Tôi từ nhỏ đã biết, đời này mình tuyệt đối không rời khỏi Cao gia. Việc tôi sinh ra, nghe đâu là ngoài ý muốn. Từng có người cho tôi biết mẹ tôi là nữ hầu cấp cao trong Cao gia, tính tình rất tốt, cùng rất ôn nhu; cha tôi là đầu bếp đặc biệt của Cao gia, hôn nhân mỹ mãn được mọi người hâm mộ. Sau không biết vì sao, vừa sinh ra tôi, mẹ đã cùng một người họ hàng của Cao gia ngoại tình. Người đó họ Hồ, có một đứa con tên là Hồ Kiến Quốc. Sự tình sau đó cũng đơn giản, mẹ tôi cùng người đó bỏ trốn, cha từ chức, rời khỏi Cao gia, để tôi ở lại. Ngày cha đi, ông có nói lại với tôi: “Chúng ta nợ Cao gia, nên con phải trả.” Khi đó tôi rất hoang mang, vì tôi không biết cái gì gọi là trả nợ. Sau người khác lại luôn ở sau lưng bảo tôi là “nghiệt trái”, tôi mới hiểu, cha muốn tôi dùng đời mình trả nợ cho mẹ, nợ của Cao gia, cả Hồ gia. Nhưng tôi vẫn không hiểu, thật ra tôi nợ cái gì? Tôi cũng không ngốc, hiểu rõ địa vị của mình tại Cao gia. Tôi cũng biết người khác đối xử với tôi thế nào. Nên tôi…
Chương 13: Thì ra tôi Äã Äánh giá sai hạnh phúc cá»§a mình. Hạnh phúc ÄÃch thá»±c không phải là tá»± do, sân bóng hay viá»c thiếu gia �
Nếu…Tác giả: Tuấn TuấnTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTôi từ nhỏ đã biết, đời này mình tuyệt đối không rời khỏi Cao gia. Việc tôi sinh ra, nghe đâu là ngoài ý muốn. Từng có người cho tôi biết mẹ tôi là nữ hầu cấp cao trong Cao gia, tính tình rất tốt, cùng rất ôn nhu; cha tôi là đầu bếp đặc biệt của Cao gia, hôn nhân mỹ mãn được mọi người hâm mộ. Sau không biết vì sao, vừa sinh ra tôi, mẹ đã cùng một người họ hàng của Cao gia ngoại tình. Người đó họ Hồ, có một đứa con tên là Hồ Kiến Quốc. Sự tình sau đó cũng đơn giản, mẹ tôi cùng người đó bỏ trốn, cha từ chức, rời khỏi Cao gia, để tôi ở lại. Ngày cha đi, ông có nói lại với tôi: “Chúng ta nợ Cao gia, nên con phải trả.” Khi đó tôi rất hoang mang, vì tôi không biết cái gì gọi là trả nợ. Sau người khác lại luôn ở sau lưng bảo tôi là “nghiệt trái”, tôi mới hiểu, cha muốn tôi dùng đời mình trả nợ cho mẹ, nợ của Cao gia, cả Hồ gia. Nhưng tôi vẫn không hiểu, thật ra tôi nợ cái gì? Tôi cũng không ngốc, hiểu rõ địa vị của mình tại Cao gia. Tôi cũng biết người khác đối xử với tôi thế nào. Nên tôi… Bình á»n lại cảm xúc cá»§a mình, tôi bắt Äầu tiến vá» phÃa trưá»c, vô thức mà quay lại sân bóng â nÆ¡i tôi và thiếu gia thưá»ng xuyên tá»i. Giá» nà y, trên sân bóng vẫn còn có mưá»i mấy nam sinh Äang Äá bóng. Tôi ngá»i má»t bên, nhìn bá»n há» cùng chung má»t bá» dáng liá»u mạng, tôi cảm thấy bá»n há» rất hạnh phúc. Thì ra tôi Äã Äánh giá sai  hạnh phúc cá»§a mình. Hạnh phúc ÄÃch thá»±c không phải là tá»± do, sân bóng hay viá»c thiếu gia á» bên tôi. Hạnh phúc chÃnh là không cần phải lo lắng là m thế nà o Äá» sau nà y có cÆ¡m Än.Trong lúc tôi Äang nhìn há» má»t cách thất thần thì có ngưá»i Äến chắn tầm mắt cá»§a tôi. Ngẩng Äầu lên, thì ra là dì Trương. Dì cầm má»t chiếc túi, vui sưá»ng khi nhìn thấy má»t ngưá»i gặp hoạ như tôi.Thấy tôi