Tác giả:

Editor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái…

Chương 499: Nếu có thể cùng bước lên thảm đỏ với anh thì tốt rồi

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Quỷ QuỷPhong Kiêu rũ mắt, cô nhóc này luôn luôn thích lãng mạn, nếu khi đó anh cầu hôn còn cô lại mặc quần áo thể thao, sau này nhớ lại chắc chắn sẽ có chút tiếc nuối.Nếu đã làm thì cứ làm cho thật hoàn mỹ đi.Phong Kiêu giải thích,”Bên trong trung tâm đó có rất nhiều nhân vật có tiếng tăm, em muốn bọn họ nhìn thấy bộ dáng lôi thôi lếch thếch của em sao?”“Tất nhiên không được!” An Mộc nhảy dựng lên.Vì quá khứ trong bộ dáng xấu xí, khi mà An Mộc còn vô danh, không có khả năng tiếp xúc với những nơi tốt đẹp, cho nên hiện tại cô rất thích trang điểm cho mình thật xinh đẹp.Cô xông vào phòng, không cần hóa trang, nhưng vẫn là đeo hoa tai trân châu, màu trắng của trân châu càng tôn lên làn da trắng hồng của cô.Sau đó lại chọn một chiếc váy len dài màu hồng, đi tất da chân bó sát, rồi khoác thêm áo măng tô màu trắng.Nhìn tổng thể của mình, An Mộc búi tóc l*n đ*nh đầu, vài lọn rơi xuống từ búi tóc lỏng trông quyến rũ vô cùng.Xoay tới xoay lui trong gương, vừa lòng rồi mới đi ra.Vừa đi ra ngooài cô liền ngẩn người.Bởi vì người đàn ông trước mặt cũng đã thay quần áo.Phong Kiêu rất thích mặc âu phục màu đen, thỉnh thoảng ngẫu hứng mới mặc âu phục màu bạc.Tuy hôm nay anh vẫn diện âu phục màu đen, nhưng có thể thấy rõ ràng, bộ âu phục này được may rất tinh xảo sang trọng, anh còn thắt một chiếc cà vạt màu đỏ đun!Ngũ quan cân đối, kết hợp với bộ âu phục này, khiến thân hình cao gầy của anh càng thêm hoàn mỹ.Anh đứng độc lập ở nơi đó, mang lại cho người ta cảm giác thần tiên thoát tục.Nhưng nụ cười quỷ dị ma mị cuồng vọng kia lại thường trực treo trên gương mặt không nhuốm bụi trần của anh, như một sợi dây giữ lại chút khí tức của trần gian trong anh.An Mộc cười híp mắt ngắm nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng tràn đầy thỏa mãn, người đàn ông này, là của cô!Cô bước tới ôm lấy cánh tay anh, hai người cùng đi ra ngoài.Phong Kiêu lái xe, rất nhanh đã đến trung tâm hội nghị.Bọn họ xuống xe, nhóm nhân viên phục vụ của trung tâm đang đứng thành một hàng, cúi chào bọn họ.An Mộc kéo Phong Kiêu, bước lên thảm đỏ, cảm thán, “Nếu đây là thảm đỏ Hollywood thì tốt.”Phong Kiêu nghe thấy, cười thầm cô suy nghĩ kỳ lạ, nhưng mà…nếu cô đã thích, thì có gì mà không thể?Phong Kiêu cực kỳ khí phách, “Nếu em thích anh sẽ đưa em đi một lần.”An Mộc nhếch môi hung hãn nói,” Sớm muộn gì em cũng đến được đó, không cần anh đưa đi!”Bộ dáng tự tin, trong ánh mắt kia đang tràn đầy hứng khởi, sức mạnh cùng sự tích cực, hướng về phía trước.An Mộc vừa nói xong câu đó liền thở dài, “Đáng tiếc, nếu có thể cùng anh bước lên thảm đỏ thì tốt rồi.”Nếu bước lên thảm đỏ, đó đều là nam nữ chính, hoặc là nữ chính đi với đạo diễn, còn đại boss như Phong Kiêu sẽ không bước lên thảm đỏ.Phong Kiêu nghe vậy, ánh mắt sáng bừng.Nếu đây là nguyện vọng của em, anh sẽ thực hiện nó vì em.An Mộc cứ tưởng nơi bọn họ ăn là một phòng bao nào đó, không ngờ lại ăn ở đại sảnh.Bàn ăn trong đại sảnh thực sự rất ít, ở giữa có một cái bàn trải khăn màu hồng, trên bàn có nến, được trang trí rất đẹp và huyền ảo.An Mộc nhìn xung quanh…“Ồ, hôm nay người đến ăn cơm ít thật đó!”Phong Kiêu gật đầu, “Đúng là không nhiều lắm.”An Mộc bĩu môi, “Chắc là do đồ ở đây đắt quá cho nên chả ai đến cả.”

