Tác giả:

Ánh nắng len lỏi qua tán cây rọi thẳng vào mặt, tôi vừa cố gượn sức ôm chiếc thùng to đùng trên tay, vừa nheo mắt tránh cái ánh nắng xấu xa kia. Bố đứng trong nhà vừa trông thấy tôi đã vội vã chạy ra mang chiếc thùng vào giúp, miệng không tránh việc càu nhàu trách tôi. - Đã bảo để bố đến trường mang đồ về giúp con mà không nghe. Giờ con có than thì bố không thương tiếc đâu. Chả là tôi trườc giờ học một ngôi trường bình thường, phải ở kí túc nên mang đồ đạc vào nhiều. Và vì lần trước cuộc thi kiến thức tìm kiếm học bổng do trường tổ chức tôi đã đứng nhất. Ấy thế là được chuyển vào ngôi trường danh tiếng nhất thành phố. Một ngôi trường hàng vạn người muốn đặt chân vào, ngôi trường dành riêng cho những cậu ấm, cô chiêu_ Flower Hight School. Tôi quang sang nhìn bố cười. Bố tôi tuy nói một đường nhưng làm một nẻo. Vừa đặt thùng xuống đã chạy đến lau mồ hôi trên trán tôi. Ân cần hỏi. - Bối Diệp Hân. Con nghĩ mình sẽ làm tốt ở ngôi trường mới này chứ? Ta lo cho con lắm, dù gì thì đó cũng…

Chương 15: Tôi thích cậu!!!

