Tác giả:

Editor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái…

Chương 748: Chú cháu loạn luân, Cô nhận kẻ thù làm chồng!

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: TunaPhong Kiêu đem súng lục thu hồi lại, nhìn thấy bộ dáng của anh ta, ghét bỏ mắng một tiếng phế vật, lúc này mới mở miệng:“Còn không mau cút đi!”Hai chân của Phong Tử Khiêm mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, miệng mở ra, hai hàm răng lập cập:“Chân, chân mềm nhũn rồi. Đi, đi không được……”Lệ quang trong mắt Phong Kiêu chợt lóe.An Mộc liền túm chặt cánh tay Phong Kiêu, quơ quơ.Phong Kiêu hừ lạnh một tiếng, lúc này mới kéo tay An Mộc, lên xe.Sau khi lên xe, Phong Kiêu liếc mắt nhìn An Mộc:“Sao nào, luyến tiếc sao, sợ anh giết nó?”An Mộc:……Cái người đàn ông bá đạo không nói lý lẽ này! Anh rõ ràng không thật sự muốn giết Phong Tử Khiêm, bây giờ lại tìm chuyện với cô!An Mộc quay đầu, cười tủm tỉm mở miệng:“Không phải luyến tiếc, chỉ là cảm thấy anh ta không đáng để tay anh bị ô uế.”Phong Kiêu lúc này mới hừ lạnh một tiếng.An Mộc mím môi, mở miệng nói:“Thật ra, Phong Tử Khiêm người này, nhát như chuột, anh hù dọa anh ta thành như vậy, anh ta khẳng định là cái gì cũng không dám nói.”Phong Kiêu gật gật đầu.Hai người lén gặp nhau mấy buổi tối ở biệt thự của Phong Kiêu, Phong Kiêu liền không thể không trở về Bắc Kinh.May mà đoàn phim cũng chỉ còn nữa tháng nữa là xong, đến lúc đó An Mộc cùng Phong Kiêu lại gặp nhau ở Bắc Kinh rồi.Cho nên thời điểm hai người cáo biệt, thật ra cũng không có quá lưu luyến chia tay.Mà một ngày kia, An Mộc bởi vì ban ngày phải quay phim, cho nên không có thể đi tiễn Phong Kiêu.Đến buổi tối, trở lại đã lâu khách sạn cư trú, An Mộc còn cảm thấy có chút không thích ứng.Nhìn khách sạn trống rỗng, An Mộc Diệp gọi điện thoại cho Đồng Đồng:“Sao còn chưa qua vậy?”Lời này vừa mới nói ra, ở cửa liền có tiếng gõ.Mở cửa phòng, quả nhiên thấy Diệp Đồng Đồng đứng ở bên ngoài, ôm gối đầu, mặc áo ngủ hình con gấu, cầm di động cười tủm tỉm nhìn cô.Một vọt vào tới, Diệp Đồng Đồng liền cảm thán:“Mộc Mộc, tớ đã vài ngày không được ăn vặt rồi, gầy mất rồi!”Nbuổi đêm, có Diệp Đồng Đồng ở bên, sẽ không cô đơn nữa.Diệp Đồng Đồng ăn một thùng khoai lát, lại uống hai ly nước, lúc này mới vọt vào buồng vệ sinh đi tắm rửa.Đúng lúc này, di động của An Mộc đột nhiên vang lên.Cô nhìn thấy là số lạ, không định bắt máy.Nhưng điện thoại đã vang lên không ngừng, cô liền tiếp.Điện thoại chuyển được, đối diện liền vang lên một đạo biến thanh thanh âm:“An Mộc.”Thanh âm chắc chắn, ngữ khí rất giống mỗi lần Phong Tử Khiêm gọi cô.An Mộc sửng sốt:“Anh là ai?”“Mày, con đ* này!”Thanh âm đối diện tức giận mắng:“Chú cháu loạn luân, đồ không biết xấu hổ!”An Mộc sắc mặt tối sầm:“Phong Tử Khiêm, anh cho rằng anh đổi giọng là tôi không nhận ra?”Đối diện liền khựng lại, tiếp theo cười lạnh hai tiếng, trong thanh âm lộ ra điên cuồng:“An Mộc, tôi gọi cuộc gọi này chính là muốn nói cho cô, cô có bao nhiêu khôi hài!”An Mộc nghi hoặc nhíu mày, liền nghe được thanh âm đối diện:“Cô có biết, người đàn ông mà mỗi tối cô hầu hạ, rốt cuộc là ai? Cô biết anh ta là cái gì lai lịch sao? Cô nhận kẻ thù làm chồng, chính là chuyện đáng chê cười nhất trên đời này!”“Anh có ý gì?!”Thanh âm An Mộc trầm xuống.“Ý tứ chính là……Cô cho rằng tai nạn xe của ba mẹ cô năm đó, đều là trùng hợp sao? Để tôi nói cho cô biết, thời điểm ba mẹ cô bị tai nạn, Phong Kiêu cũng ở thành phố C!”An Mộc nghe nói như thế, cả người cứng đờ:“Anh nói cái gì? Anh nói rõ ràng cho tôi!”Nhưng cố tình, đối phương lại lập tức, cắt đứt điện thoại!An Mộc sắp điên rồi, nhanh chóng gọi lại, nhưng đối diện cũng đã tắt máy.Thân thể An Mộc giống như bị rút hết sức lực, xụi lơ ở trên giường.

