Editor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái…
Chương 763: Thực ra, tôi không hề khinh thường Triệu Việt Thâm
Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Quỷ QuỷLý Duệ đã cởi áo ném xuống đất, th*n d*** vẫn chỉnh tề, chỉ là cả người đang ghé vào sát người Triệu Việt Thâm, lúc này khoảng cách càng lúc càng gần.Bộ dáng có chút chật vật, anh ta nhặt áo phông từ dưới đất lên, nhanh chóng mặc vào, lúc này mới cảnh giác nhìn An Mộc là Lương Vi Ái.Lương Vi Ái nhìn mặt Lý Duệ, sợ ngây người, “Anh, anh!”Lý Duệ nhìn bọn họ, rồi lại quay lại nhìn Triệu Việt Thâm, ho khan một tiếng, “Tôi tới thăm Tiểu Thâm một chút, không có ý gì khác, tôi đi trước đây.”Nói xong liền cúi mặt đi nhanh ra khỏi phòng.Nhìn bóng lưng anh, An Mộc cho rằng…Ài thật là nhát gan!Đây không phải là đang bảo vệ danh dự cho Triệu Việt Thâm sao?Rõ ràng Triệu Việt Thâm là tiểu thụ, là tiểu thụ đó!Diệp Đồng Đồng vẫn còn ngây người, miếng chuối trong miệng vẫn chưa nhai hết, nhìn Triệu Việt Thâm một lúc lâu rồi mới nuốt xuống, “Hóa ra, anh là một tiểu thụ?”Triệu Việt Thâm lại càng hoảng sợ hơn, nhô đầu từ trong chăn ra, nhìn ba người lắp bắp, “Tôi, tôi…”Trong mắt anh tràn đầy sự hoảng hốt, vô cùng lo sợ rằng mọi người sẽ vì chuyện này mà không ưa anh.Hành động tiếp theo của Diệp Đồng Đồng còn khiến Triệu Việt Thâm còn kinh hoảng hơn.Diệp ĐỒng Đồng đi tới ngồi bên mép giường, đặt tay lên vai anh, “Ăn đồ ăn của anh mãi tôi còn đang ngại mồm, nhưng giờ tôi không cần phải lo lắng nữa! Tôi quyết định, sẽ phong cho anh làm bạn thân của tôi!”Triệu Việt Thâm:…An Mộc:…Chưa bao giờ gặp người nào vô duyên như vậy!An Mộc thấy Triệu Việt Thâm đang rất rất xấu hổ, bèn nói, “Chúng tôi không kỳ thị tình yêu đồng giới, thật đấy!”Triệu Việt Thâm liền cảm thấy nhẹ nhõm không ít, nhìn Lương Vi Ái.Sắc mặt Lương Vi Ái có chút quỷ dị, nhìn Triệu Việt Thâm rất lâu, không nói gì.Triệu Việt Thăm buồn bã cụp mắt xuống.Các đồng nghiệp trong đoàn làm phim này, đều là những người phóng khoáng hiếm thấy, tính tình rộng rãi, mọi người chưa từng đố kỵ lẫn nhau, sống hòa thuận với nhau như người một nhà.Phim đóng máy rồi, mọi người đều biết rằng sau này sẽ không có một đoàn làm phim nào có thể hài hòa như vậy nữa, ai cũng lưu luyến không rời.Triệu Việt Thâm là một người trọng tình cảm, thấy vẻ mặt của Lương Vi Ái, anh cho rằng đối phương không còn cảm tình với mình nữa, liền cảm thấy vô cùng buồn bã.Khóe miệng Lương Vi ái giật giật, vẫn không nói gì.An Mộc biết có người kỳ thị tình yêu đồng giới, dù sao Hoa Hạ cũng không cởi mở như ở nước ngoài, cô vỗ vỗ vai Lương Vi Ái, để mọi người không phải ở đây xấu