Tác giả:

Một chiếc lá vàng liệu có thể bay ngược hướng gió? Một chiếc lá vàng liệu có thể không bao giờ rụng? Và một chiếc lá vàng liệu có thể hóa xanh trở lại? Tôi là Lưu Thiên Ân, một cô gái bình thường tới mức tầm thường. Tôi có bố là người Việt Nam, mẹ là người Trung Quốc. Chính vì thế, tôi có một cái tên Trung Quốc lấy theo họ mẹ là Diệp Trúc Y. Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Ở độ tuổi 5 nhưng tôi đã có thể nói thông thạo hai thứ tiếng Việt, Trung. Nhưng khi đó, bố mẹ tôi li dị. Tôi theo mẹ về Trung Quốc sinh sống. Nhưng chưa được bao lâu, mẹ tôi mất vì tai nạn giao thông. Tôi được gửi sang cho nhà dì tôi, Diệp Bích Khuê cùng chồng là Tô Nam Phong. Vợ chồng dì không có con nên coi tôi như con đẻ. Và từ đó trở đi tôi chưa về Việt Nam một lần nào. Thời gian trôi dần đi, tôi lúc này đã tròn 15 tuổi, đỗ vào trường cấp 3 Lam Nguyệt, một trong năm trường nổi tiếng toàn Trung Quốc. Thực ra thì đỗ được vào cũng chỉ là may mắn, một phần cũng do tôi thức trắng đêm để học bài. Còn lại cũng không…

Chương 8-7: Biến cố của chai nước khoáng

Mãi Bên AnhTác giả: Lui LêMột chiếc lá vàng liệu có thể bay ngược hướng gió? Một chiếc lá vàng liệu có thể không bao giờ rụng? Và một chiếc lá vàng liệu có thể hóa xanh trở lại? Tôi là Lưu Thiên Ân, một cô gái bình thường tới mức tầm thường. Tôi có bố là người Việt Nam, mẹ là người Trung Quốc. Chính vì thế, tôi có một cái tên Trung Quốc lấy theo họ mẹ là Diệp Trúc Y. Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Ở độ tuổi 5 nhưng tôi đã có thể nói thông thạo hai thứ tiếng Việt, Trung. Nhưng khi đó, bố mẹ tôi li dị. Tôi theo mẹ về Trung Quốc sinh sống. Nhưng chưa được bao lâu, mẹ tôi mất vì tai nạn giao thông. Tôi được gửi sang cho nhà dì tôi, Diệp Bích Khuê cùng chồng là Tô Nam Phong. Vợ chồng dì không có con nên coi tôi như con đẻ. Và từ đó trở đi tôi chưa về Việt Nam một lần nào. Thời gian trôi dần đi, tôi lúc này đã tròn 15 tuổi, đỗ vào trường cấp 3 Lam Nguyệt, một trong năm trường nổi tiếng toàn Trung Quốc. Thực ra thì đỗ được vào cũng chỉ là may mắn, một phần cũng do tôi thức trắng đêm để học bài. Còn lại cũng không… Sau một hồi đấu đá như điên tưởng chừng không có hồi kết, chị Ái Tâm sẽ không diễn vai Juliet nữa mà là do.... Lôi Vĩ Vĩ đảm nhận. Ôi trời, chắc có lẽ không ai nhịn được cười khi thấy cái bộ mặt của hắn trưng trưng ra lúc nghe cái tin này. Cả phòng đều khúc khích cười, đương nhiên là ngoại trừ bản thân hắn ra và Hàn Băng Vũ, hai con người có những bộ mặt đen nhất quả đất. Hàn Băng Vũ đang dửng dưng vô cùng nhưng sau khi nghe quyết định của chị Ái Tâm, thì mặt xệ tới mức sắp rơi xuống đất luôn. Hai người đó đúng là sinh ra để dành cho nhau mà, một cặp đôi hoàn hảo. Mặc dù Lôi Vĩ Vĩ nói thích tôi nhưng... sao tôi ngửi thấy mùi yaoi ở đây nhỉ? >.

Sau một hồi đấu đá như điên tưởng chừng không có hồi kết, chị Ái Tâm sẽ không diễn vai Juliet nữa mà là do.... Lôi Vĩ Vĩ đảm nhận. 

Ôi trời, chắc có lẽ không ai nhịn được cười khi thấy cái bộ mặt của hắn trưng trưng ra lúc nghe cái tin này. 

Cả phòng đều khúc khích cười, đương nhiên là ngoại trừ bản thân hắn ra và Hàn Băng Vũ, hai con người có những bộ mặt đen nhất quả đất. Hàn Băng Vũ đang dửng dưng vô cùng nhưng sau khi nghe quyết định của chị Ái Tâm, thì mặt xệ tới mức sắp rơi xuống đất luôn. Hai người đó đúng là sinh ra để dành cho nhau mà, một cặp đôi hoàn hảo. Mặc dù Lôi Vĩ Vĩ nói thích tôi nhưng... sao tôi ngửi thấy mùi yaoi ở đây nhỉ? >.

Mãi Bên AnhTác giả: Lui LêMột chiếc lá vàng liệu có thể bay ngược hướng gió? Một chiếc lá vàng liệu có thể không bao giờ rụng? Và một chiếc lá vàng liệu có thể hóa xanh trở lại? Tôi là Lưu Thiên Ân, một cô gái bình thường tới mức tầm thường. Tôi có bố là người Việt Nam, mẹ là người Trung Quốc. Chính vì thế, tôi có một cái tên Trung Quốc lấy theo họ mẹ là Diệp Trúc Y. Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Ở độ tuổi 5 nhưng tôi đã có thể nói thông thạo hai thứ tiếng Việt, Trung. Nhưng khi đó, bố mẹ tôi li dị. Tôi theo mẹ về Trung Quốc sinh sống. Nhưng chưa được bao lâu, mẹ tôi mất vì tai nạn giao thông. Tôi được gửi sang cho nhà dì tôi, Diệp Bích Khuê cùng chồng là Tô Nam Phong. Vợ chồng dì không có con nên coi tôi như con đẻ. Và từ đó trở đi tôi chưa về Việt Nam một lần nào. Thời gian trôi dần đi, tôi lúc này đã tròn 15 tuổi, đỗ vào trường cấp 3 Lam Nguyệt, một trong năm trường nổi tiếng toàn Trung Quốc. Thực ra thì đỗ được vào cũng chỉ là may mắn, một phần cũng do tôi thức trắng đêm để học bài. Còn lại cũng không… Sau một hồi đấu đá như điên tưởng chừng không có hồi kết, chị Ái Tâm sẽ không diễn vai Juliet nữa mà là do.... Lôi Vĩ Vĩ đảm nhận. Ôi trời, chắc có lẽ không ai nhịn được cười khi thấy cái bộ mặt của hắn trưng trưng ra lúc nghe cái tin này. Cả phòng đều khúc khích cười, đương nhiên là ngoại trừ bản thân hắn ra và Hàn Băng Vũ, hai con người có những bộ mặt đen nhất quả đất. Hàn Băng Vũ đang dửng dưng vô cùng nhưng sau khi nghe quyết định của chị Ái Tâm, thì mặt xệ tới mức sắp rơi xuống đất luôn. Hai người đó đúng là sinh ra để dành cho nhau mà, một cặp đôi hoàn hảo. Mặc dù Lôi Vĩ Vĩ nói thích tôi nhưng... sao tôi ngửi thấy mùi yaoi ở đây nhỉ? >.

Chương 8-7: Biến cố của chai nước khoáng