“Tiết Bảo Phượng, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Tiểu thư là con gái duy nhất của Cung chủ đấy, ngươi cư nhiên dám thừa dịp Cung chủ không ở trong Cung, ra tay đuổi cùng giết tuyệt chúng ta? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn ý muốn quá phận hay sao?” Giọng nói gay gắt kiệt sức của thiếu nữ vang lên, nàng vừa quát to, vừa ra sức che chở một nữ hài tử làm da vàng như nến, sắc mặt trắng bệch, trên người chằng chịt vết thương đang nằm trong lòng mình, trong mắt lúc này đã toát ra ý niệm thấy chết không sờn: “Tiểu thư, nếu như hôm nay chúng ta không thoát được, nô tỳ thề chết theo người!” “A, tiểu tiện nhân, không nhìn ra ngươi cũng rất trung thành nha? Thế nào? Còn chưa muốn chết tâm? Sao ngươi không mở mắt chó của ngươi ra nhìn một chút, xem tình thế hôm nay là như thế nào? Quá phận? Ha ha, đừng quên khi Cung chủ bế quan đã giao toàn bộ Yêu cung cho ta toàn quyền xử lý, chẳng lẽ....Các ngươi không biết sao? Ha ha, hôm nay....Bản phu nhân nhất định phải tiễn hai chủ tớ các ngươi xuống…
Chương 28: Thiếu nữ áo vàng
Vương Gia Quá Khí Phách, Vương Phi Muốn Vùng LênTác giả: Vãn Mộc TìnhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Tiết Bảo Phượng, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Tiểu thư là con gái duy nhất của Cung chủ đấy, ngươi cư nhiên dám thừa dịp Cung chủ không ở trong Cung, ra tay đuổi cùng giết tuyệt chúng ta? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn ý muốn quá phận hay sao?” Giọng nói gay gắt kiệt sức của thiếu nữ vang lên, nàng vừa quát to, vừa ra sức che chở một nữ hài tử làm da vàng như nến, sắc mặt trắng bệch, trên người chằng chịt vết thương đang nằm trong lòng mình, trong mắt lúc này đã toát ra ý niệm thấy chết không sờn: “Tiểu thư, nếu như hôm nay chúng ta không thoát được, nô tỳ thề chết theo người!” “A, tiểu tiện nhân, không nhìn ra ngươi cũng rất trung thành nha? Thế nào? Còn chưa muốn chết tâm? Sao ngươi không mở mắt chó của ngươi ra nhìn một chút, xem tình thế hôm nay là như thế nào? Quá phận? Ha ha, đừng quên khi Cung chủ bế quan đã giao toàn bộ Yêu cung cho ta toàn quyền xử lý, chẳng lẽ....Các ngươi không biết sao? Ha ha, hôm nay....Bản phu nhân nhất định phải tiễn hai chủ tớ các ngươi xuống… Bàn tay đang che mặt của Mộ Dương đột nhiên hạ xuống: “Đúng vậy, muội ấy không chạm vào ta, ta kích động cái gì?”Vũ Nhạc còn chưa đi xa, vừa nghe hắn nói, dưới chân lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ, miệng nàng hơi giật giật, vừa định quay người thì đã bị một móng vuốt nhỏ kéo tóc: “Chủ nhân, bình tĩnh, bình tĩnh nha!”