Tác giả:

Editor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái…

Chương 863: An Mộc say rượu, bố đừng đi! (2)

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Thủy Tiênô ô ô! Thư ký Vệ Uy lúc này vẫn như cũ, trầm mặc ít nói, băng lãnh như tuyết sơn! Thật là quá đáng sợ!Vì vậy, An Mộc liền như vậy trước một A Băng ánh mắt lo lắng, trước Âu Dương Sát Sát cười trên sự đau khổ của người khác nhưng lại đáng tiếc bản thân không thể xem náo nhiệt, bị Vệ Uy đỡ lên xe, lái xe rời đi như một làn khói.Tất cả mọi người đều không chú ý đến, ở một nơi không xa, có người đang chụp lén.Đến Tây Sơn Phong Lâm, nơi ở của An Mộc rồi, Vệ Uy và Diệp Đồng Đồng muốn dìu An Mộc, lại phát hiện An Mộc vậy mà lại trực tiếp đi từ trong xe ra, nhìn Diệp Đồng Đồng tiếp tục: "ừ, ừ"Diệp Đồng Đồng:...Vệ Uy:...Có những người uống say rồi sẽ trở nên thích đùa bỡn, có những người uống say rồi sẽ lăn ra ngủ, nhưng không ngờ tới An Mộc uống say rồi lại biến thành bộ dạng như vậy!Sau đó, Diệp Đồng Đồng mở miệng, "Đi thang máy"An Mộc vẫn cười như cũ, "ừ, ừ"Sau đó đi về phía thang máy.Vào thang máy, đến cửa nhà, Vệ Uy gõ cửa phòng, Phong Kiêu liền ra mở cửa.Phong Kiêu mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, ôm lấy thân hình gợi cảm của anh, đứng ở đó, có một loại cảm giác thành thục mị hoặc.Diệp Đồng Đồng muốn mở miệng tán thưởng Boss, lại bị Vệ Uy níu lại, bịt miệng cô lại, sau đó lôi cô vào thang máy.Vào trong thang máy, Vệ Uy buông Diệp Đồng Đồng ra.Diệp Đồng Đồng ngẩng đầu, phản kháng, "Sao cậu lại bịt miệng tôi!"Vệ Uy: "Bây giờ thiếu gia không cần cậu tâng bốc."Diệp Đồng Đồng, "Tôi không muốn tâng bốc anh ấy, tôi muốn nói với boss rằng, đừng khi dễ Mộc Mộc nhà tôi!"Vệ Uy:...may mà hắn bịt miệng kịp thời!Bên này, An Mộc nhìn thấy Phong Kiêu, phản ứng đầu tiên chính là tiếp tục cười, "ừ, ừ"Phong Kiêu nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, chỉ cảm thấy buồn cười.Anh đưa tay ra, kéo lấy tay của An Mộc, nhưng không ngờ rằng tay anh vừa chạm vào An Mộc, cả người An Mộc liền cứng đờ lại, trực tiếp giơ chân đá về phía Phong Kiêu!Phong Kiêu:...!May mà anh tránh nhanh, nếu không thì đã bị đá trúng rồi!Nhưng mà thứ nhỏ bé như cô lại dám đá anh?Anh lại tiến về phía trước, nắm lấy vai An Mộc, trực tiếp đem cô lôi vào phòng, sau đó đóng cửa lại, đem cô áp lên cánh cửa, kẹp cô ở giữa anh và cửa.Sau đó cúi đầu, cất giọng khàn khàn, "Em nhìn xem anh là ai?"An Mộc mê man liếc một cái, sau đó cười ngây ngô, "ừ, ừ"Phong Kiêu:...!Phong Kiêu dắt tay cô, trực tiếp đi đến phòng ngủ, tiến vào phòng ngủ, liền nói với An Mộc, "Ngồi xuống."An Mộc ngoan ngoãn ngồi xuống.Phong Kiêu vào phòng vệ sinh.Mở nước ra, sau khi ra ngoài, liền nhìn thấy An Mộc vẫn như cũ ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, bộ dạng ngốc nghếch đó, thật quá đang yêu!Một người con gái giống như một con mèo con, ngày thường toàn nhe năng múa vuốt, nhưng không ngờ rằng, uống say rồi, lại trở nên dịu dàng như vậy, bộ dạng dịu dàng đó, khiến Phong Kiều không nhịn được mà muốn tiến lên ức h**p cô, nắm lấy vai cô, hôn lên môi cô.Khoang miệng mềm mại, ngọt ngào thường ngày, bây giờ xen lẫn mùi vị nhàn nhạt của rượu, giống như một liều lớn xuân dược, khiến Phong Kiêu cảm thấy ngột ngạt, chỉ cảm thấy máu trong cơ thể, dường như trong chớp mắt đều muốn dồn lên một bộ phận nào đó trong cơ thể, giờ phút này không thể đợi hơn được nữa rồi!Anh đưa tay ra, sờ vào quần áo cô, muốn cởi ra, nhưng mà bộ lễ phục mà An Mộc mặc hôm nay rất khó cởi, Phong Kiêu lôi kéo hồi lâu, đều không cởi được, nhất thời vội vã, không còn để ý đến cái khác, vén váy của cô lên, cởi bỏ lớp quần bên trong, trực tiếp dùng lực lớn, hung hăng xuyên qua thân thể cô.

