“Tiết Bảo Phượng, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Tiểu thư là con gái duy nhất của Cung chủ đấy, ngươi cư nhiên dám thừa dịp Cung chủ không ở trong Cung, ra tay đuổi cùng giết tuyệt chúng ta? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn ý muốn quá phận hay sao?” Giọng nói gay gắt kiệt sức của thiếu nữ vang lên, nàng vừa quát to, vừa ra sức che chở một nữ hài tử làm da vàng như nến, sắc mặt trắng bệch, trên người chằng chịt vết thương đang nằm trong lòng mình, trong mắt lúc này đã toát ra ý niệm thấy chết không sờn: “Tiểu thư, nếu như hôm nay chúng ta không thoát được, nô tỳ thề chết theo người!” “A, tiểu tiện nhân, không nhìn ra ngươi cũng rất trung thành nha? Thế nào? Còn chưa muốn chết tâm? Sao ngươi không mở mắt chó của ngươi ra nhìn một chút, xem tình thế hôm nay là như thế nào? Quá phận? Ha ha, đừng quên khi Cung chủ bế quan đã giao toàn bộ Yêu cung cho ta toàn quyền xử lý, chẳng lẽ....Các ngươi không biết sao? Ha ha, hôm nay....Bản phu nhân nhất định phải tiễn hai chủ tớ các ngươi xuống…
Chương 4: Chủ tớ tỉnh lại
Vương Gia Quá Khí Phách, Vương Phi Muốn Vùng LênTác giả: Vãn Mộc TìnhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Tiết Bảo Phượng, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Tiểu thư là con gái duy nhất của Cung chủ đấy, ngươi cư nhiên dám thừa dịp Cung chủ không ở trong Cung, ra tay đuổi cùng giết tuyệt chúng ta? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn ý muốn quá phận hay sao?” Giọng nói gay gắt kiệt sức của thiếu nữ vang lên, nàng vừa quát to, vừa ra sức che chở một nữ hài tử làm da vàng như nến, sắc mặt trắng bệch, trên người chằng chịt vết thương đang nằm trong lòng mình, trong mắt lúc này đã toát ra ý niệm thấy chết không sờn: “Tiểu thư, nếu như hôm nay chúng ta không thoát được, nô tỳ thề chết theo người!” “A, tiểu tiện nhân, không nhìn ra ngươi cũng rất trung thành nha? Thế nào? Còn chưa muốn chết tâm? Sao ngươi không mở mắt chó của ngươi ra nhìn một chút, xem tình thế hôm nay là như thế nào? Quá phận? Ha ha, đừng quên khi Cung chủ bế quan đã giao toàn bộ Yêu cung cho ta toàn quyền xử lý, chẳng lẽ....Các ngươi không biết sao? Ha ha, hôm nay....Bản phu nhân nhất định phải tiễn hai chủ tớ các ngươi xuống… “Tiểu thư…người có phải không thoải mái ở đâu không…” Mộc Ngư nhìn tiểu thư nhà mình, càng nhìn càng cảm thấy hốt hoảng, ánh mắt tiểu thư nhìn mình sao lại xa lại như vậy, vừa nghĩ tới thân thể Yêu Vũ Mị, trong lòng Mộc Ngư lại căng thẳng, vội vàng nắm lấy tay của tiểu thư, muốn bắt mạch cho nàng, vậy mà không ngờ Yêu Ngưng lại nhanh hơn nàng một bước, lập tức ra tay khóa trụ cổ nàng, tay của mõ cứng đờ, đôi mắt hiện lên ý khó hiểu: “Tiểu thư…người làm sao vậy?”Yêu Ngưng nhìn chằm chằm Mộc Ngư, mắt lẳng lặng quét qua bàn tay gầy gầy đang thắt cổ mõ, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngươi muốn làm gì?”