Editor: Quỷ Quỷ

Phong Kiêu rũ mắt, cô nhóc này luôn luôn thích lãng mạn, nếu khi đó anh cầu hôn còn cô lại mặc quần áo thể thao, sau này nhớ lại chắc chắn sẽ có chút tiếc nuối.

Nếu đã làm thì cứ làm cho thật hoàn mỹ đi.

Phong Kiêu giải thích,”Bên trong trung tâm đó có rất nhiều nhân vật có tiếng tăm, em muốn bọn họ nhìn thấy bộ dáng lôi thôi lếch thếch của em sao?”

“Tất nhiên không được!” An Mộc nhảy dựng lên.

Vì quá khứ trong bộ dáng xấu xí, khi mà An Mộc còn vô danh, không có khả năng tiếp xúc với những nơi tốt đẹp, cho nên hiện tại cô rất thích trang điểm cho mình thật xinh đẹp.

Cô xông vào phòng, không cần hóa trang, nhưng vẫn là đeo hoa tai trân châu, màu trắng của trân châu càng tôn lên làn da trắng hồng của cô.

Sau đó lại chọn một chiếc váy len dài màu hồng, đi tất da chân bó sát, rồi khoác thêm áo măng tô màu trắng.

Nhìn tổng thể của mình, An Mộc búi tóc l*n đ*nh đầu, vài lọn rơi xuống từ búi tóc lỏng trông quyến rũ vô cùng.

Xoay tới xoay lui trong gương, vừa lòng rồi mới đi ra.

Vừa đi ra ngooài cô liền ngẩn người.

Bởi vì người đàn ông trước mặt cũng đã thay quần áo.

Phong Kiêu rất thích mặc âu phục màu đen, thỉnh thoảng ngẫu hứng mới mặc âu phục màu bạc.

Tuy hôm nay anh vẫn diện âu phục màu đen, nhưng có thể thấy rõ ràng, bộ âu phục này được may rất tinh xảo sang trọng, anh còn thắt một chiếc cà vạt màu đỏ đun!

Ngũ quan cân đối, kết hợp với bộ âu phục này, khiến thân hình cao gầy của anh càng thêm hoàn mỹ.

Anh đứng độc lập ở nơi đó, mang lại cho người ta cảm giác thần tiên thoát tục.

Nhưng nụ cười quỷ dị ma mị cuồng vọng kia lại thường trực treo trên gương mặt không nhuốm bụi trần của anh, như một sợi dây giữ lại chút khí tức của trần gian trong anh.

An Mộc cười híp mắt ngắm nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng tràn đầy thỏa mãn, người đàn ông này, là của cô!

Cô bước tới ôm lấy cánh tay anh, hai người cùng đi ra ngoài.

Phong Kiêu lái xe, rất nhanh đã đến trung tâm hội nghị.

Bọn họ xuống xe, nhóm nhân viên phục vụ của trung tâm đang đứng thành một hàng, cúi chào bọn họ.

An Mộc kéo Phong Kiêu, bước lên thảm đỏ, cảm thán, “Nếu đây là thảm đỏ Hollywood thì tốt.”

Phong Kiêu nghe thấy, cười thầm cô suy nghĩ kỳ lạ, nhưng mà…nếu cô đã thích, thì có gì mà không thể?

Phong Kiêu cực kỳ khí phách, “Nếu em thích anh sẽ đưa em đi một lần.”

An Mộc nhếch môi hung hãn nói,” Sớm muộn gì em cũng đến được đó, không cần anh đưa đi!”

Bộ dáng tự tin, trong ánh mắt kia đang tràn đầy hứng khởi, sức mạnh cùng sự tích cực, hướng về phía trước.

An Mộc vừa nói xong câu đó liền thở dài, “Đáng tiếc, nếu có thể cùng anh bước lên thảm đỏ thì tốt rồi.”

Nếu bước lên thảm đỏ, đó đều là nam nữ chính, hoặc là nữ chính đi với đạo diễn, còn đại boss như Phong Kiêu sẽ không bước lên thảm đỏ.

Phong Kiêu nghe vậy, ánh mắt sáng bừng.

Nếu đây là nguyện vọng của em, anh sẽ thực hiện nó vì em.

An Mộc cứ tưởng nơi bọn họ ăn là một phòng bao nào đó, không ngờ lại ăn ở đại sảnh.

Bàn ăn trong đại sảnh thực sự rất ít, ở giữa có một cái bàn trải khăn màu hồng, trên bàn có nến, được trang trí rất đẹp và huyền ảo.

An Mộc nhìn xung quanh…

“Ồ, hôm nay người đến ăn cơm ít thật đó!”

Phong Kiêu gật đầu, “Đúng là không nhiều lắm.”

An Mộc bĩu môi, “Chắc là do đồ ở đây đắt quá cho nên chả ai đến cả.”