không nói gì, dì liá»n nói: â Quả là tên tiá»u súc sinh không ÄÆ°á»£c cha mẹ giáo dục, chá» biết là m chuyá»n trá»m cắp hạ lưu. Thiếu gia lần nà y Äã nhìn thấy bá» mặt tháºt cá»§a mà y. Nhanh mau Äi cảm tạ thiếu gia khoan dung Äã không Äem mà y giao cho cảnh sát, lại còn bắt tao Äi Äem hà nh là trả cho mà y Tất cả những gì liên quan tá»i mà y Äá»u tháºt xui xẻo. Vì váºy tá»t nhất là vá» sau chúng ta không nên gặp nhau nữa Äá» tránh lão nương bá» mà y là m phiá»n.â Nói xong, dì Trương trừng mắt nhìn tôi, liếc má»t cái rá»i xoay ngưá»i rá»i Äi.Nhìn thấy cái túi trưá»c mặt, tôi cháºm rãi má» ra. Bên trong chá» có hai ba bá» quần áo cÅ© cùng má»t cái máy nghe nhạc cÅ© rÃch. Äó là toà n bá» tà i sản cá»§a tôi. Nhìn thấy chúng, há»c mắt tôi bắt Äầu cay cay. Cái radio nà y là lúc thiếu gia mưá»i tuá»i tặng cho tôi. Tôi vẫn luôn coi Äó là bảo bá»i, Äến dùng cÅ©ng không dám dùng. Thá»±c ra tôi biết, Äây là quà sinh nháºt cá»§a thiếu gia. Bá»i vì thiếu gia Äã có má»t cái máy nghe nhạc rất tá»t nên Äem nó cho tôi. Tháºt sá»± rất thÃch nó, Äó chÃnh là quà tặng duy nhất mà thiếu gia dà nh cho tôi. Cho dù tôi cái gì cÅ©ng không có, nhưng không thá» không có nó.Khi tôi không ngừng chà lau cái radio, lại có má»t thân ảnh chắn ánh sáng cá»§a tôi. Nheo mắt nhìn, thì ra là chá»§ nhiá»m cá»§a thiếu gia. Tôi rất muá»n nói gì Äó nhưng vì tá»i hôm qua quá má»t má»i, thân thá» còn chưa có rá»a sạch, sáng nay lại chưa Än Äiá»m tâm Äã bá» Äuá»i ra ngoà i. Trưá»c mặt tôi bá»ng nhiên tá»i sầm, cái gì cÅ©ng không biết.Tôi nằm mÆ¡, nhưng là cái gì cÅ©ng nhìn không thấy. Giấc mÆ¡ cá»§a tôi toà n má»t mảnh tá»i Äen, chá» có má»t thanh âm quanh quẩn bên tai. Thanh âm nà y thá»±c sá»± rất quen thuá»c, rất ấm áp, trầm thấp, gợi cảm, váºy mà giá» phút nà y lại trà n ngáºp phẫn ná»: â Kẻ lừa Äảo! trá»m cắp! Cút!â Tôi rất muá»n giải thÃch, muá»n nói cho hắn là không phải như thế, tôi không có Än trá»m. Nhưng là m thế nà o miá»ng tôi vẫn không thá» nói ra tiếng, chá» có thá» yên lặng nghe thanh âm sắc bén vô cùng lặp Äi lặp lại.Cuá»i cùng tôi cÅ©ng tá»nh, trên ngưá»i Äá»u là má» hôi. Thì ra là nằm mÆ¡.â Äã tá»nh?â- tôi quay Äầu lại, thấy ÄÆ°á»£c lão sư cá»§a thiếu gia. Tôi nhẹ nhà ng gáºt gáºt Äầu nói cảm Æ¡n.âÄừng nói gì cả, cứ hảo hảo nghá» ngÆ¡i. Ta Äi lấy cháo Äến. Än xong thì uá»ng thuá»c, sau Äó Äắp chÄn ngá»§ má»t giấc, bá»nh sẽ khá»i rất nhanh.âTôi nhìn nà ng cảm kÃch. Trong lòng má»t cỠấm áp lan toả. Äây là lần Äầu tiên có ngưá»i Äá»i xá» vá»i tôi như váºy, khiến tôi cảm thấy Äây chÃnh là tia hi vá»ng cá»§a má»t kẻ Äang tuyá»t vá»ng dưá»i vá»±c sâu như mình.Từ ngà y Äó, tôi liá»n á» lại nhà cá»§a lão sư. Bình thưá»ng giúp nà ng dá»n dẹp nhà cá»a, buá»i tá»i nà ng dạy ta Äá»c sách. Tên cá»§a nà ng là Vương Oánh. Tôi từng há»i tại sao lại Äá»i cá» tá»t vá»i má»t ngưá»i xa lạ như váºy, nà ng liá»n ká» cho tôi má»t sá» chuyá»n. Nà ng từng có má»t em trai tên là Vương Tá»±. Cảm tình cá»§a chá» em há» từ nhá» Äã vô cùng tá»t. ChÃnh là Äến