Từ khi Đỗ Lôi Ti có đàn ông, có thẻ tín dụng liền biến thành một người phụ nữ khác. Cô chẳng qua chỉ là một người bình thường trên phố, vì sao lại bị trói đưa đến phủ tổng thống làm nữ giúp việc chứ? Nhìn kỹ lại cũng quá vô lý không phải sao? Cô thực sự đưa tổng thống đại nhân cho...... Phải làm thế nào? Tại sao sự việc như thế lại phát sinh trên người cô? Cứ như vậy thì trái tim nhỏ bé của cô sẽ không chịu được. Bỏ đi, nhìn lại túi tiền của mình một chút, còn lại mấy chục tệ, vẫn là đưa hết toàn bộ cho chủ tịch đại nhân vậy! Người đàn ông yêu nghiệt bên cạnh từ từ tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, dùng đôi mắt yêu mị nhìn người phụ nữ đã ngủ với mình: “Tiểu Dương, em muốn bỏ chạy, em đã ngủ với anh rồi vẫn còn nghĩ muốn chạy sao? Em chính là người vô trách nhiệm như vậy sao?” “Tổng, tổng thống, anh có thể đừng nhìn tôi một cách quyến rũ như vậy được không, tôi sợ tôi không cẩn thận sẽ nhào lên......” Kết hôn, ngủ một giấc tỉnh dậy liền kết hôn...... Có ai nói với bản thân rằng chồng…
Chương 34
Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng YêuTác giả: Ti MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ khi Đỗ Lôi Ti có đàn ông, có thẻ tín dụng liền biến thành một người phụ nữ khác. Cô chẳng qua chỉ là một người bình thường trên phố, vì sao lại bị trói đưa đến phủ tổng thống làm nữ giúp việc chứ? Nhìn kỹ lại cũng quá vô lý không phải sao? Cô thực sự đưa tổng thống đại nhân cho...... Phải làm thế nào? Tại sao sự việc như thế lại phát sinh trên người cô? Cứ như vậy thì trái tim nhỏ bé của cô sẽ không chịu được. Bỏ đi, nhìn lại túi tiền của mình một chút, còn lại mấy chục tệ, vẫn là đưa hết toàn bộ cho chủ tịch đại nhân vậy! Người đàn ông yêu nghiệt bên cạnh từ từ tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, dùng đôi mắt yêu mị nhìn người phụ nữ đã ngủ với mình: “Tiểu Dương, em muốn bỏ chạy, em đã ngủ với anh rồi vẫn còn nghĩ muốn chạy sao? Em chính là người vô trách nhiệm như vậy sao?” “Tổng, tổng thống, anh có thể đừng nhìn tôi một cách quyến rũ như vậy được không, tôi sợ tôi không cẩn thận sẽ nhào lên......” Kết hôn, ngủ một giấc tỉnh dậy liền kết hôn...... Có ai nói với bản thân rằng chồng… Năm giờ chiều, Bùi Tuấn Vũ cùng công chúa nước Hàn là Lâm Thanh xuất hiện tại phòng ăn, lúc này quản gia đã đứng chờ sẵn.Bình hoa cúc trên bàn đã được thay bằng hoa hướng dương, tất cả người giúp việc đều đứng bên cạnh chờ chủ nhân ra lệnh.Như Đỗ Lôi Ti dự đoán, Lâm Thanh nhìn thấy bình hoa hướng dương trên bàn liền nở nụ cười.Tổng thống cùng công chúa nước Hàn còn có một vài nghị sĩ ở phía sau cùng ngồi xuống bàn, quản gia liền bảo người giúp việc vào nhà bếp.Đỗ Lôi Ti nhìn thấy quản gia sắp xếp mọi chuyện thì rất kính phục, chuyện gì ông cũng đều sắp xếp rất tốt.Các người giúp việc cẩn thận đặt món ăn lên bàn, bầu không khí trong phòng ăn rất im lặng.“Hoa hướng dương này thật đẹp!” Lâm Thanh không nhịn được khen ngợi, một bên vẫn không quên liếc mắt đưa tình với tổng thống.