Editor: Thủy Tiên

ô ô ô! Thư ký Vệ Uy lúc này vẫn như cũ, trầm mặc ít nói, băng lãnh như tuyết sơn! Thật là quá đáng sợ!

Vì vậy, An Mộc liền như vậy trước một A Băng ánh mắt lo lắng, trước Âu Dương Sát Sát cười trên sự đau khổ của người khác nhưng lại đáng tiếc bản thân không thể xem náo nhiệt, bị Vệ Uy đỡ lên xe, lái xe rời đi như một làn khói.

Tất cả mọi người đều không chú ý đến, ở một nơi không xa, có người đang chụp lén.

Đến Tây Sơn Phong Lâm, nơi ở của An Mộc rồi, Vệ Uy và Diệp Đồng Đồng muốn dìu An Mộc, lại phát hiện An Mộc vậy mà lại trực tiếp đi từ trong xe ra, nhìn Diệp Đồng Đồng tiếp tục: "ừ, ừ"

Diệp Đồng Đồng:...

Vệ Uy:...

Có những người uống say rồi sẽ trở nên thích đùa bỡn, có những người uống say rồi sẽ lăn ra ngủ, nhưng không ngờ tới An Mộc uống say rồi lại biến thành bộ dạng như vậy!

Sau đó, Diệp Đồng Đồng mở miệng, "Đi thang máy"

An Mộc vẫn cười như cũ, "ừ, ừ"

Sau đó đi về phía thang máy.

Vào thang máy, đến cửa nhà, Vệ Uy gõ cửa phòng, Phong Kiêu liền ra mở cửa.

Phong Kiêu mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, ôm lấy thân hình gợi cảm của anh, đứng ở đó, có một loại cảm giác thành thục mị hoặc.

Diệp Đồng Đồng muốn mở miệng tán thưởng Boss, lại bị Vệ Uy níu lại, bịt miệng cô lại, sau đó lôi cô vào thang máy.

Vào trong thang máy, Vệ Uy buông Diệp Đồng Đồng ra.

Diệp Đồng Đồng ngẩng đầu, phản kháng, "Sao cậu lại bịt miệng tôi!"

Vệ Uy: "Bây giờ thiếu gia không cần cậu tâng bốc."

Diệp Đồng Đồng, "Tôi không muốn tâng bốc anh ấy, tôi muốn nói với boss rằng, đừng khi dễ Mộc Mộc nhà tôi!"

Vệ Uy:...may mà hắn bịt miệng kịp thời!

Bên này, An Mộc nhìn thấy Phong Kiêu, phản ứng đầu tiên chính là tiếp tục cười, "ừ, ừ"

Phong Kiêu nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, chỉ cảm thấy buồn cười.

Anh đưa tay ra, kéo lấy tay của An Mộc, nhưng không ngờ rằng tay anh vừa chạm vào An Mộc, cả người An Mộc liền cứng đờ lại, trực tiếp giơ chân đá về phía Phong Kiêu!

Phong Kiêu:...!

May mà anh tránh nhanh, nếu không thì đã bị đá trúng rồi!

Nhưng mà thứ nhỏ bé như cô lại dám đá anh?

Anh lại tiến về phía trước, nắm lấy vai An Mộc, trực tiếp đem cô lôi vào phòng, sau đó đóng cửa lại, đem cô áp lên cánh cửa, kẹp cô ở giữa anh và cửa.

