Tác giả:

Ánh nắng len lỏi qua tán cây rọi thẳng vào mặt, tôi vừa cố gượn sức ôm chiếc thùng to đùng trên tay, vừa nheo mắt tránh cái ánh nắng xấu xa kia. Bố đứng trong nhà vừa trông thấy tôi đã vội vã chạy ra mang chiếc thùng vào giúp, miệng không tránh việc càu nhàu trách tôi. - Đã bảo để bố đến trường mang đồ về giúp con mà không nghe. Giờ con có than thì bố không thương tiếc đâu. Chả là tôi trườc giờ học một ngôi trường bình thường, phải ở kí túc nên mang đồ đạc vào nhiều. Và vì lần trước cuộc thi kiến thức tìm kiếm học bổng do trường tổ chức tôi đã đứng nhất. Ấy thế là được chuyển vào ngôi trường danh tiếng nhất thành phố. Một ngôi trường hàng vạn người muốn đặt chân vào, ngôi trường dành riêng cho những cậu ấm, cô chiêu_ Flower Hight School. Tôi quang sang nhìn bố cười. Bố tôi tuy nói một đường nhưng làm một nẻo. Vừa đặt thùng xuống đã chạy đến lau mồ hôi trên trán tôi. Ân cần hỏi. - Bối Diệp Hân. Con nghĩ mình sẽ làm tốt ở ngôi trường mới này chứ? Ta lo cho con lắm, dù gì thì đó cũng…

Chương 41: Anh sẽ mãi bảo vệ em

Đại Thiếu Gia! Cấm Cậu Ăn ChèTác giả: Gián NhỏÁnh nắng len lỏi qua tán cây rọi thẳng vào mặt, tôi vừa cố gượn sức ôm chiếc thùng to đùng trên tay, vừa nheo mắt tránh cái ánh nắng xấu xa kia. Bố đứng trong nhà vừa trông thấy tôi đã vội vã chạy ra mang chiếc thùng vào giúp, miệng không tránh việc càu nhàu trách tôi. - Đã bảo để bố đến trường mang đồ về giúp con mà không nghe. Giờ con có than thì bố không thương tiếc đâu. Chả là tôi trườc giờ học một ngôi trường bình thường, phải ở kí túc nên mang đồ đạc vào nhiều. Và vì lần trước cuộc thi kiến thức tìm kiếm học bổng do trường tổ chức tôi đã đứng nhất. Ấy thế là được chuyển vào ngôi trường danh tiếng nhất thành phố. Một ngôi trường hàng vạn người muốn đặt chân vào, ngôi trường dành riêng cho những cậu ấm, cô chiêu_ Flower Hight School. Tôi quang sang nhìn bố cười. Bố tôi tuy nói một đường nhưng làm một nẻo. Vừa đặt thùng xuống đã chạy đến lau mồ hôi trên trán tôi. Ân cần hỏi. - Bối Diệp Hân. Con nghĩ mình sẽ làm tốt ở ngôi trường mới này chứ? Ta lo cho con lắm, dù gì thì đó cũng… Anh đạp cửa đi vào, giây phút đó. Có lẽ là suốt cuộc đời này tôi không thể nào quê được. Đó là giây phút vỡ òa, đó là giây phút hân hoan nhất mà từ lúc tôi sinh ra đến tận bây giờ. ------------Vũ Thiên Bảo sau khi nghe tin La Chí Hữu đã bắt cóc Bối Diệp Hân đi từ chính miệng Tuệ Duy - Cô em gái hết mực yêu quý anh trai La Chí Hữu của mình, cậu đã rất sốc. Cậu chưa kịp nói lời cảm ơn đến Tuệ Duy đã vội vã chạy đi theo địa chỉ ghi trên tờ giấy mà cô được cậu trước đó. Khoảnh khắc cậu nhìn thấy người con gái mình yêu sau cánh cửa và giây phút cô chưa bị sao. Lồng ngực cậu run lên từng hồi. Run lên vì mừng rỡ, run lên vì sự cảm kích đối với Tuệ Duy. Cậu điên cuồng, điên cuồng tới đấm vào La Chí Hữu. Nhưng lạ thay La Chí Hữu chỉ đỡ chứ chẳng đánh trả cậu lại một cái nào. Hắn bị làm sao vậy? Tại sao lại không đánh trả? Sau khi Vũ Thiên Bảo đánh La Chí Hữu đến khi hắn không còn sức nữa thì cậu mới buông thả ra. Đến bên cô và cởi áo ra che chắn. Sau đó cậu bế cô ra xe, đưa ra khỏi chốn rừng rú hoang vu này. "Bối Diệp Hân. Anh hứa với em. Nhất định sẽ không có chuyện này lần thứ hai xảy ra. Anh dùng cả cuộc đời này để hứa với em..."Chiếc xe của Vũ Thiên Bảo vun vút đi. Chẳng mấy chốc cậu đã ra được thành phố. Ban nãy vừa ra tới thành phố cậu đã không quên gọi điện thoại báo cho mọi người biết đã tìm và cứu được cô. Còn chuyện dài, về nhà rồi sẽ kể. Bấy giờ, cậu dừng xe lại một chổ trống. Đường còn dài lắm mới tới được nhà. Vũ Thiên Bảo cũng đã kiệt sức. Thôi thì nghỉ một chút hẳn về. Cậu nhoài người ra phía sau, lấy cái chăn ra đắp cho cô. Cô đã ngủ từ rất lâu. Bấy nhiêu ngày nay, vì mệt mỏi, vì sợ sệt, Bối Diệp Hân đã chẳng ngủ một giây phút nào. Từ lúc trên xe đến giờ. Ý thức được mình đã an toàn tuyệt đối. Cô chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Lại còn ngủ rất sâu. Vũ Thiên Bảo ngắm nhìn người con gái trước mặt. Mái tóc rối bời, đôi môi nhợt nhạt. Gương mặt cô sao mà tiều tụy quá! Cậu đưa tay v**t v* khuôn mặt mà lòng đau như cắt. "Bối Diệp Hân. Hứa với em. Anh sẽ mãi bảo vệ em. Bảo vệ em mãi mãi. Cho đến khi anh không còn sức nữa anh vẫn sẽ bảo vệ em. Chỉ đến khi anh chết đi thì đó mới là ngừng bảo vệ em trước mặt. Nhưng ở nơi nào đó. Hồn ma anh vẫn sẽ luôn âm thầm bảo vệ em... Anh yêu em! 