“Tiểu thư….nô tỳ chỉ là, chỉ là muốn bắt mạch cho người thôi ạ…” Tay Yêu Ngưng càng bấm chặt, khuôn mặt trắng bệch của Mộc Ngư cũng đỏ lên, nghe nàng nói thế, Yêu Ngưng nhìn nàng thật sâu, rồi chậm rãi buông lỏng tay ra, giọng nói lạnh nhạt: “Thật xin lỗi, tôi chỉ là phản ứng theo bản năng”. Vừa mới rơi vào thế giới khác, người ở bên cạnh có đáng tin cậy hay không nàng còn chưa rõ, làm sao dám đặt mình vào nguy hiểm một lần nữa đây? Ở kiếp trước nguy cơ không thể nào tránh khỏi, nhưng hôm nay…là bước đầu tiên nàng hiểu rõ lòng người!Thân thể nữ hài tử mềm nhũn, ngã xuống đất, giọng nói khàn khàn nhìn Yêu Ngưng: ”Không, không có gì đâu, tiểu thư...người có phải có chỗ nào không thoải mái không?” Thái độ của tiểu thư lúc này thật khác biệt, nàng có chút không phản ứng kịp.Yêu Ngưng tỏ vẻ không có việc gì lắc đầu, sau đó đưa mắt nhìn về phía nha hoàn, xem ra hình như cô gái đối với cỗ thân thể này rất trung thành, nếu cô đã chuyển thế trọng sinh, có nghĩ nhiều hơn nữa cũng không có ích lợi gì, không bằng thay thế đứa bé mười tuổi này sống thật tốt. Hiểu rõ ràng mọi chuyện, Yêu Ngưng thu hồi tầm mắt, bình tĩnh nói: ”Rất xin lỗi, ta không nhớ được cái gì hết…”“Sao cơ? Không nhớ được gì hết sao? Tiểu thư, thân thể của ngài…” Nha hoàn vừa nghe cô nói vậy, không để ý trên cổ còn sưng đỏ, vẻ mặt khẩn trương bò đến bên người nàng, Yêu Ngưng thấy thế trong lòng vô cùng ấm áp, khẽ mỉm cười vỗ vỗ cổ tay của nàng dịu dàng an ủi: “Ngươi không cần lo, thân thể của ta rất tốt, chỉ là…trong đầu trống rỗng, có lẽ là mất trí nhớ?”“Mất trí nhớ?...” Mộc Ngư lẩm bẩm những lời này, một hồi lâu sau, kín đáo thở dài: ”Có lẽ, đây là ý trời, cũng tốt, mất đi trí nhớ cũng tốt, những khổ sở trước kia, không nhớ rõ ngược lại không còn trói buộc nào nữa.” Yêu Ngưng không ngờ Mộc Ngư lại nói những lời này, cô có chút không hiểu nhìn Mộc Ngư: “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Tại sao chúng ta lại ở đáy cốc?’’Mộc Ngư khẽ thở dài, nhìn lên đôi mắt của Yêu Ngưng, một lúc lâu sau mới do dự nói: “Tiểu thư, người xác định, người phải biết thân thế của mình sao? Nhưng bây giờ ngài không nhớ rõ, không bằng chứng, chúng ta bắt đầu cuộc sống một lần nữa, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?”Yêu Ngưng nghe tới đây, nhíu mày một cái, nghĩ ngợi, thân thế của thân thể này có lẽ cũng không tốt đẹp gì, nếu không làm sao lại rơi xuống khe núi này? Nhưng tò mò hại chết mèo a, nếu cô ấy biết, lại kìm nén không nói cho mình, chẳng phải là cả hai người đều khó chịu?“Không sao, ngươi cứ nói đi, nếu chúng ta đã thoát ra khỏi nguy hiểm, may mắn còn sống, như vậy…Những thứ được gọi là chuyện cũ trước kia, sao có thể nói quên là quên được đây? Nói đi, đây là số mệnh của ta, nếu đã có khả năng vượt qua, chẳng lẽ, chúng ta sẽ sống ở nơi cả đời này không ra ngoài?” Yêu Ngưng cô, cũng không phải là dạng người ngồi chờ chết, thật vất vả mới tới cổ đại, đương nhiên phải ngoạn một trận thật vui chứ?