Sau đó cúi đầu, cất giọng khàn khàn, "Em nhìn xem anh là ai?"

An Mộc mê man liếc một cái, sau đó cười ngây ngô, "ừ, ừ"

Phong Kiêu:...!

Phong Kiêu dắt tay cô, trực tiếp đi đến phòng ngủ, tiến vào phòng ngủ, liền nói với An Mộc, "Ngồi xuống."

An Mộc ngoan ngoãn ngồi xuống.

Phong Kiêu vào phòng vệ sinh.

Mở nước ra, sau khi ra ngoài, liền nhìn thấy An Mộc vẫn như cũ ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, bộ dạng ngốc nghếch đó, thật quá đang yêu!

Một người con gái giống như một con mèo con, ngày thường toàn nhe năng múa vuốt, nhưng không ngờ rằng, uống say rồi, lại trở nên dịu dàng như vậy, bộ dạng dịu dàng đó, khiến Phong Kiều không nhịn được mà muốn tiến lên ức h**p cô, nắm lấy vai cô, hôn lên môi cô.

Khoang miệng mềm mại, ngọt ngào thường ngày, bây giờ xen lẫn mùi vị nhàn nhạt của rượu, giống như một liều lớn xuân dược, khiến Phong Kiêu cảm thấy ngột ngạt, chỉ cảm thấy máu trong cơ thể, dường như trong chớp mắt đều muốn dồn lên một bộ phận nào đó trong cơ thể, giờ phút này không thể đợi hơn được nữa rồi!

Anh đưa tay ra, sờ vào quần áo cô, muốn cởi ra, nhưng mà bộ lễ phục mà An Mộc mặc hôm nay rất khó cởi, Phong Kiêu lôi kéo hồi lâu, đều không cởi được, nhất thời vội vã, không còn để ý đến cái khác, vén váy của cô lên, cởi bỏ lớp quần bên trong, trực tiếp dùng lực lớn, hung hăng xuyên qua thân thể cô.