hổ thêm nữa, thẳng thắn nói, “Chúng tôi đi trước, anh nghỉ sớm đi.”Triệu Việt Sâu hiển nhiên nhẹ nhõm thấy rõ.Ba người rời khỏi đí, Diệp Đồng Đồng vẫn còn đang nhai thức ăn, tâm trạng không hề bị ảnh hưởng, An Mộc nhìn Lương Vi Ái, muốn nói lại thôi.Ba người đi dưới bóng cây trên con đường nhỏ, Hoành đ**m giờ đã trở nên rất đẹp, kiến trúc cũng hiện đại hơn, hai hàng liễu hai bên đường rủ xuống, thời tiết đẹp thực sự làm tâm trạng tốt lên không ít, Đế đô khói bụi mù mịt không thể so sánh được với nơ này.Nếu Đế đô không có Phong Kiêu, An Mộc cũng không muốn trở về, không khí ở C thị trong lành hơn nhiều.Ở vùng sông nước Giang Nam, con người đều thả lỏng, vui sướng dễ chịu.An Mộc ngẩng đầu, xuyên qua bóng cây nhìn về phía xa xa, là hình dáng tuyệt đẹp của hoàng cung, vừa to lớn lại cổ kính, khiến suy nghĩ của con người có thể mở rộng hơn nhiều.Đang đắm chìm vào khung cảnh, đột nhiên Lương Vi Ái nói, “Thực ra, tôi không hề khinh thường Triệu Việt Thâm.”
Editor: Quỷ Quỷ
Lý Duệ đã cởi áo ném xuống đất, th*n d*** vẫn chỉnh tề, chỉ là cả người đang ghé vào sát người Triệu Việt Thâm, lúc này khoảng cách càng lúc càng gần.
Bộ dáng có chút chật vật, anh ta nhặt áo phông từ dưới đất lên, nhanh chóng mặc vào, lúc này mới cảnh giác nhìn An Mộc là Lương Vi Ái.
Lương Vi Ái nhìn mặt Lý Duệ, sợ ngây người, “Anh, anh!”
Lý Duệ nhìn bọn họ, rồi lại quay lại nhìn Triệu Việt Thâm, ho khan một tiếng, “Tôi tới thăm Tiểu Thâm một chút, không có ý gì khác, tôi đi trước đây.”
Nói xong liền cúi mặt đi nhanh ra khỏi phòng.
Nhìn bóng lưng anh, An Mộc cho rằng…Ài thật là nhát gan!
Đây không phải là đang bảo vệ danh dự cho Triệu Việt Thâm sao?
Rõ ràng Triệu Việt Thâm là tiểu thụ, là tiểu thụ đó!
Diệp Đồng Đồng vẫn còn ngây người, miếng chuối trong miệng vẫn chưa nhai hết, nhìn Triệu Việt Thâm một lúc lâu rồi mới nuốt xuống, “Hóa ra, anh là một tiểu thụ?”
Triệu Việt Thâm lại càng hoảng sợ hơn, nhô đầu từ trong chăn ra, nhìn ba người lắp bắp, “Tôi, tôi…”
Trong mắt anh tràn đầy sự hoảng hốt, vô cùng lo sợ rằng mọi người sẽ vì chuyện này mà không ưa anh.
Hành động tiếp theo của Diệp Đồng Đồng còn khiến Triệu Việt Thâm còn kinh hoảng hơn.
Diệp ĐỒng Đồng đi tới ngồi bên mép giường, đặt tay lên vai anh, “Ăn đồ ăn của anh mãi tôi còn đang ngại mồm, nhưng giờ tôi không cần phải lo lắng nữa! Tôi quyết định, sẽ phong cho anh làm bạn thân của tôi!”
Triệu Việt Thâm:…
An Mộc:…Chưa bao giờ gặp người nào vô duyên như vậy!
An Mộc thấy Triệu Việt Thâm đang rất rất xấu hổ, bèn nói, “Chúng tôi không kỳ thị tình yêu đồng giới, thật đấy!”
Triệu Việt Thâm liền cảm thấy nhẹ nhõm không ít, nhìn Lương Vi Ái.
