Tác giả:

Từ khi Đỗ Lôi Ti có đàn ông, có thẻ tín dụng liền biến thành một người phụ nữ khác. Cô chẳng qua chỉ là một người bình thường trên phố, vì sao lại bị trói đưa đến phủ tổng thống làm nữ giúp việc chứ? Nhìn kỹ lại cũng quá vô lý không phải sao? Cô thực sự đưa tổng thống đại nhân cho...... Phải làm thế nào? Tại sao sự việc như thế lại phát sinh trên người cô? Cứ như vậy thì trái tim nhỏ bé của cô sẽ không chịu được. Bỏ đi, nhìn lại túi tiền của mình một chút, còn lại mấy chục tệ, vẫn là đưa hết toàn bộ cho chủ tịch đại nhân vậy! Người đàn ông yêu nghiệt bên cạnh từ từ tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, dùng đôi mắt yêu mị nhìn người phụ nữ đã ngủ với mình: “Tiểu Dương, em muốn bỏ chạy, em đã ngủ với anh rồi vẫn còn nghĩ muốn chạy sao? Em chính là người vô trách nhiệm như vậy sao?” “Tổng, tổng thống, anh có thể đừng nhìn tôi một cách quyến rũ như vậy được không, tôi sợ tôi không cẩn thận sẽ nhào lên......” Kết hôn, ngủ một giấc tỉnh dậy liền kết hôn...... Có ai nói với bản thân rằng chồng…

