Tác giả:

Thiên! Địa! Huyền! Hoàng Vũ! Trụ! Hồng! Hoang ......... Được rồi, “Mục......Nhĩ, cậu đã xong chưa? Mình không chịu nổi nữa!” Đường Tiểu Náo đứng dưới đường khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng, muốn ngẩng đầu lại không thể động đậy, chân không đứng vững, bắt đầu lung lay, khiến người ở phía trên lảo đảo muốn ngã. Từ xa nhìn lại, một bóng dáng siêu cao đứng trước cửa sổ có mưu đồ, đến gần nhìn, một cô gái vóc dáng bình thường đang đạp lên bả vai của một cô gái khác, ngước đầu giơ cánh tay cầm điện thoại di động hướng về phía cửa sổ. “Ổn định ổn định ổn định, Đường Tiểu Náo, lập tức xong lập tức xong, cậu đừng lắc!” Mục Nhĩ cầm điện thoại trên tay lo lắng hiện tại bản thân mình sẽ hôn mặt đất, trong đầu cô đều là động tĩnh trong bức tường kia. Cách nhau một bức tường, trong phòng ấm áp, nóng hổi, khói trắng lượn lờ, hơi nước lan tràn khắp nơi, một chàng trai đắm chìm trong không gian đó......Làm cho người ta không nhịn được ch** n**c miếng, Mục Nhĩ nghĩ thôi cũng không thể kiềm chế được mà cười…

