Tác giả:

Editor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái…

Chương 4: Tôi làm trong đoàn làm phim

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… An Mộc liếc mắt nhìn trời, biết cái trò này.Từ nhỏ đến lớn, nghe tới lỗ tai thành kénNhưng.. Bọn họ coi cô là kẻ nguBọn họ thu dưỡng cô, nhưng đồng thời tiếp nhận, còn có công ty ba cô""Cháu nghe bác nói không? Đến chỗ nào rồi?An Mộc vội vàng nói vào điện thoại:""Bác gái, cháu đã ở tiệc rượu rồi""""Vậy sao cháu không nới sớm""""..""Bác đã cho cháu cơ hội mở miệng đâu?Cúp điện thoại, An Mộc giả bộ làm mặt quỷChẳng phải chỉ là đính hôn thôi sao?Cần phải đòi mạng thế không?Chiều nay có một buổi thử giọng, cô ra khỏi buổi thử giong, trực tiếp bắt xa, thới gian gấp gáp, chỉ có thể trang điểm ở trên xe taxi.Lại cộng thêm cuộc điện thoại, cô nhanh chóng xuống xe, đi vào bữa tiệc, vậy mà quên mất đi chuyện quan trọng nhất--------- buộc ngực!Đừng tưởng điều này chỉ có thể xảy ra trong thời ngày xưa, phải biết cô đã buộc N nămTrước mặt mọi người, giờ cô phải làm sao?Cô nhìn bốn phía, cô nhìn thấy có chiếc xe hơi cách đó không xa.Không ý kiến khác, giống như là nhìn thấy cứu tinh: Liền tiến lên.Nhìn thấy trên ghế lái có người, cô không chút nghĩ ngợi trực tiếp mở miệng nói, tôi là người của đoàn phim, cần thay quần áo gấpNghĩ đến việc này, An Mộc có chút quýnh lên, lần đầu tiên trong đời thay quần áo trước mặt đàn ôngHơn nữa lúc ấy trong xe dù có hơi tối, nhưng cô có thể qua kính chiêu hậu thấy một đôi mắt sắc bénNgười tài xế kia chỉ ngồi yên ở đó, để An Mộc cảm thấy không khí xung quanh mình bị đè nén.Nhưng trong lúc gấp gáp cô không nghĩ nhiều, cô chỉ có thể tốc áo lên, sau đó quấn ngực. dáng người vừa mới để người khác phun máu, trong nháy mắt thành cái sân bayTiếp theo, cô không nói một lời mà đỏ mặt xuống xeCầu nguyện đời này không phải gặp lại người tài xế nàyNhưng sau đó_____An Mộc sững sờCô đột nhiên nhớ tới người đàn ông trên ban công kiaNghĩ đến cảnh anh ta nói""Đặc biệt thích thay quần áo ở trước mặt tôi"".....An Mộc đập trán mình,vừa rồi người đàn ông kia là tên tài xếAn Mộc kinh ngạc tận một phútVề sau, cô chỉ có thể tự an ủi mình, nếu như là nhân vật nhỏ, chính mình vừa uy h**p, hẳn là có íchVứt phiền não đi, An Mộc ngẩng đầu, nhìn chung quanhNơi này là sân nhà Phong gia, làm sao không có nhìn thấy người của Phong gia.Không thích hợp, rất không thích hợp""An Mộc""Đột nhiên, một giọng nữ truyền đếnAn Mộc nghe được tiếng liền nhếch miệngQuay đầu, liền thấy, một phụ nữ mặc lễ phục dạ hội trắng, ước chừng hai mười ba hai mươi bốn, cử chỉ ưu nhã đi tớiTrong tay cô ta bưng hai ly rượu đỏ, đi tới, nhỏ giọng hỏi thăm:""An Mộc, cô mới đến? Cô biết Tử Khiêm ở đâu khôngCòn có thể ở chỗ nào?Khẳng định ở một nơi nào phong lưu khoái lạ!Phong Tử Khiêm được Phong gia nâng đỡ, tính khí thối, háo sắc.Mà lại chay mặt không kị, ai đến cũng không có cự tuyệt, đối với –phụ nữ - anh ta thay như thay quần áo.Nếu không phải An Mộc chỉ có biến thành bộ dạng này, dáng người cũng buộc chặt, sớm đã bị anh ta chà đạp rồi.Mà người trước mặt này, chính là một người bạn của Phong Tử Khiêm, minh tinh hạng hai ở làng giải trí, Bạch Ngọc Khiết

An Mộc liếc mắt nhìn trời, biết cái trò này.