nÄm Vương Tá»± há»c trung há»c thì bắt Äầu yêu. Nà ng dùng má»i cách tách bá»n há» ra. Kết quả, Vương Tự mang theo cô gái kia rá»i khá»i thà nh phá», không trá» vá». Cha mẹ vì thế mà Äau buá»n, lần lượt qua Äá»i. Rất há»i háºn vì Äã quá cá» chấp, nà ng chưa từng nghÄ© em trai mình Äã yêu tá»i sâu Äáºm như váºy. Nà ng muá»n chuá»c lại sai lầm cá»§a mình, nhưng là sá»± viá»c xảy ra quá nhanh, cái gì cÅ©ng không còn cứu vãn ÄÆ°á»£c nữa.Vá» sau, trong má»t lần Äi thÄm há»i các gia Äình thì nà ng gặp ÄÆ°á»£c tôi. Tuy tôi và Vương Tá»± không há» giá»ng nhau nhưng lại khiến nà ng có cùng má»t cảm giác. Sau khi Äiá»u tra vá» tôi, nà ng cho rằng Cao gia Äang lạm dụng sức lao Äá»ng cá»§a trẻ vá» thà nh niên nên rất tức giáºn. Tuy là loại chuyá»n nà y không thá» tha thứ nhưng sau khi cùng tôi nói chuyá»n, nà ng má»i dần từ bá» suy nghÄ© ấy bá»i vì tôi thá»±c sá»± Äã rất hạnh phúc. Nguyên lai, hạnh phúc cá»§a má»i ngưá»i Äá»u giá»ng nhau. Thá»i gian quá mức ngắn ngá»§i là m cho ngưá»i ta chưa ká»p cảm nháºn ÄÆ°á»£c trá»n vẹn Äã vá»i rá»i Äi.Nà ng muá»n bá»i thưá»ng cho tôi chút gì Äó mà tôi thì không thá» không Äón nháºn nó. Hai ngưá»i chúng ta tá»±a như Äang an á»§i lẫn nhau. Nà ng cứ như váºy mà bất giác trá» thà nh tá» tá» cá»§a tôi.Tôi không biết có nên cảm tạ má»t sá» ngưá»i hay không. Nếu không có bá»n há» thì tôi cÅ©ng sẽ không biết tình thân là như thế nà o. Vương Oánh cùng tôi tuy không có cùng chung huyết thá»ng, nhưng nà ng Äá»i vá»i tôi tá»t hÆ¡n ngưá»i khác rất nhiá»u, vì thế, tôi Äá»i vá»i mình bắt Äầu có chút hoà i nghi, thá»±c sá»± mình Äá»i vá»i thiếu gia trưá»c kia Äến tá»t cùng là tình thân hay tình yêu? Hay Äó chá» là sá»± cảm kÃch? Tôi không muá»n biết. Äá»i vá»i tôi mà nói, hiá»n tại chuyá»n nà y cÅ©ng không còn ý nghÄ©a.Nếu không phải tại mÆ¡ thấy nụ cưá»i cá»§a thiếu gia, không phải trong lúc Äi mua Äá» ghé và o sân bóng thì tôi tuyá»t Äá»i sẽ không nhá» tá»i cái gì.Giá»ng như trá»i tháng nÄm nắng gắt cÅ©ng có thá» Äá»t nhiên ná»i liên sấm chá»p, và o má»t buá»i tá»i bình thưá»ng, Vương Oánh Äang dạy tôi Äá»c sách thì chợt có tiếng gõ cá»a. Má» cá»a ra, tôi tháºt sá»± chưa từng nghÄ© tá»i có thá» gặp lại ngưá»i Äó â thiếu gia Cao Suất. Hắn Äen, gầy, ngưá»i cÅ©ng tiá»u tuỵ Äi rất nhiá»u. Chưa ká»p hiá»u chuyá»n gì, tôi Äã thấy mình nằm trong ngá»±c hắn, bên tai truyá»n Äến thanh âm quen thuá»c: â Lâm Nghá», xin lá»i, là tôi hiá»u lầm cáºu. Trá» vá» Äi ÄÆ°á»£c không?â
Bình á»n lại cảm xúc cá»§a mình, tôi bắt Äầu tiến vá» phÃa trưá»c, vô thức mà quay lại sân bóng â nÆ¡i tôi và thiếu gia thưá»ng xuyên tá»i. Giá» nà y, trên sân bóng vẫn còn có mưá»i mấy nam sinh Äang Äá bóng. Tôi ngá»i má»t bên, nhìn bá»n há» cùng chung má»t bá» dáng liá»u mạng, tôi cảm thấy bá»n há» rất hạnh phúc. Thì ra tôi Äã Äánh giá sai  hạnh phúc cá»§a mình. Hạnh phúc ÄÃch thá»±c không phải là tá»± do, sân bóng hay viá»c thiếu gia á» bên tôi. Hạnh phúc chÃnh là không cần phải lo lắng là m thế nà o Äá» sau nà y có cÆ¡m Än.
