“Thu Niệm Niệm, tôi nói rồi, tôi nhất định sẽ tìm được cô.” Trong một ngõ nhỏ mịt mờ, người đàn ông anh tuấn quyến rũ một tay chống tường, hơi thở c*̉a hắn như một loại chú ngữ c*̉a ác ma khiến cho người ta hoảng hốt. Một cô gái bị nhốt trong tay hắn, khuôn mặt nhiễm hồng làm cô càng thêm đáng yêu. Bởi vì cách nhau quá gần, sự thân cận quá mức này khiến người đàn ông chỉ cần khe khẽ c*́i đầu liền có thể hôn lên môi cô. Tuy rằng không khí ám muội, động tác khiến người xấu hổ nhưng thiếu nữ vẫn mạnh miệng tạo thế nói: “Tống Mạch, tiền tôi đã cho anh, chúng ta liền không quen biết, tại sao anh còn không chịu buông tha tôi!”. “Hả?” Khóe miệng hắn tạo thành một độ cong, “Dùng một ngàn khối mua một đêm c*̉a tôi? Thu Niệm Niệm, cô nghĩ rằng tôi rẻ mạt vậy sao?” Nghĩ tới buổi tối nào đó, Thu Niệm Niệm chớp mắt liền đỏ mặt, tóm lại, tất cả chỉ tại cái ngày đó!…
Chương 232
Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có ĐộcTác giả: Miêu Mao NhoTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không“Thu Niệm Niệm, tôi nói rồi, tôi nhất định sẽ tìm được cô.” Trong một ngõ nhỏ mịt mờ, người đàn ông anh tuấn quyến rũ một tay chống tường, hơi thở c*̉a hắn như một loại chú ngữ c*̉a ác ma khiến cho người ta hoảng hốt. Một cô gái bị nhốt trong tay hắn, khuôn mặt nhiễm hồng làm cô càng thêm đáng yêu. Bởi vì cách nhau quá gần, sự thân cận quá mức này khiến người đàn ông chỉ cần khe khẽ c*́i đầu liền có thể hôn lên môi cô. Tuy rằng không khí ám muội, động tác khiến người xấu hổ nhưng thiếu nữ vẫn mạnh miệng tạo thế nói: “Tống Mạch, tiền tôi đã cho anh, chúng ta liền không quen biết, tại sao anh còn không chịu buông tha tôi!”. “Hả?” Khóe miệng hắn tạo thành một độ cong, “Dùng một ngàn khối mua một đêm c*̉a tôi? Thu Niệm Niệm, cô nghĩ rằng tôi rẻ mạt vậy sao?” Nghĩ tới buổi tối nào đó, Thu Niệm Niệm chớp mắt liền đỏ mặt, tóm lại, tất cả chỉ tại cái ngày đó!… Edit: Nhi HuỳnhTin tức về thần y Tiết Nhiễm vốn là một thế hệ giáo chủ ma giáo khôngcánh mà bay, cách một đoạn thời gian cố Nhân cốc sẽ có người xuất cốc đimua này nọ, tin tức bên ngoài c*̃ng được bọn họ mang về từng chút một, giáo chủ ma giáo Nam Cung Ly và võ lâm minh chủ đột nhiên không biết tung tích, thảm án Quan, Ôn, Hạ tam gia diệt môn làm võ lâm quần hùng phát động thảo phạt Tiết Nhiễm, ngay cả Đường môn c*̃ng tham dự vào đó.Cuối c*̀ng, Tiết Nhiễm lẻ loi một mình địch lại quần hùng tại một sườn núi, đánh liền ba ngày chẳng phân biệt được ngày hay đêm, hắn cuối c*̀ng c*̃ng kiệt sức mà chết.Khi Phong Quang nghe được tin tức này, nàng đang c*̀ng Thanh Ngọc sắc thuốc cho Tôn Nhất Đao, có lẽ do phòng bếp quá oi bức, có lẽ do mấy ngày liền nàng đều không thể ngủ ngon, nàng té xỉu.Lúc nàng tỉnh lại thì đang nằm trên giường, Thanh Ngọc đứng ở bên giường cứ muốn nói lại thôi, nàng từ giường ngồi dậy muốn hất mở chăn ra thì Thanh Ngọc