Từ nhỏ đến lớn, nghe tới lỗ tai thành kén

Nhưng.. Bọn họ coi cô là kẻ ngu

Bọn họ thu dưỡng cô, nhưng đồng thời tiếp nhận, còn có công ty ba cô

""Cháu nghe bác nói không? Đến chỗ nào rồi?

An Mộc vội vàng nói vào điện thoại:""Bác gái, cháu đã ở tiệc rượu rồi""

""Vậy sao cháu không nới sớm""

""..""Bác đã cho cháu cơ hội mở miệng đâu?

Cúp điện thoại, An Mộc giả bộ làm mặt quỷ

Chẳng phải chỉ là đính hôn thôi sao?Cần phải đòi mạng thế không?

Chiều nay có một buổi thử giọng, cô ra khỏi buổi thử giong, trực tiếp bắt xa, thới gian gấp gáp, chỉ có thể trang điểm ở trên xe taxi.

Lại cộng thêm cuộc điện thoại, cô nhanh chóng xuống xe, đi vào bữa tiệc, vậy mà quên mất đi chuyện quan trọng nhất--------- buộc ngực!

Đừng tưởng điều này chỉ có thể xảy ra trong thời ngày xưa, phải biết cô đã buộc N năm

Trước mặt mọi người, giờ cô phải làm sao?

Cô nhìn bốn phía, cô nhìn thấy có chiếc xe hơi cách đó không xa.

Không ý kiến khác, giống như là nhìn thấy cứu tinh: Liền tiến lên.

Nhìn thấy trên ghế lái có người, cô không chút nghĩ ngợi trực tiếp mở miệng nói, tôi là người của đoàn phim, cần thay quần áo gấp

Nghĩ đến việc này, An Mộc có chút quýnh lên, lần đầu tiên trong đời thay quần áo trước mặt đàn ông

Hơn nữa lúc ấy trong xe dù có hơi tối, nhưng cô có thể qua kính chiêu hậu thấy một đôi mắt sắc bén

Người tài xế kia chỉ ngồi yên ở đó, để An Mộc cảm thấy không khí xung quanh mình bị đè nén.

Nhưng trong lúc gấp gáp cô không nghĩ nhiều, cô chỉ có thể tốc áo lên, sau đó quấn ngực. dáng người vừa mới để người khác phun máu, trong nháy mắt thành cái sân bay

Tiếp theo, cô không nói một lời mà đỏ mặt xuống xe

Cầu nguyện đời này không phải gặp lại người tài xế này

Nhưng sau đó_____

An Mộc sững sờ

Cô đột nhiên nhớ tới người đàn ông trên ban công kia

Nghĩ đến cảnh anh ta nói""Đặc biệt thích thay quần áo ở trước mặt tôi"".....

An Mộc đập trán mình,vừa rồi người đàn ông kia là tên tài xế

An Mộc kinh ngạc tận một phút

Về sau, cô chỉ có thể tự an ủi mình, nếu như là nhân vật nhỏ, chính mình vừa uy h**p, hẳn là có ích

Vứt phiền não đi, An Mộc ngẩng đầu, nhìn chung quanh

Nơi này là sân nhà Phong gia, làm sao không có nhìn thấy người của Phong gia.

Không thích hợp, rất không thích hợp

""An Mộc""

Đột nhiên, một giọng nữ truyền đến

An Mộc nghe được tiếng liền nhếch miệng

Quay đầu, liền thấy, một phụ nữ mặc lễ phục dạ hội trắng, ước chừng hai mười ba hai mươi bốn, cử chỉ ưu nhã đi tới

Trong tay cô ta bưng hai ly rượu đỏ, đi tới, nhỏ giọng hỏi thăm:""An Mộc, cô mới đến? Cô biết Tử Khiêm ở đâu không

Còn có thể ở chỗ nào?

Khẳng định ở một nơi nào phong lưu khoái lạ!

Phong Tử Khiêm được Phong gia nâng đỡ, tính khí thối, háo sắc.

Mà lại chay mặt không kị, ai đến cũng không có cự tuyệt, đối với –phụ nữ - anh ta thay như thay quần áo.

Nếu không phải An Mộc chỉ có biến thành bộ dạng này, dáng người cũng buộc chặt, sớm đã bị anh ta chà đạp rồi.