“Bình tĩnh cái gì hả? Hỗn đản này…” “Hắn là ca ca của người…” “Đi chết đi, ta lại có ca ca như vậy sao? Ta không thừa nhận” “Người không thừa nhận, hắn vẫn là ca ca của người…” Mọi người xúm lại nhìn trò hài trước cửa Hồng Tiếu Trai, một lớn một nhỏ, một người một thú kì lạ đấu khẩu, đều rối rít nâng miệng, che trán của mình. Nghe nói Nhạc gia có một nữ nhi quần áo lụa là, hôm nay gặp mặt đúng là danh bất hư truyền, đáng thương cho hai huynh đệ Nhạc gia! Nghĩ đến đây, mọi người đều nhìn về phía Mộ Dương biểu tình thương hại. Nhạc Mộ Dương vung chiếc quạt trong tay, đôi mắt phượng sâu thẳm híp lại, tựa tiếu phi tiếu nhìn cả đám người: “Không biết, suất diễn này mọi người xem thấy thế nào?”Giọng nói vừa hạ xuống, đám người lập tức giải tán, tốc độ so với nghe tiếng tập hợp còn nhanh hơn. Đừng đùa, lúc này không đi thì còn đợi đến bao giờ? Đừng nhìn bộ dạng tươi cười này của Nhị thiếu gia mà nhầm, ai còn không biết hắn nổi danh miệng nam mô, bụng một bồ dao găm?Vũ Nhạc mấp máy môi, đôi mắt tím khẽ nhìn Mộ Dương, hừ lạnh một tiếng, sau đó đi về phía Hồng Tiếu Trai, không thèm đếm xỉa tới ca ca, tức thì tức, lấp đầy bụng mới là đúng nha.Nhạc Mộ Dương khẽ nâng môi, nhướn mắt lên nhìn muội muội nhà mình: “Đợi ta với, hôm nay ca ca sẽ mời khách.” “Vậy huynh còn thất thần cái gì?” Vừa nghe có người mời khách, mỗ nữ bỗng nhiên nghiêng đầu quay lại, Nhạc Mộ Dương giật mình, thiếu chút nữa không dừng kịp, bốn mắt nhìn nhau, mỗ nam thấp giọng thở dài: “Ài…Đôi lúc ta tự hỏi phụ thân đã tạo nghiệt gì, tự nhiên lại rước về một tiểu Bá vương.” “Thế thì sao? Huynh có ý kiến gì?” “Có ý kiến?...Làm sao có thể chứ?” Tránh voi chả xấu mặt nào, một ngày nào đó, ta sẽ dạy muội, thế nào là kính già yêu trẻ!Hai người vừa đi vào Hồng Tiếu Trai, đại sảnh lập tức yên tĩnh trở lại, ngay cả chưởng quầy cũng tự mình nghênh đón: “Nhạc nhị thiếu gia, Nhạc tiểu thư, xin hỏi hai người muốn dùng gì?”“Đến nhã gian, chọn thứ tốt nhất, muội muội ta đói bụng lắm rồi!” Chiếc quạt trong tay Nhạc Mộ Dương hạ xuống một chút, đôi mắt phượng đen sâu thẳm đảo khắp một lượt, những người muốn xem náo nhiệt đều gục đầu xuống. Lúc này Mộ Dương mới hài lòng gật gật đầu, vẻ mặt lộ ra tia vui mừng nhìn về phía muội muội nhà mình: “Vũ nhi, nhà hàng này có vịt quay ngó sen không tệ nha, muội muốn nếm thử không?”“Được, tốt!” Nhắc tới ăn uống, mỗ nữ cũng không nghĩ nhiều, nhấc chân chuẩn bị lên trên lầu, thì bỗng nhiên, nàng vừa bước một bước, một tiếng gọi vang lên bên tai: “Chậm đã!”Vũ Nhạc dừng chân, không vui nâng chân mày, chậm rãi xoay người, nhìn về phía người gọi nàng: nữ tử mặc quần áo màu vàng nhạt, dài sát đất, không chút trang trí, không có hoa văn, có thể nói đơn giản mà không đơn giản. Nhìn đến đây, nàng không khỏi tò mò với chủ nhân của giọng nói, đôi mắt chậm rãi nâng lên, khi nhìn đến dung nhan quen thuộc trước mắt thì tâm tình nàng đột nhiên ngừng lại. Nhìn chăm chú khuôn mặt tươi cười dịu dàng rực rỡ kia, nàng tự nhủ: “Ngữ nhi? Là ngươi sao? Ngữ nhi?”“Chưởng quầy, vừa rồi bổn cô nương hỏi ngài có còn nhã gian không, ngài đã trả lời ta thế nào? Như thế nào? Bây giờ thấy người có quyền thế, nhã gian lại đột nhiên có?” Chủ nhân của giọng nói tuy cười nhạt, nhưng giọng nói lại âm lãnh, làm cho người ta cảm thấy như có gió lạnh thổi sau lưng…
Bàn tay đang che mặt của Mộ Dương đột nhiên hạ xuống: “Đúng vậy, muội ấy không chạm vào ta, ta kích động cái gì?”