Sắc mặt Lương Vi Ái có chút quỷ dị, nhìn Triệu Việt Thâm rất lâu, không nói gì.
Triệu Việt Thăm buồn bã cụp mắt xuống.
Các đồng nghiệp trong đoàn làm phim này, đều là những người phóng khoáng hiếm thấy, tính tình rộng rãi, mọi người chưa từng đố kỵ lẫn nhau, sống hòa thuận với nhau như người một nhà.
Phim đóng máy rồi, mọi người đều biết rằng sau này sẽ không có một đoàn làm phim nào có thể hài hòa như vậy nữa, ai cũng lưu luyến không rời.
Triệu Việt Thâm là một người trọng tình cảm, thấy vẻ mặt của Lương Vi Ái, anh cho rằng đối phương không còn cảm tình với mình nữa, liền cảm thấy vô cùng buồn bã.
Khóe miệng Lương Vi ái giật giật, vẫn không nói gì.
An Mộc biết có người kỳ thị tình yêu đồng giới, dù sao Hoa Hạ cũng không cởi mở như ở nước ngoài, cô vỗ vỗ vai Lương Vi Ái, để mọi người không phải ở đây xấu hổ thêm nữa, thẳng thắn nói, “Chúng tôi đi trước, anh nghỉ sớm đi.”
Triệu Việt Sâu hiển nhiên nhẹ nhõm thấy rõ.
Ba người rời khỏi đí, Diệp Đồng Đồng vẫn còn đang nhai thức ăn, tâm trạng không hề bị ảnh hưởng, An Mộc nhìn Lương Vi Ái, muốn nói lại thôi.
Ba người đi dưới bóng cây trên con đường nhỏ, Hoành đ**m giờ đã trở nên rất đẹp, kiến trúc cũng hiện đại hơn, hai hàng liễu hai bên đường rủ xuống, thời tiết đẹp thực sự làm tâm trạng tốt lên không ít, Đế đô khói bụi mù mịt không thể so sánh được với nơ này.
Nếu Đế đô không có Phong Kiêu, An Mộc cũng không muốn trở về, không khí ở C thị trong lành hơn nhiều.
Ở vùng sông nước Giang Nam, con người đều thả lỏng, vui sướng dễ chịu.
An Mộc ngẩng đầu, xuyên qua bóng cây nhìn về phía xa xa, là hình dáng tuyệt đẹp của hoàng cung, vừa to lớn lại cổ kính, khiến suy nghĩ của con người có thể mở rộng hơn nhiều.
Đang đắm chìm vào khung cảnh, đột nhiên Lương Vi Ái nói, “Thực ra, tôi không hề khinh thường Triệu Việt Thâm.”
Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Quỷ QuỷLý Duệ đã cởi áo ném xuống đất, th*n d*** vẫn chỉnh tề, chỉ là cả người đang ghé vào sát người Triệu Việt Thâm, lúc này khoảng cách càng lúc càng gần.Bộ dáng có chút chật vật, anh ta nhặt áo phông từ dưới đất lên, nhanh chóng mặc vào, lúc này mới cảnh giác nhìn An Mộc là Lương Vi Ái.Lương Vi Ái nhìn mặt Lý Duệ, sợ ngây người, “Anh, anh!”Lý Duệ nhìn bọn họ, rồi lại quay lại nhìn Triệu Việt Thâm, ho khan một tiếng, “Tôi tới thăm Tiểu Thâm một chút, không có ý gì khác, tôi đi trước đây.”Nói xong liền cúi mặt đi nhanh ra khỏi phòng.Nhìn bóng lưng anh, An Mộc cho rằng…Ài thật là nhát gan!