“Lâm công chúa, cô không biết trong phủ tổng thống trồng rất hoa sao?” Một nghị sĩ ngồi bên cạnh mỉm cười nói.“A, thì ra là như vậy, vậy lát nữa tôi muốn ra ngắm một chút.” Lâm Thanh mỉm cười nói xong liền quay về phìa tổng thống hỏi “tổng thống, tôi có thể ngắm hoa hướng dương cùng với anh không?”Bùi Tuấn Vũ không thèm để ý đến sự đưa tình của cô ta, lịch sự cười như là đồng ý “Quản gia, ông sắp xếp một chút, bày bàn trà cùng điểm tâm ngọt ở vườn hoa.”“Vâng!” Quản gia lặng lẽ lui xuống, đi tới nhà bếp nhìn những người giúp việc bên trong nói “Tiểu Ngọc còn có Lôi Ti, hai người đến vườn hoa chuẩn bị một chút, những người còn lại chờ tổng thống ăn xong thì dọn dẹp bàn!”Khi Đỗ Lôi Ti cùng tiểu Ngọc bày bàn trà cùng điểm tâm, cô vô tình nhìn về nơi xa......Khẽ kinh ngạc kêu “Tiểu Ngọc, cô nhìn xem, nhanh nhìn xem, thật là đẹp......”Tiểu Ngọc nhìn theo hướng mà cô nói “Cảnh sắc như vậy có gì để nhìn?”Đỗ Lôi Ti không để ý đến câu nói của tiểu Ngọc, cảnh đẹp như vậy mà không có ai thưởng thức vậy thì cô thưởng thức một mình vậy.Lúc này mặt trời đang dần lặn về hướng tây, ánh sáng chói mắt nhật dần chỉ còn lại một vòng ánh sáng dìu dịu xung quanh. Bầu trời không có một gợn mây, trong suốt như nước biển, bây giờ màu sắc càng trở nên xanh hơn, càng ngày càng đậm. Ở cuối tận chân trời, màu sắc thanh thúy, dưới ánh nắng chiều, tạo nên một cảnh tráng lệ.Cô chăm chú nhìn về phía tây. Quả nhiên, một lát sau, mặt trời đỏ chiếu thẳng vào khuôn mặt tròn trịa, hướng về phía không trung, phát ra ánh sáng chói lóa cả một vùng. Ánh chiều tà không ngừng mở rộng phạm vi của nó, trong nháy mắt bao phủ tất cả, giống như một bức tranh đẹp lạ thường.Nhìn mặt trời lộ ra vẻ đẹp của mình, hả hê đi về hướng tây. Đem ánh nắng khuất xa sau đỉnh núi. Sau đó sung sướng biến mất sau núi. Màu sắc từ từ khuếch tán, mơ hồ biến mất.Đỗ Lôi Ti nở nụ cười không ngừng than “Thật là đẹp, thật là đẹp......”“Tiểu Ngọc, cô biết không? Tôi rất thích cùng bạn trai hoặc là cùng chồng mình ngắm cảnh sắc như vậy, ,thật lãng mạn......”
Năm giờ chiều, Bùi Tuấn Vũ cùng công chúa nước Hàn là Lâm Thanh xuất hiện tại phòng ăn, lúc này quản gia đã đứng chờ sẵn.
Bình hoa cúc trên bàn đã được thay bằng hoa hướng dương, tất cả người giúp việc đều đứng bên cạnh chờ chủ nhân ra lệnh.
Như Đỗ Lôi Ti dự đoán, Lâm Thanh nhìn thấy bình hoa hướng dương trên bàn liền nở nụ cười.
Tổng thống cùng công chúa nước Hàn còn có một vài nghị sĩ ở phía sau cùng ngồi xuống bàn, quản gia liền bảo người giúp việc vào nhà bếp.
Đỗ Lôi Ti nhìn thấy quản gia sắp xếp mọi chuyện thì rất kính phục, chuyện gì ông cũng đều sắp xếp rất tốt.
Các người giúp việc cẩn thận đặt món ăn lên bàn, bầu không khí trong phòng ăn rất im lặng.
“Hoa hướng dương này thật đẹp!” Lâm Thanh không nhịn được khen ngợi, một bên vẫn không quên liếc mắt đưa tình với tổng thống.
“Lâm công chúa, cô không biết trong phủ tổng thống trồng rất hoa sao?” Một nghị sĩ ngồi bên cạnh mỉm cười nói.
