Tác giả:

Editor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái…

Chương 304: Đây là ba anh...

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Quỷ QuỷLý Mạt Mạt liền tự nhủ trong đầu, “Tên này không tầm thường, không phải con người.”Cô chỉ cảm thấy có luồng gió lạnh thổi qua cổ mình vù vù.Sau đó, không khí trong phòng có phần gượng gạo.An Mộc xem giờ, đã 5h chiều, lên tiếng để giảm bớt sự xấu hổ, “Tớ mời các cậu đi ăn cơm tối nhé!”Lý Mạt Mạt đảo mắt qua người đại ông áp bức kia, ho khan một tiếng, sao cô lại có cảm giác nếu mình không khẩn trương rú lui thì sẽ không toàn thây nhỉ?“Không cần không cần đâu, bọn tớ vẫn nên về khách sạn thôi, ngày mai còn có trận đấu.”Dứt lời, Lý Mạt Mạt cảm thấy nhiệu độ trong phòng đã được nâng cao một chút.Xem ra đối phương cũng hài lòng rồi.Nhưng Lý Mạt Mạt không dễ dàng gì mới đến được Kyoto này một lần, hôm nay chủ ý đến tìm An Mộc, cô sao có thể để cho người ta bụng rỗng ra về được?An Mộc kiên trì, “Đi ăn đi, các cậu ở chỗ này, lát nữa tớ đưa các cậu về.”Lý Mạt Mạt lại nhìn thoáng qua Phong Kiêu, xong rồi, vừa rồi nhiệt độ được tăng lên giờ lại bắt đầu giảm xuống, cô cúi đầu, “Thật sự không cần đâu, bọn tớ tự đi được, hôm nay là đến thăm cậu, thấy cậu khỏe mạnh là được rồi.”Lý Mạt Mạt vốn luôn phóng khoáng, lúc còn ở đại học cũng vô cùng thoải mái, sao giờ lại bối rối lằng nhằng thế này?An Mộc nhìn cô, đúng lúc thấy cô nhìn về phía sau mình một cái.Thông minh mẫn cảm như An Mộc, lập tức hiểu ra.Phong Kiêu nhìn quá bức người, nhóm người này không dám ngồi ăn cùng với anh!An Mộc cười xấu hổ, “Gì vậy? Anh ấy không đi ăn cùng đâu!”“Thật sao?” Lý Mạt Mạt ngẩng phắt đầu lên, hưng phấn không lời nào tả nổi.An Mộc vừa muốn gật đầu, lại bị luồng khí lanh kia bủa vây quanh người.An Mộc cười quay đầu kéo tay Phong Kiêu, “Ch..... Phong Kiêu, anh đừng theo bọn em ăn cơm, về nhà đi, chờ em về nấu cơm cho anh, hay...em lại làm bít tết cho anh?”Phong Kiêu híp mắt, “Cho nên, anh bị bỏ rơi sao?”An Mộc lắc lắc cánh tay anh, “Phong Kiêu ~~~”Lời này lập tức gây ra sự chuyển biến.Giọng nói dịu dàng nũng nịu, khiến Phong Kiêu không thể kháng cự, chỉ có thể đồng ý.Đám người nhìn anh lái xe rời khỏi, Lý Mạt Mạt rốt cục cũng hoan hô một tiếng, “Òa, như được sống lại!”An Mộc nhìn cô thì phì cười, bọn họ cùng nhau đi ăn cơm.Trên bàn ăn vô cùng náo nhiệt, An Mộc tuy cười đùa nhiệt tình, nhưng trong lòng vẫn có chút gì đó bất an.Sau cuộc cãi vã hai người càng gắn bó hơn, lúc này cô thậm chí có chút sốt ruột muốn mau chóng về nhà thân mật với anh.Nhất là....nghĩ đến việc anh một mình lẻ loi ở nhà chờ cô về, trong lòng cô càng lúc càng áy náy.Ăn tốt xong, Lý Mạt Mạt đề nghị đi hát Karaoke, An Mộc nói, “Không phải ngày mai các cậu có trận đấu sao?”Mọi người đành ngoan ngoãn trở về khách sạn ngủ.Lý Mạt Mạt nắm chặt tay cô, “Mai nhất định cậu phải tới cổ vũ cho tớ..!”An Mộc gật đầu, “Không thành vấn đề.”Đám người vừa rời khỏi, cô tức tốc trở về nhà, nhảy hai ba bước chạy đến cửa, tra chìa khóa mở cửa, có lẽ là do căng thẳng quá mà mở mãi không được.Một lúc lâu sau, người trong phòng không nhịn được mà đi tới mở cửa cho cô.An Mộc nhìn thấy Phong Kiêu, liền vòng tay ôm cổ anh, nhảy lên người quắp hai chân quanh eo anh, khiêu khích dụ dỗ, “Chú, em nhớ anh muốn chết!”Ngày thường, anh mà nghe vậy chắc chắc sẽ xông vào cô như sài lang hổ báo, không ngờ Phong Kiêu chỉ vỗ mông cô một cái, “Xuống đi.”An Mộc sửng sốt.Trên mặt Phong Kiêu có chút bất đắc dĩ, “Trong nhà có khách.”“Ai?”An Mộc quay đầu, liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên ngồi trên ghế sô pha!“Đây là ba anh!” Phong Kiêu nói, sự phấn khích của An Mộc lập tức bay theo gió.