Chương 76: Đem cô về nhà

Uổng Phí Tình Thâm, Giả Đùa Giỡn Cưới ThậtTác giả: Thiên MộcTruyện Ngôn TìnhThiên! Địa! Huyền! Hoàng Vũ! Trụ! Hồng! Hoang ......... Được rồi, “Mục......Nhĩ, cậu đã xong chưa? Mình không chịu nổi nữa!” Đường Tiểu Náo đứng dưới đường khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng, muốn ngẩng đầu lại không thể động đậy, chân không đứng vững, bắt đầu lung lay, khiến người ở phía trên lảo đảo muốn ngã. Từ xa nhìn lại, một bóng dáng siêu cao đứng trước cửa sổ có mưu đồ, đến gần nhìn, một cô gái vóc dáng bình thường đang đạp lên bả vai của một cô gái khác, ngước đầu giơ cánh tay cầm điện thoại di động hướng về phía cửa sổ. “Ổn định ổn định ổn định, Đường Tiểu Náo, lập tức xong lập tức xong, cậu đừng lắc!” Mục Nhĩ cầm điện thoại trên tay lo lắng hiện tại bản thân mình sẽ hôn mặt đất, trong đầu cô đều là động tĩnh trong bức tường kia. Cách nhau một bức tường, trong phòng ấm áp, nóng hổi, khói trắng lượn lờ, hơi nước lan tràn khắp nơi, một chàng trai đắm chìm trong không gian đó......Làm cho người ta không nhịn được ch** n**c miếng, Mục Nhĩ nghĩ thôi cũng không thể kiềm chế được mà cười… Nếu là một cô gái bình thường cậu ta đều sử dụng hết những thủ đoạn mà mình có, nhưng người con gái kia lại là Mục Nhĩ, cậu ta chỉ có thể móc hết tim phổi của mình ra đối với cô, cậu ta chỉ có theo cô, không thể cậy mạnh.Cô là người mà cậu ta yêu thương còn không hết thì làm sao có thể làm những chuyện mà cô không muốn.Tạm thời Nhiễm Tái Tái đã nghĩ thông suốt, nếu Mạc Diệp Thanh đối xử tốt với Mục Nhĩ, chỉ cần Mục Nhĩ hạnh phúc, vui vẻ, chuyện gì cũng dễ nói, vì người khác làm những chuyện không công cậu cũng cam tâm tình nguyện! Chỉ cần Mục Nhĩ vui vẻ.Ai bảo Mục Nhĩ thích chứ?Nhiễm Tái Tái sợ nếu tiếp tục dây dưa, Mục Nhĩ sẽ không làm bạn với cậu ta nữa.Đối với Mục Nhĩ cậu ta chỉ có thể dung túng không thể làm gì, những người bên cạnh anh đều biết điều này. Rốt cuộc tình cảm Nhiễm Tái Tái đối với Mục Nhĩ là thế nào mọi người không ai nói ra, nhưng Nhiễm Tái Tái tự nguyện làm những chuyện ngu ngốc vì cô.Vì muốn cho cô có một chỗ ở an toàn, cậu ta tình nguyện để bản thân khó chịu, muốn cô nguyện ý tới chỗ của mình ở, cho dù cô là người yêu của một người đàn ông khác.Mấy người kia cảm thấy thật Nhiễm Tái Tái, không biết trong đầu cô nhóc kia chứa những gì, lại có thể làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.Tổ Tiểu Duyên nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, suy nghĩ, Nhiễm Tái Tái đối với Mục Nhĩ, không phải là thứ tình yêu như anh ta tưởng tượng, hoặc là bởi vì cậu ta chưa gặp được người thật sự có thể khiến cho cậu ta động lòng, mới có thể chịu được cảnh Mục Nhĩ ở chung với Mạc Diệp Thanh.Cậu ta ra ngoài chuyến này chủ yếu buông thả mình, rong chơi mấy ngày! Sau khi quay về lại tiếp tục làm việc gian khổ.Từ phòng cho thue đi ra, Mục Nhĩ cùng Đường Tiểu Náo tách ra, Mạc Diệp Thanh đồng ý cho cô đưa “Tiểu Bất Điểm” về nhà.Không có nhiều đồ, rất đơn giản, Mạc Diệp Thanh xách hành lý của cô, bỏ vào phòng ngủ chính cũng là phòng ngủ của anh.“Tiểu Bất Điểm” biểu hiện rất tốt, dọc đường đi gặp người lạ cũng không k** r*n, giống như đã quen Mạc Diệp Thanh từ lâu.Sau đó Lộ Thần Tây tới đây làm khách, nói lỗ mũi chó linh, có thể ngửi ra mùi mà con người không thể ngửi ra, vừa nhìn đã biết Mạc Diệp Thanh là “người mình” nên còn lâu nó mới sủa.Mục Nhĩ lúng túng bất đắc dĩ dắt “Tiểu Bất Điểm” trơ mắt nhìn đàn anh không chịu trưng cầu ý kiến của cô đã đem đồ của cô bỏ vào phòng ngủ, cô khẽ khó chịu, khuôn mặt ửng hồng.Mạc Diệp Thanh dọn dẹp hành lý xong, Mục Nhĩ  tay dắt “Tiểu Bất Điểm” vẫn còn đứng ở cửa, Mạc Diệp Thanh chỉ về phía “Tiểu Bất Điểm” nói “Nó không chạy lung tung thì cởi xích ra đi.”Từ sau khi rời khỏi nhà Nhiễm Tái Tái “Tiểu Bất Điểm” vẫn bị xích bằng dây xích.“Tiểu Bất Điểm” đối với Mạc Diệp Thanh cảm kích không ngừng quẫy đuôi, ngẩng đầu chờ Mục Nhĩ tháo dây xích ra cho mình.Mục Nhĩ ngây ngốc nhìn “Tiểu Bất Điểm”, “Tiểu Bất Điểm” nhìn cô, một người một chó suy nghĩ không giống nhau.Gần đây Mạc Diệp Thanh rất bận, thấy Mục Nhĩ đứng im bất động liền đi tới, ôm lấy má cô, nghiêng đầu hướng về phía môi cô hôn sau đó nở nụ cười với cô “Em tự chăm sóc mình cho tốt, anh có chút việc phải làm, tối nay anh ở ngoài.” Cất bước đi về phía phòng làm việc.Mục Nhĩ không nói rõ được cảm giác trong lòng thế nào.Mạc Diệp Thanh ở trong phòng làm việc bao lâu thì Mục Nhĩ dắt “Tiểu Bất Điểm” đứng ở bên ngoài đợi bấy lâu.Là một cô gái đầy hấp dẫn! Có lúc không ai đoán được cô đang nghĩ gì, thật đáng ghét!“Sao vậy?” Mạc Diệp Thanh đi tới, dịu dàng hỏi, anh thật sự đã lâu chưa gặp cô, rất muốn cô, vòng tay ôm chặt cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

Nếu là một cô gái bình thường cậu ta đều sử dụng hết những thủ đoạn mà mình có, nhưng người con gái kia lại là Mục Nhĩ, cậu ta chỉ có thể móc hết tim phổi của mình ra đối với cô, cậu ta chỉ có theo cô, không thể cậy mạnh.

