trong khung hình là một người đàn ông có một mái tóc đen tuyền, mặt mũi trắng nõn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười anh tuấn, khuôn mặt anh thâm trầm, khóe môi chứa nụ cười như có như không, khiến anh trông có vẻ chững chạc hơn. Người đàn ông trong hình là chồng cô, Hứa Kiến Nghiệp là một người đàn ông thành đạt, mới 27 tuổi đã tự mình lập một công ty có chỗ đứng vững chắc trong thương trường. Kết hôn 5 năm, tình yêu cuồng nhiệt ngày xưa cũng dần biến mất, sau khi cưới cô hiền lành dịu dàng, phục vụ cha mẹ chồng thật tốt, cố gắng làm người vợ tốt, nhưng tình cảm với chồng càng ngày càng nhạt. Hiện tại, chồng của cô đã tăng ca mấy ngày không về nhà. Cô rất lo lắng, đang muốn bấm số điện thoại của chồng thì điện thoại di động đột nhiên vang lên, màn hình đột nhiên sáng lên. Cô mừng rỡ xem thì lại thấy tin nhắn của bạn thân của cô. Mở tin nhắn… Mới nghe thấy âm thanh ‘tà ác’ mười phần của Nguyễn Thiếu Dật, Giản Trang đang sửa sang lại văn kiện, không nhịn được toàn thân run run một cái.Lúc này mới mấy giờ hả, cái đuôi hồ ly của Nguyễn Thiếu Dật lại lộ ra rồi.Tay cầm văn kiện căng thẳng một lát, Giản Trang thừa dịp tóc mái che giấu, hung hăng nhìn vị trí ngồi của Nguyễn Thiếu Dật, sau khi liếc anh một cái, Giản Trang quyết định không quan tâm những lời vừa rồi, làm như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục công việc, cầm tài liệu còn lại xem mấy lần, cất vào túi xách.“Chị dâu, người ta nhớ chị mà…..” Bên này, Nguyễn Thiếu Dật không thấy Giản Trang trả lời, vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục dài giọng nói, giọng nói mềm mại mang theo một phần mập mờ, hai phần mê hoặc thuộc về phái nam.Người này, muốn diễn tuồng gì vậy?Giản Trang hoàn toàn bỏ ngoài tai, như không có chuyện gì kẹp túi xách ở cạnh hông, cung kính với người đàn ông trước mặt nói: “Tổng giám đốc, tài liệu cũng đã chuẩn bị xong, anh còn có cuộc hẹn với tổng giám đốc công ty Đôn Hoàng là Hứa Kiến Nghiệp, hôm nay là ngày đi khảo sát thực địa hai công trình, mời xuống xe.”“……….Cắt.” Nguyễn Thiếu Dật lập tức hạ môi, khó chịu quẹt mồm, âm thanh cà lơ phất phơ lầm bầm, “Đồ cổ hủ, một chút tình thú cũng không có, ngay cả đùa giỡn cũng không. Uổng công tôi có ý tốt chuẩn bị quà tặng cho cô, đền bù việc cô bị chấn thương sọ não khổ sở. Cấp trên tốt như tôi ở đâu tìm ra chứ, một nhân viên mới đi làm không có mấy ngày, có ai dám tùy tiện xin nghỉ, cho dù là phát sốt bốn mươi độ, trời có sụp xuống, cũng phải chống đỡ đến làm. Cô xem một chút, cấp trên như tôi thật tốt với cô, cô gọi một cuộc điện thoại, tôi liền cho cô nghỉ rồi, còn chuẩn bị quà tặng cho cô…..Sao một chút cảm kích cũng không có.”Giản Trang nhìn Nguyễn Thiếu Dật, khuôn mặt thanh tú nhàn nhạt mỉm cười, đối với mấy lời lầm bầm làm như không nghe thấy, nghiêm trang nói: “Tổng giám đốc, quên nói cho anh một việc, vừa rồi thư ký của tổng giám đốc Hứa gọi điện thoại tới, nói là đang trên đường đi tới hai công trình……..Anh xem, có phải là nên tranh thủ thời gian không……..”“Cái gì? Người đàn ông kia đang trên đường đi?” Không đợi Giản Trang trả lời, Nguyễn Thiếu Dật đã vỗ bàn, lập tức từ trên ghế ngồi nhảy lên, vẻ mặt không đứng đắn lập tức biến mất, mắt trợn tròn, rống lớn một câu: “Sao cô không nói sớm!”“Rất xin lỗi tổng giám đốc, tôi thấy anh vẫn đang lầm bầm lầu bầu, cho là anh cũng không gấp gáp.” Giản Trang mặt không biểu tình giải thích, con ngươi lại sáng ngời dị thường, đáy mắt hiện lên sự vui sướng khi người khác gặp họa, “Hơn nữa……Mười phút trước, tôi đã nhắc nhở anh chuẩn bị lên đường rồi, là anh vẫn ngồi trên ghế, không nhúc nhích.”“Còn mạnh miệng! Cô còn lý luận đúng không?” Nguyễn Thiếu Dật giận dữ mắng mỏ, lập tức tỏa ra khí thế của tổng giám đốc, quanh thân tản ra hơi thở mạnh mẽ, vẻ mặt thư giãn vừa rồi giờ không tìm thấy chút nào, nhìn chằm chằm Giản Trang, mắt lạnh cơ hồ có thể phủ lên Giản Trang một tầng băng.“Rất xin lỗi tổng giám đốc, hôm nay tôi sai rồi.” Giản Trang thức thời cúi đầu, dùng thái độ của nhân viên, thấp giọng nói, “Tổng giám đốc, bây giờ xuống lầu lên đường, đi nhanh, vẫn có thể đến khu công trình đúng giờ, sẽ không bị muộn, sẽ không làm chậm trễ hành trình.”“Hừ!”Nguyễn Thiếu Dật lạnh lùng hừ một tiếng, một cước đá văng ghế xoay sau lưng, không nói một lời, sải bước đi ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc.Giản Trang xách túi, theo sát phía sau.