Vũ Nhạc còn chưa đi xa, vừa nghe hắn nói, dưới chân lảo đảo, suýt nữa ngã
quỵ, miệng nàng hơi giật giật, vừa định quay người thì đã bị một móng
vuốt nhỏ kéo tóc: “Chủ nhân, bình tĩnh, bình tĩnh nha!”
“Bình
tĩnh cái gì hả? Hỗn đản này…” “Hắn là ca ca của người…” “Đi chết đi, ta
lại có ca ca như vậy sao? Ta không thừa nhận” “Người không thừa nhận,
hắn vẫn là ca ca của người…” Mọi người xúm lại nhìn trò hài trước cửa
Hồng Tiếu Trai, một lớn một nhỏ, một người một thú kì lạ đấu khẩu, đều
rối rít nâng miệng, che trán của mình. Nghe nói Nhạc gia có một nữ nhi
quần áo lụa là, hôm nay gặp mặt đúng là danh bất hư truyền, đáng thương
cho hai huynh đệ Nhạc gia! Nghĩ đến đây, mọi người đều nhìn về phía Mộ
Dương biểu tình thương hại. Nhạc Mộ Dương vung chiếc quạt trong tay, đôi mắt phượng sâu thẳm híp lại, tựa tiếu phi tiếu nhìn cả đám người:
“Không biết, suất diễn này mọi người xem thấy thế nào?”
Giọng nói vừa hạ xuống, đám người lập tức giải tán, tốc độ so với nghe tiếng tập
hợp còn nhanh hơn. Đừng đùa, lúc này không đi thì còn đợi đến bao giờ?
Đừng nhìn bộ dạng tươi cười này của Nhị thiếu gia mà nhầm, ai còn không
biết hắn nổi danh miệng nam mô, bụng một bồ dao găm?
Vũ Nhạc mấp máy môi, đôi mắt tím khẽ nhìn Mộ Dương, hừ lạnh một tiếng, sau đó đi về phía Hồng Tiếu Trai, không thèm đếm xỉa tới ca ca, tức thì tức, lấp đầy bụng mới là đúng nha.
Nhạc Mộ Dương khẽ nâng môi, nhướn mắt lên
nhìn muội muội nhà mình: “Đợi ta với, hôm nay ca ca sẽ mời khách.” “Vậy
huynh còn thất thần cái gì?” Vừa nghe có người mời khách, mỗ nữ bỗng
nhiên nghiêng đầu quay lại, Nhạc Mộ Dương giật mình, thiếu chút nữa
không dừng kịp, bốn mắt nhìn nhau, mỗ nam thấp giọng thở dài: “Ài…Đôi
lúc ta tự hỏi phụ thân đã tạo nghiệt gì, tự nhiên lại rước về một tiểu
Bá vương.” “Thế thì sao? Huynh có ý kiến gì?” “Có ý kiến?...Làm sao có
thể chứ?” Tránh voi chả xấu mặt nào, một ngày nào đó, ta sẽ dạy muội,
thế nào là kính già yêu trẻ!
Hai người vừa đi vào Hồng Tiếu Trai, đại sảnh lập tức yên tĩnh trở lại, ngay cả chưởng quầy cũng tự mình
nghênh đón: “Nhạc nhị thiếu gia, Nhạc tiểu thư, xin hỏi hai người muốn
dùng gì?”
“Đến nhã gian, chọn thứ tốt nhất, muội muội ta đói bụng lắm rồi!” Chiếc quạt trong tay Nhạc Mộ Dương hạ xuống một chút, đôi mắt phượng đen sâu thẳm đảo khắp một lượt, những người muốn xem náo nhiệt
đều gục đầu xuống. Lúc này Mộ Dương mới hài lòng gật gật đầu, vẻ mặt lộ
ra tia vui mừng nhìn về phía muội muội nhà mình: “Vũ nhi, nhà hàng này
có vịt quay ngó sen không tệ nha, muội muốn nếm thử không?”