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt NgàoTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỷ Quỷ C thị, chạng vạng. Vườn Ngọc Liễu, biệt thự nhà họ Phong. An Mộc vội vã đi tới, đứng ngoài cửa, lấy gương nhìn ngắm, tự sửa sang lớp trang điểm trên mặt mình. Lớp trang điểm mắt khói rất dày, mi nặng trĩu gần như che khuất tròng mắt, một tổng thể chẳng ra già, son môi đỏ mọng làm người ta cảm thấy nặng nề, hơn nữa đầu tóc còn bù xù xổ tung, cả người quả thật vô cùng thê thảm. Quần áo lại đơn giản, áp phông, quần bò, dáng người bình thường, trông như học sinh tiểu học. Bộ dáng của cô căn bản không giống một vị thiên kim tiểu thư chút nào mà giống tên côn đồ ngoài đường hơn. Nhưng An Mộc lại hết sức hài lòng với bề ngoài xấu xí này, cô không tin Phong Tử Khiêm nhìn thấy gương mặt này có thể đồng ý đính hôn! An Mộc nép vào góc tường, nhón chân không một tiếng động đi vào trong nhà. Vừa bước vào buổi tiệc đín hôn, không khí nóng bức ập tới, làm An Mộc trong phòng cảm thấy có chút buồn bực. Ngực có chút nhói đau. Áo ngực thít rất chặt, cô có chút không thở nổi. Cô nhìn trái… Editor: Thủy Tiênô ô ô! Thư ký Vệ Uy lúc này vẫn như cũ, trầm mặc ít nói, băng lãnh như tuyết sơn! Thật là quá đáng sợ!Vì vậy, An Mộc liền như vậy trước một A Băng ánh mắt lo lắng, trước Âu Dương Sát Sát cười trên sự đau khổ của người khác nhưng lại đáng tiếc bản thân không thể xem náo nhiệt, bị Vệ Uy đỡ lên xe, lái xe rời đi như một làn khói.Tất cả mọi người đều không chú ý đến, ở một nơi không xa, có người đang chụp lén.Đến Tây Sơn Phong Lâm, nơi ở của An Mộc rồi, Vệ Uy và Diệp Đồng Đồng muốn dìu An Mộc, lại phát hiện An Mộc vậy mà lại trực tiếp đi từ trong xe ra, nhìn Diệp Đồng Đồng tiếp tục: "ừ, ừ"Diệp Đồng Đồng:...Vệ Uy:...Có những người uống say rồi sẽ trở nên thích đùa bỡn, có những người uống say rồi sẽ lăn ra ngủ, nhưng không ngờ tới An Mộc uống say rồi lại biến thành bộ dạng như vậy!Sau đó, Diệp Đồng Đồng mở miệng, "Đi thang máy"An Mộc vẫn cười như cũ, "ừ, ừ"Sau đó đi về phía thang máy.Vào thang máy, đến cửa nhà, Vệ Uy gõ cửa phòng, Phong Kiêu liền ra mở cửa.Phong Kiêu mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, ôm lấy thân hình gợi cảm của anh, đứng ở đó, có một loại cảm giác thành thục mị hoặc.Diệp Đồng Đồng muốn mở miệng tán thưởng Boss, lại bị Vệ Uy níu lại, bịt miệng cô lại, sau đó lôi cô vào thang máy.Vào trong thang máy, Vệ Uy buông Diệp Đồng Đồng ra.Diệp Đồng Đồng ngẩng đầu, phản kháng, "Sao cậu lại bịt miệng tôi!"Vệ Uy: "Bây giờ thiếu gia không cần cậu tâng bốc."Diệp Đồng Đồng, "Tôi không muốn tâng bốc anh ấy, tôi muốn nói với boss rằng, đừng khi dễ Mộc Mộc nhà tôi!"Vệ Uy:...may mà hắn bịt miệng kịp thời!Bên này, An Mộc nhìn thấy Phong Kiêu, phản ứng đầu tiên chính là tiếp tục cười, "ừ, ừ"Phong Kiêu nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, chỉ cảm thấy buồn cười.Anh đưa tay ra, kéo lấy tay của An Mộc, nhưng không ngờ rằng tay anh vừa chạm vào An Mộc, cả người An Mộc liền cứng đờ lại, trực tiếp giơ chân đá về phía Phong Kiêu!Phong Kiêu:...!May mà anh tránh nhanh, nếu không thì đã bị đá trúng rồi!Nhưng mà thứ nhỏ bé như cô lại dám đá anh?Anh lại tiến về phía trước, nắm lấy vai An Mộc, trực tiếp đem cô lôi vào phòng, sau đó đóng cửa lại, đem cô áp lên cánh cửa, kẹp cô ở giữa anh và cửa.Sau đó cúi đầu, cất giọng khàn khàn, "Em nhìn xem anh là ai?"An Mộc mê man liếc một cái, sau đó cười ngây ngô, "ừ, ừ"Phong Kiêu:...!Phong Kiêu dắt tay cô, trực tiếp đi đến phòng ngủ, tiến vào phòng ngủ, liền nói với An Mộc, "Ngồi xuống."An Mộc ngoan ngoãn ngồi xuống.Phong Kiêu vào phòng vệ sinh.Mở nước ra, sau khi ra ngoài, liền nhìn thấy An Mộc vẫn như cũ ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, bộ dạng ngốc nghếch đó, thật quá đang yêu!Một người con gái giống như một con mèo con, ngày thường toàn nhe năng múa vuốt, nhưng không ngờ rằng, uống say rồi, lại trở nên dịu dàng như vậy, bộ dạng dịu dàng đó, khiến Phong Kiều không nhịn được mà muốn tiến lên ức h**p cô, nắm lấy vai cô, hôn lên môi cô.Khoang miệng mềm mại, ngọt ngào thường ngày, bây giờ xen lẫn mùi vị nhàn nhạt của rượu, giống như một liều lớn xuân dược, khiến Phong Kiêu cảm thấy ngột ngạt, chỉ cảm thấy máu trong cơ thể, dường như trong chớp mắt đều muốn dồn lên một bộ phận nào đó trong cơ thể, giờ phút này không thể đợi hơn được nữa rồi!Anh đưa tay ra, sờ vào quần áo cô, muốn cởi ra, nhưng mà bộ lễ phục mà An Mộc mặc hôm nay rất khó cởi, Phong Kiêu lôi kéo hồi lâu, đều không cởi được, nhất thời vội vã, không còn để ý đến cái khác, vén váy của cô lên, cởi bỏ lớp quần bên trong, trực tiếp dùng lực lớn, hung hăng xuyên qua thân thể cô.

Chương 863: An Mộc say rượu, bố đừng đi! (2)