vội vàng ngăn cản nàng.Nàng cười nói: “Sao vậy? Ta không phải vì gần đây mệt mỏi nên mới té xỉu sao? Ngủ một giấc ta đã cảm thấy tốt hơn nhiều, còn phải đến xem Tôn tiền bối, không có ai ở đó chỉ sợ ông ấy lại lén lút uống rượu.”Mặc dù đã qua một tháng hơn, nhưng chung quy là thương đến xương cốt, thân thể Tôn Nhất Đao còn chưa có tốt hẳn, miệng ông còn tham, luôn muốn uống rượu.Mặt Thanh Ngọc có nỗi niềm khó nói, “Ngươi… ngươi còn phải nghỉ ngơi cho tốt.”“Ta không phải đã nói ta không sao à? Khoan đã… nhìn cái dạng này c*̉a ngươi, chẳng lẽ… ta có bệnh nan y nào đó thật sao?” Phong Quang nắm chặt chăn, kinh sợ đầy mặt.“không phải.”“Vậy là ngươi phát hiện ta thực ra là một nam nhân?”“không phải!” Thanh Ngọc thấy nàng càng nói càng thái quá, cắn răng một cái, sau đó vẫn đơn giản nói ra, “Ngươi mang thai.”Phong Quang im lặng một lúc lâu, “Thanh Ngọc, chuyện này đùa không vui.”“Ta không có đùa với ngươi.” Hắn chưa từng có kinh nghiệm chẩn đoán qua nữ nhân mang thai, cho nên khi hắn bắt mạch cho Phong Quang đang hôn mê, lần đầu tiên gặp phải mạch tượng mà hắn không biết, khỏi phải nói hắn đã chân tay luống cuống đến mức nào, cuối c*̀ng hắn lật sách thuốc, xác nhận mạch đập c*̉a nàng giống như trong sách ghi lại, mới khẳng định được là nàng có mang thai.Trước đó, hắn thật sự vẫn luôn tưởng tiểu hài tử là tạo ra chứ không phải sinh ra, chuyện này, đúng là bóp chết nhân sinh quan c*̉a hắn.Thanh Ngọc nghiêm túc, hoàn toàn làm cho tâm lý may mắn c*̉a Phong Quang không còn sót lại chút gì, nàng lui vào góc giường, đem chăn phủ lên đầu, “Để cho ta an tĩnh đi.”“Nếu…” Lúc xoay người đi, Thanh Ngọc do dự nói: “Nếu ngươi không muốn, ta có thể giúp ngươi.” Qua hơn nửa ngày, trên giường mới truyền đến một giọng nói buồn buồn, “Ừ…”Đứa trẻ này không nên có, Phong Quang vô số lần nói với mình như vậy, nàng không thể sinh hạ con c*̉a kẻ giết phụ thân mình, nhưng đứa trẻ này có một nửa cốt nhục c*̉a nàng… Tay nàng đặt lên bụng, chậm chạp khôngthể quyết định, đối mặt với Tôn Nhất Đao, nàng duy trì sắc mặt như thường, nhưng sau khi đi khỏi phòng c*̉a Tôn Nhất Đao, đối với Thanh Ngọc luôn nhìn nàng với ánh mắt lo lắng, làm lựa chọn làm bộ như không thấy.Một mình một người đi trên đường đá, cảnh đẹp chung quanh nhưng khôngcó lòng thưởng thức, Đông Phương Dạ là một người rất chú trọng, đồ bày biện trang hoàng ở dinh thự để chỗ nào c*̃ng đều là phong lưu lịch sự tao nhã, nhưng mấy ngày nay tâm sự quá nhiều, vẫn luôn không có tâm tư đingắm hoa ngắm trăng, mới vừa đi đến dưới một thân cây, một con mèo bỗng nhiên từ trên cây chạy trốn xuống dưới, Phong Quang bị hoảng sợ, lui về sau một bước, vấp phải c*̣c đá, thân mình ngã về sau, nàng theo bản năng bảo vệ bụng, nhưng đau đớn lại không tới, bởi vì nàng ngã vào trong lòng một người.Con mèo nhảy xuống đất đó nhe răng một cái, chỉ chốc sau đã bỏ chạy đixa.