Đây không phải là đang bảo vệ danh dự cho Triệu Việt Thâm sao?Rõ ràng Triệu Việt Thâm là tiểu thụ, là tiểu thụ đó!Diệp Đồng Đồng vẫn còn ngây người, miếng chuối trong miệng vẫn chưa nhai hết, nhìn Triệu Việt Thâm một lúc lâu rồi mới nuốt xuống, “Hóa ra, anh là một tiểu thụ?”Triệu Việt Thâm lại càng hoảng sợ hơn, nhô đầu từ trong chăn ra, nhìn ba người lắp bắp, “Tôi, tôi…”Trong mắt anh tràn đầy sự hoảng hốt, vô cùng lo sợ rằng mọi người sẽ vì chuyện này mà không ưa anh.Hành động tiếp theo của Diệp Đồng Đồng còn khiến Triệu Việt Thâm còn kinh hoảng hơn.Diệp ĐỒng Đồng đi tới ngồi bên mép giường, đặt tay lên vai anh, “Ăn đồ ăn của anh mãi tôi còn đang ngại mồm, nhưng giờ tôi không cần phải lo lắng nữa! Tôi quyết định, sẽ phong cho anh làm bạn thân của tôi!”Triệu Việt Thâm:…An Mộc:…Chưa bao giờ gặp người nào vô duyên như vậy!An Mộc thấy Triệu Việt Thâm đang rất rất xấu hổ, bèn nói, “Chúng tôi không kỳ thị tình yêu đồng giới, thật đấy!”Triệu Việt Thâm liền cảm thấy nhẹ nhõm không ít, nhìn Lương Vi Ái.Sắc mặt Lương Vi Ái có chút quỷ dị, nhìn Triệu Việt Thâm rất lâu, không nói gì.Triệu Việt Thăm buồn bã cụp mắt xuống.Các đồng nghiệp trong đoàn làm phim này, đều là những người phóng khoáng hiếm thấy, tính tình rộng rãi, mọi người chưa từng đố kỵ lẫn nhau, sống hòa thuận với nhau như người một nhà.Phim đóng máy rồi, mọi người đều biết rằng sau này sẽ không có một đoàn làm phim nào có thể hài hòa như vậy nữa, ai cũng lưu luyến không rời.Triệu Việt Thâm là một người trọng tình cảm, thấy vẻ mặt của Lương Vi Ái, anh cho rằng đối phương không còn cảm tình với mình nữa, liền cảm thấy vô cùng buồn bã.Khóe miệng Lương Vi ái giật giật, vẫn không nói gì.An Mộc biết có người kỳ thị tình yêu đồng giới, dù sao Hoa Hạ cũng không cởi mở như ở nước ngoài, cô vỗ vỗ vai Lương Vi Ái, để mọi người không phải ở đây xấu hổ thêm nữa, thẳng thắn nói, “Chúng tôi đi trước, anh nghỉ sớm đi.”Triệu Việt Sâu hiển nhiên nhẹ nhõm thấy rõ.Ba người rời khỏi đí, Diệp Đồng Đồng vẫn còn đang nhai thức ăn, tâm trạng không hề bị ảnh hưởng, An Mộc nhìn Lương Vi Ái, muốn nói lại thôi.Ba người đi dưới bóng cây trên con đường nhỏ, Hoành đ**m giờ đã trở nên rất đẹp, kiến trúc cũng hiện đại hơn, hai hàng liễu hai bên đường rủ xuống, thời tiết đẹp thực sự làm tâm trạng tốt lên không ít, Đế đô khói bụi mù mịt không thể so sánh được với nơ này.Nếu Đế đô không có Phong Kiêu, An Mộc cũng không muốn trở về, không khí ở C thị trong lành hơn nhiều.Ở vùng sông nước Giang Nam, con người đều thả lỏng, vui sướng dễ chịu.An Mộc ngẩng đầu, xuyên qua bóng cây nhìn về phía xa xa, là hình dáng tuyệt đẹp của hoàng cung, vừa to lớn lại cổ kính, khiến suy nghĩ của con người có thể mở rộng hơn nhiều.Đang đắm chìm vào khung cảnh, đột nhiên Lương Vi Ái nói, “Thực ra, tôi không hề khinh thường Triệu Việt Thâm.”