“A, thì ra là như vậy, vậy lát nữa tôi muốn ra ngắm một chút.” Lâm Thanh mỉm cười nói xong liền quay về phìa tổng thống hỏi “tổng thống, tôi có thể ngắm hoa hướng dương cùng với anh không?”
Bùi Tuấn Vũ không thèm để ý đến sự đưa tình của cô ta, lịch sự cười như là đồng ý “Quản gia, ông sắp xếp một chút, bày bàn trà cùng điểm tâm ngọt ở vườn hoa.”
“Vâng!” Quản gia lặng lẽ lui xuống, đi tới nhà bếp nhìn những người giúp việc bên trong nói “Tiểu Ngọc còn có Lôi Ti, hai người đến vườn hoa chuẩn bị một chút, những người còn lại chờ tổng thống ăn xong thì dọn dẹp bàn!”
Khi Đỗ Lôi Ti cùng tiểu Ngọc bày bàn trà cùng điểm tâm, cô vô tình nhìn về nơi xa......
Khẽ kinh ngạc kêu “Tiểu Ngọc, cô nhìn xem, nhanh nhìn xem, thật là đẹp......”
Tiểu Ngọc nhìn theo hướng mà cô nói “Cảnh sắc như vậy có gì để nhìn?”
Đỗ Lôi Ti không để ý đến câu nói của tiểu Ngọc, cảnh đẹp như vậy mà không có ai thưởng thức vậy thì cô thưởng thức một mình vậy.
Lúc này mặt trời đang dần lặn về hướng tây, ánh sáng chói mắt nhật dần chỉ còn lại một vòng ánh sáng dìu dịu xung quanh. Bầu trời không có một gợn mây, trong suốt như nước biển, bây giờ màu sắc càng trở nên xanh hơn, càng ngày càng đậm. Ở cuối tận chân trời, màu sắc thanh thúy, dưới ánh nắng chiều, tạo nên một cảnh tráng lệ.
Cô chăm chú nhìn về phía tây. Quả nhiên, một lát sau, mặt trời đỏ chiếu thẳng vào khuôn mặt tròn trịa, hướng về phía không trung, phát ra ánh sáng chói lóa cả một vùng. Ánh chiều tà không ngừng mở rộng phạm vi của nó, trong nháy mắt bao phủ tất cả, giống như một bức tranh đẹp lạ thường.
Nhìn mặt trời lộ ra vẻ đẹp của mình, hả hê đi về hướng tây. Đem ánh nắng khuất xa sau đỉnh núi. Sau đó sung sướng biến mất sau núi. Màu sắc từ từ khuếch tán, mơ hồ biến mất.
Đỗ Lôi Ti nở nụ cười không ngừng than “Thật là đẹp, thật là đẹp......”
“Tiểu Ngọc, cô biết không? Tôi rất thích cùng bạn trai hoặc là cùng chồng mình ngắm cảnh sắc như vậy, ,thật lãng mạn......”
Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng YêuTác giả: Ti MộngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTừ khi Đỗ Lôi Ti có đàn ông, có thẻ tín dụng liền biến thành một người phụ nữ khác. Cô chẳng qua chỉ là một người bình thường trên phố, vì sao lại bị trói đưa đến phủ tổng thống làm nữ giúp việc chứ? Nhìn kỹ lại cũng quá vô lý không phải sao? Cô thực sự đưa tổng thống đại nhân cho...... Phải làm thế nào? Tại sao sự việc như thế lại phát sinh trên người cô? Cứ như vậy thì trái tim nhỏ bé của cô sẽ không chịu được. Bỏ đi, nhìn lại túi tiền của mình một chút, còn lại mấy chục tệ, vẫn là đưa hết toàn bộ cho chủ tịch đại nhân vậy! Người đàn ông yêu nghiệt bên cạnh từ từ tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, dùng đôi mắt yêu mị nhìn người phụ nữ đã ngủ với mình: “Tiểu Dương, em muốn bỏ chạy, em đã ngủ với anh rồi vẫn còn nghĩ muốn chạy sao? Em chính là người vô trách nhiệm như vậy sao?” “Tổng, tổng thống, anh có thể đừng nhìn tôi một cách quyến rũ như vậy được