Mới nghe thấy âm thanh ‘tà ác’ mười phần của Nguyễn Thiếu Dật, Giản
Trang đang sửa sang lại văn kiện, không nhịn được toàn thân run run một
cái.

Lúc này mới mấy giờ hả, cái đuôi hồ ly của Nguyễn Thiếu Dật lại lộ ra rồi.

Tay cầm văn kiện căng thẳng một lát, Giản Trang thừa dịp tóc mái che
giấu, hung hăng nhìn vị trí ngồi của Nguyễn Thiếu Dật, sau khi liếc anh
một cái, Giản Trang quyết định không quan tâm những lời vừa rồi, làm như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục công việc, cầm tài liệu còn lại xem
mấy lần, cất vào túi xách.

“Chị dâu, người ta nhớ chị mà…..” Bên này, Nguyễn Thiếu Dật không thấy
Giản Trang trả lời, vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục dài giọng nói, giọng
nói mềm mại mang theo một phần mập mờ, hai phần mê hoặc thuộc về phái
nam.

Người này, muốn diễn tuồng gì vậy?

Giản Trang hoàn toàn bỏ ngoài tai, như không có chuyện gì kẹp túi xách ở cạnh hông, cung kính với người đàn ông trước mặt nói: “Tổng giám đốc,
tài liệu cũng đã chuẩn bị xong, anh còn có cuộc hẹn với tổng giám đốc
công ty Đôn Hoàng là Hứa Kiến Nghiệp, hôm nay là ngày đi khảo sát thực
địa hai công trình, mời xuống xe.”

“……….Cắt.” Nguyễn Thiếu Dật lập tức hạ môi, khó chịu quẹt mồm, âm thanh
cà lơ phất phơ lầm bầm, “Đồ cổ hủ, một chút tình thú cũng không có, ngay cả đùa giỡn cũng không. Uổng công tôi có ý tốt chuẩn bị quà tặng cho
cô, đền bù việc cô bị chấn thương sọ não khổ sở. Cấp trên tốt như tôi ở
đâu tìm ra chứ, một nhân viên mới đi làm không có mấy ngày, có ai dám
tùy tiện xin nghỉ, cho dù là phát sốt bốn mươi độ, trời có sụp xuống,
cũng phải chống đỡ đến làm. Cô xem một chút, cấp trên như tôi thật tốt
với cô, cô gọi một cuộc điện thoại, tôi liền cho cô nghỉ rồi, còn chuẩn
bị quà tặng cho cô…..Sao một chút cảm kích cũng không có.”