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Quỷ QuỷPhong Kiêu rũ mắt, cô nhóc này luôn luôn thích lãng mạn, nếu khi đó anh cầu hôn còn cô lại mặc quần áo thể thao, sau này nhớ lại chắc chắn sẽ có chút tiếc nuối.Nếu đã làm thì cứ làm cho thật hoàn mỹ đi.Phong Kiêu giải thích,”Bên trong trung tâm đó có rất nhiều nhân vật có tiếng tăm, em muốn bọn họ nhìn thấy bộ dáng lôi thôi lếch thếch của em sao?”“Tất nhiên không được!” An Mộc nhảy dựng lên.Vì quá khứ trong bộ dáng xấu xí, khi mà An Mộc còn vô danh, không có khả năng tiếp xúc với những nơi tốt đẹp, cho nên hiện tại cô rất thích trang điểm cho mình thật xinh đẹp.Cô xông vào phòng, không cần hóa trang, nhưng vẫn là đeo hoa tai trân châu, màu trắng của trân châu càng tôn lên làn da trắng hồng của cô.Sau đó lại chọn một chiếc váy len dài màu hồng, đi tất da chân bó sát, rồi khoác thêm áo măng tô màu trắng.Nhìn tổng thể của mình, An Mộc búi tóc l*n đ*nh đầu, vài lọn rơi xuống từ búi tóc lỏng trông quyến rũ vô cùng.Xoay tới xoay lui trong gương, vừa lòng rồi mới đi ra.Vừa đi ra ngooài cô liền ngẩn người.Bởi vì người đàn ông trước mặt cũng đã thay quần áo.Phong Kiêu rất thích mặc âu phục màu đen, thỉnh thoảng ngẫu hứng mới mặc âu phục màu bạc.Tuy hôm nay anh vẫn diện âu phục màu đen, nhưng có thể thấy rõ ràng, bộ âu phục này được may rất tinh xảo sang trọng, anh còn thắt một chiếc cà vạt màu đỏ đun!Ngũ quan cân đối, kết hợp với bộ âu phục này, khiến thân hình cao gầy của anh càng thêm hoàn mỹ.Anh đứng độc lập ở nơi đó, mang lại cho người ta cảm giác thần tiên thoát tục.Nhưng nụ cười quỷ dị ma mị cuồng vọng kia lại thường trực treo trên gương mặt không nhuốm bụi trần của anh, như một sợi dây giữ lại chút khí tức của trần gian trong anh.An Mộc cười híp mắt ngắm nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng tràn đầy thỏa mãn, người đàn ông này, là của cô!Cô bước tới ôm lấy cánh tay anh, hai người cùng đi ra ngoài.Phong Kiêu lái xe, rất nhanh đã đến trung tâm hội nghị.Bọn họ xuống xe, nhóm nhân viên phục vụ của trung tâm đang đứng thành một hàng, cúi chào bọn họ.An Mộc kéo Phong Kiêu, bước lên thảm đỏ, cảm thán, “Nếu đây là thảm đỏ Hollywood thì tốt.”Phong Kiêu nghe thấy, cười thầm cô suy nghĩ kỳ lạ, nhưng mà…nếu cô đã thích, thì có gì mà không thể?Phong Kiêu cực kỳ khí phách, “Nếu em thích anh sẽ đưa em đi một lần.”An Mộc nhếch môi hung hãn nói,” Sớm muộn gì em cũng đến được đó, không cần anh đưa đi!”Bộ dáng tự tin, trong ánh mắt kia đang tràn đầy hứng khởi, sức mạnh cùng sự tích cực, hướng về phía trước.An Mộc vừa nói xong câu đó liền thở dài, “Đáng tiếc, nếu có thể cùng anh bước lên thảm đỏ thì tốt rồi.”Nếu bước lên thảm đỏ, đó đều là nam nữ chính, hoặc là nữ chính đi với đạo diễn, còn đại boss như Phong Kiêu sẽ không bước lên thảm đỏ.Phong Kiêu nghe vậy, ánh mắt sáng bừng.Nếu đây là nguyện vọng của em, anh sẽ thực hiện nó vì em.An Mộc cứ tưởng nơi bọn họ ăn là một phòng bao nào đó, không ngờ lại ăn ở đại sảnh.Bàn ăn trong đại sảnh thực sự rất ít, ở giữa có một cái bàn trải khăn màu hồng, trên bàn có nến, được trang trí rất đẹp và huyền ảo.An Mộc nhìn xung quanh…“Ồ, hôm nay người đến ăn cơm ít thật đó!”Phong Kiêu gật đầu, “Đúng là không nhiều lắm.”An Mộc bĩu môi, “Chắc là do đồ ở đây đắt quá cho nên chả ai đến cả.”

Chương 499: Nếu có thể cùng bước lên thảm đỏ với anh thì tốt rồi