Trong lúc tôi Äang nhìn há» má»t cách thất thần thì có ngưá»i Äến chắn tầm mắt cá»§a tôi. Ngẩng Äầu lên, thì ra là dì Trương. Dì cầm má»t chiếc túi, vui sưá»ng khi nhìn thấy má»t ngưá»i gặp hoạ như tôi.
Thấy tôi không nói gì, dì liá»n nói: â Quả là tên tiá»u súc sinh không ÄÆ°á»£c cha mẹ giáo dục, chá» biết là m chuyá»n trá»m cắp hạ lưu. Thiếu gia lần nà y Äã nhìn thấy bá» mặt tháºt cá»§a mà y. Nhanh mau Äi cảm tạ thiếu gia khoan dung Äã không Äem mà y giao cho cảnh sát, lại còn bắt tao Äi Äem hà nh là trả cho mà y Tất cả những gì liên quan tá»i mà y Äá»u tháºt xui xẻo. Vì váºy tá»t nhất là vá» sau chúng ta không nên gặp nhau nữa Äá» tránh lão nương bá» mà y là m phiá»n.â Nói xong, dì Trương trừng mắt nhìn tôi, liếc má»t cái rá»i xoay ngưá»i rá»i Äi.
Nhìn thấy cái túi trưá»c mặt, tôi cháºm rãi má» ra. Bên trong chá» có hai ba bá» quần áo cÅ© cùng má»t cái máy nghe nhạc cÅ© rÃch. Äó là toà n bá» tà i sản cá»§a tôi. Nhìn thấy chúng, há»c mắt tôi bắt Äầu cay cay. Cái radio nà y là lúc thiếu gia mưá»i tuá»i tặng cho tôi. Tôi vẫn luôn coi Äó là bảo bá»i, Äến dùng cÅ©ng không dám dùng. Thá»±c ra tôi biết, Äây là quà sinh nháºt cá»§a thiếu gia. Bá»i vì thiếu gia Äã có má»t cái máy nghe nhạc rất tá»t nên Äem nó cho tôi. Tháºt sá»± rất thÃch nó, Äó chÃnh là quà tặng duy nhất mà thiếu gia dà nh cho tôi. Cho dù tôi cái gì cÅ©ng không có, nhưng không thá» không có nó.Khi tôi không ngừng chà lau cái radio, lại có má»t thân ảnh chắn ánh sáng cá»§a tôi. Nheo mắt nhìn, thì ra là chá»§ nhiá»m cá»§a thiếu gia. Tôi rất muá»n nói gì Äó nhưng vì tá»i hôm qua quá má»t má»i, thân thá» còn chưa có rá»a sạch, sáng nay lại chưa Än Äiá»m tâm Äã bá» Äuá»i ra ngoà i. Trưá»c mặt tôi bá»ng nhiên tá»i sầm, cái gì cÅ©ng không biết.
Tôi nằm mÆ¡, nhưng là cái gì cÅ©ng nhìn không thấy. Giấc mÆ¡ cá»§a tôi toà n má»t mảnh tá»i Äen, chá» có má»t thanh âm quanh quẩn bên tai. Thanh âm nà y thá»±c sá»± rất quen thuá»c, rất ấm áp, trầm thấp, gợi cảm, váºy mà giá» phút nà y lại trà n ngáºp phẫn ná»: â Kẻ lừa Äảo! trá»m cắp! Cút!â Tôi rất muá»n giải thÃch, muá»n nói cho hắn là không phải như thế, tôi không có Än trá»m. Nhưng là m thế nà o miá»ng tôi vẫn không thá» nói ra tiếng, chá» có thá» yên lặng nghe thanh âm sắc bén vô cùng lặp Äi lặp lại.Cuá»i cùng tôi cÅ©ng tá»nh, trên ngưá»i Äá»u là má» hôi. Thì ra là nằm mÆ¡.