Editor: Quỷ Quỷ

Lý Mạt Mạt liền tự nhủ trong đầu, “Tên này không tầm thường, không phải con người.”

Cô chỉ cảm thấy có luồng gió lạnh thổi qua cổ mình vù vù.

Sau đó, không khí trong phòng có phần gượng gạo.

An Mộc xem giờ, đã 5h chiều, lên tiếng để giảm bớt sự xấu hổ, “Tớ mời các cậu đi ăn cơm tối nhé!”

Lý Mạt Mạt đảo mắt qua người đại ông áp bức kia, ho khan một tiếng, sao cô lại có cảm giác nếu mình không khẩn trương rú lui thì sẽ không toàn thây nhỉ?

“Không cần không cần đâu, bọn tớ vẫn nên về khách sạn thôi, ngày mai còn có trận đấu.”

Dứt lời, Lý Mạt Mạt cảm thấy nhiệu độ trong phòng đã được nâng cao một chút.

Xem ra đối phương cũng hài lòng rồi.

Nhưng Lý Mạt Mạt không dễ dàng gì mới đến được Kyoto này một lần, hôm nay chủ ý đến tìm An Mộc, cô sao có thể để cho người ta bụng rỗng ra về được?

An Mộc kiên trì, “Đi ăn đi, các cậu ở chỗ này, lát nữa tớ đưa các cậu về.”

Lý Mạt Mạt lại nhìn thoáng qua Phong Kiêu, xong rồi, vừa rồi nhiệt độ được tăng lên giờ lại bắt đầu giảm xuống, cô cúi đầu, “Thật sự không cần đâu, bọn tớ tự đi được, hôm nay là đến thăm cậu, thấy cậu khỏe mạnh là được rồi.”

Lý Mạt Mạt vốn luôn phóng khoáng, lúc còn ở đại học cũng vô cùng thoải mái, sao giờ lại bối rối lằng nhằng thế này?

An Mộc nhìn cô, đúng lúc thấy cô nhìn về phía sau mình một cái.

Thông minh mẫn cảm như An Mộc, lập tức hiểu ra.

Phong Kiêu nhìn quá bức người, nhóm người này không dám ngồi ăn cùng với anh!

An Mộc cười xấu hổ, “Gì vậy? Anh ấy không đi ăn cùng đâu!”

“Thật sao?” Lý Mạt Mạt ngẩng phắt đầu lên, hưng phấn không lời nào tả nổi.

An Mộc vừa muốn gật đầu, lại bị luồng khí lanh kia bủa vây quanh người.

An Mộc cười quay đầu kéo tay Phong Kiêu, “Ch..... Phong Kiêu, anh đừng theo bọn em ăn cơm, về nhà đi, chờ em về nấu cơm cho anh, hay...em lại làm bít tết cho anh?”

