Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 5: Tranh đấu
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MaySắc mặt Thịnh Viễn Hải đã càng tàn bạo, giơ tay vung lên,“Thịnh Vi Ương, mày nháo đủ chưa!”Hoa hồng Thịnh Vi Ương cầm trong tay, bị một cái vung lên này của Thịnh Viễn Hải, rơi xuống thảm, cánh hoa hồng rơi đầy đất.Các khách mời xem náo nhiệt, rốt cuộc cảm giác được một tia đè nén, đều huyên náo nhỏ giọng nghị luận.Nhìn thân ảnh nhỏ xinh cô đơn bị hai nhà Thịnh Lục vây công trên sân khấu, ánh mắt nổi lên một chút đồng tình và lo lắng giả nhân giả nghĩa.Lập tức, toàn bộ đại sảnh yến hội đều an tĩnh.……Nhìn Thịnh Vi Ương xoay người lại lục tìm cánh hoa hồng rơi đầy đất kia, trên mặt ác độc của Thịnh Mạt Ly hiện lên khoái ý trả thù!Cô ta là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, Thịnh Vi Ương, ở trước mặt của tôi, cô nên thấp hèn như vậy!Thịnh Vi Ương đã nhặt hoa hồng lên, đi về phía bên cạnh sân khấu.Dưới ánh mắt chăm chú đầy đồng tình lại nghi hoặc của mọi người, Thịnh Vi Ương cắm hoa hồng vào bình hoa cổ, vừa đùa nghịch tạo hình vừa nhỏ giọng lẩm bẩm,“Bó hoa này, đã tốn 250 đại dương của cháu, quý như vậy, ném rất đáng tiếc, cắm nơi này tinh lọc không khí cũng được nha, đúng không?”Thịnh Vi Ương cắm một đóa hoa hồng cuối cùng vào xong, chuyển mắt nhìn về phía yến tiệc dưới sân khấu.Các khách nhân đồng thời ngẩn ra, nhìn Thịnh Vi Ương chớp đôi mắt đào hoa cười xấu xa, lại cố tình ra một bộ dáng thỏ con thuần khiết vô tội, đều buồn cười, không chút suy nghĩ liền gật đầu đáp lời.Trên sân khấu, người hai nhà Thịnh Lục hai mặt nhìn nhau, sắc mặt càng khó coi.……Thịnh Mạt Ly gắt gao trừng mắt nhìn Thịnh Vi Ương, vẻ mặt khó có thể tin.Con nhóc thúi này vừa mới…… Làm gì?!Thịnh Mạt Ly đi lên từ phía sau Thịnh Viễn Hải, đôi mắt tinh sảo che dấu ý ác độc, nghiêng mặt đối mặt với các khách mời.Sắc mặt tái nhợt, thả giọng nói càng nhỏ nhu nhược, nói ra lời của một đại gia khuê tú có tri thức hiểu lễ nghĩa,“Ươn Ương, chị biết trong lòng em khó chịu, cũng thật sự rất đau lòng cho em, chỉ là, Ương Ương, em xem hôm nay trong nhà tới nhiều khách mời như vậy, đừng như vậy, được không Ương Ương?”Nha!Thịnh Vi Ương nhịn không được ném ánh mắt xem thường, ngữ khí lạnh lạnh,“Chị đau lòng cho tôi? Thịnh Mạt Ly, chị không sợ nói chuyện đau đầu lưỡi, nhưng tôi sợ ghê tởm lộn dạ dày được không?”Sắc mặt Thịnh Mạt Ly trắng nhợt,“Mày, đáng chết ---”
Editor: May
Sắc mặt Thịnh Viễn Hải đã càng tàn bạo, giơ tay vung lên,
“Thịnh Vi Ương, mày nháo đủ chưa!”
Hoa hồng Thịnh Vi Ương cầm trong tay, bị một cái vung lên này của Thịnh Viễn Hải, rơi xuống thảm, cánh hoa hồng rơi đầy đất.
Các khách mời xem náo nhiệt, rốt cuộc cảm giác được một tia đè nén, đều huyên náo nhỏ giọng nghị luận.
Nhìn thân ảnh nhỏ xinh cô đơn bị hai nhà Thịnh Lục vây công trên sân khấu, ánh mắt nổi lên một chút đồng tình và lo lắng giả nhân giả nghĩa.
Lập tức, toàn bộ đại sảnh yến hội đều an tĩnh.
……
Nhìn Thịnh Vi Ương xoay người lại lục tìm cánh hoa hồng rơi đầy đất kia, trên mặt ác độc của Thịnh Mạt Ly hiện lên khoái ý trả thù!
Cô ta là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, Thịnh Vi Ương, ở trước mặt của tôi, cô nên thấp hèn như vậy!
Thịnh Vi Ương đã nhặt hoa hồng lên, đi về phía bên cạnh sân khấu.
Dưới ánh mắt chăm chú đầy đồng tình lại nghi hoặc của mọi người, Thịnh Vi Ương cắm hoa hồng vào bình hoa cổ, vừa đùa nghịch tạo hình vừa nhỏ giọng lẩm bẩm,
“Bó hoa này, đã tốn 250 đại dương của cháu, quý như vậy, ném rất đáng tiếc, cắm nơi này tinh lọc không khí cũng được nha, đúng không?”