Anh đạp cửa đi vào, giây phút đó. Có lẽ là suốt cuộc đời này tôi không thể nào quê được. 

Đó là giây phút vỡ òa, đó là giây phút hân hoan nhất mà từ lúc tôi sinh ra đến tận bây giờ. 

------------

Vũ Thiên Bảo sau khi nghe tin La Chí Hữu đã bắt cóc Bối Diệp Hân đi từ chính miệng Tuệ Duy - Cô em gái hết mực yêu quý anh trai La Chí Hữu của mình, cậu đã rất sốc. Cậu chưa kịp nói lời cảm ơn đến Tuệ Duy đã vội vã chạy đi theo địa chỉ ghi trên tờ giấy mà cô được cậu trước đó. 

Khoảnh khắc cậu nhìn thấy người con gái mình yêu sau cánh cửa và giây phút cô chưa bị sao. Lồng ngực cậu run lên từng hồi. Run lên vì mừng rỡ, run lên vì sự cảm kích đối với Tuệ Duy. 

Cậu điên cuồng, điên cuồng tới đấm vào La Chí Hữu. Nhưng lạ thay La Chí Hữu chỉ đỡ chứ chẳng đánh trả cậu lại một cái nào. Hắn bị làm sao vậy? Tại sao lại không đánh trả? 

Sau khi Vũ Thiên Bảo đánh La Chí Hữu đến khi hắn không còn sức nữa thì cậu mới buông thả ra. Đến bên cô và cởi áo ra che chắn. 

Sau đó cậu bế cô ra xe, đưa ra khỏi chốn rừng rú hoang vu này. 

"Bối Diệp Hân. Anh hứa với em. Nhất định sẽ không có chuyện này lần thứ hai xảy ra. Anh dùng cả cuộc đời này để hứa với em..."

Chiếc xe của Vũ Thiên Bảo vun vút đi. Chẳng mấy chốc cậu đã ra được thành phố. Ban nãy vừa ra tới thành phố cậu đã không quên gọi điện thoại báo cho mọi người biết đã tìm và cứu được cô. Còn chuyện dài, về nhà rồi sẽ kể. 

Bấy giờ, cậu dừng xe lại một chổ trống. Đường còn dài lắm mới tới được nhà. Vũ Thiên Bảo cũng đã kiệt sức. Thôi thì nghỉ một chút hẳn về. 

Cậu nhoài người ra phía sau, lấy cái chăn ra đắp cho cô. Cô đã ngủ từ rất lâu. 

Bấy nhiêu ngày nay, vì mệt mỏi, vì sợ sệt, Bối Diệp Hân đã chẳng ngủ một giây phút nào. Từ lúc trên xe đến giờ. Ý thức được mình đã an toàn tuyệt đối. Cô chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Lại còn ngủ rất sâu. 

Vũ Thiên Bảo ngắm nhìn người con gái trước mặt. Mái tóc rối bời, đôi môi nhợt nhạt. Gương mặt cô sao mà tiều tụy quá! 

Cậu đưa tay v**t v* khuôn mặt mà lòng đau như cắt. 

"Bối Diệp Hân. Hứa với em. Anh sẽ mãi bảo vệ em. Bảo vệ em mãi mãi. Cho đến khi anh không còn sức nữa anh vẫn sẽ bảo vệ em. Chỉ đến khi anh chết đi thì đó mới là ngừng bảo vệ em trước mặt. Nhưng ở nơi nào đó. Hồn ma anh vẫn sẽ luôn âm thầm bảo vệ em... Anh yêu em! 