Mà người trước mặt này, chính là một người bạn của Phong Tử Khiêm, minh tinh hạng hai ở làng giải trí, Bạch Ngọc Khiết

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… An Mộc liếc mắt nhìn trời, biết cái trò này.Từ nhỏ đến lớn, nghe tới lỗ tai thành kénNhưng.. Bọn họ coi cô là kẻ nguBọn họ thu dưỡng cô, nhưng đồng thời tiếp nhận, còn có công ty ba cô""Cháu nghe bác nói không? Đến chỗ nào rồi?An Mộc vội vàng nói vào điện thoại:""Bác gái, cháu đã ở tiệc rượu rồi""""Vậy sao cháu không nới sớm""""..""Bác đã cho cháu cơ hội mở miệng đâu?Cúp điện thoại, An Mộc giả bộ làm mặt quỷChẳng phải chỉ là đính hôn thôi sao?Cần phải đòi mạng thế không?Chiều nay có một buổi thử giọng, cô ra khỏi buổi thử giong, trực tiếp bắt xa, thới gian gấp gáp, chỉ có thể trang điểm ở trên xe taxi.Lại cộng thêm cuộc điện thoại, cô nhanh chóng xuống xe, đi vào bữa tiệc, vậy mà quên mất đi chuyện quan trọng nhất--------- buộc ngực!Đừng tưởng điều này chỉ có thể xảy ra trong thời ngày xưa, phải biết cô đã buộc N nămTrước mặt mọi người, giờ cô phải làm sao?Cô nhìn bốn phía, cô nhìn thấy có chiếc xe hơi cách đó không xa.Không ý kiến khác, giống như là nhìn thấy cứu tinh: Liền tiến lên.Nhìn thấy trên ghế lái có người, cô không chút nghĩ ngợi trực tiếp mở miệng nói, tôi là người của đoàn phim, cần thay quần áo gấpNghĩ đến việc này, An Mộc có chút quýnh lên, lần đầu tiên trong đời thay quần áo trước mặt đàn ôngHơn nữa lúc ấy trong xe dù có hơi tối, nhưng cô có thể qua kính chiêu hậu thấy một đôi mắt sắc bénNgười tài xế kia chỉ ngồi yên ở đó, để An Mộc cảm thấy không khí xung quanh mình bị đè nén.Nhưng trong lúc gấp gáp cô không nghĩ nhiều, cô chỉ có thể tốc áo lên, sau đó quấn ngực. dáng người vừa mới để người khác phun máu, trong nháy mắt thành cái sân bayTiếp theo, cô không nói một lời mà đỏ mặt xuống xeCầu nguyện đời này không phải gặp lại người tài xế nàyNhưng sau đó_____An Mộc sững sờCô đột nhiên nhớ tới người đàn ông trên ban công kiaNghĩ đến cảnh anh ta nói""Đặc biệt thích thay quần áo ở trước mặt tôi"".....An Mộc đập trán mình,vừa rồi người đàn ông kia là tên tài xếAn Mộc kinh ngạc tận một phútVề sau, cô chỉ có thể tự an ủi mình, nếu như là nhân vật nhỏ, chính mình vừa uy h**p, hẳn là có íchVứt phiền não đi, An Mộc ngẩng đầu, nhìn chung quanhNơi này là sân nhà Phong gia, làm sao không có nhìn thấy người của Phong gia.Không thích hợp, rất không thích hợp""An Mộc""Đột nhiên, một giọng nữ truyền đếnAn Mộc nghe được tiếng liền nhếch miệngQuay đầu, liền thấy, một phụ nữ mặc lễ phục dạ hội trắng, ước chừng hai mười ba hai mươi bốn, cử chỉ ưu nhã đi tớiTrong tay cô ta bưng hai ly rượu đỏ, đi tới, nhỏ giọng hỏi thăm:""An Mộc, cô mới đến? Cô biết Tử Khiêm ở đâu khôngCòn có thể ở chỗ nào?Khẳng định ở một nơi nào phong lưu khoái lạ!Phong Tử Khiêm được Phong gia nâng đỡ, tính khí thối, háo sắc.Mà lại chay mặt không kị, ai đến cũng không có cự tuyệt, đối với –phụ nữ - anh ta thay như thay quần áo.Nếu không phải An Mộc chỉ có biến thành bộ dạng này, dáng người cũng buộc chặt, sớm đã bị anh ta chà đạp rồi.Mà người trước mặt này, chính là một người bạn của Phong Tử Khiêm, minh tinh hạng hai ở làng giải trí, Bạch Ngọc Khiết

Chương 4: Tôi làm trong đoàn làm phim