Đại Thiếu Gia! Cấm Cậu Ăn ChèTác giả: Gián NhỏÁnh nắng len lỏi qua tán cây rọi thẳng vào mặt, tôi vừa cố gượn sức ôm chiếc thùng to đùng trên tay, vừa nheo mắt tránh cái ánh nắng xấu xa kia. Bố đứng trong nhà vừa trông thấy tôi đã vội vã chạy ra mang chiếc thùng vào giúp, miệng không tránh việc càu nhàu trách tôi. - Đã bảo để bố đến trường mang đồ về giúp con mà không nghe. Giờ con có than thì bố không thương tiếc đâu. Chả là tôi trườc giờ học một ngôi trường bình thường, phải ở kí túc nên mang đồ đạc vào nhiều. Và vì lần trước cuộc thi kiến thức tìm kiếm học bổng do trường tổ chức tôi đã đứng nhất. Ấy thế là được chuyển vào ngôi trường danh tiếng nhất thành phố. Một ngôi trường hàng vạn người muốn đặt chân vào, ngôi trường dành riêng cho những cậu ấm, cô chiêu_ Flower Hight School. Tôi quang sang nhìn bố cười. Bố tôi tuy nói một đường nhưng làm một nẻo. Vừa đặt thùng xuống đã chạy đến lau mồ hôi trên trán tôi. Ân cần hỏi. - Bối Diệp Hân. Con nghĩ mình sẽ làm tốt ở ngôi trường mới này chứ? Ta lo cho con lắm, dù gì thì đó cũng… "Ghét của nào trời trao của đó" Chẳng phải đó là câu mọi người vẫn thường truyền tai nhau hay sao? Nhưng bản thân tôi thì chưa bao giờ tin các bạn ạ! Tư tưởng của tôi chính là... Đã ghét rồi thì không để ý, đã ghét rồi thì không tiếp xúc, đã ghét rồi thì không quan tâm, đã ghét rồi thì chả có cảm tình nổi. Ấy là tôi nghiệm ra một điều tôi có ghét của nào đi chăng nữa thì ông trời cũng đừng hòng mà trao tôi. Người tôi ghét có đạp đổ tôi đi chăng nữa thì tôi cũng cố mà bỏ chạy. Suy cho cùng đã đến lúc tên "cẩu tạp chủng" kia biến mất khỏi tầm nhìn tôi rồi nhỉ?Gồng tay đưa cao, thu hết can đảm, bờ môi mím lại. Tôi nhất định, nhất định sẽ cố hết sức.______________________~~Ing~~~Tiếng đồng hồ kêu. Hình như đến giờ tên đó đến rủ tôi đi học rồi! Đúng như linh cảm, từ xa bóng dáng hắn đã nhấp nhóe trong tầm mắt.Tôi nghe tiếng tim tôi đập nhanh.- Bối Diệp Hân. Tiếng kêu yêu dấu miễn phí điệu cười thân thương.Tôi cười khổ, chính thức là tôi cười khổ đấy ạ. Chợt nhớ dự tính của mình, tôi mặc chóng lấy lại tinh thần ngay. Phút chốc đã vô cùng hùng dũng.Tôi hắng giọng.- E hèm! Vũ Thiên Bảo, những gì tôi nói hôm qua cậu còn chưa thông?Nói xong, tôi chăm chú quan sát thái độ của hắn.Hắn đơ một lúc rồi trở lại vẻ mặt nham nhở ngay. Đột nhiên vươn tay kéo tôi ngã vào lồng ngực. Tôi bị hành động xa lạ này làm cho bỡ ngỡ xen lẫn bối rối tột cùng. Cảm giác này là gì sao lạ lẫm thế nhỉ? Ơ... nhưng tiếng gì kêu thế này. A! Tiếng tim hắn! Sao mạnh thế này?!!. Tôi nghe rõ luôn ấy... ơ... ơ...- Hân HânThiên Bảo đột nhiên gọi tên tôi. Tiếng kêu nhẹ nhàng trầm bổng.Tôi lúc này thật khó thở, loại cảm giác này. Tôi chưa trãi qua bao giờ.- Hân Hân- Hắn tiếp tục gọi.Tôi ấp úng.- G..gi...gì...?- Tôi thích cậu!!!Đùng. Đùng. Đoàn. Đoàn.Cái quái gì thế này! Không phải là đêm giao thừa vậy tiếng pháo phát ra từ đâu chứ? A! Hay là tôi đang mơ?Lập tức tôi vùng ra khỏi vòng tay hắn. Đưa tay tự vả vào má mình bôm bốp.Thiên Bảo vội vàng giữ tay tôi lại. Sắc mặt lo lắng hỏi.- Cậu đang làm gì thế? Bị sao vậy?- Tôi đang mơ... tôi đang mơ... tôi đang mơ đúng không?!- Cậu không mơ. Là sự thật.- Chẳng phải... chẳng phải cậu ghét tôi lắm sao? - Điều gì khiến cho cậu nghĩ như thế?- Cậu luôn tìm cách hành hạ, làm khó tôi! - Đồ ngốc không phải vậy đâu. Tôi cười giã lã. Đến lúc này tôi vẫn lu mờ tột cùng.- Haha. Là mơ thôi. Haha.Thiên Bảo bực dọc.- Được rồi! Đã đến mức này tôi sẽ chứng minh cho đồ ngốc cậu thấy cậu không phải mơ.Nói rồi cậu ta dần dần cuối đầu. Mỗi lúc một gần, gương mặt mỗi lúc càng phóng đại trước mắt, hơi thở cũng phà phà vào mặt, vào môi tôi. Tôi lấy gồng, nhắm chặt mắt. Trái tim bất giác rung lên.

"Ghét của nào trời trao của đó" Chẳng phải đó là câu mọi người vẫn thường truyền tai nhau hay sao? Nhưng bản thân tôi thì chưa bao giờ tin các bạn ạ! Tư tưởng của tôi chính là... Đã ghét rồi thì không để ý, đã ghét rồi thì không tiếp xúc, đã ghét rồi thì không quan tâm, đã ghét rồi thì chả có cảm tình nổi. Ấy là tôi nghiệm ra một điều tôi có ghét của nào đi chăng nữa thì ông trời cũng đừng hòng mà trao tôi. Người tôi ghét có đạp đổ tôi đi chăng nữa thì tôi cũng cố mà bỏ chạy. Suy cho cùng đã đến lúc tên "cẩu tạp chủng" kia biến mất khỏi tầm nhìn tôi rồi nhỉ?

Gồng tay đưa cao, thu hết can đảm, bờ môi mím lại. Tôi nhất định, nhất định sẽ cố hết sức.

______________________

~~Ing~~~

Tiếng đồng hồ kêu. Hình như đến giờ tên đó đến rủ tôi đi học rồi! 

Đúng như linh cảm, từ xa bóng dáng hắn đã nhấp nhóe trong tầm mắt.

Tôi nghe tiếng tim tôi đập nhanh.

- Bối Diệp Hân. 

Tiếng kêu yêu dấu miễn phí điệu cười thân thương.