â Äã tá»nh?â- tôi quay Äầu lại, thấy ÄÆ°á»£c lão sư cá»§a thiếu gia. Tôi nhẹ nhà ng gáºt gáºt Äầu nói cảm Æ¡n.
âÄừng nói gì cả, cứ hảo hảo nghá» ngÆ¡i. Ta Äi lấy cháo Äến. Än xong thì uá»ng thuá»c, sau Äó Äắp chÄn ngá»§ má»t giấc, bá»nh sẽ khá»i rất nhanh.â
Tôi nhìn nà ng cảm kÃch. Trong lòng má»t cỠấm áp lan toả. Äây là lần Äầu tiên có ngưá»i Äá»i xá» vá»i tôi như váºy, khiến tôi cảm thấy Äây chÃnh là tia hi vá»ng cá»§a má»t kẻ Äang tuyá»t vá»ng dưá»i vá»±c sâu như mình.
Từ ngà y Äó, tôi liá»n á» lại nhà cá»§a lão sư. Bình thưá»ng giúp nà ng dá»n dẹp nhà cá»a, buá»i tá»i nà ng dạy ta Äá»c sách. Tên cá»§a nà ng là Vương Oánh. Tôi từng há»i tại sao lại Äá»i cá» tá»t vá»i má»t ngưá»i xa lạ như váºy, nà ng liá»n ká» cho tôi má»t sá» chuyá»n. Nà ng từng có má»t em trai tên là Vương Tá»±. Cảm tình cá»§a chá» em há» từ nhá» Äã vô cùng tá»t. ChÃnh là Äến nÄm Vương Tá»± há»c trung há»c thì bắt Äầu yêu. Nà ng dùng má»i cách tách bá»n há» ra. Kết quả, Vương Tự mang theo cô gái kia rá»i khá»i thà nh phá», không trá» vá». Cha mẹ vì thế mà Äau buá»n, lần lượt qua Äá»i. Rất há»i háºn vì Äã quá cá» chấp, nà ng chưa từng nghÄ© em trai mình Äã yêu tá»i sâu Äáºm như váºy. Nà ng muá»n chuá»c lại sai lầm cá»§a mình, nhưng là sá»± viá»c xảy ra quá nhanh, cái gì cÅ©ng không còn cứu vãn ÄÆ°á»£c nữa.
Vá» sau, trong má»t lần Äi thÄm há»i các gia Äình thì nà ng gặp ÄÆ°á»£c tôi. Tuy tôi và Vương Tá»± không há» giá»ng nhau nhưng lại khiến nà ng có cùng má»t cảm giác. Sau khi Äiá»u tra vá» tôi, nà ng cho rằng Cao gia Äang lạm dụng sức lao Äá»ng cá»§a trẻ vá» thà nh niên nên rất tức giáºn. Tuy là loại chuyá»n nà y không thá» tha thứ nhưng sau khi cùng tôi nói chuyá»n, nà ng má»i dần từ bá» suy nghÄ© ấy bá»i vì tôi thá»±c sá»± Äã rất hạnh phúc. Nguyên lai, hạnh phúc cá»§a má»i ngưá»i Äá»u giá»ng nhau. Thá»i gian quá mức ngắn ngá»§i là m cho ngưá»i ta chưa ká»p cảm nháºn ÄÆ°á»£c trá»n vẹn Äã vá»i rá»i Äi.
Nà ng muá»n bá»i thưá»ng cho tôi chút gì Äó mà tôi thì không thá» không Äón nháºn nó. Hai ngưá»i chúng ta tá»±a như Äang an á»§i lẫn nhau. Nà ng cứ như váºy mà bất giác trá» thà nh tá» tá» cá»§a tôi.
Tôi không biết có nên cảm tạ má»t sá» ngưá»i hay không. Nếu không có bá»n há» thì tôi cÅ©ng sẽ không biết tình thân là như thế nà o. Vương Oánh cùng tôi tuy không có cùng chung huyết thá»ng, nhưng nà ng Äá»i vá»i tôi tá»t hÆ¡n ngưá»i khác rất nhiá»u, vì thế, tôi Äá»i vá»i mình bắt Äầu có chút hoà i nghi, thá»±c sá»± mình Äá»i vá»i thiếu gia trưá»c kia Äến tá»t cùng là tình thân hay tình yêu? Hay Äó chá» là sá»± cảm kÃch? Tôi không muá»n biết. Äá»i vá»i tôi mà nói, hiá»n tại chuyá»n nà y cÅ©ng không còn ý nghÄ©a.