Thịnh Vi Ương cắm một đóa hoa hồng cuối cùng vào xong, chuyển mắt nhìn về phía yến tiệc dưới sân khấu.
Các khách nhân đồng thời ngẩn ra, nhìn Thịnh Vi Ương chớp đôi mắt đào hoa cười xấu xa, lại cố tình ra một bộ dáng thỏ con thuần khiết vô tội, đều buồn cười, không chút suy nghĩ liền gật đầu đáp lời.
Trên sân khấu, người hai nhà Thịnh Lục hai mặt nhìn nhau, sắc mặt càng khó coi.
……
Thịnh Mạt Ly gắt gao trừng mắt nhìn Thịnh Vi Ương, vẻ mặt khó có thể tin.
Con nhóc thúi này vừa mới…… Làm gì?!
Thịnh Mạt Ly đi lên từ phía sau Thịnh Viễn Hải, đôi mắt tinh sảo che dấu ý ác độc, nghiêng mặt đối mặt với các khách mời.
Sắc mặt tái nhợt, thả giọng nói càng nhỏ nhu nhược, nói ra lời của một đại gia khuê tú có tri thức hiểu lễ nghĩa,
“Ươn Ương, chị biết trong lòng em khó chịu, cũng thật sự rất đau lòng cho em, chỉ là, Ương Ương, em xem hôm nay trong nhà tới nhiều khách mời như vậy, đừng như vậy, được không Ương Ương?”
Nha!
Thịnh Vi Ương nhịn không được ném ánh mắt xem thường, ngữ khí lạnh lạnh,
“Chị đau lòng cho tôi? Thịnh Mạt Ly, chị không sợ nói chuyện đau đầu lưỡi, nhưng tôi sợ ghê tởm lộn dạ dày được không?”
Sắc mặt Thịnh Mạt Ly trắng nhợt,
“Mày, đáng chết ---”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MaySắc mặt Thịnh Viễn Hải đã càng tàn bạo, giơ tay vung lên,“Thịnh Vi Ương, mày nháo đủ chưa!”Hoa hồng Thịnh Vi Ương cầm trong tay, bị một cái vung lên này của Thịnh Viễn Hải, rơi xuống thảm, cánh hoa hồng rơi đầy đất.Các khách mời xem náo nhiệt, rốt cuộc cảm giác được một tia đè nén, đều huyên náo nhỏ giọng nghị luận.Nhìn thân ảnh nhỏ xinh cô đơn bị hai nhà Thịnh Lục vây công trên sân khấu, ánh mắt nổi lên một chút đồng tình và lo lắng giả nhân giả nghĩa.Lập tức, toàn bộ đại sảnh yến hội đều an tĩnh.……Nhìn Thịnh Vi Ương xoay người lại lục tìm cánh hoa hồng rơi đầy đất kia, trên mặt ác độc của Thịnh Mạt Ly hiện lên khoái ý trả thù!Cô ta là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, Thịnh Vi Ương, ở trước mặt của tôi, cô nên thấp hèn như vậy!Thịnh Vi Ương đã nhặt hoa hồng lên, đi về phía bên cạnh sân khấu.Dưới ánh mắt chăm chú đầy đồng tình lại nghi hoặc của mọi người, Thịnh Vi Ương cắm hoa hồng vào bình hoa cổ, vừa đùa nghịch tạo hình vừa nhỏ giọng lẩm bẩm,“Bó hoa này, đã tốn 250 đại dương của cháu, quý như vậy, ném rất đáng tiếc, cắm nơi này tinh lọc không khí cũng được nha, đúng không?”Thịnh Vi Ương cắm một đóa hoa hồng cuối cùng vào xong, chuyển mắt nhìn về phía yến tiệc dưới sân khấu.Các khách nhân đồng thời ngẩn ra, nhìn Thịnh Vi Ương chớp đôi mắt đào hoa cười xấu xa, lại cố tình ra một bộ dáng thỏ con thuần khiết vô tội, đều buồn cười, không chút suy nghĩ liền gật đầu đáp lời.Trên sân khấu, người hai nhà Thịnh Lục hai mặt nhìn nhau, sắc mặt càng khó coi.……Thịnh Mạt Ly gắt gao trừng mắt nhìn Thịnh Vi Ương, vẻ mặt khó có thể tin.Con nhóc thúi này vừa mới…… Làm gì?!Thịnh Mạt Ly đi lên từ phía sau Thịnh Viễn Hải, đôi mắt tinh sảo che dấu ý ác độc, nghiêng mặt đối mặt với các khách mời.Sắc mặt tái nhợt, thả giọng nói càng nhỏ nhu nhược, nói ra lời của một đại gia khuê tú có tri thức hiểu lễ nghĩa,“Ươn Ương, chị biết trong lòng em khó chịu, cũng thật sự rất đau lòng cho em, chỉ là, Ương Ương, em xem hôm nay trong nhà tới nhiều khách mời như vậy, đừng như vậy, được không Ương Ương?”Nha!Thịnh Vi Ương nhịn không được ném ánh mắt xem thường, ngữ khí lạnh lạnh,“Chị đau lòng cho tôi? Thịnh Mạt Ly, chị không sợ nói chuyện đau đầu lưỡi, nhưng tôi sợ ghê tởm lộn dạ dày được không?”Sắc mặt Thịnh Mạt Ly trắng nhợt,“Mày, đáng chết ---”