“Tiểu thư…người có
phải không thoải mái ở đâu không…” Mộc Ngư nhìn tiểu thư nhà mình, càng
nhìn càng cảm thấy hốt hoảng, ánh mắt tiểu thư nhìn mình sao lại xa lại
như vậy, vừa nghĩ tới thân thể Yêu Vũ Mị, trong lòng Mộc Ngư lại căng
thẳng, vội vàng nắm lấy tay của tiểu thư, muốn bắt mạch cho nàng, vậy mà không ngờ Yêu Ngưng lại nhanh hơn nàng một bước, lập tức ra tay khóa
trụ cổ nàng, tay của mõ cứng đờ, đôi mắt hiện lên ý khó hiểu: “Tiểu
thư…người làm sao vậy?”
Yêu Ngưng nhìn chằm chằm Mộc Ngư, mắt lẳng lặng quét qua bàn tay gầy gầy đang thắt cổ mõ, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngươi muốn làm gì?”
“Tiểu thư….nô tỳ chỉ là, chỉ là muốn bắt mạch cho người thôi ạ…” Tay Yêu
Ngưng càng bấm chặt, khuôn mặt trắng bệch của Mộc Ngư cũng đỏ lên, nghe
nàng nói thế, Yêu Ngưng nhìn nàng thật sâu, rồi chậm rãi buông lỏng tay
ra, giọng nói lạnh nhạt: “Thật xin lỗi, tôi chỉ là phản ứng theo bản
năng”. Vừa mới rơi vào thế giới khác, người ở bên cạnh có đáng tin cậy
hay không nàng còn chưa rõ, làm sao dám đặt mình vào nguy hiểm một lần
nữa đây? Ở kiếp trước nguy cơ không thể nào tránh khỏi, nhưng hôm nay…là bước đầu tiên nàng hiểu rõ lòng người!
Thân thể nữ hài tử mềm
nhũn, ngã xuống đất, giọng nói khàn khàn nhìn Yêu Ngưng: ”Không, không
có gì đâu, tiểu thư...người có phải có chỗ nào không thoải mái không?”
Thái độ của tiểu thư lúc này thật khác biệt, nàng có chút không phản ứng kịp.
Yêu Ngưng tỏ vẻ không có việc gì lắc đầu, sau đó đưa mắt
nhìn về phía nha hoàn, xem ra hình như cô gái đối với cỗ thân thể này
rất trung thành, nếu cô đã chuyển thế trọng sinh, có nghĩ nhiều hơn nữa
cũng không có ích lợi gì, không bằng thay thế đứa bé mười tuổi này sống
thật tốt. Hiểu rõ ràng mọi chuyện, Yêu Ngưng thu hồi tầm mắt, bình tĩnh
nói: ”Rất xin lỗi, ta không nhớ được cái gì hết…”
“Sao cơ? Không
nhớ được gì hết sao? Tiểu thư, thân thể của ngài…” Nha hoàn vừa nghe cô
nói vậy, không để ý trên cổ còn sưng đỏ, vẻ mặt khẩn trương bò đến bên
người nàng, Yêu Ngưng thấy thế trong lòng vô cùng ấm áp, khẽ mỉm cười vỗ vỗ cổ tay của nàng dịu dàng an ủi: “Ngươi không cần lo, thân thể của ta rất tốt, chỉ là…trong đầu trống rỗng, có lẽ là mất trí nhớ?”
“Mất trí nhớ?...” Mộc Ngư lẩm bẩm những lời này, một hồi lâu sau, kín đáo
thở dài: ”Có lẽ, đây là ý trời, cũng tốt, mất đi trí nhớ cũng tốt, những khổ sở trước kia, không nhớ rõ ngược lại không còn trói buộc nào nữa.”
Yêu Ngưng không ngờ Mộc Ngư lại nói những lời này, cô có chút không hiểu nhìn Mộc Ngư: “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Tại sao chúng ta lại ở
đáy cốc?’’