Nếu không phải tại mÆ¡ thấy nụ cưá»i cá»§a thiếu gia, không phải trong lúc Äi mua Äá» ghé và o sân bóng thì tôi tuyá»t Äá»i sẽ không nhá» tá»i cái gì.
Giá»ng như trá»i tháng nÄm nắng gắt cÅ©ng có thá» Äá»t nhiên ná»i liên sấm chá»p, và o má»t buá»i tá»i bình thưá»ng, Vương Oánh Äang dạy tôi Äá»c sách thì chợt có tiếng gõ cá»a. Má» cá»a ra, tôi tháºt sá»± chưa từng nghÄ© tá»i có thá» gặp lại ngưá»i Äó â thiếu gia Cao Suất. Hắn Äen, gầy, ngưá»i cÅ©ng tiá»u tuỵ Äi rất nhiá»u. Chưa ká»p hiá»u chuyá»n gì, tôi Äã thấy mình nằm trong ngá»±c hắn, bên tai truyá»n Äến thanh âm quen thuá»c: â Lâm Nghá», xin lá»i, là tôi hiá»u lầm cáºu. Trá» vá» Äi ÄÆ°á»£c không?â
Nếu…Tác giả: Tuấn TuấnTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTôi từ nhỏ đã biết, đời này mình tuyệt đối không rời khỏi Cao gia. Việc tôi sinh ra, nghe đâu là ngoài ý muốn. Từng có người cho tôi biết mẹ tôi là nữ hầu cấp cao trong Cao gia, tính tình rất tốt, cùng rất ôn nhu; cha tôi là đầu bếp đặc biệt của Cao gia, hôn nhân mỹ mãn được mọi người hâm mộ. Sau không biết vì sao, vừa sinh ra tôi, mẹ đã cùng một người họ hàng của Cao gia ngoại tình. Người đó họ Hồ, có một đứa con tên là Hồ Kiến Quốc. Sự tình sau đó cũng đơn giản, mẹ tôi cùng người đó bỏ trốn, cha từ chức, rời khỏi Cao gia, để tôi ở lại. Ngày cha đi, ông có nói lại với tôi: “Chúng ta nợ Cao gia, nên con phải trả.” Khi đó tôi rất hoang mang, vì tôi không biết cái gì gọi là trả nợ. Sau người khác lại luôn ở sau lưng bảo tôi là “nghiệt trái”, tôi mới hiểu, cha muốn tôi dùng đời mình trả nợ cho mẹ, nợ của Cao gia, cả Hồ gia. Nhưng tôi vẫn không hiểu, thật ra tôi nợ cái gì? Tôi cũng không ngốc, hiểu rõ địa vị của mình tại Cao gia. Tôi cũng biết người khác đối xử với tôi thế nào. Nên tôi… Bình á»n lại cảm xúc cá»§a mình, tôi bắt Äầu tiến vá» phÃa trưá»c, vô thức mà quay lại sân bóng â nÆ¡i tôi và thiếu gia thưá»ng xuyên tá»i. Giá» nà y, trên sân bóng vẫn còn có mưá»i mấy nam sinh Äang Äá bóng. Tôi ngá»i má»t bên, nhìn bá»n há» cùng chung má»t bá» dáng liá»u mạng, tôi cảm thấy bá»n há» rất hạnh phúc. Thì ra tôi Äã Äánh giá sai  hạnh phúc cá»§a mình. Hạnh phúc ÄÃch thá»±c không phải là tá»± do, sân bóng hay viá»c thiếu gia á» bên tôi. Hạnh phúc chÃnh là không cần phải lo lắng là m thế nà o Äá» sau nà y có cÆ¡m Än.Trong lúc tôi Äang nhìn há» má»t cách thất thần thì có ngưá»i Äến chắn tầm mắt cá»§a tôi. Ngẩng Äầu lên, thì ra là dì Trương. Dì cầm má»t chiếc túi, vui sưá»ng khi nhìn thấy má»t ngưá»i gặp hoạ như tôi.Thấy tôi không nói gì, dì liá»n nói: â Quả là tên tiá»u súc sinh không ÄÆ°á»£c cha mẹ giáo dục, chá» biết là m chuyá»n trá»m cắp hạ lưu. Thiếu gia lần nà y Äã nhìn thấy bá» mặt tháºt cá»§a mà y. Nhanh mau Äi cảm tạ thiếu gia khoan dung Äã không Äem mà y giao cho cảnh sát, lại còn bắt tao Äi Äem hà nh là trả cho mà y Tất cả những gì liên quan tá»i mà y Äá»u tháºt xui xẻo. Vì váºy tá»t nhất là vá» sau chúng ta không nên gặp nhau nữa Äá» tránh lão nương bá» mà y là m phiá»n.