-”Này,trả cho anh mau!” -”Không,nó là của em mà!” Trong một tòa biệt thự ở ngoại ô,có một đôi nam nữ đang rượt đuổi nhau chí chóe. Cô gái xinh đẹp cầm trên tay một chiếc vòng cổ,chạy tới chạy lui,miệng liên tục hét lớn: -”Thượng Bảo Quân,anh quá quát vừa thôi!Anh có thể mua sợi dây khác cho chị dâu mà,sao cứ nhất thiết phải lấy của em?” Chàng trai tên Thượng Bảo Quân ra sức giải thích: -”Giúp anh đi Bảo Yến,Nhu Nhi rất thích nó,anh không muốn mất vợ đâu,nhóc giúp anh đi!” -”Không,không!” Cô gái tên Bảo Yến kia càng ra sức chạy,Bảo Quân tăng tốc vọt lên và cướp được sợi dây. Bảo Yến hét ầm lên: -”Bảo Quân,đó là cổ vật em có được ở hầm mộ hôm trước.Anh đừng quá đáng!” -”Nhưng Nhu Nhi...” -”Nhu Nhi,Nhu Nhi,trong miệng anh cứ Nhu Nhi suốt ngày.Chị ta muốn gì là anh cho nấy.Chị ta nói Đông anh chẳng dám sang Tây,chị ta nói sao anh làm vậy.Em nói cho anh biết,chị ta tăm tia sợi dây này từ lúc em lấy về rồi.Thật không ngờ còn dám nói với anh,đê tiện hết sức!” -”Sao em dám nói Nhu Nhi như vậy…
Chương 19: Thái Hậu lâm nguy
Hoàng Hậu Tinh Quái, Nàng Ngồi Yên Cho Trẫm!Tác giả: RinkitokiChan116, Kim Sang KyoTruyện Ngôn Tình-”Này,trả cho anh mau!” -”Không,nó là của em mà!” Trong một tòa biệt thự ở ngoại ô,có một đôi nam nữ đang rượt đuổi nhau chí chóe. Cô gái xinh đẹp cầm trên tay một chiếc vòng cổ,chạy tới chạy lui,miệng liên tục hét lớn: -”Thượng Bảo Quân,anh quá quát vừa thôi!Anh có thể mua sợi dây khác cho chị dâu mà,sao cứ nhất thiết phải lấy của em?” Chàng trai tên Thượng Bảo Quân ra sức giải thích: -”Giúp anh đi Bảo Yến,Nhu Nhi rất thích nó,anh không muốn mất vợ đâu,nhóc giúp anh đi!” -”Không,không!” Cô gái tên Bảo Yến kia càng ra sức chạy,Bảo Quân tăng tốc vọt lên và cướp được sợi dây. Bảo Yến hét ầm lên: -”Bảo Quân,đó là cổ vật em có được ở hầm mộ hôm trước.Anh đừng quá đáng!” -”Nhưng Nhu Nhi...” -”Nhu Nhi,Nhu Nhi,trong miệng anh cứ Nhu Nhi suốt ngày.Chị ta muốn gì là anh cho nấy.Chị ta nói Đông anh chẳng dám sang Tây,chị ta nói sao anh làm vậy.Em nói cho anh biết,chị ta tăm tia sợi dây này từ lúc em lấy về rồi.Thật không ngờ còn dám nói với anh,đê tiện hết sức!” -”Sao em dám nói Nhu Nhi như vậy… *Quân nhân*Cô vội vã ôm xấp tài liệu đến phòng tổng tư lệnh,chết cha cô ngủ quên mới đau chứ.Hấp ta hấp tấp đến trước cửa cô định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa liền mở ra.Woa~ Hôm nay cô có siêu năng lực à?-"Em trễ 1 phút 24 giây!"Giọng nói lạnh lùng chợt vang lên.Tổng tư lệnh đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cô.-"Sao lại đến muộn?"-"Dạ.....dạ....thưa....em...em ngủ quên ạ!!!!"Thôi xong,cuồng phong bão tố sắp nổi lên rồi >
*Quân nhân*
Cô vội vã ôm xấp tài liệu đến phòng tổng tư lệnh,chết cha cô ngủ quên mới đau chứ.
Hấp ta hấp tấp đến trước cửa cô định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa liền mở ra.Woa~ Hôm nay cô có siêu năng lực à?
-"Em trễ 1 phút 24 giây!"
Giọng nói lạnh lùng chợt vang lên.Tổng tư lệnh đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
-"Sao lại đến muộn?"
-"Dạ.....dạ....thưa....em...em ngủ quên ạ!!!!"
Thôi xong,cuồng phong bão tố sắp nổi lên rồi >
Hoàng Hậu Tinh Quái, Nàng Ngồi Yên Cho Trẫm!Tác giả: RinkitokiChan116, Kim Sang KyoTruyện Ngôn Tình-”Này,trả cho anh mau!” -”Không,nó là của em mà!” Trong một tòa biệt thự ở ngoại ô,có một đôi nam nữ đang rượt đuổi nhau chí chóe. Cô gái xinh đẹp cầm trên tay một chiếc vòng cổ,chạy tới chạy lui,miệng liên tục hét lớn: -”Thượng Bảo Quân,anh quá quát vừa thôi!Anh có thể mua sợi dây khác cho chị dâu mà,sao cứ nhất thiết phải lấy của em?” Chàng trai tên Thượng Bảo Quân ra sức giải thích: -”Giúp anh đi Bảo Yến,Nhu Nhi rất thích nó,anh không muốn mất vợ đâu,nhóc giúp anh đi!” -”Không,không!” Cô gái tên Bảo Yến kia càng ra sức chạy,Bảo Quân tăng tốc vọt lên và cướp được sợi dây. Bảo Yến hét ầm lên: -”Bảo Quân,đó là cổ vật em có được ở hầm mộ hôm trước.Anh đừng quá đáng!” -”Nhưng Nhu Nhi...” -”Nhu Nhi,Nhu Nhi,trong miệng anh cứ Nhu Nhi suốt ngày.Chị ta muốn gì là anh cho nấy.Chị ta nói Đông anh chẳng dám sang Tây,chị ta nói sao anh làm vậy.Em nói cho anh biết,chị ta tăm tia sợi dây này từ lúc em lấy về rồi.Thật không ngờ còn dám nói với anh,đê tiện hết sức!” -”Sao em dám nói Nhu Nhi như vậy… *Quân nhân*Cô vội vã ôm xấp tài liệu đến phòng tổng tư lệnh,chết cha cô ngủ quên mới đau chứ.Hấp ta hấp tấp đến trước cửa cô định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa liền mở ra.Woa~ Hôm nay cô có siêu năng lực à?-"Em trễ 1 phút 24 giây!"Giọng nói lạnh lùng chợt vang lên.Tổng tư lệnh đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cô.-"Sao lại đến muộn?"-"Dạ.....dạ....thưa....em...em ngủ quên ạ!!!!"Thôi xong,cuồng phong bão tố sắp nổi lên rồi >