Edit: Nhi Huỳnh
Tin tức về thần y Tiết Nhiễm vốn là một thế hệ giáo chủ ma giáo khôngcánh mà bay, cách một đoạn thời gian cố Nhân cốc sẽ có người xuất cốc đimua này nọ, tin tức bên ngoài c*̃ng được bọn họ mang về từng chút một, giáo chủ ma giáo Nam Cung Ly và võ lâm minh chủ đột nhiên không biết tung tích, thảm án Quan, Ôn, Hạ tam gia diệt môn làm võ lâm quần hùng phát động thảo phạt Tiết Nhiễm, ngay cả Đường môn c*̃ng tham dự vào đó.
Cuối c*̀ng, Tiết Nhiễm lẻ loi một mình địch lại quần hùng tại một sườn núi, đánh liền ba ngày chẳng phân biệt được ngày hay đêm, hắn cuối c*̀ng c*̃ng kiệt sức mà chết.
Khi Phong Quang nghe được tin tức này, nàng đang c*̀ng Thanh Ngọc sắc thuốc cho Tôn Nhất Đao, có lẽ do phòng bếp quá oi bức, có lẽ do mấy ngày liền nàng đều không thể ngủ ngon, nàng té xỉu.
Lúc nàng tỉnh lại thì đang nằm trên giường, Thanh Ngọc đứng ở bên giường cứ muốn nói lại thôi, nàng từ giường ngồi dậy muốn hất mở chăn ra thì Thanh Ngọc vội vàng ngăn cản nàng.
Nàng cười nói: “Sao vậy? Ta không phải vì gần đây mệt mỏi nên mới té xỉu sao? Ngủ một giấc ta đã cảm thấy tốt hơn nhiều, còn phải đến xem Tôn tiền bối, không có ai ở đó chỉ sợ ông ấy lại lén lút uống rượu.”
Mặc dù đã qua một tháng hơn, nhưng chung quy là thương đến xương cốt, thân thể Tôn Nhất Đao còn chưa có tốt hẳn, miệng ông còn tham, luôn muốn uống rượu.
Mặt Thanh Ngọc có nỗi niềm khó nói, “Ngươi… ngươi còn phải nghỉ ngơi cho tốt.”
“Ta không phải đã nói ta không sao à? Khoan đã… nhìn cái dạng này c*̉a ngươi, chẳng lẽ… ta có bệnh nan y nào đó thật sao?” Phong Quang nắm chặt chăn, kinh sợ đầy mặt.
“không phải.”
“Vậy là ngươi phát hiện ta thực ra là một nam nhân?”
“không phải!” Thanh Ngọc thấy nàng càng nói càng thái quá, cắn răng một cái, sau đó vẫn đơn giản nói ra, “Ngươi mang thai.”
Phong Quang im lặng một lúc lâu, “Thanh Ngọc, chuyện này đùa không vui.”
“Ta không có đùa với ngươi.” Hắn chưa từng có kinh nghiệm chẩn đoán qua nữ nhân mang thai, cho nên khi hắn bắt mạch cho Phong Quang đang hôn mê, lần đầu tiên gặp phải mạch tượng mà hắn không biết, khỏi phải nói hắn đã chân tay luống cuống đến mức nào, cuối c*̀ng hắn lật sách thuốc, xác nhận mạch đập c*̉a nàng giống như trong sách ghi lại, mới khẳng định được là nàng có mang thai.
Trước đó, hắn thật sự vẫn luôn tưởng tiểu hài tử là tạo ra chứ không phải sinh ra, chuyện này, đúng là bóp chết nhân sinh quan c*̉a hắn.
Thanh Ngọc nghiêm túc, hoàn toàn làm cho tâm lý may mắn c*̉a Phong Quang không còn sót lại chút gì, nàng lui vào góc giường, đem chăn phủ lên đầu, “Để cho ta an tĩnh đi.”
“Nếu…” Lúc xoay người đi, Thanh Ngọc do dự nói: “Nếu ngươi không muốn, ta có thể giúp ngươi.”