Phong Kiêu híp mắt, “Cho nên, anh bị bỏ rơi sao?”

An Mộc lắc lắc cánh tay anh, “Phong Kiêu ~~~”

Lời này lập tức gây ra sự chuyển biến.

Giọng nói dịu dàng nũng nịu, khiến Phong Kiêu không thể kháng cự, chỉ có thể đồng ý.

Đám người nhìn anh lái xe rời khỏi, Lý Mạt Mạt rốt cục cũng hoan hô một tiếng, “Òa, như được sống lại!”

An Mộc nhìn cô thì phì cười, bọn họ cùng nhau đi ăn cơm.

Trên bàn ăn vô cùng náo nhiệt, An Mộc tuy cười đùa nhiệt tình, nhưng trong lòng vẫn có chút gì đó bất an.

Sau cuộc cãi vã hai người càng gắn bó hơn, lúc này cô thậm chí có chút sốt ruột muốn mau chóng về nhà thân mật với anh.

Nhất là....nghĩ đến việc anh một mình lẻ loi ở nhà chờ cô về, trong lòng cô càng lúc càng áy náy.

Ăn tốt xong, Lý Mạt Mạt đề nghị đi hát Karaoke, An Mộc nói, “Không phải ngày mai các cậu có trận đấu sao?”

Mọi người đành ngoan ngoãn trở về khách sạn ngủ.

Lý Mạt Mạt nắm chặt tay cô, “Mai nhất định cậu phải tới cổ vũ cho tớ..!”

An Mộc gật đầu, “Không thành vấn đề.”

Đám người vừa rời khỏi, cô tức tốc trở về nhà, nhảy hai ba bước chạy đến cửa, tra chìa khóa mở cửa, có lẽ là do căng thẳng quá mà mở mãi không được.

Một lúc lâu sau, người trong phòng không nhịn được mà đi tới mở cửa cho cô.

An Mộc nhìn thấy Phong Kiêu, liền vòng tay ôm cổ anh, nhảy lên người quắp hai chân quanh eo anh, khiêu khích dụ dỗ, “Chú, em nhớ anh muốn chết!”

Ngày thường, anh mà nghe vậy chắc chắc sẽ xông vào cô như sài lang hổ báo, không ngờ Phong Kiêu chỉ vỗ mông cô một cái, “Xuống đi.”

An Mộc sửng sốt.

Trên mặt Phong Kiêu có chút bất đắc dĩ, “Trong nhà có khách.”

“Ai?”

An Mộc quay đầu, liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên ngồi trên ghế sô pha!

“Đây là ba anh!” Phong Kiêu nói, sự phấn khích của An Mộc lập tức bay theo gió.