Giản Trang nhìn Nguyễn Thiếu Dật, khuôn mặt thanh tú nhàn nhạt mỉm cười, đối với mấy lời lầm bầm làm như không nghe thấy, nghiêm trang nói:
“Tổng giám đốc, quên nói cho anh một việc, vừa rồi thư ký của tổng giám
đốc Hứa gọi điện thoại tới, nói là đang trên đường đi tới hai công
trình……..Anh xem, có phải là nên tranh thủ thời gian không……..”

“Cái gì? Người đàn ông kia đang trên đường đi?” Không đợi Giản Trang trả lời, Nguyễn Thiếu Dật đã vỗ bàn, lập tức từ trên ghế ngồi nhảy lên, vẻ
mặt không đứng đắn lập tức biến mất, mắt trợn tròn, rống lớn một câu:
“Sao cô không nói sớm!”

“Rất xin lỗi tổng giám đốc, tôi thấy anh vẫn đang lầm bầm lầu bầu, cho
là anh cũng không gấp gáp.” Giản Trang mặt không biểu tình giải thích,
con ngươi lại sáng ngời dị thường, đáy mắt hiện lên sự vui sướng khi
người khác gặp họa, “Hơn nữa……Mười phút trước, tôi đã nhắc nhở anh chuẩn bị lên đường rồi, là anh vẫn ngồi trên ghế, không nhúc nhích.”

“Còn mạnh miệng! Cô còn lý luận đúng không?” Nguyễn Thiếu Dật giận dữ
mắng mỏ, lập tức tỏa ra khí thế của tổng giám đốc, quanh thân tản ra hơi thở mạnh mẽ, vẻ mặt thư giãn vừa rồi giờ không tìm thấy chút nào, nhìn
chằm chằm Giản Trang, mắt lạnh cơ hồ có thể phủ lên Giản Trang một tầng
băng.

“Rất xin lỗi tổng giám đốc, hôm nay tôi sai rồi.” Giản Trang thức thời
cúi đầu, dùng thái độ của nhân viên, thấp giọng nói, “Tổng giám đốc, bây giờ xuống lầu lên đường, đi nhanh, vẫn có thể đến khu công trình đúng
giờ, sẽ không bị muộn, sẽ không làm chậm trễ hành trình.”

“Hừ!”

Nguyễn Thiếu Dật lạnh lùng hừ một tiếng, một cước đá văng ghế xoay sau
lưng, không nói một lời, sải bước đi ra khỏi phòng làm việc của tổng
giám đốc.

Giản Trang xách túi, theo sát phía sau.