Cô là người mà cậu ta yêu thương còn không hết thì làm sao có thể làm những chuyện mà cô không muốn.

Tạm thời Nhiễm Tái Tái đã nghĩ thông suốt, nếu Mạc Diệp Thanh đối xử tốt với Mục Nhĩ, chỉ cần Mục Nhĩ hạnh phúc, vui vẻ, chuyện gì cũng dễ nói, vì người khác làm những chuyện không công cậu cũng cam tâm tình nguyện! Chỉ cần Mục Nhĩ vui vẻ.

Ai bảo Mục Nhĩ thích chứ?

Nhiễm Tái Tái sợ nếu tiếp tục dây dưa, Mục Nhĩ sẽ không làm bạn với cậu ta nữa.

Đối với Mục Nhĩ cậu ta chỉ có thể dung túng không thể làm gì, những người bên cạnh anh đều biết điều này. Rốt cuộc tình cảm Nhiễm Tái Tái đối với Mục Nhĩ là thế nào mọi người không ai nói ra, nhưng Nhiễm Tái Tái tự nguyện làm những chuyện ngu ngốc vì cô.

Vì muốn cho cô có một chỗ ở an toàn, cậu ta tình nguyện để bản thân khó chịu, muốn cô nguyện ý tới chỗ của mình ở, cho dù cô là người yêu của một người đàn ông khác.

Mấy người kia cảm thấy thật Nhiễm Tái Tái, không biết trong đầu cô nhóc kia chứa những gì, lại có thể làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.

Tổ Tiểu Duyên nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, suy nghĩ, Nhiễm Tái Tái đối với Mục Nhĩ, không phải là thứ tình yêu như anh ta tưởng tượng, hoặc là bởi vì cậu ta chưa gặp được người thật sự có thể khiến cho cậu ta động lòng, mới có thể chịu được cảnh Mục Nhĩ ở chung với Mạc Diệp Thanh.

Cậu ta ra ngoài chuyến này chủ yếu buông thả mình, rong chơi mấy ngày! Sau khi quay về lại tiếp tục làm việc gian khổ.

Từ phòng cho thue đi ra, Mục Nhĩ cùng Đường Tiểu Náo tách ra, Mạc Diệp Thanh đồng ý cho cô đưa “Tiểu Bất Điểm” về nhà.

Không có nhiều đồ, rất đơn giản, Mạc Diệp Thanh xách hành lý của cô, bỏ vào phòng ngủ chính cũng là phòng ngủ của anh.

“Tiểu Bất Điểm” biểu hiện rất tốt, dọc đường đi gặp người lạ cũng không k** r*n, giống như đã quen Mạc Diệp Thanh từ lâu.

Sau đó Lộ Thần Tây tới đây làm khách, nói lỗ mũi chó linh, có thể ngửi ra mùi mà con người không thể ngửi ra, vừa nhìn đã biết Mạc Diệp Thanh là “người mình” nên còn lâu nó mới sủa.

Mục Nhĩ lúng túng bất đắc dĩ dắt “Tiểu Bất Điểm” trơ mắt nhìn đàn anh không chịu trưng cầu ý kiến của cô đã đem đồ của cô bỏ vào phòng ngủ, cô khẽ khó chịu, khuôn mặt ửng hồng.

Mạc Diệp Thanh dọn dẹp hành lý xong, Mục Nhĩ  tay dắt “Tiểu Bất Điểm” vẫn còn đứng ở cửa, Mạc Diệp Thanh chỉ về phía “Tiểu Bất Điểm” nói “Nó không chạy lung tung thì cởi xích ra đi.”

Từ sau khi rời khỏi nhà Nhiễm Tái Tái “Tiểu Bất Điểm” vẫn bị xích bằng dây xích.