â Nói xong, dì Trương trừng mắt nhìn tôi, liếc má»t cái rá»i xoay ngưá»i rá»i Äi.Nhìn thấy cái túi trưá»c mặt, tôi cháºm rãi má» ra. Bên trong chá» có hai ba bá» quần áo cÅ© cùng má»t cái máy nghe nhạc cÅ© rÃch. Äó là toà n bá» tà i sản cá»§a tôi. Nhìn thấy chúng, há»c mắt tôi bắt Äầu cay cay. Cái radio nà y là lúc thiếu gia mưá»i tuá»i tặng cho tôi. Tôi vẫn luôn coi Äó là bảo bá»i, Äến dùng cÅ©ng không dám dùng. Thá»±c ra tôi biết, Äây là quà sinh nháºt cá»§a thiếu gia. Bá»i vì thiếu gia Äã có má»t cái máy nghe nhạc rất tá»t nên Äem nó cho tôi. Tháºt sá»± rất thÃch nó, Äó chÃnh là quà tặng duy nhất mà thiếu gia dà nh cho tôi. Cho dù tôi cái gì cÅ©ng không có, nhưng không thá» không có nó.Khi tôi không ngừng chà lau cái radio, lại có má»t thân ảnh chắn ánh sáng cá»§a tôi. Nheo mắt nhìn, thì ra là chá»§ nhiá»m cá»§a thiếu gia. Tôi rất muá»n nói gì Äó nhưng vì tá»i hôm qua quá má»t má»i, thân thá» còn chưa có rá»a sạch, sáng nay lại chưa Än Äiá»m tâm Äã bá» Äuá»i ra ngoà i. Trưá»c mặt tôi bá»ng nhiên tá»i sầm, cái gì cÅ©ng không biết.Tôi nằm mÆ¡, nhưng là cái gì cÅ©ng nhìn không thấy. Giấc mÆ¡ cá»§a tôi toà n má»t mảnh tá»i Äen, chá» có má»t thanh âm quanh quẩn bên tai. Thanh âm nà y thá»±c sá»± rất quen thuá»c, rất ấm áp, trầm thấp, gợi cảm, váºy mà giá» phút nà y lại trà n ngáºp phẫn ná»: â Kẻ lừa Äảo! trá»m cắp! Cút!â Tôi rất muá»n giải thÃch, muá»n nói cho hắn là không phải như thế, tôi không có Än trá»m. Nhưng là m thế nà o miá»ng tôi vẫn không thá» nói ra tiếng, chá» có thá» yên lặng nghe thanh âm sắc bén vô cùng lặp Äi lặp lại.Cuá»i cùng tôi cÅ©ng tá»nh, trên ngưá»i Äá»u là má» hôi. Thì ra là nằm mÆ¡.â Äã tá»nh?â- tôi quay Äầu lại, thấy ÄÆ°á»£c lão sư cá»§a thiếu gia. Tôi nhẹ nhà ng gáºt gáºt Äầu nói cảm Æ¡n.âÄừng nói gì cả, cứ hảo hảo nghá» ngÆ¡i. Ta Äi lấy cháo Äến. Än xong thì uá»ng thuá»c, sau Äó Äắp chÄn ngá»§ má»t giấc, bá»nh sẽ khá»i rất nhanh.âTôi nhìn nà ng cảm kÃch. Trong lòng má»t cỠấm áp lan toả. Äây là lần Äầu tiên có ngưá»i Äá»i xá» vá»i tôi như váºy, khiến tôi cảm thấy Äây chÃnh là tia hi vá»ng cá»§a má»t kẻ Äang tuyá»t vá»ng dưá»i vá»±c sâu như mình.Từ ngà y Äó, tôi liá»n á» lại nhà cá»§a lão sư. Bình thưá»ng giúp nà ng dá»n dẹp nhà cá»a, buá»i tá»i nà ng dạy ta Äá»c sách. Tên cá»§a nà ng là Vương Oánh. Tôi từng há»i tại sao lại