“Được, tốt!” Nhắc tới ăn uống, mỗ nữ cũng không nghĩ nhiều, nhấc chân chuẩn bị lên trên lầu, thì bỗng nhiên, nàng vừa bước một bước, một tiếng
gọi vang lên bên tai: “Chậm đã!”
Vũ Nhạc dừng chân, không vui
nâng chân mày, chậm rãi xoay người, nhìn về phía người gọi nàng: nữ tử
mặc quần áo màu vàng nhạt, dài sát đất, không chút trang trí, không có
hoa văn, có thể nói đơn giản mà không đơn giản. Nhìn đến đây, nàng không khỏi tò mò với chủ nhân của giọng nói, đôi mắt chậm rãi nâng
lên, khi nhìn đến dung nhan quen thuộc trước mắt thì tâm tình nàng đột
nhiên ngừng lại. Nhìn chăm chú khuôn mặt tươi cười dịu dàng rực rỡ kia,
nàng tự nhủ: “Ngữ nhi? Là ngươi sao? Ngữ nhi?”
“Chưởng quầy, vừa
rồi bổn cô nương hỏi ngài có còn nhã gian không, ngài đã trả lời ta thế
nào? Như thế nào? Bây giờ thấy người có quyền thế, nhã gian lại đột
nhiên có?” Chủ nhân của giọng nói tuy cười nhạt, nhưng giọng nói lại âm lãnh, làm cho người ta cảm thấy như có gió lạnh thổi sau lưng…
Vương Gia Quá Khí Phách, Vương Phi Muốn Vùng LênTác giả: Vãn Mộc TìnhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Tiết Bảo Phượng, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Tiểu thư là con gái duy nhất của Cung chủ đấy, ngươi cư nhiên dám thừa dịp Cung chủ không ở trong Cung, ra tay đuổi cùng giết tuyệt chúng ta? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn ý muốn quá phận hay sao?” Giọng nói gay gắt kiệt sức của thiếu nữ vang lên, nàng vừa quát to, vừa ra sức che chở một nữ hài tử làm da vàng như nến, sắc mặt trắng bệch, trên người chằng chịt vết thương đang nằm trong lòng mình, trong mắt lúc này đã toát ra ý niệm thấy chết không sờn: “Tiểu thư, nếu như hôm nay chúng ta không thoát được, nô tỳ thề chết theo người!” “A, tiểu tiện nhân, không nhìn ra ngươi cũng rất trung thành nha? Thế nào? Còn chưa muốn chết tâm? Sao ngươi không mở mắt chó của ngươi ra nhìn một chút, xem tình thế hôm nay là như thế nào? Quá phận? Ha ha, đừng quên khi Cung chủ bế quan đã giao toàn bộ Yêu cung cho ta toàn quyền xử lý, chẳng lẽ....Các ngươi không biết sao? Ha ha, hôm nay....Bản phu nhân nhất định phải tiễn hai chủ tớ các ngươi xuống… Bàn tay đang che mặt của Mộ Dương đột nhiên hạ xuống: “Đúng vậy, muội ấy không chạm vào ta, ta kích động cái gì?”Vũ Nhạc còn chưa đi xa, vừa nghe hắn nói, dưới chân lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ, miệng nàng hơi giật giật, vừa định quay người thì đã bị một móng vuốt nhỏ kéo tóc: “Chủ nhân, bình tĩnh, bình tĩnh nha!”