Tôi cười khổ, chính thức là tôi cười khổ đấy ạ. Chợt nhớ dự tính của mình, tôi mặc chóng lấy lại tinh thần ngay. Phút chốc đã vô cùng hùng dũng.

Tôi hắng giọng.

- E hèm! Vũ Thiên Bảo, những gì tôi nói hôm qua cậu còn chưa thông?

Nói xong, tôi chăm chú quan sát thái độ của hắn.

Hắn đơ một lúc rồi trở lại vẻ mặt nham nhở ngay. 

Đột nhiên vươn tay kéo tôi ngã vào lồng ngực. Tôi bị hành động xa lạ này làm cho bỡ ngỡ xen lẫn bối rối tột cùng. 

Cảm giác này là gì sao lạ lẫm thế nhỉ? Ơ... nhưng tiếng gì kêu thế này. A! Tiếng tim hắn! Sao mạnh thế này?!!. Tôi nghe rõ luôn ấy... ơ... ơ...

- Hân Hân

Thiên Bảo đột nhiên gọi tên tôi. Tiếng kêu nhẹ nhàng trầm bổng.

Tôi lúc này thật khó thở, loại cảm giác này. Tôi chưa trãi qua bao giờ.

- Hân Hân- Hắn tiếp tục gọi.

Tôi ấp úng.

- G..gi...gì...?

- Tôi thích cậu!!!

Đùng. Đùng. Đoàn. Đoàn.

Cái quái gì thế này! Không phải là đêm giao thừa vậy tiếng pháo phát ra từ đâu chứ? A! Hay là tôi đang mơ?

Lập tức tôi vùng ra khỏi vòng tay hắn. Đưa tay tự vả vào má mình bôm bốp.

Thiên Bảo vội vàng giữ tay tôi lại. Sắc mặt lo lắng hỏi.

- Cậu đang làm gì thế? Bị sao vậy?

- Tôi đang mơ... tôi đang mơ... tôi đang mơ đúng không?!

- Cậu không mơ. Là sự thật.

- Chẳng phải... chẳng phải cậu ghét tôi lắm sao? 

- Điều gì khiến cho cậu nghĩ như thế?

- Cậu luôn tìm cách hành hạ, làm khó tôi! 

- Đồ ngốc không phải vậy đâu. 

Tôi cười giã lã. Đến lúc này tôi vẫn lu mờ tột cùng.

- Haha. Là mơ thôi. Haha.

Thiên Bảo bực dọc.

- Được rồi! Đã đến mức này tôi sẽ chứng minh cho đồ ngốc cậu thấy cậu không phải mơ.

Nói rồi cậu ta dần dần cuối đầu. Mỗi lúc một gần, gương mặt mỗi lúc càng phóng đại trước mắt, hơi thở cũng phà phà vào mặt, vào môi tôi. 

Tôi lấy gồng, nhắm chặt mắt. Trái tim bất giác rung lên.