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Quỷ QuỷLý Mạt Mạt liền tự nhủ trong đầu, “Tên này không tầm thường, không phải con người.”Cô chỉ cảm thấy có luồng gió lạnh thổi qua cổ mình vù vù.Sau đó, không khí trong phòng có phần gượng gạo.An Mộc xem giờ, đã 5h chiều, lên tiếng để giảm bớt sự xấu hổ, “Tớ mời các cậu đi ăn cơm tối nhé!”Lý Mạt Mạt đảo mắt qua người đại ông áp bức kia, ho khan một tiếng, sao cô lại có cảm giác nếu mình không khẩn trương rú lui thì sẽ không toàn thây nhỉ?“Không cần không cần đâu, bọn tớ vẫn nên về khách sạn thôi, ngày mai còn có trận đấu.”Dứt lời, Lý Mạt Mạt cảm thấy nhiệu độ trong phòng đã được nâng cao một chút.Xem ra đối phương cũng hài lòng rồi.Nhưng Lý Mạt Mạt không dễ dàng gì mới đến được Kyoto này một lần, hôm nay chủ ý đến tìm An Mộc, cô sao có thể để cho người ta bụng rỗng ra về được?An Mộc kiên trì, “Đi ăn đi, các cậu ở chỗ này, lát nữa tớ đưa các cậu về.”Lý Mạt Mạt lại nhìn thoáng qua Phong Kiêu, xong rồi, vừa rồi nhiệt độ được tăng lên giờ lại bắt đầu giảm xuống, cô cúi đầu, “Thật sự không cần đâu, bọn tớ tự đi được, hôm nay là đến thăm cậu, thấy cậu khỏe mạnh là được rồi.”Lý Mạt Mạt vốn luôn phóng khoáng, lúc còn ở đại học cũng vô cùng thoải mái, sao giờ lại bối rối lằng nhằng thế này?An Mộc nhìn cô, đúng lúc thấy cô nhìn về phía sau mình một cái.Thông minh mẫn cảm như An Mộc, lập tức hiểu ra.Phong Kiêu nhìn quá bức người, nhóm người này không dám ngồi ăn cùng với anh!An Mộc cười xấu hổ, “Gì vậy? Anh ấy không đi ăn cùng đâu!”“Thật sao?” Lý Mạt Mạt ngẩng phắt đầu lên, hưng phấn không lời nào tả nổi.An Mộc vừa muốn gật đầu, lại bị luồng khí lanh kia bủa vây quanh người.An Mộc cười quay đầu kéo tay Phong Kiêu, “Ch..... Phong Kiêu, anh đừng theo bọn em ăn cơm, về nhà đi, chờ em về nấu cơm cho anh, hay...em lại làm bít tết cho anh?”Phong Kiêu híp mắt, “Cho nên, anh bị bỏ rơi sao?”An Mộc lắc lắc cánh tay anh, “Phong Kiêu ~~~”Lời này lập tức gây ra sự chuyển biến.Giọng nói dịu dàng nũng nịu, khiến Phong Kiêu không thể kháng cự, chỉ có thể đồng ý.Đám người nhìn anh lái xe rời khỏi, Lý Mạt Mạt rốt cục cũng hoan hô một tiếng, “Òa, như được sống lại!”An Mộc nhìn cô thì phì cười, bọn họ cùng nhau đi ăn cơm.Trên bàn ăn vô cùng náo nhiệt, An Mộc tuy cười đùa nhiệt tình, nhưng trong lòng vẫn có chút gì đó bất an.Sau cuộc cãi vã hai người càng gắn bó hơn, lúc này cô thậm chí có chút sốt ruột muốn mau chóng về nhà thân mật với anh.Nhất là....nghĩ đến việc anh một mình lẻ loi ở nhà chờ cô về, trong lòng cô càng lúc càng áy náy.Ăn tốt xong, Lý Mạt Mạt đề nghị đi hát Karaoke, An Mộc nói, “Không phải ngày mai các cậu có trận đấu sao?”Mọi người đành ngoan ngoãn trở về khách sạn ngủ.Lý Mạt Mạt nắm chặt tay cô, “Mai nhất định cậu phải tới cổ vũ cho tớ..!”An Mộc gật đầu, “Không thành vấn đề.”Đám người vừa rời khỏi, cô tức tốc trở về nhà, nhảy hai ba bước chạy đến cửa, tra chìa khóa mở cửa, có lẽ là do căng thẳng quá mà mở mãi không được.Một lúc lâu sau, người trong phòng không nhịn được mà đi tới mở cửa cho cô.An Mộc nhìn thấy Phong Kiêu, liền vòng tay ôm cổ anh, nhảy lên người quắp hai chân quanh eo anh, khiêu khích dụ dỗ, “Chú, em nhớ anh muốn chết!”Ngày thường, anh mà nghe vậy chắc chắc sẽ xông vào cô như sài lang hổ báo, không ngờ Phong Kiêu chỉ vỗ mông cô một cái, “Xuống đi.”An Mộc sửng sốt.Trên mặt Phong Kiêu có chút bất đắc dĩ, “Trong nhà có khách.”“Ai?”An Mộc quay đầu, liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên ngồi trên ghế sô pha!“Đây là ba anh!” Phong Kiêu nói, sự phấn khích của An Mộc lập tức bay theo gió.

Chương 304: Đây là ba anh...