Qua hơn nửa ngày, trên giường mới truyền đến một giọng nói buồn buồn, “Ừ…”
Đứa trẻ này không nên có, Phong Quang vô số lần nói với mình như vậy, nàng không thể sinh hạ con c*̉a kẻ giết phụ thân mình, nhưng đứa trẻ này có một nửa cốt nhục c*̉a nàng… Tay nàng đặt lên bụng, chậm chạp khôngthể quyết định, đối mặt với Tôn Nhất Đao, nàng duy trì sắc mặt như thường, nhưng sau khi đi khỏi phòng c*̉a Tôn Nhất Đao, đối với Thanh Ngọc luôn nhìn nàng với ánh mắt lo lắng, làm lựa chọn làm bộ như không thấy.
Một mình một người đi trên đường đá, cảnh đẹp chung quanh nhưng khôngcó lòng thưởng thức, Đông Phương Dạ là một người rất chú trọng, đồ bày biện trang hoàng ở dinh thự để chỗ nào c*̃ng đều là phong lưu lịch sự tao nhã, nhưng mấy ngày nay tâm sự quá nhiều, vẫn luôn không có tâm tư đingắm hoa ngắm trăng, mới vừa đi đến dưới một thân cây, một con mèo bỗng nhiên từ trên cây chạy trốn xuống dưới, Phong Quang bị hoảng sợ, lui về sau một bước, vấp phải c*̣c đá, thân mình ngã về sau, nàng theo bản năng bảo vệ bụng, nhưng đau đớn lại không tới, bởi vì nàng ngã vào trong lòng một người.
Con mèo nhảy xuống đất đó nhe răng một cái, chỉ chốc sau đã bỏ chạy đixa.
Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có ĐộcTác giả: Miêu Mao NhoTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên Không“Thu Niệm Niệm, tôi nói rồi, tôi nhất định sẽ tìm được cô.” Trong một ngõ nhỏ mịt mờ, người đàn ông anh tuấn quyến rũ một tay chống tường, hơi thở c*̉a hắn như một loại chú ngữ c*̉a ác ma khiến cho người ta hoảng hốt. Một cô gái bị nhốt trong tay hắn, khuôn mặt nhiễm hồng làm cô càng thêm đáng yêu. Bởi vì cách nhau quá gần, sự thân cận quá mức này khiến người đàn ông chỉ cần khe khẽ c*́i đầu liền có thể hôn lên môi cô. Tuy rằng không khí ám muội, động tác khiến người xấu hổ nhưng thiếu nữ vẫn mạnh miệng tạo thế nói: “Tống Mạch, tiền tôi đã cho anh, chúng ta liền không quen biết, tại sao anh còn không chịu buông tha tôi!”. “Hả?” Khóe miệng hắn tạo thành một độ cong, “Dùng một ngàn khối mua một đêm c*̉a tôi? Thu Niệm Niệm, cô nghĩ rằng tôi rẻ mạt vậy sao?” Nghĩ tới buổi tối nào đó, Thu Niệm Niệm chớp mắt liền đỏ mặt, tóm lại, tất cả chỉ tại cái ngày đó!… Edit: Nhi HuỳnhTin tức về thần y Tiết Nhiễm vốn là một thế hệ giáo chủ ma giáo khôngcánh mà bay, cách một đoạn thời gian cố Nhân cốc sẽ có người xuất cốc đimua này nọ, tin tức bên ngoài c*̃ng được bọn họ mang về từng chút một, giáo chủ ma giáo Nam Cung Ly và võ lâm minh chủ đột nhiên không biết tung tích, thảm án Quan, Ôn, Hạ tam gia diệt môn làm võ lâm quần hùng phát động thảo phạt Tiết Nhiễm, ngay cả Đường môn c*̃ng tham dự vào đó.Cuối c*̀ng, Tiết Nhiễm lẻ loi một mình địch lại quần hùng tại một sườn núi, đánh liền ba ngày chẳng phân biệt được ngày hay đêm, hắn cuối c*̀ng c*̃ng kiệt sức mà chết.Khi Phong Quang nghe được tin tức này, nàng đang c*̀ng Thanh Ngọc sắc thuốc cho Tôn Nhất Đao, có lẽ do phòng bếp quá oi bức, có lẽ do mấy ngày liền nàng đều không thể ngủ ngon, nàng té xỉu.Lúc nàng