Mộc Ngư khẽ thở dài, nhìn lên đôi mắt của Yêu Ngưng,
một lúc lâu sau mới do dự nói: “Tiểu thư, người xác định, người phải
biết thân thế của mình sao? Nhưng bây giờ ngài không nhớ rõ, không bằng
chứng, chúng ta bắt đầu cuộc sống một lần nữa, như vậy chẳng phải tốt
hơn sao?”
Yêu Ngưng nghe tới đây, nhíu mày một cái, nghĩ ngợi,
thân thế của thân thể này có lẽ cũng không tốt đẹp gì, nếu không làm sao lại rơi xuống khe núi này? Nhưng tò mò hại chết mèo a, nếu cô ấy biết,
lại kìm nén không nói cho mình, chẳng phải là cả hai người đều khó chịu?
“Không sao, ngươi cứ nói đi, nếu chúng ta đã thoát ra khỏi nguy hiểm, may mắn
còn sống, như vậy…Những thứ được gọi là chuyện cũ trước kia, sao có thể
nói quên là quên được đây? Nói đi, đây là số mệnh của ta, nếu đã có khả
năng vượt qua, chẳng lẽ, chúng ta sẽ sống ở nơi cả đời này không ra
ngoài?” Yêu Ngưng cô, cũng không phải là dạng người ngồi chờ chết, thật
vất vả mới tới cổ đại, đương nhiên phải ngoạn một trận thật vui chứ?
Vương Gia Quá Khí Phách, Vương Phi Muốn Vùng LênTác giả: Vãn Mộc TìnhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Tiết Bảo Phượng, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Tiểu thư là con gái duy nhất của Cung chủ đấy, ngươi cư nhiên dám thừa dịp Cung chủ không ở trong Cung, ra tay đuổi cùng giết tuyệt chúng ta? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn ý muốn quá phận hay sao?” Giọng nói gay gắt kiệt sức của thiếu nữ vang lên, nàng vừa quát to, vừa ra sức che chở một nữ hài tử làm da vàng như nến, sắc mặt trắng bệch, trên người chằng chịt vết thương đang nằm trong lòng mình, trong mắt lúc này đã toát ra ý niệm thấy chết không sờn: “Tiểu thư, nếu như hôm nay chúng ta không thoát được, nô tỳ thề chết theo người!” “A, tiểu tiện nhân, không nhìn ra ngươi cũng rất trung thành nha? Thế nào? Còn chưa muốn chết tâm? Sao ngươi không mở mắt chó của ngươi ra nhìn một chút, xem tình thế hôm nay là như thế nào? Quá phận? Ha ha, đừng quên khi Cung chủ bế quan đã giao toàn bộ Yêu cung cho ta toàn quyền xử lý, chẳng lẽ....Các ngươi không biết sao? Ha ha, hôm nay....Bản phu nhân nhất định phải tiễn hai chủ tớ các ngươi xuống… “Tiểu thư…người có phải không thoải mái ở đâu không…” Mộc Ngư nhìn tiểu thư nhà mình, càng nhìn càng cảm thấy hốt hoảng, ánh mắt tiểu thư nhìn mình sao lại xa lại như vậy, vừa nghĩ tới thân thể Yêu Vũ Mị, trong lòng Mộc Ngư lại căng thẳng, vội vàng nắm lấy tay của tiểu thư, muốn bắt mạch cho nàng, vậy mà không ngờ Yêu Ngưng lại nhanh hơn nàng một bước, lập tức ra tay khóa trụ cổ nàng, tay của mõ cứng đờ, đôi mắt hiện lên ý khó hiểu: “Tiểu thư…người làm sao vậy?”Yêu Ngưng nhìn chằm chằm Mộc Ngư, mắt lẳng lặng quét qua bàn tay gầy gầy đang thắt cổ mõ, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngươi muốn làm gì?”