Chương 32

Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng YêuTác giả: Ti MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ khi Đỗ Lôi Ti có đàn ông, có thẻ tín dụng liền biến thành một người phụ nữ khác. Cô chẳng qua chỉ là một người bình thường trên phố, vì sao lại bị trói đưa đến phủ tổng thống làm nữ giúp việc chứ? Nhìn kỹ lại cũng quá vô lý không phải sao? Cô thực sự đưa tổng thống đại nhân cho...... Phải làm thế nào? Tại sao sự việc như thế lại phát sinh trên người cô? Cứ như vậy thì trái tim nhỏ bé của cô sẽ không chịu được. Bỏ đi, nhìn lại túi tiền của mình một chút, còn lại mấy chục tệ, vẫn là đưa hết toàn bộ cho chủ tịch đại nhân vậy! Người đàn ông yêu nghiệt bên cạnh từ từ tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, dùng đôi mắt yêu mị nhìn người phụ nữ đã ngủ với mình: “Tiểu Dương, em muốn bỏ chạy, em đã ngủ với anh rồi vẫn còn nghĩ muốn chạy sao? Em chính là người vô trách nhiệm như vậy sao?” “Tổng, tổng thống, anh có thể đừng nhìn tôi một cách quyến rũ như vậy được không, tôi sợ tôi không cẩn thận sẽ nhào lên......” Kết hôn, ngủ một giấc tỉnh dậy liền kết hôn...... Có ai nói với bản thân rằng chồng… Lúc đi tới phòng cậu chủ Đỗ Lôi Ti cảm thấy bản thân thật bi kịch, rõ ràng ở bên ngoài tìm công việc lại bị lôi đến đây, còn bị mắng, càng nghĩ càng bi thương.Mở cửa phòng cậu chủ, nhìn thấy Bùi Vũ đã mặc quần áo chỉnh tề, lấy tay lau nước mắt, đi lên trước “Cậu chủ, đi thôi, tôi đưa cậu đi học!”Đỗ Lôi Ti một tay cầm cặp sách, một tay nắm tay cậu chủ đi xuống dưới lầu, may mắn là khi đi xuống phòng khách cô không gặp tổng thống, nếu không cô thật sự không biết phải làm sao.Bùi Vũ nhìn đôi mắt đỏ au của cô, giọng nói không vui “Cô khóc sao?”“Đâu.....làm gì có......” Đỗ Lôi Ti khẩn trương trả lời, cô cũng không muốn thằng bé nhìn thấy vẻ thảm hại của cô.Cô thật sự buồn bực, sao hai ba con nhà này đều nhìn cô không vừa mắt?Cứ như vậy hai người lên xe, có mấy bảo vệ đi theo phía sau, chạy về phía trường học.Xe đi khoảng hai mươi phút thì tới trường học, Đỗ ôi Ti cùng Bùi Vũ ngồi trên xe không nói với nhau câu nào, một lớn một nhỏ đều có suy nghĩ riêng của mình.Đến trường học, xe dừng lại, Đỗ Lôi Ti đưa cặp sách cho thằng bé dặn dò “Phải học cho tốt, nghe lời cô giáo, biết không?”Bùi Vũ lộ ra vẻ mặt khinh thường “Cô nghĩ tôi là con nít hai tuổi sao?Không cần phải dặn dò như vậy, được rồi, tôi muốn đi vào.” Nói xong liền đi vào không thèm quay đầu lại.Đỗ Lôi Ti sững sờ đứng tại chỗ, sao thằng bé lại khó chịu như vậy?Con nhà người ta có như thằng bé đâu?Thôi, dù sao thằng bé cũng không giống những đứa trẻ khác, tại sao cô phải dài dòng như vậy, tự làm mình mất mặt!Đỗ Lôi Ti lên xe cùng với bảo vệ quay trở về, Đỗ Lôi Ti ngồi trong xe, lấy điện thoại ra gọi “Mẹ, mẹ vẫn khỏe chứ?”“Mẹ vẫn khỏe, con thì sao?” Lý Phượng quan tâm hỏi con gái.Đỗ Lôi Ti vừa nghe thấy mẹ hỏi như vậy, chóp mũi khẽ cay, nước mắt chảy xuống, cô cố nhịn để không phát ra tiếng, cô không muốn làm cho mẹ lo lắng, sau đi ổn định cảm xúc của mình, mở miệng nói “Mẹ, con rất tốt, bây giờ con đã có công việc, hơn nữa công việc rất nhẹ nhàng, mẹ không cần lo lắng cho con, mẹ chú ý giữ gìn sức khỏe, có thời gian con sẽ về thăm mẹ.”“Khi nào con cùng Bân kết hôn?” Lý Phượng tiếp tục hỏi.“A, con cùng anh Bân bây giờ đang cô gắng làm tốt công việc, không muốn cưới sớm như vậy, mẹ con còn bận việc không nói chuyện với mẹ được, bái bai!” Đỗ Lôi Ti lo lắng cúp điện thoại, sau đó đem toàn bộ uất ức khóc ra ngoài.Tài xế liếc nhìn trong gướng, thấy cô khóc thật đáng thương, chỉ lắc đầu, tiếp tục lái xe.Chuyện cô và anh Bân chia tay không thể để mẹ biết, cô không muốn mẹ lo lắng cho mình, bây giờ cô rất muốn sà vào trong lòng mẹ nhưng.......Công việc bây giờ là ở phủ tổng thống, không giống như những công việc khác, chủ nhật cũng không được nghỉ, không biết khi nào mới có thể quay về thăm mẹ?

Lúc đi tới phòng cậu chủ Đỗ Lôi Ti cảm thấy bản thân thật bi kịch, rõ ràng ở bên ngoài tìm công việc lại bị lôi đến đây, còn bị mắng, càng nghĩ càng bi thương.

Mở cửa phòng cậu chủ, nhìn thấy Bùi Vũ đã mặc quần áo chỉnh tề, lấy tay lau nước mắt, đi lên trước “Cậu chủ, đi thôi, tôi đưa cậu đi học!”

Đỗ Lôi Ti một tay cầm cặp sách, một tay nắm tay cậu chủ đi xuống dưới lầu, may mắn là khi đi xuống phòng khách cô không gặp tổng thống, nếu không cô thật sự không biết phải làm sao.

Bùi Vũ nhìn đôi mắt đỏ au của cô, giọng nói không vui “Cô khóc sao?”

“Đâu.....làm gì có......” Đỗ Lôi Ti khẩn trương trả lời, cô cũng không muốn thằng bé nhìn thấy vẻ thảm hại của cô.

Cô thật sự buồn bực, sao hai ba con nhà này đều nhìn cô không vừa mắt?

Cứ như vậy hai người lên xe, có mấy bảo vệ đi theo phía sau, chạy về phía trường học.