không, tôi sợ tôi không cẩn thận sẽ nhào lên......” Kết hôn, ngủ một giấc tỉnh dậy liền kết hôn...... Có ai nói với bản thân rằng chồng… Năm giờ chiều, Bùi Tuấn Vũ cùng công chúa nước Hàn là Lâm Thanh xuất hiện tại phòng ăn, lúc này quản gia đã đứng chờ sẵn.Bình hoa cúc trên bàn đã được thay bằng hoa hướng dương, tất cả người giúp việc đều đứng bên cạnh chờ chủ nhân ra lệnh.Như Đỗ Lôi Ti dự đoán, Lâm Thanh nhìn thấy bình hoa hướng dương trên bàn liền nở nụ cười.Tổng thống cùng công chúa nước Hàn còn có một vài nghị sĩ ở phía sau cùng ngồi xuống bàn, quản gia liền bảo người giúp việc vào nhà bếp.Đỗ Lôi Ti nhìn thấy quản gia sắp xếp mọi chuyện thì rất kính phục, chuyện gì ông cũng đều sắp xếp rất tốt.Các người giúp việc cẩn thận đặt món ăn lên bàn, bầu không khí trong phòng ăn rất im lặng.“Hoa hướng dương này thật đẹp!” Lâm Thanh không nhịn được khen ngợi, một bên vẫn không quên liếc mắt đưa tình với tổng thống.“Lâm công chúa, cô không biết trong phủ tổng thống trồng rất hoa sao?” Một nghị sĩ ngồi bên cạnh mỉm cười nói.“A, thì ra là như vậy, vậy lát nữa tôi muốn ra ngắm một chút.” Lâm Thanh mỉm cười nói xong liền quay về phìa tổng thống hỏi “tổng thống, tôi có thể ngắm hoa hướng dương cùng với anh không?”Bùi Tuấn Vũ không thèm để ý đến sự đưa tình của cô ta, lịch sự cười như là đồng ý “Quản gia, ông sắp xếp một chút, bày bàn trà cùng điểm tâm ngọt ở vườn hoa.”“Vâng!” Quản gia lặng lẽ lui xuống, đi tới nhà bếp nhìn những người giúp việc bên trong nói “Tiểu Ngọc còn có Lôi Ti, hai người đến vườn hoa chuẩn bị một chút, những người còn lại chờ tổng thống ăn xong thì dọn dẹp bàn!”Khi Đỗ Lôi Ti cùng tiểu Ngọc bày bàn trà cùng điểm tâm, cô vô tình nhìn về nơi xa......Khẽ kinh ngạc kêu “Tiểu Ngọc, cô nhìn xem, nhanh nhìn xem, thật là đẹp......”Tiểu Ngọc nhìn theo hướng mà cô nói “Cảnh sắc như vậy có gì để nhìn?”Đỗ Lôi Ti không để ý đến câu nói của tiểu Ngọc, cảnh đẹp như vậy mà không có ai thưởng thức vậy thì cô thưởng thức một mình vậy.Lúc này mặt trời đang dần lặn về hướng tây, ánh sáng chói mắt nhật dần chỉ còn lại một vòng ánh sáng dìu dịu xung quanh. Bầu trời không có một gợn mây, trong suốt như nước biển, bây giờ màu sắc càng trở nên xanh hơn, càng ngày càng đậm. Ở cuối tận chân trời, màu sắc thanh thúy, dưới ánh nắng chiều, tạo nên một cảnh tráng lệ.Cô chăm chú nhìn về phía tây. Quả nhiên, một lát sau, mặt trời đỏ chiếu thẳng vào khuôn mặt tròn trịa, hướng về phía không trung, phát ra ánh sáng chói lóa cả một vùng. Ánh chiều tà không ngừng mở rộng phạm vi của nó, trong nháy mắt bao phủ tất cả, giống như một bức tranh đẹp lạ thường.Nhìn mặt trời lộ ra vẻ đẹp của mình, hả hê đi về hướng tây. Đem ánh nắng khuất xa sau đỉnh núi. Sau đó sung sướng biến mất sau núi. Màu sắc từ từ khuếch tán, mơ hồ biến mất.Đỗ Lôi Ti nở nụ cười không ngừng than “Thật là đẹp, thật là đẹp......”“Tiểu Ngọc, cô biết không? Tôi rất thích cùng bạn trai hoặc là cùng chồng mình ngắm cảnh sắc như vậy, ,thật lãng mạn......”