“Tiểu thư….nô tỳ chỉ là, chỉ là muốn bắt mạch cho người thôi ạ…” Tay Yêu Ngưng càng bấm chặt, khuôn mặt trắng bệch của Mộc Ngư cũng đỏ lên, nghe nàng nói thế, Yêu Ngưng nhìn nàng thật sâu, rồi chậm rãi buông lỏng tay ra, giọng nói lạnh nhạt: “Thật xin lỗi, tôi chỉ là phản ứng theo bản năng”. Vừa mới rơi vào thế giới khác, người ở bên cạnh có đáng tin cậy hay không nàng còn chưa rõ, làm sao dám đặt mình vào nguy hiểm một lần nữa đây? Ở kiếp trước nguy cơ không thể nào tránh khỏi, nhưng hôm nay…là bước đầu tiên nàng hiểu rõ lòng người!Thân thể nữ hài tử mềm nhũn, ngã xuống đất, giọng nói khàn khàn nhìn Yêu Ngưng: ”Không, không có gì đâu, tiểu thư...người có phải có chỗ nào không thoải mái không?” Thái độ của tiểu thư lúc này thật khác biệt, nàng có chút không phản ứng kịp.Yêu Ngưng tỏ vẻ không có việc gì lắc đầu, sau đó đưa mắt nhìn về phía nha hoàn, xem ra hình như cô gái đối với cỗ thân thể này rất trung thành, nếu cô đã chuyển thế trọng sinh, có nghĩ nhiều hơn nữa cũng không có ích lợi gì, không bằng thay thế đứa bé mười tuổi này sống thật tốt. Hiểu rõ ràng mọi chuyện, Yêu Ngưng thu hồi tầm mắt, bình tĩnh nói: ”Rất xin lỗi, ta không nhớ được cái gì hết…”“Sao cơ? Không nhớ được gì hết sao? Tiểu thư, thân thể của ngài…” Nha hoàn vừa nghe cô nói vậy, không để ý trên cổ còn sưng đỏ, vẻ mặt khẩn trương bò đến bên người nàng, Yêu Ngưng thấy thế trong lòng vô cùng ấm áp, khẽ mỉm cười vỗ vỗ cổ tay của nàng dịu dàng an ủi: “Ngươi không cần lo, thân thể của ta rất tốt, chỉ là…trong đầu trống rỗng, có lẽ là mất trí nhớ?”“Mất trí nhớ?...” Mộc Ngư lẩm bẩm những lời này, một hồi lâu sau, kín đáo thở dài: ”Có lẽ, đây là ý trời, cũng tốt, mất đi trí nhớ cũng tốt, những khổ sở trước kia, không nhớ rõ ngược lại không còn trói buộc nào nữa.” Yêu Ngưng không ngờ Mộc Ngư lại nói những lời này, cô có chút không hiểu nhìn Mộc Ngư: “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Tại sao chúng ta lại ở đáy cốc?’’Mộc Ngư khẽ thở dài, nhìn lên đôi mắt của Yêu Ngưng, một lúc lâu sau mới do dự nói: “Tiểu thư, người xác định, người phải biết thân thế của mình sao? Nhưng bây giờ ngài không nhớ rõ, không bằng chứng, chúng ta bắt đầu cuộc sống một lần nữa, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?”Yêu Ngưng nghe tới đây, nhíu mày một cái, nghĩ ngợi, thân thế của thân thể này có lẽ cũng không tốt đẹp gì, nếu không làm sao lại rơi xuống khe núi này? Nhưng tò mò hại chết mèo a, nếu cô ấy biết, lại kìm nén không nói cho mình, chẳng phải là cả hai người đều khó chịu?“Không sao, ngươi cứ nói đi, nếu chúng ta đã thoát ra khỏi nguy hiểm, may mắn còn sống, như vậy…Những thứ được gọi là chuyện cũ trước kia, sao có thể nói quên là quên được đây? Nói đi, đây là số mệnh của ta, nếu đã có khả năng vượt qua, chẳng lẽ, chúng ta sẽ sống ở nơi cả đời này không ra ngoài?” Yêu Ngưng cô, cũng không phải là dạng người ngồi chờ chết, thật vất vả mới tới cổ đại, đương nhiên phải ngoạn một trận thật vui chứ?