Editor: Tuna

Phong Kiêu đem súng lục thu hồi lại, nhìn thấy bộ dáng của anh ta, ghét bỏ mắng một tiếng phế vật, lúc này mới mở miệng:

“Còn không mau cút đi!”

Hai chân của Phong Tử Khiêm mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, miệng mở ra, hai hàm răng lập cập:

“Chân, chân mềm nhũn rồi. Đi, đi không được……”

Lệ quang trong mắt Phong Kiêu chợt lóe.

An Mộc liền túm chặt cánh tay Phong Kiêu, quơ quơ.

Phong Kiêu hừ lạnh một tiếng, lúc này mới kéo tay An Mộc, lên xe.

Sau khi lên xe, Phong Kiêu liếc mắt nhìn An Mộc:

“Sao nào, luyến tiếc sao, sợ anh giết nó?”

An Mộc:……

Cái người đàn ông bá đạo không nói lý lẽ này! Anh rõ ràng không thật sự muốn giết Phong Tử Khiêm, bây giờ lại tìm chuyện với cô!

An Mộc quay đầu, cười tủm tỉm mở miệng:

“Không phải luyến tiếc, chỉ là cảm thấy anh ta không đáng để tay anh bị ô uế.”

Phong Kiêu lúc này mới hừ lạnh một tiếng.

An Mộc mím môi, mở miệng nói:

“Thật ra, Phong Tử Khiêm người này, nhát như chuột, anh hù dọa anh ta thành như vậy, anh ta khẳng định là cái gì cũng không dám nói.”

Phong Kiêu gật gật đầu.

Hai người lén gặp nhau mấy buổi tối ở biệt thự của Phong Kiêu, Phong Kiêu liền không thể không trở về Bắc Kinh.

May mà đoàn phim cũng chỉ còn nữa tháng nữa là xong, đến lúc đó An Mộc cùng Phong Kiêu lại gặp nhau ở Bắc Kinh rồi.

Cho nên thời điểm hai người cáo biệt, thật ra cũng không có quá lưu luyến chia tay.

Mà một ngày kia, An Mộc bởi vì ban ngày phải quay phim, cho nên không có thể đi tiễn Phong Kiêu.

Đến buổi tối, trở lại đã lâu khách sạn cư trú, An Mộc còn cảm thấy có chút không thích ứng.

Nhìn khách sạn trống rỗng, An Mộc Diệp gọi điện thoại cho Đồng Đồng:

“Sao còn chưa qua vậy?”

Lời này vừa mới nói ra, ở cửa liền có tiếng gõ.

Mở cửa phòng, quả nhiên thấy Diệp Đồng Đồng đứng ở bên ngoài, ôm gối đầu, mặc áo ngủ hình con gấu, cầm di động cười tủm tỉm nhìn cô.