“Bình tĩnh cái gì hả? Hỗn đản này…” “Hắn là ca ca của người…” “Đi chết đi, ta lại có ca ca như vậy sao? Ta không thừa nhận” “Người không thừa nhận, hắn vẫn là ca ca của người…” Mọi người xúm lại nhìn trò hài trước cửa Hồng Tiếu Trai, một lớn một nhỏ, một người một thú kì lạ đấu khẩu, đều rối rít nâng miệng, che trán của mình. Nghe nói Nhạc gia có một nữ nhi quần áo lụa là, hôm nay gặp mặt đúng là danh bất hư truyền, đáng thương cho hai huynh đệ Nhạc gia! Nghĩ đến đây, mọi người đều nhìn về phía Mộ Dương biểu tình thương hại. Nhạc Mộ Dương vung chiếc quạt trong tay, đôi mắt phượng sâu thẳm híp lại, tựa tiếu phi tiếu nhìn cả đám người: “Không biết, suất diễn này mọi người xem thấy thế nào?”Giọng nói vừa hạ xuống, đám người lập tức giải tán, tốc độ so với nghe tiếng tập hợp còn nhanh hơn. Đừng đùa, lúc này không đi thì còn đợi đến bao giờ? Đừng nhìn bộ dạng tươi cười này của Nhị thiếu gia mà nhầm, ai còn không biết hắn nổi danh miệng nam mô, bụng một bồ dao găm?Vũ Nhạc mấp máy môi, đôi mắt tím khẽ nhìn Mộ Dương, hừ lạnh một tiếng, sau đó đi về phía Hồng Tiếu Trai, không thèm đếm xỉa tới ca ca, tức thì tức, lấp đầy bụng mới là đúng nha.Nhạc Mộ Dương khẽ nâng môi, nhướn mắt lên nhìn muội muội nhà mình: “Đợi ta với, hôm nay ca ca sẽ mời khách.” “Vậy huynh còn thất thần cái gì?” Vừa nghe có người mời khách, mỗ nữ bỗng nhiên nghiêng đầu quay lại, Nhạc Mộ Dương giật mình, thiếu chút nữa không dừng kịp, bốn mắt nhìn nhau, mỗ nam thấp giọng thở dài: “Ài…Đôi lúc ta tự hỏi phụ thân đã tạo nghiệt gì, tự nhiên lại rước về một tiểu Bá vương.” “Thế thì sao? Huynh có ý kiến gì?” “Có ý kiến?...Làm sao có thể chứ?” Tránh voi chả xấu mặt nào, một ngày nào đó, ta sẽ dạy muội, thế nào là kính già yêu trẻ!Hai người vừa đi vào Hồng Tiếu Trai, đại sảnh lập tức yên tĩnh trở lại, ngay cả chưởng quầy cũng tự mình nghênh đón: “Nhạc nhị thiếu gia, Nhạc tiểu thư, xin hỏi hai người muốn dùng gì?”“Đến nhã gian, chọn thứ tốt nhất, muội muội ta đói bụng lắm rồi!” Chiếc quạt trong tay Nhạc Mộ Dương hạ xuống một chút, đôi mắt phượng đen sâu thẳm đảo khắp một lượt, những người muốn xem náo nhiệt đều gục đầu xuống. Lúc này Mộ Dương mới hài lòng gật gật đầu, vẻ mặt lộ ra tia vui mừng nhìn về phía muội muội nhà mình: “Vũ nhi, nhà hàng này có vịt quay ngó sen không tệ nha, muội muốn nếm thử không?”“Được, tốt!” Nhắc tới ăn uống, mỗ nữ cũng không nghĩ nhiều, nhấc chân chuẩn bị lên trên lầu, thì bỗng nhiên, nàng vừa bước một bước, một tiếng gọi vang lên bên tai: “Chậm đã!”Vũ Nhạc dừng chân, không vui nâng chân mày, chậm rãi xoay người, nhìn về phía người gọi nàng: nữ tử mặc quần áo màu vàng nhạt, dài sát đất, không chút trang trí, không có hoa văn, có thể nói đơn giản mà không đơn giản. Nhìn đến đây, nàng không khỏi tò mò với chủ nhân của giọng nói, đôi mắt chậm rãi nâng lên, khi nhìn đến dung nhan quen thuộc trước mắt thì tâm tình nàng đột nhiên ngừng lại. Nhìn chăm chú khuôn mặt tươi cười dịu dàng rực rỡ kia, nàng tự nhủ: “Ngữ nhi? Là ngươi sao? Ngữ nhi?”“Chưởng quầy, vừa rồi bổn cô nương hỏi ngài có còn nhã gian không, ngài đã trả lời ta thế nào? Như thế nào? Bây giờ thấy người có quyền thế, nhã gian lại đột nhiên có?” Chủ nhân của giọng nói tuy cười nhạt, nhưng giọng nói lại âm lãnh, làm cho người ta cảm thấy như có gió lạnh thổi sau lưng…