Äá»i cá» tá»t vá»i má»t ngưá»i xa lạ như váºy, nà ng liá»n ká» cho tôi má»t sá» chuyá»n. Nà ng từng có má»t em trai tên là Vương Tá»±. Cảm tình cá»§a chá» em há» từ nhá» Äã vô cùng tá»t. ChÃnh là Äến nÄm Vương Tá»± há»c trung há»c thì bắt Äầu yêu. Nà ng dùng má»i cách tách bá»n há» ra. Kết quả, Vương Tự mang theo cô gái kia rá»i khá»i thà nh phá», không trá» vá». Cha mẹ vì thế mà Äau buá»n, lần lượt qua Äá»i. Rất há»i háºn vì Äã quá cá» chấp, nà ng chưa từng nghÄ© em trai mình Äã yêu tá»i sâu Äáºm như váºy. Nà ng muá»n chuá»c lại sai lầm cá»§a mình, nhưng là sá»± viá»c xảy ra quá nhanh, cái gì cÅ©ng không còn cứu vãn ÄÆ°á»£c nữa.Vá» sau, trong má»t lần Äi thÄm há»i các gia Äình thì nà ng gặp ÄÆ°á»£c tôi. Tuy tôi và Vương Tá»± không há» giá»ng nhau nhưng lại khiến nà ng có cùng má»t cảm giác. Sau khi Äiá»u tra vá» tôi, nà ng cho rằng Cao gia Äang lạm dụng sức lao Äá»ng cá»§a trẻ vá» thà nh niên nên rất tức giáºn. Tuy là loại chuyá»n nà y không thá» tha thứ nhưng sau khi cùng tôi nói chuyá»n, nà ng má»i dần từ bá» suy nghÄ© ấy bá»i vì tôi thá»±c sá»± Äã rất hạnh phúc. Nguyên lai, hạnh phúc cá»§a má»i ngưá»i Äá»u giá»ng nhau. Thá»i gian quá mức ngắn ngá»§i là m cho ngưá»i ta chưa ká»p cảm nháºn ÄÆ°á»£c trá»n vẹn Äã vá»i rá»i Äi.Nà ng muá»n bá»i thưá»ng cho tôi chút gì Äó mà tôi thì không thá» không Äón nháºn nó. Hai ngưá»i chúng ta tá»±a như Äang an á»§i lẫn nhau. Nà ng cứ như váºy mà bất giác trá» thà nh tá» tá» cá»§a tôi.Tôi không biết có nên cảm tạ má»t sá» ngưá»i hay không. Nếu không có bá»n há» thì tôi cÅ©ng sẽ không biết tình thân là như thế nà o. Vương Oánh cùng tôi tuy không có cùng chung huyết thá»ng, nhưng nà ng Äá»i vá»i tôi tá»t hÆ¡n ngưá»i khác rất nhiá»u, vì thế, tôi Äá»i vá»i mình bắt Äầu có chút hoà i nghi, thá»±c sá»± mình Äá»i vá»i thiếu gia trưá»c kia Äến tá»t cùng là tình thân hay tình yêu? Hay Äó chá» là sá»± cảm kÃch? Tôi không muá»n biết. Äá»i vá»i tôi mà nói, hiá»n tại chuyá»n nà y cÅ©ng không còn ý nghÄ©a.Nếu không phải tại mÆ¡ thấy nụ cưá»i cá»§a thiếu gia, không phải trong lúc Äi mua Äá» ghé và o sân bóng thì tôi tuyá»t Äá»i sẽ không nhá» tá»i cái gì.Giá»ng như trá»i tháng nÄm nắng gắt cÅ©ng có thá» Äá»t nhiên ná»i liên sấm chá»p, và o má»t buá»i tá»i bình thưá»ng, Vương Oánh Äang dạy tôi Äá»c sách thì chợt có tiếng gõ cá»a. Má» cá»a ra, tôi tháºt sá»± chưa từng nghÄ© tá»i có thá» gặp lại ngưá»i Äó â thiếu gia Cao Suất. Hắn Äen, gầy, ngưá»i cÅ©ng tiá»u tuỵ Äi rất nhiá»u. Chưa ká»p hiá»u chuyá»n gì, tôi Äã thấy mình nằm trong ngá»±c hắn, bên tai truyá»n Äến thanh âm quen thuá»c: â Lâm Nghá», xin lá»i, là tôi hiá»u lầm cáºu. Trá» vá» Äi ÄÆ°á»£c không?â