“Tiểu Bất Điểm” đối với Mạc Diệp Thanh cảm kích không ngừng quẫy đuôi, ngẩng đầu chờ Mục Nhĩ tháo dây xích ra cho mình.

Mục Nhĩ ngây ngốc nhìn “Tiểu Bất Điểm”, “Tiểu Bất Điểm” nhìn cô, một người một chó suy nghĩ không giống nhau.

Gần đây Mạc Diệp Thanh rất bận, thấy Mục Nhĩ đứng im bất động liền đi tới, ôm lấy má cô, nghiêng đầu hướng về phía môi cô hôn sau đó nở nụ cười với cô “Em tự chăm sóc mình cho tốt, anh có chút việc phải làm, tối nay anh ở ngoài.” Cất bước đi về phía phòng làm việc.

Mục Nhĩ không nói rõ được cảm giác trong lòng thế nào.

Mạc Diệp Thanh ở trong phòng làm việc bao lâu thì Mục Nhĩ dắt “Tiểu Bất Điểm” đứng ở bên ngoài đợi bấy lâu.

Là một cô gái đầy hấp dẫn! Có lúc không ai đoán được cô đang nghĩ gì, thật đáng ghét!

“Sao vậy?” Mạc Diệp Thanh đi tới, dịu dàng hỏi, anh thật sự đã lâu chưa gặp cô, rất muốn cô, vòng tay ôm chặt cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