Một vọt vào tới, Diệp Đồng Đồng liền cảm thán:

“Mộc Mộc, tớ đã vài ngày không được ăn vặt rồi, gầy mất rồi!”

Nbuổi đêm, có Diệp Đồng Đồng ở bên, sẽ không cô đơn nữa.

Diệp Đồng Đồng ăn một thùng khoai lát, lại uống hai ly nước, lúc này mới vọt vào buồng vệ sinh đi tắm rửa.

Đúng lúc này, di động của An Mộc đột nhiên vang lên.

Cô nhìn thấy là số lạ, không định bắt máy.

Nhưng điện thoại đã vang lên không ngừng, cô liền tiếp.

Điện thoại chuyển được, đối diện liền vang lên một đạo biến thanh thanh âm:

“An Mộc.”

Thanh âm chắc chắn, ngữ khí rất giống mỗi lần Phong Tử Khiêm gọi cô.

An Mộc sửng sốt:

“Anh là ai?”

“Mày, con đ* này!”

Thanh âm đối diện tức giận mắng:

“Chú cháu loạn luân, đồ không biết xấu hổ!”

An Mộc sắc mặt tối sầm:

“Phong Tử Khiêm, anh cho rằng anh đổi giọng là tôi không nhận ra?”

Đối diện liền khựng lại, tiếp theo cười lạnh hai tiếng, trong thanh âm lộ ra điên cuồng:

“An Mộc, tôi gọi cuộc gọi này chính là muốn nói cho cô, cô có bao nhiêu khôi hài!”

An Mộc nghi hoặc nhíu mày, liền nghe được thanh âm đối diện:

“Cô có biết, người đàn ông mà mỗi tối cô hầu hạ, rốt cuộc là ai? Cô biết anh ta là cái gì lai lịch sao? Cô nhận kẻ thù làm chồng, chính là chuyện đáng chê cười nhất trên đời này!”

“Anh có ý gì?!”

Thanh âm An Mộc trầm xuống.

“Ý tứ chính là……Cô cho rằng tai nạn xe của ba mẹ cô năm đó, đều là trùng hợp sao? Để tôi nói cho cô biết, thời điểm ba mẹ cô bị tai nạn, Phong Kiêu cũng ở thành phố C!”

An Mộc nghe nói như thế, cả người cứng đờ:

“Anh nói cái gì? Anh nói rõ ràng cho tôi!”

Nhưng cố tình, đối phương lại lập tức, cắt đứt điện thoại!

An Mộc sắp điên rồi, nhanh chóng gọi lại, nhưng đối diện cũng đã tắt máy.

Thân thể An Mộc giống như bị rút hết sức lực, xụi lơ ở trên giường.