Xe đi khoảng hai mươi phút thì tới trường học, Đỗ ôi Ti cùng Bùi Vũ ngồi trên xe không nói với nhau câu nào, một lớn một nhỏ đều có suy nghĩ riêng của mình.

Đến trường học, xe dừng lại, Đỗ Lôi Ti đưa cặp sách cho thằng bé dặn dò “Phải học cho tốt, nghe lời cô giáo, biết không?”

Bùi Vũ lộ ra vẻ mặt khinh thường “Cô nghĩ tôi là con nít hai tuổi sao?

Không cần phải dặn dò như vậy, được rồi, tôi muốn đi vào.” Nói xong liền đi vào không thèm quay đầu lại.

Đỗ Lôi Ti sững sờ đứng tại chỗ, sao thằng bé lại khó chịu như vậy?Con nhà người ta có như thằng bé đâu?

Thôi, dù sao thằng bé cũng không giống những đứa trẻ khác, tại sao cô phải dài dòng như vậy, tự làm mình mất mặt!

Đỗ Lôi Ti lên xe cùng với bảo vệ quay trở về, Đỗ Lôi Ti ngồi trong xe, lấy điện thoại ra gọi “Mẹ, mẹ vẫn khỏe chứ?”

“Mẹ vẫn khỏe, con thì sao?” Lý Phượng quan tâm hỏi con gái.

Đỗ Lôi Ti vừa nghe thấy mẹ hỏi như vậy, chóp mũi khẽ cay, nước mắt chảy xuống, cô cố nhịn để không phát ra tiếng, cô không muốn làm cho mẹ lo lắng, sau đi ổn định cảm xúc của mình, mở miệng nói “Mẹ, con rất tốt, bây giờ con đã có công việc, hơn nữa công việc rất nhẹ nhàng, mẹ không cần lo lắng cho con, mẹ chú ý giữ gìn sức khỏe, có thời gian con sẽ về thăm mẹ.”

“Khi nào con cùng Bân kết hôn?” Lý Phượng tiếp tục hỏi.

“A, con cùng anh Bân bây giờ đang cô gắng làm tốt công việc, không muốn cưới sớm như vậy, mẹ con còn bận việc không nói chuyện với mẹ được, bái bai!” Đỗ Lôi Ti lo lắng cúp điện thoại, sau đó đem toàn bộ uất ức khóc ra ngoài.

Tài xế liếc nhìn trong gướng, thấy cô khóc thật đáng thương, chỉ lắc đầu, tiếp tục lái xe.

Chuyện cô và anh Bân chia tay không thể để mẹ biết, cô không muốn mẹ lo lắng cho mình, bây giờ cô rất muốn sà vào trong lòng mẹ nhưng.......

Công việc bây giờ là ở phủ tổng thống, không giống như những công việc khác, chủ nhật cũng không được nghỉ, không biết khi nào mới có thể quay về thăm mẹ?

Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng YêuTác giả: Ti MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ khi Đỗ Lôi Ti có đàn ông, có thẻ tín dụng liền biến thành một người phụ nữ khác. Cô chẳng qua chỉ là một người bình thường trên phố, vì sao lại bị trói đưa đến phủ tổng thống làm nữ giúp việc chứ? Nhìn kỹ lại cũng quá vô lý không phải sao? Cô thực sự đưa tổng thống đại nhân cho...... Phải làm thế nào? Tại sao sự việc như thế lại phát sinh trên người cô? Cứ như vậy thì trái tim nhỏ bé của cô sẽ không chịu được. Bỏ đi, nhìn lại túi tiền của mình một chút, còn lại mấy chục tệ, vẫn là đưa hết toàn bộ cho chủ tịch đại nhân vậy! Người đàn ông yêu nghiệt bên cạnh từ từ tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, dùng đôi mắt yêu mị nhìn người phụ nữ đã ngủ với mình: “Tiểu Dương, em muốn bỏ chạy, em đã ngủ với anh rồi vẫn còn nghĩ muốn chạy sao? Em chính là người vô trách nhiệm như vậy sao?” “Tổng, tổng thống, anh có thể đừng nhìn tôi một cách quyến rũ như vậy được không, tôi sợ tôi không cẩn thận sẽ nhào lên......” Kết hôn, ngủ một giấc tỉnh dậy liền kết hôn...... Có ai nói với bản thân rằng chồng… Lúc đi tới phòng cậu chủ Đỗ Lôi Ti cảm thấy bản thân thật bi kịch, rõ ràng ở bên ngoài tìm công việc lại bị lôi đến đây, còn bị mắng, càng nghĩ càng bi thương.Mở cửa phòng cậu chủ, nhìn thấy Bùi Vũ đã mặc quần áo chỉnh tề, lấy tay lau nước mắt, đi lên trước “Cậu chủ, đi thôi, tôi đưa cậu đi học!”Đỗ Lôi Ti một tay cầm cặp sách, một tay nắm tay cậu chủ đi xuống dưới lầu, may mắn là khi đi xuống phòng khách cô không gặp tổng thống, nếu không cô thật sự không biết phải làm sao.Bùi Vũ nhìn đôi mắt đỏ au của cô, giọng nói không vui “Cô khóc sao?”“Đâu.....làm gì có......” Đỗ Lôi Ti khẩn trương trả lời, cô cũng không muốn thằng bé nhìn thấy vẻ thảm hại của cô.Cô thật sự buồn bực, sao hai ba con nhà này đều nhìn cô không vừa mắt?Cứ như vậy hai người lên xe, có mấy bảo vệ đi theo phía sau, chạy về phía trường học.Xe đi khoảng hai mươi phút thì tới trường học, Đỗ ôi Ti cùng Bùi Vũ ngồi trên xe không nói với nhau câu nào, một lớn một nhỏ đều có suy nghĩ riêng của mình.Đến trường học, xe dừng lại, Đỗ Lôi Ti đưa cặp sách cho thằng bé dặn dò “Phải học cho tốt, nghe lời cô giáo, biết không?”Bùi Vũ lộ ra vẻ mặt khinh thường “Cô nghĩ tôi là con nít hai tuổi sao?Không cần phải dặn dò như vậy, được rồi, tôi muốn đi vào.” Nói xong liền đi vào không thèm quay đầu lại.Đỗ Lôi Ti sững sờ đứng tại chỗ, sao thằng bé lại khó chịu như vậy?Con nhà người ta có như thằng bé đâu?Thôi, dù sao thằng bé cũng không giống những đứa trẻ khác, tại sao cô phải dài dòng như vậy, tự làm mình mất mặt!Đỗ Lôi Ti lên xe cùng với bảo vệ quay trở về, Đỗ Lôi Ti ngồi trong xe, lấy điện thoại ra gọi “Mẹ, mẹ vẫn khỏe chứ?”“Mẹ vẫn khỏe, con thì sao?” Lý Phượng quan tâm hỏi con gái.Đỗ Lôi Ti vừa nghe thấy mẹ hỏi như vậy, chóp mũi khẽ cay, nước mắt chảy xuống, cô cố nhịn để không phát ra tiếng, cô không muốn làm cho mẹ lo lắng, sau đi ổn định cảm xúc của mình, mở miệng nói “Mẹ, con rất tốt, bây giờ con đã có công việc, hơn nữa công việc rất nhẹ nhàng, mẹ không cần lo lắng cho con, mẹ chú ý giữ gìn sức khỏe, có thời gian con sẽ về thăm mẹ.”“Khi nào con cùng Bân kết hôn?” Lý Phượng tiếp tục hỏi.“A, con cùng anh Bân bây giờ đang cô gắng làm tốt công việc, không muốn cưới sớm như vậy, mẹ con còn bận việc không nói chuyện với mẹ được, bái bai!” Đỗ Lôi Ti lo lắng cúp điện thoại, sau đó đem toàn bộ uất ức khóc ra ngoài.Tài xế liếc nhìn trong gướng, thấy cô khóc thật đáng thương, chỉ lắc đầu, tiếp tục lái xe.Chuyện cô và anh Bân chia tay không thể để mẹ biết, cô không muốn mẹ lo lắng cho mình, bây giờ cô rất muốn sà vào trong lòng mẹ nhưng.......Công việc bây giờ là ở phủ tổng thống, không giống như những công việc khác, chủ nhật cũng không được nghỉ, không biết khi nào mới có thể quay về thăm mẹ?

Chương 32