Đại Thiếu Gia! Cấm Cậu Ăn ChèTác giả: Gián NhỏÁnh nắng len lỏi qua tán cây rọi thẳng vào mặt, tôi vừa cố gượn sức ôm chiếc thùng to đùng trên tay, vừa nheo mắt tránh cái ánh nắng xấu xa kia. Bố đứng trong nhà vừa trông thấy tôi đã vội vã chạy ra mang chiếc thùng vào giúp, miệng không tránh việc càu nhàu trách tôi. - Đã bảo để bố đến trường mang đồ về giúp con mà không nghe. Giờ con có than thì bố không thương tiếc đâu. Chả là tôi trườc giờ học một ngôi trường bình thường, phải ở kí túc nên mang đồ đạc vào nhiều. Và vì lần trước cuộc thi kiến thức tìm kiếm học bổng do trường tổ chức tôi đã đứng nhất. Ấy thế là được chuyển vào ngôi trường danh tiếng nhất thành phố. Một ngôi trường hàng vạn người muốn đặt chân vào, ngôi trường dành riêng cho những cậu ấm, cô chiêu_ Flower Hight School. Tôi quang sang nhìn bố cười. Bố tôi tuy nói một đường nhưng làm một nẻo. Vừa đặt thùng xuống đã chạy đến lau mồ hôi trên trán tôi. Ân cần hỏi. - Bối Diệp Hân. Con nghĩ mình sẽ làm tốt ở ngôi trường mới này chứ? Ta lo cho con lắm, dù gì thì đó cũng… "Ghét của nào trời trao của đó" Chẳng phải đó là câu mọi người vẫn thường truyền tai nhau hay sao? Nhưng bản thân tôi thì chưa bao giờ tin các bạn ạ! Tư tưởng của tôi chính là... Đã ghét rồi thì không để ý, đã ghét rồi thì không tiếp xúc, đã ghét rồi thì không quan tâm, đã ghét rồi thì chả có cảm tình nổi. Ấy là tôi nghiệm ra một điều tôi có ghét của nào đi chăng nữa thì ông trời cũng đừng hòng mà trao tôi. Người tôi ghét có đạp đổ tôi đi chăng nữa thì tôi cũng cố mà bỏ chạy. Suy cho cùng đã đến lúc tên "cẩu tạp chủng" kia biến mất khỏi tầm nhìn tôi rồi nhỉ?Gồng tay đưa cao, thu hết can đảm, bờ môi mím lại. Tôi nhất định, nhất định sẽ cố hết sức.______________________~~Ing~~~Tiếng đồng hồ kêu. Hình như đến giờ tên đó đến rủ tôi đi học rồi! Đúng như linh cảm, từ xa bóng dáng hắn đã nhấp nhóe trong tầm mắt.Tôi nghe tiếng tim tôi đập nhanh.- Bối Diệp Hân. Tiếng kêu yêu dấu miễn phí điệu cười thân thương.Tôi cười khổ, chính thức là tôi cười khổ đấy ạ. Chợt nhớ dự tính của mình, tôi mặc chóng lấy lại tinh thần ngay. Phút chốc đã vô cùng hùng dũng.Tôi hắng giọng.- E hèm! Vũ Thiên Bảo, những gì tôi nói hôm qua cậu còn chưa thông?Nói xong, tôi chăm chú quan sát thái độ của hắn.Hắn đơ một lúc rồi trở lại vẻ mặt nham nhở ngay. Đột nhiên vươn tay kéo tôi ngã vào lồng ngực. Tôi bị hành động xa lạ này làm cho bỡ ngỡ xen lẫn bối rối tột cùng. Cảm giác này là gì sao lạ lẫm thế nhỉ? Ơ... nhưng tiếng gì kêu thế này. A! Tiếng tim hắn! Sao mạnh thế này?!!. Tôi nghe rõ luôn ấy... ơ... ơ...- Hân HânThiên Bảo đột nhiên gọi tên tôi. Tiếng kêu nhẹ nhàng trầm bổng.Tôi lúc này thật khó thở, loại cảm giác này. Tôi chưa trãi qua bao giờ.- Hân Hân- Hắn tiếp tục gọi.Tôi ấp úng.- G..gi...gì...?- Tôi thích cậu!!!Đùng. Đùng. Đoàn. Đoàn.Cái quái gì thế này! Không phải là đêm giao thừa vậy tiếng pháo phát ra từ đâu chứ? A! Hay là tôi đang mơ?Lập tức tôi vùng ra khỏi vòng tay hắn. Đưa tay tự vả vào má mình bôm bốp.Thiên Bảo vội vàng giữ tay tôi lại. Sắc mặt lo lắng hỏi.- Cậu đang làm gì thế? Bị sao vậy?- Tôi đang mơ... tôi đang mơ... tôi đang mơ đúng không?!- Cậu không mơ. Là sự thật.- Chẳng phải... chẳng phải cậu ghét tôi lắm sao? - Điều gì khiến cho cậu nghĩ như thế?- Cậu luôn tìm cách hành hạ, làm khó tôi! - Đồ ngốc không phải vậy đâu. Tôi cười giã lã. Đến lúc này tôi vẫn lu mờ tột cùng.- Haha. Là mơ thôi. Haha.Thiên Bảo bực dọc.- Được rồi! Đã đến mức này tôi sẽ chứng minh cho đồ ngốc cậu thấy cậu không phải mơ.Nói rồi cậu ta dần dần cuối đầu. Mỗi lúc một gần, gương mặt mỗi lúc càng phóng đại trước mắt, hơi thở cũng phà phà vào mặt, vào môi tôi. Tôi lấy gồng, nhắm chặt mắt. Trái tim bất giác rung lên.

Chương 15: Tôi thích cậu!!!