Uổng Phí Tình Thâm, Giả Đùa Giỡn Cưới ThậtTác giả: Thiên MộcTruyện Ngôn TìnhThiên! Địa! Huyền! Hoàng Vũ! Trụ! Hồng! Hoang ......... Được rồi, “Mục......Nhĩ, cậu đã xong chưa? Mình không chịu nổi nữa!” Đường Tiểu Náo đứng dưới đường khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng, muốn ngẩng đầu lại không thể động đậy, chân không đứng vững, bắt đầu lung lay, khiến người ở phía trên lảo đảo muốn ngã. Từ xa nhìn lại, một bóng dáng siêu cao đứng trước cửa sổ có mưu đồ, đến gần nhìn, một cô gái vóc dáng bình thường đang đạp lên bả vai của một cô gái khác, ngước đầu giơ cánh tay cầm điện thoại di động hướng về phía cửa sổ. “Ổn định ổn định ổn định, Đường Tiểu Náo, lập tức xong lập tức xong, cậu đừng lắc!” Mục Nhĩ cầm điện thoại trên tay lo lắng hiện tại bản thân mình sẽ hôn mặt đất, trong đầu cô đều là động tĩnh trong bức tường kia. Cách nhau một bức tường, trong phòng ấm áp, nóng hổi, khói trắng lượn lờ, hơi nước lan tràn khắp nơi, một chàng trai đắm chìm trong không gian đó......Làm cho người ta không nhịn được ch** n**c miếng, Mục Nhĩ nghĩ thôi cũng không thể kiềm chế được mà cười… Nếu là một cô gái bình thường cậu ta đều sử dụng hết những thủ đoạn mà mình có, nhưng người con gái kia lại là Mục Nhĩ, cậu ta chỉ có thể móc hết tim phổi của mình ra đối với cô, cậu ta chỉ có theo cô, không thể cậy mạnh.Cô là người mà cậu ta yêu thương còn không hết thì làm sao có thể làm những chuyện mà cô không muốn.Tạm thời Nhiễm Tái Tái đã nghĩ thông suốt, nếu Mạc Diệp Thanh đối xử tốt với Mục Nhĩ, chỉ cần Mục Nhĩ hạnh phúc, vui vẻ, chuyện gì cũng dễ nói, vì người khác làm những chuyện không công cậu cũng cam tâm tình nguyện! Chỉ cần Mục Nhĩ vui vẻ.Ai bảo Mục Nhĩ thích chứ?Nhiễm Tái Tái sợ nếu tiếp tục dây dưa, Mục Nhĩ sẽ không làm bạn với cậu ta nữa.Đối với Mục Nhĩ cậu ta chỉ có thể dung túng không thể làm gì, những người bên cạnh anh đều biết điều này. Rốt cuộc tình cảm Nhiễm Tái Tái đối với Mục Nhĩ là thế nào mọi người không ai nói ra, nhưng Nhiễm Tái Tái tự nguyện làm những chuyện ngu ngốc vì cô.Vì muốn cho cô có một chỗ ở an toàn, cậu ta tình nguyện để bản thân khó chịu, muốn cô nguyện ý tới chỗ của mình ở, cho dù cô là người yêu của một người đàn ông khác.Mấy người kia cảm thấy thật Nhiễm Tái Tái, không biết trong đầu cô nhóc kia chứa những gì, lại có thể làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.Tổ Tiểu Duyên nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, suy nghĩ, Nhiễm Tái Tái đối với Mục Nhĩ, không phải là thứ tình yêu như anh ta tưởng tượng, hoặc là bởi vì cậu ta chưa gặp được người thật sự có thể khiến cho cậu ta động lòng, mới có thể chịu được cảnh Mục Nhĩ ở chung với Mạc Diệp Thanh.Cậu ta ra ngoài chuyến này chủ yếu buông thả mình, rong chơi mấy ngày! Sau khi quay về lại tiếp tục làm việc gian khổ.Từ phòng cho thue đi ra, Mục Nhĩ cùng Đường Tiểu Náo tách ra, Mạc Diệp Thanh đồng ý cho cô đưa “Tiểu Bất Điểm” về nhà.Không có nhiều đồ, rất đơn giản, Mạc Diệp Thanh xách hành lý của cô, bỏ vào phòng ngủ chính cũng là phòng ngủ của anh.“Tiểu Bất Điểm” biểu hiện rất tốt, dọc đường đi gặp người lạ cũng không k** r*n, giống như đã quen Mạc Diệp Thanh từ lâu.Sau đó Lộ Thần Tây tới đây làm khách, nói lỗ mũi chó linh, có thể ngửi ra mùi mà con người không thể ngửi ra, vừa nhìn đã biết Mạc Diệp Thanh là “người mình” nên còn lâu nó mới sủa.Mục Nhĩ lúng túng bất đắc dĩ dắt “Tiểu Bất Điểm” trơ mắt nhìn đàn anh không chịu trưng cầu ý kiến của cô đã đem đồ của cô bỏ vào phòng ngủ, cô khẽ khó chịu, khuôn mặt ửng hồng.Mạc Diệp Thanh dọn dẹp hành lý xong, Mục Nhĩ  tay dắt “Tiểu Bất Điểm” vẫn còn đứng ở cửa, Mạc Diệp Thanh chỉ về phía “Tiểu Bất Điểm” nói “Nó không chạy lung tung thì cởi xích ra đi.”Từ sau khi rời khỏi nhà Nhiễm Tái Tái “Tiểu Bất Điểm” vẫn bị xích bằng dây xích.“Tiểu Bất Điểm” đối với Mạc Diệp Thanh cảm kích không ngừng quẫy đuôi, ngẩng đầu chờ Mục Nhĩ tháo dây xích ra cho mình.Mục Nhĩ ngây ngốc nhìn “Tiểu Bất Điểm”, “Tiểu Bất Điểm” nhìn cô, một người một chó suy nghĩ không giống nhau.Gần đây Mạc Diệp Thanh rất bận, thấy Mục Nhĩ đứng im bất động liền đi tới, ôm lấy má cô, nghiêng đầu hướng về phía môi cô hôn sau đó nở nụ cười với cô “Em tự chăm sóc mình cho tốt, anh có chút việc phải làm, tối nay anh ở ngoài.” Cất bước đi về phía phòng làm việc.Mục Nhĩ không nói rõ được cảm giác trong lòng thế nào.Mạc Diệp Thanh ở trong phòng làm việc bao lâu thì Mục Nhĩ dắt “Tiểu Bất Điểm” đứng ở bên ngoài đợi bấy lâu.Là một cô gái đầy hấp dẫn! Có lúc không ai đoán được cô đang nghĩ gì, thật đáng ghét!“Sao vậy?” Mạc Diệp Thanh đi tới, dịu dàng hỏi, anh thật sự đã lâu chưa gặp cô, rất muốn cô, vòng tay ôm chặt cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

Chương 76: Đem cô về nhà