Đại Thiếu Gia! Cấm Cậu Ăn ChèTác giả: Gián NhỏÁnh nắng len lỏi qua tán cây rọi thẳng vào mặt, tôi vừa cố gượn sức ôm chiếc thùng to đùng trên tay, vừa nheo mắt tránh cái ánh nắng xấu xa kia. Bố đứng trong nhà vừa trông thấy tôi đã vội vã chạy ra mang chiếc thùng vào giúp, miệng không tránh việc càu nhàu trách tôi. - Đã bảo để bố đến trường mang đồ về giúp con mà không nghe. Giờ con có than thì bố không thương tiếc đâu. Chả là tôi trườc giờ học một ngôi trường bình thường, phải ở kí túc nên mang đồ đạc vào nhiều. Và vì lần trước cuộc thi kiến thức tìm kiếm học bổng do trường tổ chức tôi đã đứng nhất. Ấy thế là được chuyển vào ngôi trường danh tiếng nhất thành phố. Một ngôi trường hàng vạn người muốn đặt chân vào, ngôi trường dành riêng cho những cậu ấm, cô chiêu_ Flower Hight School. Tôi quang sang nhìn bố cười. Bố tôi tuy nói một đường nhưng làm một nẻo. Vừa đặt thùng xuống đã chạy đến lau mồ hôi trên trán tôi. Ân cần hỏi. - Bối Diệp Hân. Con nghĩ mình sẽ làm tốt ở ngôi trường mới này chứ? Ta lo cho con lắm, dù gì thì đó cũng… Anh đạp cửa đi vào, giây phút đó. Có lẽ là suốt cuộc đời này tôi không thể nào quê được. Đó là giây phút vỡ òa, đó là giây phút hân hoan nhất mà từ lúc tôi sinh ra đến tận bây giờ. ------------Vũ Thiên Bảo sau khi nghe tin La Chí Hữu đã bắt cóc Bối Diệp Hân đi từ chính miệng Tuệ Duy - Cô em gái hết mực yêu quý anh trai La Chí Hữu của mình, cậu đã rất sốc. Cậu chưa kịp nói lời cảm ơn đến Tuệ Duy đã vội vã chạy đi theo địa chỉ ghi trên tờ giấy mà cô được cậu trước đó. Khoảnh khắc cậu nhìn thấy người con gái mình yêu sau cánh cửa và giây phút cô chưa bị sao. Lồng ngực cậu run lên từng hồi. Run lên vì mừng rỡ, run lên vì sự cảm kích đối với Tuệ Duy. Cậu điên cuồng, điên cuồng tới đấm vào La Chí Hữu. Nhưng lạ thay La Chí Hữu chỉ đỡ chứ chẳng đánh trả cậu lại một cái nào. Hắn bị làm sao vậy? Tại sao lại không đánh trả? Sau khi Vũ Thiên Bảo đánh La Chí Hữu đến khi hắn không còn sức nữa thì cậu mới buông thả ra. Đến bên cô và cởi áo ra che chắn. Sau đó cậu bế cô ra xe, đưa ra khỏi chốn rừng rú hoang vu này. "Bối Diệp Hân. Anh hứa với em. Nhất định sẽ không có chuyện này lần thứ hai xảy ra. Anh dùng cả cuộc đời này để hứa với em..."Chiếc xe của Vũ Thiên Bảo vun vút đi. Chẳng mấy chốc cậu đã ra được thành phố. Ban nãy vừa ra tới thành phố cậu đã không quên gọi điện thoại báo cho mọi người biết đã tìm và cứu được cô. Còn chuyện dài, về nhà rồi sẽ kể. Bấy giờ, cậu dừng xe lại một chổ trống. Đường còn dài lắm mới tới được nhà. Vũ Thiên Bảo cũng đã kiệt sức. Thôi thì nghỉ một chút hẳn về. Cậu nhoài người ra phía sau, lấy cái chăn ra đắp cho cô. Cô đã ngủ từ rất lâu. Bấy nhiêu ngày nay, vì mệt mỏi, vì sợ sệt, Bối Diệp Hân đã chẳng ngủ một giây phút nào. Từ lúc trên xe đến giờ. Ý thức được mình đã an toàn tuyệt đối. Cô chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Lại còn ngủ rất sâu. Vũ Thiên Bảo ngắm nhìn người con gái trước mặt. Mái tóc rối bời, đôi môi nhợt nhạt. Gương mặt cô sao mà tiều tụy quá! Cậu đưa tay v**t v* khuôn mặt mà lòng đau như cắt. "Bối Diệp Hân. Hứa với em. Anh sẽ mãi bảo vệ em. Bảo vệ em mãi mãi. Cho đến khi anh không còn sức nữa anh vẫn sẽ bảo vệ em. Chỉ đến khi anh chết đi thì đó mới là ngừng bảo vệ em trước mặt. Nhưng ở nơi nào đó. Hồn ma anh vẫn sẽ luôn âm thầm bảo vệ em... Anh yêu em! 

Chương 41: Anh sẽ mãi bảo vệ em