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: TunaPhong Kiêu đem súng lục thu hồi lại, nhìn thấy bộ dáng của anh ta, ghét bỏ mắng một tiếng phế vật, lúc này mới mở miệng:“Còn không mau cút đi!”Hai chân của Phong Tử Khiêm mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, miệng mở ra, hai hàm răng lập cập:“Chân, chân mềm nhũn rồi. Đi, đi không được……”Lệ quang trong mắt Phong Kiêu chợt lóe.An Mộc liền túm chặt cánh tay Phong Kiêu, quơ quơ.Phong Kiêu hừ lạnh một tiếng, lúc này mới kéo tay An Mộc, lên xe.Sau khi lên xe, Phong Kiêu liếc mắt nhìn An Mộc:“Sao nào, luyến tiếc sao, sợ anh giết nó?”An Mộc:……Cái người đàn ông bá đạo không nói lý lẽ này! Anh rõ ràng không thật sự muốn giết Phong Tử Khiêm, bây giờ lại tìm chuyện với cô!An Mộc quay đầu, cười tủm tỉm mở miệng:“Không phải luyến tiếc, chỉ là cảm thấy anh ta không đáng để tay anh bị ô uế.”Phong Kiêu lúc này mới hừ lạnh một tiếng.An Mộc mím môi, mở miệng nói:“Thật ra, Phong Tử Khiêm người này, nhát như chuột, anh hù dọa anh ta thành như vậy, anh ta khẳng định là cái gì cũng không dám nói.”Phong Kiêu gật gật đầu.Hai người lén gặp nhau mấy buổi tối ở biệt thự của Phong Kiêu, Phong Kiêu liền không thể không trở về Bắc Kinh.May mà đoàn phim cũng chỉ còn nữa tháng nữa là xong, đến lúc đó An Mộc cùng Phong Kiêu lại gặp nhau ở Bắc Kinh rồi.Cho nên thời điểm hai người cáo biệt, thật ra cũng không có quá lưu luyến chia tay.Mà một ngày kia, An Mộc bởi vì ban ngày phải quay phim, cho nên không có thể đi tiễn Phong Kiêu.Đến buổi tối, trở lại đã lâu khách sạn cư trú, An Mộc còn cảm thấy có chút không thích ứng.Nhìn khách sạn trống rỗng, An Mộc Diệp gọi điện thoại cho Đồng Đồng:“Sao còn chưa qua vậy?”Lời này vừa mới nói ra, ở cửa liền có tiếng gõ.Mở cửa phòng, quả nhiên thấy Diệp Đồng Đồng đứng ở bên ngoài, ôm gối đầu, mặc áo ngủ hình con gấu, cầm di động cười tủm tỉm nhìn cô.Một vọt vào tới, Diệp Đồng Đồng liền cảm thán:“Mộc Mộc, tớ đã vài ngày không được ăn vặt rồi, gầy mất rồi!”Nbuổi đêm, có Diệp Đồng Đồng ở bên, sẽ không cô đơn nữa.Diệp Đồng Đồng ăn một thùng khoai lát, lại uống hai ly nước, lúc này mới vọt vào buồng vệ sinh đi tắm rửa.Đúng lúc này, di động của An Mộc đột nhiên vang lên.Cô nhìn thấy là số lạ, không định bắt máy.Nhưng điện thoại đã vang lên không ngừng, cô liền tiếp.Điện thoại chuyển được, đối diện liền vang lên một đạo biến thanh thanh âm:“An Mộc.”Thanh âm chắc chắn, ngữ khí rất giống mỗi lần Phong Tử Khiêm gọi cô.An Mộc sửng sốt:“Anh là ai?”“Mày, con đ* này!”Thanh âm đối diện tức giận mắng:“Chú cháu loạn luân, đồ không biết xấu hổ!”An Mộc sắc mặt tối sầm:“Phong Tử Khiêm, anh cho rằng anh đổi giọng là tôi không nhận ra?”Đối diện liền khựng lại, tiếp theo cười lạnh hai tiếng, trong thanh âm lộ ra điên cuồng:“An Mộc, tôi gọi cuộc gọi này chính là muốn nói cho cô, cô có bao nhiêu khôi hài!”An Mộc nghi hoặc nhíu mày, liền nghe được thanh âm đối diện:“Cô có biết, người đàn ông mà mỗi tối cô hầu hạ, rốt cuộc là ai? Cô biết anh ta là cái gì lai lịch sao? Cô nhận kẻ thù làm chồng, chính là chuyện đáng chê cười nhất trên đời này!”“Anh có ý gì?!”Thanh âm An Mộc trầm xuống.“Ý tứ chính là……Cô cho rằng tai nạn xe của ba mẹ cô năm đó, đều là trùng hợp sao? Để tôi nói cho cô biết, thời điểm ba mẹ cô bị tai nạn, Phong Kiêu cũng ở thành phố C!”An Mộc nghe nói như thế, cả người cứng đờ:“Anh nói cái gì? Anh nói rõ ràng cho tôi!”Nhưng cố tình, đối phương lại lập tức, cắt đứt điện thoại!An Mộc sắp điên rồi, nhanh chóng gọi lại, nhưng đối diện cũng đã tắt máy.Thân thể An Mộc giống như bị rút hết sức lực, xụi lơ ở trên giường.

Chương 748: Chú cháu loạn luân, Cô nhận kẻ thù làm chồng!