tỉnh lại thì đang nằm trên giường, Thanh Ngọc đứng ở bên giường cứ muốn nói lại thôi, nàng từ giường ngồi dậy muốn hất mở chăn ra thì Thanh Ngọc vội vàng ngăn cản nàng.Nàng cười nói: “Sao vậy? Ta không phải vì gần đây mệt mỏi nên mới té xỉu sao? Ngủ một giấc ta đã cảm thấy tốt hơn nhiều, còn phải đến xem Tôn tiền bối, không có ai ở đó chỉ sợ ông ấy lại lén lút uống rượu.”Mặc dù đã qua một tháng hơn, nhưng chung quy là thương đến xương cốt, thân thể Tôn Nhất Đao còn chưa có tốt hẳn, miệng ông còn tham, luôn muốn uống rượu.Mặt Thanh Ngọc có nỗi niềm khó nói, “Ngươi… ngươi còn phải nghỉ ngơi cho tốt.”“Ta không phải đã nói ta không sao à? Khoan đã… nhìn cái dạng này c*̉a ngươi, chẳng lẽ… ta có bệnh nan y nào đó thật sao?” Phong Quang nắm chặt chăn, kinh sợ đầy mặt.“không phải.”“Vậy là ngươi phát hiện ta thực ra là một nam nhân?”“không phải!” Thanh Ngọc thấy nàng càng nói càng thái quá, cắn răng một cái, sau đó vẫn đơn giản nói ra, “Ngươi mang thai.”Phong Quang im lặng một lúc lâu, “Thanh Ngọc, chuyện này đùa không vui.”“Ta không có đùa với ngươi.” Hắn chưa từng có kinh nghiệm chẩn đoán qua nữ nhân mang thai, cho nên khi hắn bắt mạch cho Phong Quang đang hôn mê, lần đầu tiên gặp phải mạch tượng mà hắn không biết, khỏi phải nói hắn đã chân tay luống cuống đến mức nào, cuối c*̀ng hắn lật sách thuốc, xác nhận mạch đập c*̉a nàng giống như trong sách ghi lại, mới khẳng định được là nàng có mang thai.Trước đó, hắn thật sự vẫn luôn tưởng tiểu hài tử là tạo ra chứ không phải sinh ra, chuyện này, đúng là bóp chết nhân sinh quan c*̉a hắn.Thanh Ngọc nghiêm túc, hoàn toàn làm cho tâm lý may mắn c*̉a Phong Quang không còn sót lại chút gì, nàng lui vào góc giường, đem chăn phủ lên đầu, “Để cho ta an tĩnh đi.”“Nếu…” Lúc xoay người đi, Thanh Ngọc do dự nói: “Nếu ngươi không muốn, ta có thể giúp ngươi.” Qua hơn nửa ngày, trên giường mới truyền đến một giọng nói buồn buồn, “Ừ…”Đứa trẻ này không nên có, Phong Quang vô số lần nói với mình như vậy, nàng không thể sinh hạ con c*̉a kẻ giết phụ thân mình, nhưng đứa trẻ này có một nửa cốt nhục c*̉a nàng… Tay nàng đặt lên bụng, chậm chạp khôngthể quyết định, đối mặt với Tôn Nhất Đao, nàng duy trì sắc mặt như thường, nhưng sau khi đi khỏi phòng c*̉a Tôn Nhất Đao, đối với Thanh Ngọc luôn nhìn nàng với ánh mắt lo lắng, làm lựa chọn làm bộ như không thấy.Một mình một người đi trên đường đá, cảnh đẹp chung quanh nhưng khôngcó lòng thưởng thức, Đông Phương Dạ là một người rất chú trọng, đồ bày biện trang hoàng ở dinh thự để chỗ nào c*̃ng đều là phong lưu lịch sự tao nhã, nhưng mấy ngày nay tâm sự quá nhiều, vẫn luôn không có tâm tư đingắm hoa ngắm trăng, mới vừa đi đến dưới một thân cây, một con mèo bỗng nhiên từ trên cây chạy trốn xuống dưới, Phong Quang bị hoảng sợ, lui về sau một bước, vấp phải c*̣c đá, thân mình ngã về sau, nàng theo bản năng bảo vệ bụng, nhưng đau đớn lại không tới, bởi vì nàng ngã vào trong lòng một người.Con mèo nhảy xuống đất đó nhe răng một cái, chỉ chốc sau đã bỏ chạy đixa.