Quân Chính Tam Thiếu Đừng Quá PhậnTác giả: Tam Thiên Trường CaTruyện Ngôn TìnhBuổi tối trước khi ngủ, Lý Vận cầm điện thoại di động ngồi ở đầu giường, nhìn giường lớn trống vắng. Phía trên đầu giường treo một khung hình, trong khung hình là một người đàn ông có một mái tóc đen tuyền, mặt mũi trắng nõn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười anh tuấn, khuôn mặt anh thâm trầm, khóe môi chứa nụ cười như có như không, khiến anh trông có vẻ chững chạc hơn. Người đàn ông trong hình là chồng cô, Hứa Kiến Nghiệp là một người đàn ông thành đạt, mới 27 tuổi đã tự mình lập một công ty có chỗ đứng vững chắc trong thương trường. Kết hôn 5 năm, tình yêu cuồng nhiệt ngày xưa cũng dần biến mất, sau khi cưới cô hiền lành dịu dàng, phục vụ cha mẹ chồng thật tốt, cố gắng làm người vợ tốt, nhưng tình cảm với chồng càng ngày càng nhạt. Hiện tại, chồng của cô đã tăng ca mấy ngày không về nhà. Cô rất lo lắng, đang muốn bấm số điện thoại của chồng thì điện thoại di động đột nhiên vang lên, màn hình đột nhiên sáng lên. Cô mừng rỡ xem thì lại thấy tin nhắn của bạn thân của cô. Mở tin nhắn… Mới nghe thấy âm thanh ‘tà ác’ mười phần của Nguyễn Thiếu Dật, Giản Trang đang sửa sang lại văn kiện, không nhịn được toàn thân run run một cái.Lúc này mới mấy giờ hả, cái đuôi hồ ly của Nguyễn Thiếu Dật lại lộ ra rồi.Tay cầm văn kiện căng thẳng một lát, Giản Trang thừa dịp tóc mái che giấu, hung hăng nhìn vị trí ngồi của Nguyễn Thiếu Dật, sau khi liếc anh một cái, Giản Trang quyết định không quan tâm những lời vừa rồi, làm như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục công việc, cầm tài liệu còn lại xem mấy lần, cất vào túi xách.“Chị dâu, người ta nhớ chị mà…..” Bên này, Nguyễn Thiếu Dật không thấy Giản Trang trả lời, vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục dài giọng nói, giọng nói mềm mại mang theo một phần mập mờ, hai phần mê hoặc thuộc về phái nam.Người này, muốn diễn tuồng gì vậy?Giản Trang hoàn toàn bỏ ngoài tai, như không có chuyện gì kẹp túi xách ở cạnh hông, cung kính với người đàn ông trước mặt nói: “Tổng giám đốc, tài liệu cũng đã chuẩn bị xong, anh còn có cuộc hẹn với tổng giám đốc công ty Đôn Hoàng là Hứa Kiến Nghiệp, hôm nay là ngày đi khảo sát thực địa hai công trình, mời xuống xe.”“……….Cắt.” Nguyễn Thiếu Dật lập tức hạ môi, khó chịu quẹt mồm, âm thanh cà lơ phất phơ lầm bầm, “Đồ cổ hủ, một chút tình thú cũng không có, ngay cả đùa giỡn cũng không. Uổng công tôi có ý tốt chuẩn bị quà tặng cho cô, đền bù việc cô bị chấn thương sọ não khổ sở. Cấp trên tốt như tôi ở đâu tìm ra chứ, một nhân viên mới đi làm không có mấy ngày, có ai dám tùy tiện xin nghỉ, cho dù là phát sốt bốn mươi độ, trời có sụp xuống, cũng phải chống đỡ đến làm. Cô xem một chút, cấp trên như tôi thật tốt với cô, cô gọi một cuộc điện thoại, tôi liền cho cô nghỉ rồi, còn chuẩn bị quà tặng cho cô…..Sao một chút cảm kích cũng không có.”Giản Trang nhìn Nguyễn Thiếu Dật, khuôn mặt thanh tú nhàn nhạt mỉm cười, đối với mấy lời lầm bầm làm như không nghe thấy, nghiêm trang nói: “Tổng giám đốc, quên nói cho anh một việc, vừa rồi thư ký của tổng giám đốc Hứa gọi điện thoại tới, nói là đang trên đường đi tới hai công trình……..Anh xem, có phải là nên tranh thủ thời gian không……..”“Cái gì? Người đàn ông kia đang trên đường đi?” Không đợi Giản Trang trả lời, Nguyễn Thiếu Dật đã vỗ bàn, lập tức từ trên ghế ngồi nhảy lên, vẻ mặt không đứng đắn lập tức biến mất, mắt trợn tròn, rống lớn một câu: “Sao cô không nói sớm!”“Rất xin lỗi tổng giám đốc, tôi thấy anh vẫn đang lầm bầm lầu bầu, cho là anh cũng không gấp gáp.” Giản Trang mặt không biểu tình giải thích, con ngươi lại sáng ngời dị thường, đáy mắt hiện lên sự vui sướng khi người khác gặp họa, “Hơn nữa……Mười phút trước, tôi đã nhắc nhở anh chuẩn bị lên đường rồi, là anh vẫn ngồi trên ghế, không nhúc nhích.”“Còn mạnh miệng! Cô còn lý luận đúng không?” Nguyễn Thiếu Dật giận dữ mắng mỏ, lập tức tỏa ra khí thế của tổng giám đốc, quanh thân tản ra hơi thở mạnh mẽ, vẻ mặt thư giãn vừa rồi giờ không tìm thấy chút nào, nhìn chằm chằm Giản Trang, mắt lạnh cơ hồ có thể phủ lên Giản Trang một tầng băng.“Rất xin lỗi tổng giám đốc, hôm nay tôi sai rồi.” Giản Trang thức thời cúi đầu, dùng thái độ của nhân viên, thấp giọng nói, “Tổng giám đốc, bây giờ xuống lầu lên đường, đi nhanh, vẫn có thể đến khu công trình đúng giờ, sẽ không bị muộn, sẽ không làm chậm trễ hành trình.”“Hừ!”Nguyễn Thiếu Dật lạnh lùng hừ một tiếng, một cước đá văng ghế xoay sau lưng, không nói một lời, sải bước đi ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc.Giản Trang xách túi, theo sát phía sau.

Chương 27: Một chút tình thú cũng không có